Trọng Sinh Chi Danh Lưu Cự Tinh

Chương 24



Càng cận kề ngày trao giải Kim Bách, trên các tiết mục giải trí lẫn báo chí đưa tin lại càng nhiều.

Vốn đây là lễ trao giải qui mô lớn, không chỉ có các công ty giải trí tích cực xuất ra sách lược mở rộng quan hệ, mà truyền thông cũng thích nhắm thời cơ, dự đoán, chỉ điểm xem ngôi sao nào sẽ được vinh danh, gia tăng lượt truy cập trang web cùng với rating của tiết mục.

Mà khán giả bên này cũng vô cùng hứng thú đối với việc tìm hiểu xem nghệ sĩ nào sẽ được nhận giải thưởng danh giá trong lễ Kim Bách.

Cho nên một số tiết mục giải trí vì để nâng cao hiệu quả, hấp dẫn người xem, cũng thường xuyên mời mấy nhà bình luận nổi tiếng trong giới giải trí và các thầy tướng số so sánh, đoán trước xem ai sẽ có khả năng nhận giải thưởng lần này.

Các fan hâm mộ tự nhiên sẽ hi vọng thần tượng của mình có thể đoạt giải.

Vì thế lòng đều mang đầy hi vọng xem, nhất định phải chính tai nghe được mấy nhà bình luận cùng thầy tướng số trong tiết mục nói thần tượng mình sẽ nắm mấy phần cơ hội nhận giải, mới có thể thoả mãn yên lòng.

Chắc hay không chắc như trong dự đoán rất khó nói.

Bất quá cũng coi như những nhà bình luận am hiểu bát quái Chu Dịch* thật sự dự đoán được vài phần vấn đề đi. Trên đời này nào có ai có thể nắm chắc mọi việc lúc nào cũng thành công, tựa như con người ai cũng có lúc thăng lúc trầm, vì vậy bọn họ cũng không thể chắc chắn đoán trước được mười phần tinh chuẩn.

(*Chu Dịch là tác phẩm kinh điển sau Liên Sơn, Quy Tràng, Kinh Dịch =>Tóm lại ở đây ý chỉ việc dựa vào sự nghiệp, tài năng của ngôi sao, xem họ có bao nhiu % sẽ nhận giải. Ai muốn hỉu rõ có thể lên wikipedia, bởi khái niệm của nó thật sự quá triết lí T^T)

Cứ như vậy, đoán trước kết quả cũng không phải lúc nào cũng chính xác như nau.

"...Theo tướng mạo nhìn qua, cằm Chử Phong tương đối nhọn. Thông thường người có cằm như vậy thường có nhiều dã tâm trong nghề, đồng thời vận khí cũng rất tốt. Cằm Vân Tu có hơi bằng một chút, cho nên tính cách của hắn so ra trầm ổn, ôn nhu hơn. Nhưng vận thế tất nhiên không thể mạnh... Giải thưởng "Người mới ưu tú nhất" lần này, vận khí của Chử Phong sẽ tốt hơn một chút."

"Chử Phong, theo tử vi chính là số 24, dễ dàng xây dựng sự nghiệp, Phú Quý phát đạt. Có vận làm lãnh đạo, tài năng cùng sự nghiệp cũng có phần thuận lợi. Vân Tu, lại là số 22, lần quái chi mê, là người hào kiệt, tuy nhiên gặp nhiều gợn sóng trùng điệp, sự nghiệp phải tích cóp từ từ thì sau này đường công danh mới mở rộng. Không phải nghiệp không phải vận, cả đời bất an, thường gặp họa bất trắc. Nhưng vạn người thì cũng có một hai người ngoại lệ, có thể tuyệt xử phùng sinh**. Vân Tu là người có tài, bất quá muốn thi triển toàn bộ, chỉ sợ cần tới mấy năm..."

(**Từ cảnh khốn tìm được đường sống.)

"Chòm sao cự giải mấy ngày nay cử trọng nhược khinh**, ám chỉ sắp bước vào giai đoạn mới, người cung này sắp tới sẽ gặp nhiều may mắn. Sự nghiệp thuận lợi, địa vị cao hơn trước, đạt được mục tiêu như mong muốn, dễ dàng được đề danh trong mỗi lễ trao giải. Nhưng vương giả có cười đến phút cuối được hay không, còn phụ thuộc vào thiên thời, nhân hòa. Có được người đề bạt, thi triển được tài năng hay không. Mà Vân Tu thuộc chòm sao Sư Tử, giữa thời điểm đó, vận may sẽ nhắm mắt theo đuôi, nhất là sao Mộc sắp tiến vào chòm sao Song Ngư, tuy rằng cần chút thời gian mới thấy được vận khí may mắn, nhưng nó sẽ mang lại điềm tốt, vận khí vượt xa trước đây!"(*Ra hành động mạnh nhưng quá trình nhẹ nhàng.)

