Thần Khống Thiên Hạ

Chương 2673: Ta có lẽ còn chưa xem như vô địch! (2)



Lôi Chiến Dương, Áo Tư Lạc ở trước mặt lực lượng tuyệt đối của Lăng Tiếu đều bị triệt để mài thành cặn bã, ngay cả không gian lực lượng của bọn hắn cũng bị cửu thải không gian của Lăng Tiếu dung phệ mất!

Kể cả Khương Tà Vương, Tam đại Vĩnh Hằng đã triệt để biến thành hạt bụi trong dòng chảy lịch sử rồi!

Lăng Tiếu hợp hai làm một, tóc đen bay múa, thần y phần phật, oai hùng lâm thế, như Thương Thiên bá chủ tái hiện, khiến người khó có thể hình dung sự bất phàm của hắn vào lúc này.

Lăng Hồng Vũ cùng với Lăng Thái Sơ thấy Lăng Tiếu uy mãnh như thế đều triệt để ngây dại!

Bọn hắn đều là bất thế chi kiêu hùng, nhưng đối mặt với Tam đại Vĩnh Hằng Chi Thần vây giết, đều lộ ra lực bất tòng tâm.

Nhưng Lăng Tiếu giơ tay nhấc chân đã diệt sát toàn bộ đám người kia, chiến lực của hắn kinh khủng bực nào chứ!

- Hai vị lão tổ tông, tất cả kết thúc rồi!

Lăng Tiếu về tới bên cạnh hai người lạnh nhạt nói.

- Đã xong rồi, nhưng sinh linh trên Huyền Linh đại lục cũng bị hủy không sai biệt lắm, ngay cả Thủy Nguyên Đại Trận vừa bố xuống chỉ sợ cũng bị hủy mất!

Lăng Hồng Vũ thở dài nói.

Hắn vốn tưởng rằng Huyền Linh đại lục có thể lại lần nữa tách ra huy hoàng, không ngờ lại bị trận đại chiến lần này hủy mất.

Lăng Thái Sơ an ủi:

- Tộc thúc, chúng ta đã tận lực, ngươi cũng không cần phải quá mức cưỡng cầu!

- Có lẽ tất cả còn có thể cải biến cũng không chừng!

Lăng Tiếu do dự một chút nói.

Đúng lúc này, đám người Lăng Vô Địch, Huyền Diệu, Tà Đế, Cuồng Tăng cũng xuất hiện.

- Tiếu nhi, ngươi trở về thì tốt rồi, ta biết ngay đồ đệ của ta không phải ai cũng có thể giết mà!

Thần sắc Tà Đế vô cùng tái nhợt, hiển nhiên trọng thương không nhẹ, nhưng thấy Lăng Tiếu vẫn vô cùng cao hứng cười nói.

- Đồ nhi bái kiến sư phó!

Lăng Tiếu tiến lên ân cần hành lễ thăm hỏi Tà Đế.

- Chỉ hỏi sư phó, mà không hỏi đến nhạc phụ ta sao?

Cuồng Tăng khó được trêu chọc nói.

Lăng Tiếu tự nhiên cũng phải cung kính đáp lễ, tiếp theo nhìn về phía Huyền Diệu ở bên nói:

- Thần côn ngươi còn sống là tốt rồi, bằng không ta dù xông vào Địa Ngục cũng phải kéo ngươi ra, thiếu đi ngươi giả thần giả quỷ, thật sự là không thú vị!

Lăng Tiếu cho dù đã trở thành Vĩnh Hằng Chi Thần chính thức, nhưng tính cách vẫn không hề thay đổi.

Huyền Diệu miễn cưỡng cười nói:

- Ta biết ngay ngươi là Bất Tử cường mệnh cách, người khác nghĩ ngươi chết, nhưng ta lại cảm thấy ngươi còn sống...

Dừng chút hắn lại nói:

- Vẫn nên trở về xem mấy vị chị dâu đi, tình huống các nàng đều không ổn lắm!

Hắn mà vừa dứt lời, thần sắc Lăng Tiếu đã khẽ biến, sau một khắc hắn đã đáp xuống trên không Vũ Trạch sơn mạch, thần niệm mênh mông của hắn quét qua, lập tức phát hiện ra rất nhiều thảm trạng bên dưới.

Nữ nhân của hắn có mấy người cơ hồ chết hết, phụ thân Lăng Chiến cũng như thế, tùy tùng của hắn và mấy người Tiếu Ngạo Cung có lẽ toàn bộ đều đã chết, các nơi trên Huyền Linh đại lục cũng máu chảy thành sông, bi thương không thôi!

Trái tim Lăng Tiếu như bị đao cắt, bị kiếm đâm, đau đến mức nhỏ máu khó chịu!

- Phu quân, thật là ngươi sao?

Vân Mộng Kỳ ngậm lấy nước mắt cười khóc ròng nói.

Lăng Tiếu ngay lập tức đã đến trước nàng, một cổ lực lượng sinh cơ gia trì lên người Vân Mộng Kỳ khiến nàng phục hồi lại.

- Mộng Kỳ là ta, ngươi trước chữa thương, ta đi xem các nàng!

Lăng Tiếu nói một tiếng, lập tức lại đi tới những nữ nhân khác.

Phượng Tiêm Vận, Yên Điệp Kiều, Đông Phương Tinh... Các nàng đều vì bảo vệ đồng lứa nhỏ tuổi nên cơ hồ đều vẫn lạc mất.

- Tiếu nhi, Tiếu nhi của ta!

Mộng Tích Vân phát ra tiếng gào khóc bi thương.

