Tú Cầu Mèo

Chương 7



Nhìn người trên giường an ổn ngủ, Long Nghiêm thở phào nhẹ nhõm, có chút tức giận lời nói của Long Hoa, nhưng Long Hoa nói cũng không sai, hắn không còn là một mình nữa, hắn có một nhược điểm, chính là Lam Thư Nguyệt.

Thật ra thì, ngay từ lúc hai năm trước ở Cảnh Sơn tự cứu nàng, hắn vì tìm nàng nên mới quyết định ở Ma thành định cư thì lúc đó nàng cũng đã thành nhược điểm của hắn rồi!

"Meo. . . . . ." Tròn trịa vẫn nằm ở trên vai hắn kêu to một tiếng.

"Xuỵt!" Long Nghiêm lập tức xuỵt nhẹ, đứng dậy đem nó thả ra ngoài phòng."Đi hoạt động một chút, đừng đến quấy rầy Thư Nguyệt." Con mèo coi như là động vật hoạt động ban đêm, chẳng qua là trải qua nuôi, loại tập tính này có chút không rõ ràng, nhưng mấy ngày gần đây, tròn trịa ban ngày không thấy bóng dáng, buổi tối tinh thần sáng láng xuất hiện. Hắn đành phải chịu trách nhiệm "quản giáo" nó, không để cho nó tới quấy rầy Thư Nguyệt.

Trở lại mép giường ngồi xuống, nhìn nàng, hắn suy nghĩ lộn xộn.

Hắn không quan tâm nàng trở thành nhược điểm của hắn, nhưng hắn lại không thể không quan tâm chuyện mình làm liên lụy tới nàng. Nếu như bởi vì hắn mà để cho nàng bị thương tổn, hắn tuyệt đối sẽ không tha thứ cho bản thân!

"Phu quân?" Mơ mơ màng màng tỉnh lại, nhìn thấy bóng đen bên giường trái tim Lam Thư Nguyệt mãnh liệt giật mình, bình tĩnh nhìn lên, sau đó thấy rõ ràng là ai, nàng thở phào nhẹ nhõm, rồi lại để cho vẻ mặt hung tợn của hắn làm cho sợ hết hồn.

Long Nghiêm phục hồi lại tinh thần, thần sắc chợt chuyển, khôi phục thành bộ dáng lúc trước.

"Đánh thức nàng?" Hắn ôn nhu chạm nhẹ gương mặt có vẻ hồng nhuận của nàng.

"Ban đêm luôn đột nhiên tỉnh lại một hai lần." Lam Thư Nguyệt lắc đầu một cái, muốn ngồi dậy.

Hắn lập tức đỡ nàng dậy, lấy hai gối đệm đặt ở sau lưng nàng.

"Vẫn là không ngủ ngon?" Hắn cau mày.

"Đã tốt hơn rất nhiều rồi, trước kia dường như cả đêm trằn trọc, đây đều là công lao của phu quân." Nàng đứng thẳng người dậy đến gần hắn, giơ tay lên vén tóc mai cho hắn."Phu quân, đã xảy ra chuyện gì sao?"

Hắn kinh ngạc nhướng mày."Tại sao hỏi như thế?"

"Bởi vì chàng nhíu mày lại thật chặt." Nàng vuốt lên nếp nhăn trên mi cho hắn.

Giơ tay bắt được tay của nàng, ôm trọn trong lòng bàn tay chính mình, tay nàng hết sức mềm mại, giống như người của nàng, lòng của nàng.

"Không có gì, nàng đừng suy nghĩ lung tung." Không nên để cho nàng suy nghĩ nhiều, đối với thân thể của nàng không tốt.

"Phu quân. . . . . ." Lam thư Nguyệt hỏi, mi nhuộm một tia mất mát."Là Nhật ca lại làm khó dễ chàng sao?"

Lại?"Lam Thư Nhật khi nào làm khó ta?" Vì không để ý suy nghĩ người khác, hắn rất ít khi tốn tâm tư ở trên người khác.

"Phu quân đừng giấu giếm ta, ta biết mấy ngày trước đây Nhật ca đi tìm chàng, nếu như chàng không muốn, đừng vì ta mà miễn cưỡng chính mình, được không?"

Vẻ mặt Long Nghiêm không thay đổi, vừa ý gật đầu, mấy ngày trước Lam Thư Nhật đúng là đi tìm hắn, nhưng hắn nói cái gì sao?