...

Phong Cảnh chờ trong biệt thự của Lệ Duệ, vừa tùy tay đổi kênh vừa cười: "Như thế nào bọn họ đều cho rằng Vân Tu không bằng Chử Phong. Ngoại trừ thầy tướng số kia, mọi người đều cảm thấy Chử Phong sẽ nắm chắc giải thưởng "Người mới ưu tú nhất" năm nay."

Hiện tại bình thẩm đoàn có hai người là bạn bè của hắn, Tạ Di bên kia hắn cũng đã bắt chuyện qua.

Trong số mười ba người bình thẩm, có đến ba người hoàn toàn nghiêng về phía Vân Tu.

Cho dù cuối cùng, Vân Tu cùng Chử Phong khó tránh khỏi phải tranh đấu một phen, mười phiếu còn lại, chỉ cần có bốn phiếu bình chọn nữa thì Vân Tu liền tất thắng, như vậy cơ hội nhận giải sẽ lớn hơn, không nghi ngờ, phần thắng đã nắm chắc trong tay.

Lệ Duệ ngồi ở bên cạnh, nâng lên mí mắt: " Chử Phong vì cái gì không thể nhận giải thưởng này."

"Chử Phong lần này phát huy rất tốt, hắn đã bộc lộ được tài năng của mình cũng như là việc mở rộng quan hệ. Trước mặt đại bài cũng coi như không tồi. Bất quá khả năng diễn xuất so với Vân Tu mà nói, hoàn toàn không phải cùng cấp bậc." Phong Cảnh nâng cao khóe môi khẽ cười, miễn cưỡng vươn cái eo, lệ chí dưới khóe mắt cũng thêm vài phần lười nhác, quyến rũ, "Có lẽ tiếp tục tôi luyện vài năm sẽ tiến bộ hơn."

"Đích xác, hắn rất có tiềm lực."

Lời nói Lệ Duệ ngắn gọn mạnh mẽ.

Nhưng Phong Cảnh lại đột nhiên từ những câu từ ngắn gọn ấy, sản sinh ra một dự cảm không thể nói rõ. Hắn có chút cả kinh ngồi xuống ghế salon, kinh ngạc nhìn Lệ Duệ: "Anh không phải sẽ ủng hộ Chử Phong chứ?!"

Biến hóa như thế, Phong Cảnh trăm triệu lần chưa từng nghĩ tới.

Quả thực là trở tay không kịp.

Hướng phát triển lớn của ESE, ví dụ hiệp đàm với nước ngoài, dung nhập tài chính đều do Lệ Duệ nắm trong tay, nhưng về phương diện quản lí nghệ sĩ, mọi chuyện luôn là hắn —— Phong Cảnh định đoạt.

Tình cảm giữa hắn và Lệ Duệ không phải một sớm một chiều.

Hắn đưa ra quyết định gì, chỉ cần báo lại cho Lệ Duệ biết, Lệ Duệ chủ yếu sẽ không nhắc lại ý kiến đó.

Cho dù Lệ Duệ là tổng tài tối cao của ESE, mà hắn chỉ là tổng giám đốc.

Nhưng là lần này ——

Hắn thể hiện lập trường của mình, lần này nhất định ủng hộ Vân Tu, rõ ràng đến thế. Lệ Duệ vì cái gì tại thời điểm này lại cố tình nói như vậy?! (K thích LD a >.<)

Trái ngược với vẻ mặt kinh ngạc của Phong Cảnh, khuôn mặt Lệ Duệ lại tựa biển sâu không lường được.

Hắn từ trên ghế salon đứng dậy, đến quầy rượu tự rót một ly Chivas cho mình. Chất lỏng màu hổ phách biểu thị cho giá trị của nó cùng hương vị thuần hậu lâu dài, mang theo nồng đậm mùi quả hương cùng mùi thuốc lá tự nhiên hòa quyện vào nhau.

Lệ Duệ uống một ngụm, mới lên tiếng: "Chử Phong rất có tiềm lực, khả năng vượt trội hơn so với Vân Tu."

Lệ Duệ từ trước đến nay là người mang dã tâm vô cùng lớn, luôn đặt lợi nhuận lên hàng đầu.

Cho dù lời nói hắn ngắn gọn dễ hiểu, nhưng loại khí chất tôn quý tản ra này, cùng vẻ ngoài khí phách chắc sẽ không thay đổi. Giống như lời hắn nói là lẽ đương nhiên, những người khác phản kháng đều vô ích, thậm chí phản kháng nhất định là sai lầm.

"Chử Phong có tiềm lực, có tài năng hơn Vân Tu?!" Phong Cảnh như nghe được chuyện gì buồn cười, khó tin mà lắc đầu.

