Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư

Chương 551: Cầu hôn



"Oa, thật sự là rất thần tốc, bí mật thật đấy... "

Có người thốt lên đầy kinh ngạc, lúc trước Quan Tĩnh luôn đơn độc một mình, lúc này lại bất ngờ sắp kết hôn, thật làm cho người khác có cảm giác ứng phó không kịp!

Một người khác nói: "Ai da, một cô gái ưu tú như vậy, nhất định người đàn ông có cái nhìn xa phải nắm lấy thật chặt chứ. Tiếc là tôi đã lấy vợ sinh con rồi, nếu không, nhất định tôi cũng sẽ theo đuổi Tĩnh Tĩnh!" Một nam phóng viên của tổ tổng hợp thông tin có tài ăn nói, lại vừa là một cây bút nổi danh, nói!

Tiểu Cao xoa xoa mái tóc vốn dĩ đã luôn bù xù của mình, nhỏ giọng nói: "Tôi đây chẳng phải là người có con mắt nhìn xa đó sao?" Chán quá, vậy mà anh lại không theo đuổi Tĩnh Tĩnh! Ai dà, bây giờ suy nghĩ lại một chút thấy thật quá tiếc, Tĩnh Tĩnh là một người tốt như vậy, sao anh lại không nổi lên ý nghĩ theo đuổi cô nhỉ!

"Ha ha, Tiểu Cao, tôi có thể xác định anh là người có con mắt nhìn rất xa. Không những mắt của anh có thị lực tốt, hơn nữa anh còn là người rất tự biết mình đấy, biết mình không xứng với người ta...” người nói chuyện lúc trước, quay đầu lại vỗ vỗ bả vai của Tiểu Cao!

Trong nháy mắt, cả phòng làm việc cười rộ lên một trận!

Song, tất cả mọi người đều cảm thấy vui vẻ vì chuyện của Tĩnh Tĩnh, chỉ có điều ở tổ tin tức đã bị mất đi một vị quý tộc còn độc thân!

Quan Tĩnh lặng lẽ quay trở lại ngồi trên ghế của mình, nụ cười trên mặt dần dần biến mất!

Cặp mắt nhìn chằm chằm vào bản tin vừa viết, trong đầu lại thoáng hiện vẻ mặt tươi cười dịu dàng của Lý Sấm.

Ngày hôm qua Lý Sấm đã cầu hôn với cô. Cô không gật đầu, nhưng cũng coi như đã ngầm chấp nhận! Mặc dù chuyện này xảy ra quá nhanh, quá gấp rút.

Nhưng cục cưng trong bụng của cô lại không thể chờ được, chỉ khoảng một tháng nữa, chắc chắn bụng của cô sẽ to lên rồi. Lúc đó cô không thể làm một người mẹ vô trách nhiệm, khiến cục cưng của cô bị hổ thẹn!

Tính tình Lý Sấm rất cởi mở, rất lạc quan trong cuộc sống, cô tin rằng nhất định anh sẽ coi cục cưng của cô như của chính mình sinh ra!

Không có người đàn ông thứ hai nào được như anh!

Hơn nữa, cô cũng có thể đoán trước được, chắc chắn anh sẽ đối xử với mình rất tốt, cực tốt! Anh tuyệt đối sẽ không giống như Tưởng Vũ Hàng cứ giơ tay lên là đánh cô, nhấc chân lên là đạp cô!

Vừa mới nghĩ đến Tưởng Vũ Hàng, ánh mắt của cô liền chuyển thành đau đớn!

Đắm chìm trong thế giới của chính mình, Quan Tĩnh cũng không hề chú ý tới những biến hóa trong phòng làm việc...

Đang lúc các phóng viên thưởng thức đồ ăn của bữa trà chiều do người nhà bạn trai Quan Tĩnh đưa tới, chợt tất cả các tiếng ồn ào xôn xao dần dần ngưng lại, tất cả mọi người đều nhìn về màn hình cực lớn treo trên vách tường!

Trước đó kênh tin tức vẫn đang chuyển động phát sóng, màn hình chợt xuất hiện một người đi giày tây, người đàn ông này nhìn rất anh tuấn trong tay cầm hoa tươi! Tướng mạo của người đàn ông này có thể dùng ba chữ để hình dung, đó chính là “rất quen thuộc, rất quen thuộc, rất quen thuộc. . ."

Mà bối cảnh phía sau anh ta, cũng có thể dùng ba chữ để hình dung, đó chính là “rất quen thuộc, rất quen thuộc, rất quen thuộc. . .”

Mà cũng do quá quen thuộc, cho nên tất cả mọi người cũng không tin vào hai mắt của mình, cùng đồng loạt bắt đầu dụi mắt, chớp chớp, chăm chú nhìn lên màn hình TV!

Thật đúng là!...

Người trong màn hình không phải ai khác, mà chính là ông chủ lớn của bọn họ, Tưởng Vũ Hàng tiên sinh!

Mà bối cảnh phía sau anh cũng đúng là cửa phòng làm việc của tổ tin tức bọn họ nữa chứ!

Tiếp đó, tất cả mọi người đều nín thở, nghiêm túc nhìn, nghe xem người trên TV dự định muốn làm gì?

Lúc trước vì không muốn quấy rầy mọi người làm việc, TV cũng tắt tiếng, lúc này mọi người lại bật tiếng TV lên tới độ lớn nhất, thậm chí còn để rất lâu không hạ xuống.

". . . Đầu tiên rất xin lỗi đã quấy rầy công việc của các vị, nhưng tôi hi vọng trước hết mọi người có thể tạm dừng tay làm việc một chút, chứng kiến cho Tưởng Vũ Hàng tôi đây một chút." Hai tay Tưởng Vũ Hàng buông xuống tự nhiên, giao nhau ở trước bụng hơi thu lại một chút, xuất hiện với vẻ tao nhã lễ độ trong màn hình TV cực lớn.

Một giọng nói quen thuộc, chính xác là không thể quen thuộc hơn nữa truyền tới tai Quan Tĩnh, khiến cô ngơ ngẩn nhìn về phía màn hình TV cực lớn ở trên tường ...

Anh có ý gì đây? Anh định làm gì vậy?

Một giây sau, người trong màn hình TV cực lớn kia đã cho mọi người đáp án ...

Trong màn hình, Tưởng Vũ Hàng trên mặt đầy vẻ áy náy và cầu khẩn: "Tĩnh Tĩnh, anh biết những việc làm của anh ngày trước rất xấu xa, đã làm tổn thương trái tim của em, anh nghiêm chỉnh cầu xin em tha thứ. Đồng thời anh cũng thỉnh cầu em có thể cho anh một cơ hội để anh được yêu em, chúng ta bắt đầu lại lần nữa, được không em? Anh muốn dùng mỗi ngày trong tương lai đều sám hối với em, bù đắp lại cho em, yêu thương em! Anh ở trước mặt toàn thể nhân viên của MBS, cầu hôn với em, xin em hãy gả cho anh... "

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.