Cố gắng hồi tưởng, chuyện Thư Nguyệt cho rằng làm hắn suy nghĩ rốt cuộc là chuyện gì chứ?

Thấy hắn im lặng, Lam Thư Nguyệt khe khẽ thở dài.

"Thật xin lỗi, Nhật ca trước kia sẽ không như vậy, ta mặc dù không biết giữa Nhật ca và Long Hoa rốt cuộc có đụng chạm gì, nhưng đại ca khẳng định rất giận Long Hoa, cho nên mới giận chó đánh mèo trên người chàng, xin chàng đừng trách đại ca, được không?"

"Thư Nguyệt. . . . . ." Long Nghiêm thấy nàng khó nén vẻ u sầu, khó khăn nhìn nàng."Thư Nguyệt, nàng trực tiếp nói cho ta biết đi, Lam Thư Nhật rốt cuộc làm khó ta cái gì, ta thật không nghĩ ra."

Lam Thư Nguyệt lăng ngốc, tiếp theo ôn nhu cười một tiếng.

"Cám ơn phu quân." Nàng cho là hắn an ủi nàng, là nói hắn đã không để ý hành động của Nhật ca.

"Cám ơn ta?"

"Cám ơn phu quân đại lượng, không trách Nhật ca."

"Nhưng là Thư Nguyệt, ta thật không nghĩ ra, nàng không nói cho ta sao?"

Nàng nháy mắt mấy cái."Phu quân. . . . . . Là thật sự quên mất?"

"Vừa rồi không phải ta đã nói rồi sao?" Nhìn thấy bộ dạng nàng ngây ngốc, Long Nghiêm không nhịn được câu dẫn khoé môi, lộ ra một ít ý cười khó có được.

"Nha!" Nàng thấp giọng hô, mê muội nhìn nụ cười khó gặp .

"Nàng thế nào?" Hắn cảm thấy hồ nghi, thích thú ôn nhu hỏi thăm.

Lam Thư Nguyệt không cách nào chớp mắt, nàng dĩ nhiên biết bộ dáng hắn đẹp mắt, nhưng mới vừa cười một chút, khiến cho người ta cảm giác hắn thêm nhu hòa, có vẻ càng tuấn mỹ, làm cho nàng không nhịn được chăm chú nhìn hắn.

"Thư Nguyệt?" Long Nghiêm bị nàng nhìn thấy có chút không được tự nhiên, lại vẫn không nhịn được lo lắng nàng làm sao.

Hắn đối với nàng thật tốt, cẩn thận quan tâm chăm sóc, hơn nữa chỉ đối với một mình nàng.

Làm sao bây giờ? Nàng là làm sao? Chỉ là nhìn hắn như vậy, cũng tự mình đỏ mặt nóng tai, nhịp tim thật loạn.

"Nàng có phải là không thoải mái hay không? Gương mặt thật là đỏ, nóng rần lên sao?" Hắn giơ tay chạm trán của nàng, chân mày lo lắng nhíu lên, "Hơi nóng." Hắn lấy tay bắt mạch, phát hiện mạch tượng nàng dồn dập, trừ lần đó ra không có những bệnh trạng khác, ngẩng đầu nghi ngờ nhìn nàng, "Thư Nguyệt, nàng sao vậy?"

"Ta không sao, chẳng qua là cảm thấy. . . . . ." Gương mặt đỏ hơn.

"Cảm thấy như thế nào?"

"Ta chỉ là cảm thấy. . . . . . Phu quân thật là đẹp mắt."

Đường cong trên gương mặt Long Nghiêm trở nên cứng ngắc, gương mặt ở trong chớp mắt đỏ lên rồi, nàng không có chút nào che giấu ánh nhìn nóng bỏng, cả tâm rung động, không nhịn được cúi người hôn bờ môi nàng.

Một hồi triền miên hôn sâu, hai người hơi thở dồn dập.

"Đáng chết!" Long Nghiêm không nhịn được khẽ nguyền rủa."Đừng nhìn ta như vậy, bằng không ta sẽ nhẫn không được!" Hắn không giữ được tự chủ nữa rồi.

Gương mặt Lam Thư Nguyệt càng thêm đỏ, nhưng nàng vẫn e lệ nhắm mắt lại, hai tay vòng trên cổ của hắn, đem hắn kéo xuống, hôn hắn.