Quan hệ giữa hắn và Lệ Duệ vốn không tầm thường.

Loại quan hệ không tầm thường này lại còn trải qua nhiều năm.

Nhưng hắn lần đầu tiên phát hiện, ánh mắt Lệ Duệ thế nhưng so với lúc trước khác biệt đến thế.

*********

"Diễn xuất của Vân Tu không chỉ cao hơn Chử Phong một hai điểm. Mà là vượt xa Chử Phong! Anh nên hảo hảo xem qua "Đường Vân Khởi", anh xem xem, hắn trong phim biểu diễn nội tâm nhân vật xuất sắc thế nào, hắn có sức bật, hắn đang tiến gần hơn trên con đường vinh quang của diễn xuất đấy!"

Khi ấy tuổi trẻ tính tình nóng nảy, Phong Cảnh cùng Lệ Duệ cãi nhau không biết bao nhiêu lần.

Đến cuối cùng, hai người vẫn là cùng nhau... Rời xa đối phương tựa như khoét đi một lỗ trong lòng vậy.

Hiện tại bọn họ cũng chẳng còn trẻ như trước, tuy rằng vẫn luôn làm theo ý mình, tính tình khó mà hầu hạ, nhưng cũng đã thu liễm rất nhiều.

Như vậy so với những năm đầu trước đây khi mới quen nhau khác biệt rất lớn.

Phong Cảnh thậm chí có chút phẫn nộ.

Thẳng đến rất lâu về sau nhớ lại lần cãi vả này với Lệ Duệ, hắn vẫn đang không thể xác định, lúc ấy rốt cuộc là bởi vì Vân Tu, hay chỉ đơn thuần là xem trọng diễn xuất của Vân Tu, không muốn lãng phí đi một tài năng trẻ?

Nhưng tại giờ khắc này, nghe được Lệ Duệ lại còn nói Chử Phong có tiềm lực hơn so với Vân Tu.

Phong Cảnh thật sự cảm thấy chính mình như bị vũ nhục là tầm thường, hắn thật sự có điểm điểm bùng nổ rồi*!

(*Nguyên văn là tạc mao: là chỉ người thường nổi khùng, giãy nãy lên nếu như bị chọc vào. Nguyên lai nữ vương thụ giận r a~)"Vân Tu có tài trong diễn xuất là không sai." Lệ Duệ giọng điệu như trước lãnh tĩnh tới cực hạn, hoàn toàn coi thường ánh mắt phẫn nộ của Phong Cảnh phóng về phía hắn, "Bất quá hiện tại Hollywood, có mấy người Hoa có thể diễn ra cái nội tâm cùng tình cảm nhân vật như thế?" (Mình nghĩ ý ở đây LD nói trong Hollywood, k nhất thiết diễn xuất f thật cao siêu về mặt thể hiện nội tâm nhân vật. À, ở đây mình k nói k cần khả năng diễn xuất.)

"Tại quốc tế, chính bọn họ cũng không tôn sùng nét nghệ thuật. Cái bọn họ cần, chính là kỹ thuật, còn có chế tác lớn làm nền tảng cho phim. Xét đến cùng quan trọng nhất —— chính là doanh thu phòng bán vé!"

"Tạ Di đã hoạt động ở nước ngoài, quay phim thì hắn cũng chỉ cố tình diễn đến thế."

"Vì cái gì? Bởi vì cái bọn họ muốn xem không phải là chuyện tình giữa một nam nhân Đông phương với một nữ nhân Tây phương, do dự giãy dụa, đau đớn triền miên thế nào."

"Cái bọn họ muốn xem —— chính là công phu Trung Quốc, võ thuật Đông Phương, loại cảm hứng mới mẻ này chỉ có thể tìm thấy ở Đông Phương, là thứ có thể thu hút người xem một cách kì lạ! Hollywood vốn không khắt khe như ở đây, nó phong phú đa dạng, có thể dung nhập nhiều nghệ sĩ với các chủng tộc bất đồng, kể cả sự khác nhau về văn hóa. Nhưng là, một trong những điều đầu tiên được đề cao chính là phải vì nó mà phục vụ, kiếm thêm lợi nhuận!"

Lệ Duệ chậm rãi uống một ngụm Chivas, dừng lại một chút.

"... Chử Phong bắt chước Tạ Di. Người sáng suốt đều có thể nhận ra điều đó."

"Bất quá giới giải trí này, ai mà không dựa vào bắt chước người khác mà làm bước đệm tiến tới sau này? Thời gian dài, liền sẽ từ từ tìm được phong cách riêng cho mình. Huống chi Chử Phong vốn không ngu ngốc."