Lăng Tiếu đi tới hắn bên người mẫu thân, nhìn Lăng Chiến đã đứt hơi, hắn cơ hồ như lung lay sắp đổ, thiếu chút nữa đã té xỉu!

- Ta... Ta vẫn quay lại quá chậm sao? Không... Tuyệt không thể vậy được, ta nhất định có thể Nghịch Thiên Cải Mệnh, cha, Vận nhi, Điệp Kiều, Oánh nhi... Các ngươi ai cũng sẽ không cái chết!

Lăng Tiếu giàn dụa nước mắt, ngửa mặt lên trời rống to.

Lăng Tiếu trùng thiên mà đi, cửu thải thần mang hiện ra sau lưng hắn, các loại lực lượng bất đồng không ngừng lập loè không ngớt.

- Thủy Mộc sinh lực, đến cho ta!

Lăng Tiếu như thiên thần, triệu hoán hai loại lực lượng sinh cơ đến.

Một lam một lục, hai loại khí tức sinh cơ bừng bừng lập tức tràn ngập trên chín tầng trời.

- Tất cả vạn vật, sống lại cho ta a!

Lăng Tiếu thở nhẹ một tiếng, hai tay mở ra, quang diệp một lam một lục lan khắp mỗi một ngõ ngách trên Huyền Linh đại lục.

Tức khắc, những nhân loại bị thương, linh thú cùng với các sinh linh khác đều được lực lượng thủy, mộc thoải mái, thương thế của bọn hắn đều khôi phục lại cực kỳ nhanh chóng

Tất cả điều này khiến bọn hắn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi!

Sau đó, lực lượng Lăng Tiếu lại biến đổi, một quang một ám lưu chuyển, hình thành Âm Dương khí cơ phụ thể.

- Thời gian nghịch chuyển!

Tất cả lực lượng Lăng Tiếu đều phóng ra, Quang Ám lực lượng bắt đầu khởi động, Âm Dương nhị khí hóa thành đường hầm thời gian giao thoa, Thiên Địa lúc sáng lúc tối, thời gian rõ ràng đang rất nhanh nghịch chuyển đảo lưu!

Tất cả tràng ảnh trên Huyền Linh đại lục không ngừng trở lại như cũ, tất cả sinh vật đã chết đi đều tỉnh lại

Đây là một loại đoạt Thiên Địa Tạo Hóa, sáng vạn thế chi Càn Khôn thần lực!

Đám người Lăng Hồng Vũ, Lăng Thái Sơ, Lăng Vô Địch, Huyền Diệu... còn thanh tỉnh nhìn rõ tất cả, đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, khó có thể tưởng tượng đây là do lực lượng một người tạo ra.

Có lẽ đây mới chính là Vĩnh Hằng Bất Hủ chi thần chân chân chính chính trong truyền thuyết a!

Thời gian ngược dòng, tất cả đều về tới một ngày trước, không chết đều sống, chết đi cũng sống lại, chỉ có Tam đại Vĩnh Hằng Chi Thần lại không thể nào xuất hiện được nữa!

Huyền Linh đại lục đã trải qua kiếp nạn rốt cục khôi phục lại bình tĩnh, hơn nữa khôi phục thốt nhiên sinh cơ, vĩnh viễn sẽ không hủy diệt!

Lăng Tiếu cùng vợ con, cha mẹ hắn tất cả đều đoàn viên, Huyền Diệu cũng lần nữa gặp được lão gia tử của mình, tất cả mọi việc đều viên mãn!

Một năm sau, tất cả thế lực Ngoại Vực có quan hệ với Ma Hổ tộc, Lôi Tộc, Dực nhân tộc cơ hồ đều bị quét dọn sạch sẽ, Kim tộc xưng bá vực nội vực ngoại, trở thành bá chủ hoàn toàn xứng đáng!

Tại Vũ Trạch sơn mạch, Lăng Tiếu cùng v một đám thê nhi của hắn tụ cùng một chỗ.

- Những năm này khổ cho các ngươi rồi, hôm nay ta quyết định mang theo các ngươi tiến đến mặt trời một chuyến, bắt mấy đầu Kim Ô thần thú làm tọa kỵ cho các ngươi!

Lăng Tiếu lộ ra dáng cười vui vẻ nói, sau đó nói với Bại Gia Tử và Chu Tước thần thú nói:

- Đi thôi, ta đi xem thử tiểu điểu trên mặt trời có thật cường đại như vậy không!

Dứt lời, khí tức hắn khẽ động, cuốn lấy mọi người chung quanh xông lên mặt trời!

Một số năm sau, giữa Vũ Trạch sơn mạch thỉnh thoảng có Tam Túc Kim Ô Hỏa điểu xuất hiện, nhưng trên lưng chúng lại chở một đám thiếu niên thiếu nữ tinh thần phấn chấn.

Những thiếu niên thiếu nữ này đều họ Lăng, đều đến từ một tổ tiên, bọn hắn hưởng thụ sinh hoạt tiêu dao mà người khác khó có thể có được, khiến người cực kỳ ước ao.

Trên một ngọn núi cao nhất trong sơn mạch, một thân ảnh tư thế oai hùng đón lấy ánh sáng mặt trời đứng thẳng lẩm bẩm nói:

- Sâu trong Vực Lộ có Hỗn Độn Thần Động xuất hiện, là Vũ huynh sao? Hi vọng ngươi một ngày kia có thể trở về, trận chiến giữa ta và ngươi vẫn chưa chấm dứt đâu đấy!

Dừng chút hắn lại nói:

- Thiên ngoại hữu thiên, vực ngoại hữu vực, Vĩnh Hằng không chừng mực, ta có lẽ còn chưa xem như vô địch!

HẾT.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.