"Thư Nguyệt?" Hắn nồng đậm thở gấp, dường như muốn trì hoãn không được, nhưng là thân thể của nàng. . . . . .

"Ta. . . . . . Không có chuyện gì, ta đã tốt hơn rất nhiều rất nhiều, để cho ta trở thành thê tử chân chính. . . . . ." Lam Thư Nguyệt ngượng ngùng nói nhỏ.

Một lời quan trọng này làm cho tự chủ của hắn oanh một tiếng hỏng mất, đè nén dục vọng trong nháy mắt tan vỡ.

"Ta sẽ rất cẩn thận, rất cẩn thận. . . . . ." Giơ tay lên khẽ run vì nàng nhẹ thoát quần áo, nhìn thân thể mềm mại mảnh khảnh của nàng, nhẹ giọng thở dài, ôn nhu yêu ngữ, tiên tử trong lòng hắn làm hắn tưởng nhớ hơn hai năm qua, tối nay cuối cùng cũng thuộc về hắn. . . . . .

Hắn vẫn còn quá mức kịch liệt.

"Nàng có khỏe không?" Triền miên đi qua, Long Nghiêm bất an hỏi thăm nữ nhân nằm sấp trên người hắn.

Lỗ tai dán ở lồng ngực của hắn, nàng nghe tiếng tim hắn đập mạnh.

"Ừ." Lam Thư Nguyệt đỏ mặt, có chút đau, nhưng cảm giác là tốt đẹp như vậy, cảm giác đau ban đầu cũng không cảm thấy nữa.

"Vậy thì tốt." An lòng, hắn giơ tay khẽ vuốt ve lưng nàng.

Lam Thư Nguyệt được hắn xoa nhẹ giống như con mèo được thoả mãn, thoải mái nhắm mắt lại, cảm thấy buồn ngủ, nhưng vẫn bận tâm đến sự kiện kia.

"Phu quân. . . . . ." Nàng mang theo buồn ngủ nhẹ giọng nỉ non.

"Ừ?" Long Nghiêm ôn nhu ôm lấy nàng, lấy một vài lọn tóc của nàng, tại đầu ngón tay xoay xoay .

"Phu quân có phải có chuyện gì hay không?" Phanh! Thẳng thắn! Bên tai tiếng tim đập trong nháy mắt mất tốc độ, nhưng ngay sau đó liền vững vàng hơn.

"Ta đang suy nghĩ nàng mới vừa nói, ta còn là không biết Lam Thư Nhật rốt cuộc làm khó ta cái gì. Thư Nguyệt, nàng nói cho ta biết đi!" Chuyện có thể để cho nàng bận tâm như vậy, hắn không muốn làm cho nàng để ở trong lòng. Về phần chuyện"Mai Dịch Thần" . . . . . Nói sau đi! Dù sao hắn sẽ bảo toàn Lam trang không bị quấy rối .

"Ta nghe nói Long Hoa ngày gần đây chuyên giành buôn bán của Lam trang, khiến cho Nhật ca cực kỳ tức giận. Ngày đó Nhật ca không phải là tìm phu quân đi nói chuyện này sao?" Nàng nhẹ giọng thở dài, hắn không muốn nói cho nàng biết tâm sự thật của hắn sao?

Ách, hắn nghĩ tới, ngày đó Lam Thư Nhật đích xác là tìm hắn"giảng dạy" đi, nhưng chuyện như vậy đối với hắn mà nói bây giờ không quan trọng, cho nên hắn không thèm chú ý, cũng lập tức bị hắn ném ra sau đầu.

Nhưng Lam Thư Nhật sẽ nói cho nàng biết chuyện như vậy sao?

"Nàng nghe ai nói ?"

"Cho dù là ai nói, phu quân, mặc dù Nhật ca 『 hi vọng 』 chàng đi chịu trách nhiệm đối với việc buôn bán bị giành đi, nhưng chàng có thể không cần để ở trong lòng, buôn bán bị giành coi như xong, Lam trang buôn bán tổn thất một chút cũng tốt, Nhật ca cũng không cần bận rộn ngày đêm."

Long Nghiêm khiêu mi. Thì ra là Lam Thư Nhật muốn hắn đi bàn bạc cùng Long Hoa, khó trách nàng cho rằng hắn sẽ vì thế mà khó xử. Nhưng Long Hoa thường ngày mặc dù cà lơ phất phơ, nhưng hắn không cho rằng Long Hoa ngu ngốc, tại sao phải làm ra chuyện ngu xuẩn như thế chứ? Rõ ràng thích Lam Thư Nhật, rồi lại cố ý cùng hắn đối nghịch, thích một người, không phải là đối với người kia càng thêm quan tâm sao?