"Quan trọng nhất là, nếu Hollywood có thể chấp nhận được một Tạ Di, như vậy nó nhất định sẽ tiếp tục chứa thêm một Chử Phong. Bởi vì bọn họ vốn cùng một loại người. Tạ Di ở Hollywood không sai biệt lắm nhanh chóng tạo nên vùng trời cho riêng mình, sau đó đem Chử Phong đưa ra Hollywood cũng dễ dàng hơn."

"Kỹ xảo diễn xuất của Vân Tu so với Chử Phong tốt, thậm chí tốt hơn nhiều. Nhưng —— đó đơn giản chỉ là kiếm lợi nhuận ở trong nước!"

"Ngoại hình lẫn điều kiện của Vân Tu không bì kịp với Chử Phong. Mà nếu so với Tạ Di lại càng kém nhiều lắm. Có lẽ mười năm đi qua, hắn có thể trở thành ảnh đế ở trong nước, kỹ xảo diễn xuất đạt đến hoàn mỹ, nhưng hắn vĩnh viễn không thể trở thành siêu sao quốc tế! Bởi vì từ lúc mới bắt đầu, diễn xuất của hắn, phương hướng hắn nghiên cứu vốn đã sai lầm, cũng không phù hợp với Hollywood!"

Lệ Duệ bình tĩnh hướng Phong Cảnh phân tích cái lợi và hại khi bước ra phim trường Hollywood.

Cái bọn họ cần chính là điều kiện, chứ không phải là một diễn viên hoàn hảo theo một nghĩa nào đó.

Phong Cảnh cũng biết.

Lệ Duệ ở phương diện thương mại chính là một gã lão luyện, ánh mắt thậm chí tinh chuẩn tới cay độc.

Lúc hắn chỉ mới lo lắng về diễn xuất của Vân Tu, kỹ xảo thể hiện nội tâm, tình cảm nhân vật, đích xác không có nghĩ tới sau này sẽ tiến ra Hollywood, cơ hội để một người phương Đông có thể biểu diễn hết khả năng, cho khán giả thấy tường tận tình cảm nhân vật, cơ hồ tương đương bằng 0, cho dù diễn, cũng chỉ có thể xem như văn hóa tiểu đông, phòng bán vé rất khó cam đoan thu được lợi nhuận.

Sau lời nói này của Lệ Duệ, hắn không phải không thừa nhận điều Lệ Duệ lo lắng là chính xác.

Chử Phong đích xác so với Vân Tu càng thích hợp hơn.

Nhưng là... Nội tâm của hắn đã có một đạo thanh âm nhỏ bé dần dần trở nên cường ngạnh.

Điều Lệ Duệ đoán tất đúng, nhưng đó chỉ là phán đoán, chưa chắc là đúng đích.

Phong Cảnh nhìn thẳng vào Lệ Duệ.

Lông mi nồng đậm trên mí mắt, tương đối mê người, bất quá con mắt hắn lóe lên tia kiên quyết, không...chút nào thỏa hiệp.

Giờ phút này, hai người không giống như là tình nhân. Cũng không giống tổng tài và tổng giám đốc cùng một công ty.

Mà càng như là... Vì giữ vững lập trường về thương mại và diễn xuất mà chia làm hai phe cánh đối lập.

"Coi như Chử Phong so với Vân Tu càng thích hợp tiến xa ra Hollywood, thế thì đã sao? Chử Phong có hay không nhất định có thể may mắn giống như Tạ Di, hay không nhất định sẽ vào được Hollywood? Hơn nữa, cho dù được Hollywood tiếp nhận rồi, có thể cam đoan hắn nhất định sẽ vượt trội, phòng bán vé thu được nhiều lợi nhuận, mà không phải... Mai danh ẩn tích?"

"Nước ngoài so với trong nước phức tạp hơn nhiều. Thực lực ESE cũng không mạnh đến mức có thể nâng đỡ, thành công đưa một nghệ sĩ ra phim trường nước ngoài, trở thành một siêu sao quốc tế."

"Huống chi, ở nước ngoài, hắn có thể nổi tiếng được mấy năm?"

"Có thể diễn viên này đi, mất một thời gian xem như thành công đi. Trở thành một siêu sao chỉ có mỗi ngoại hình kiện mỹ."

"Mà khi đó, Vân Tu, vốn đã càng ngày càng gây nên sức ảnh hưởng lớn ở các phòng bán vé."

"Bởi vì kỹ xảo diễn xuất..." Phong Cảnh gợi lên khóe môi, lại dần dần khôi phục thành bộ dáng yêu nghiệt như trước, ánh mắt của hắn vẫn chăm chăm nhìn vào Lệ Duệ, từ trên tay đối phương, tao nhã đoạt lấy ly Chivas uống một ngụm.

"Bởi vì kỹ xảo diễn xuất, chính nó tựa như rượu, chỉ biết càng nhưỡng* càng thuần, càng thuần càng thơm."

(*Nhưỡng: Ủ.)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.