Ha! Hắn bây giờ không hiểu nổi nữa! Cho nên nói, ý nghĩ mỗi người không giống nhau, không thể trông nom những người khác nghĩ gì.

"Thư Nguyệt, nàng yên tâm, ta sẽ không làm chuyện ta không thích, chẳng qua nếu như Long Hoa làm quá mức..., ta sẽ ra mặt cho hắn một bài học, dù sao lấn đến trên đầu Lam gia ta, ta không thể ngồi nhìn." Chỉ là bởi vì hắn ngu ngốc để cho Thư Nguyệt lo lắng như vậy, hắn chết vạn lần cũng không hết tội!

Lam Thư Nguyệt kinh ngạc nháy mắt mấy cái, nâng nửa người trên dậy, ngẩng đầu nhìn hắn.

Chàng nói. . . . . . Lấn đến trên đầu Lam gia « ta » ?

"Thế nào?"

"Phu quân cảm thấy mình là người Lam gia?"

"Hả? Ta không phải sao? Ta cho rằng ta đã gả vào Lam gia, chính là người của Lam gia, không phải sao?" Long Nghiêm không hiểu."Chính là ta cũng nên sửa họ Lam?" Lam Nghiêm. . . . . . Lam Long Nghiêm? Ừm, đọc không quá thuận miệng, dứt khoát đổi tên khác đi, phải gọi Lam gì đây?

"Phu quân thật không ngại sao?" Chuyện này ngay cả nam nhân yếu đuối đều vẫn cảm thấy sỉ nhục, tại sao chàng có thể nói tự nhiên như vậy? Kỳ quái hơn chính là, từ trong miệng chàng nói ra, lại cảm thấy đó là chuyện đương nhiên.

"Để ý cái gì?"

"Tất cả, chuyện ở rể, chuyện Nhật ca làm khó dễ chàng, chuyện người ta thêm mắm dặm muối. . . . . ." Chuyện này để cho nàng khó xử.

"Thư Nguyệt." Hắn ôn nhu ôm mặt của nàng, "Chung sống mấy ngày nay, nàng nên đối với ta có chút hiểu rõ đi? Ta giống như là sẽ ủy khuất mình sao?" Thì ra là nàng đối với những chuyện kia để ý như vậy."Ta không phải đã nói rồi ư, ta sẽ không làm những chuyện mình không thích."

"Nhưng là tất cả mọi người. . . . . ."

"Người khác dù muốn thế nào, nói như thế nào, đều là chuyện của người khác! Cho tới nay ta chính là không hiểu nổi điểm này, tại sao dường như mỗi người sẽ đem ý nghĩ của người khác coi trọng như vậy, thậm chí muốn nguỵ trang, như vậy không cảm thấy mệt sao? Mỗi người có một ý nghĩ khác nhau, nàng có thể lo chu toàn sao?"

Lam Thư Nguyệt giật mình lăng ngốc, chàng. . . . . . Sống thật thoải mái

"Long Hoa thường nói ta vô tình, ích kỷ, nàng cũng cảm thấy như vậy sao?" Mặc dù hắn một chút cũng không cảm thấy.

"Phu quân để ý ý nghĩ của ta?" Cùng lối nói của chàng chẳng phải trước sau mâu thuẫn!

Đổi lại Long Nghiêm liền giật mình, nghiêng đầu suy nghĩ một chút."Ừ, ta để ý." Thật là cảm giác mới mẻ.

"Tại sao vậy chứ?" Nàng cười yếu ớt.

"Ta nghĩ bởi vì ta để ý nàng nên cũng để ý ý nghĩ của nàng ."

"Cho nên, ta để ý gia nhân của ta, vì vậy sẽ để ý cảm giác của bọn họ, về những lời thêm mắm dặm muối của người ngoài cũng là bởi vì ta để ý đến phu quân, cho nên cũng đang suy nghĩ cho cảm giác phu quân, không phải như thế sao?" Nàng mỉm cười nghiêng đầu nhìn hắn.

"Bởi vì để ý. . . . . . Là thế này phải không?" Long Nghiêm có chút mờ mịt."Cho nên Long Hoa nói rất đúng, ta ích kỷ vô tình, bởi vì ta chưa từng để ý bọn họ?" Lời nói tuy như thế, có thể coi là hiện tại, hắn vẫn cảm thấy thờ ơ.

"Không phải vậy, nếu như phu quân thật ích kỷ vô tình, Long Hoa cũng sẽ không tôn kính sùng bái người đại ca này. Nếu thật ích kỷ vô tình,chàng ban đầu cũng sẽ không ra tay cứu ta rồi, không phải sao?"

Hắn rất muốn nói cho nàng biết hắn không thèm để ý, nhưng nhìn bộ dạng nàng nghiêm túc, hắn lại nói không ra ba chữ "không quan trọng". Chẳng qua là gật đầu một cái, coi như là tiếp nhận ý nàng, bởi vì nàng không giống hắn, nàng rất để ý suy nghĩ của người khác.

Lam thư Nguyệt ôn nhu chăm chú nhìn hắn, ít nhiều có thể hiểu được ý nghĩ của hắn giờ phút này, khẽ mỉm cười, lần nữa nằm ở lồng ngực của hắn. Chẳng lẽ hắn không biết, biểu hiện của hắn chính là " để ý" sao?

Đối với phương diện biểu hiện tình cảm, hắn giống như hài tử mới học, có lẽ trong tương lai hắn sẽ có biểu hiện tốt hơn.

Ôn nhu cười, nàng dần dần chìm vào giấc mộng.

Cảm giác được nàng nhẹ nhàng hô hấp, biết nàng đã ngủ, ở đỉnh đầu nàng ấn xuống nụ hôn ôn nhu, hắn nhắm mắt lại.

----------------

Chuẩn bị trước, hắn nghĩ tới. . . . . .

Lại đổi tên là gì đây?

Sáng sớm Tú khinh lâu đã tới hai người khách không mời mà đến, Lam lão gia cùng Lam Thư Nhật.

"Cha, Nhật ca." Lam Thư Nguyệt từ trong gương đồng nhìn thấy phụ thân cùng đại ca vào cửa, mỉm cười lên tiếng chào hỏi."Chào buổi sáng."

Lam lão gia cùng Lam Thư Nhật lăng ngốc ở cửa, kinh ngạc đứng nhìn người sau lưng Lam Thư Nguyệt vì nàng chải đầu . . . . . . Long Nghiêm?

Không phải là Hoa Quế, là Long Nghiêm, bá chủ Ma thành Long Nghiêm!

Long Nghiêm lãnh đạm liếc ra cửa một cái, quay lại tầm mắt, đáp lại ánh mắt mong đợi của Lam Thư Nguyệt trong gương đồng, hắn dừng một chút, mới quay đầu lại nhìn Lam gia phụ tử nói: "Chào buổi sáng."

Lam Thư Nguyệt nở nụ cười tươi, làm cho Long Nghiêm cảm thấy một câu chào nói xong quá đáng giá.

"Tốt lắm, ta hôm nay tết rất xinh đẹp." Hắn tết đuôi sam thay nàng lại đưa đến trước ngực để cho nàng kiểm tra.

"Ừ, cám ơn phu quân."

"Cái đó. . . . . . Nhi tử a. . . . . ." Lam lão gia tựa vào bên tai Lam Thư Nhật nói nhỏ.

"Chuyện gì? Cha."

"Người này. . . . . . Thật sự là bá chủ Ma thành『 tiếng xấu rõ ràng 』 sao?"

"Không, con cảm thấy hắn là con cún Thư Nguyệt mới nuôi, " Lam Thư Nhật cũng thấp giọng trả lời."Hơn nữa đang làm huấn luyện."

"A, ừ." Lam lão gia rất là tán đồng gật đầu.

"Cha, Nhật ca, đi vào ngồi đi!" Lam Thư Nguyệt được Long Nghiêm đỡ dựa vào người, tiến lên kêu hai cha con vào cửa, cũng vì bọn họ rót hai chén trà thuốc."Đây là phu quân vì nữ nhi điều chế trà thuốc, uống rất ngon, hai người cũng uống thử đi."

Lam lão gia nhìn sắc mặt nữ nhi phấn nộn, trong lòng cảm thấy rất là vui mừng, bộ dạng nàng rất vui vẻ, rất hạnh phúc.

"Mùi vị không tệ." Lam Thư Nhật uống một hớp, rất là kinh ngạc.

"Ha ha, uống ngon chứ! Muội cũng nói với phu quân như vậy." Nàng cao hứng cười."Phu quân rất lợi hại, cái gì cũng đều làm được, muội thật bội phục đó!"

Long Nghiêm đột nhiên đứng dậy, đưa lưng về phía bọn họ không biết đang bận cái gì.

"Hắn sao vậy? Mất hứng?" Lam Thư Nhật cau mày.

"Không phải vậy, phu quân lại xấu hổ." Lam Thư Nguyệt cười nhẹ.

"Ta không có." Long Nghiêm quay đầu lại bác bỏ -- gương mặt đỏ bừng a.

"Ngươi có, ngươi đỏ mặt." Lam Thư Nhật cười ha ha. Hắn hoàn toàn không ngờ tới bá chủ Ma thành là người đáng yêu như vậy.

Long Nghiêm trừng hắn một cái, trở lại bên cạnh Lam Thư Nguyệt ngồi xuống.

"Sáng sớm tới nơi này quấy rầy chúng ta, rốt cuộc có chuyện gì?" Hắn không khách khí chất vấn.

"Phu quân. . . . . ." Lam Thư Nguyệt dưới bàn nhẹ nhàng cầm tay của hắn.

Long Nghiêm phiết môi, bất đắc dĩ im lặng.

"Không có việc gì, chỉ là thật lâu không cùng Thư Nguyệt dùng đồ ăn sáng nên tới đây ." Lam lão gia sờ sờ đầu nữ nhi.

"Chúng con bây giờ ăn dược thiện, " Long Nghiêm nhắc nhở bọn họ.

"Không sao cả, chúng ta cũng cùng nhau ăn."

"Phòng bếp chuẩn bị số lượng có thể không đủ. . . . . ."

"Yên tâm, yên tâm, lúc trước muốn đi qua đã phân phó phòng bếp." Lam Thư Nhật cười xấu xa.

Đáng ghét, đến có chuẩn bị ! Long Nghiêm ở trong lòng khẽ nguyền rủa. Lam Thư Nhật rõ ràng là tiểu hồ li, tại sao vừa đụng Long Hoa, liền biến thành một người khác?

Không bao lâu, đồ ăn sáng được đưa lên.

"Ừ, không tệ lắm! Ta còn tưởng rằng dược thiện chính là có mùi thuốc nồng đậm gì đó, không nghĩ tới ngược lại mát mẻ ngon miệng, ăn ngon cực kỳ." Ăn miếng thứ nhất, Lam lão gia liền không nhịn được tán thưởng.

"Cha, đây là phu quân đặc đặc biệt vì nữ nhi trù tính đó." Lam Thư Nguyệt cười đến hạnh phúc.

Gương mặt Long Nghiêm lại hơi đỏ lên.

"Đúng rồi, nếu nhạc phụ cùng Thư Nhật đều ở đây, con vừa đúng có chuyện muốn thỉnh hai người cho ý kiến." Long Nghiêm nói sang chuyện khác.

"Ách? Chuyện gì, nói nghe một chút." Lam lão gia tràn đầy hứng thú.

"Chẳng qua là chuyện, mấy ngày nay không biết nên lấy tên gì. . . . . ."

"Gọi là? !" Lam gia phụ tử đồng dạng kinh ngạc, không hẹn mà cùng nhìn về bụng Lam Thư Nguyệt, chẳng lẽ. . . . . .

"Đúng, ta muốn sửa họ Lam, nhưng là phải gọi Lam gì đây? Hai người cho ý kiến đi!"

"Ngươi. . . . . . Muốn sửa họ Lam? !" Lam gia phụ tử càng thêm kinh hãi.

"Phu quân?" Nàng không nghĩ tới hắn còn ghi nhớ chuyện này.

"Đúng, mọi người cảm thấy lấy tên gì thì tốt?"

Hai cha con nhìn nhau một cái, vùi đầu ăn cháo, tâm cổ quái đoán, trong lòng Long Nghiêm rốt cuộc đang suy nghĩ gì a?

"Ta là suy nghĩ, Thư Nguyệt yêu mai, dứt khoát ta gọi Lam Mai. . . . . ."

"Phốc --" một hớp thuốc cháo phun ra.

"A!" Lam Thư Nguyệt kêu lên một tiếng, tiếp theo một cái chớp mắt đã được Long Nghiêm bảo hộ trong ngực, tay áo hắn vung lên, đem cháo văng tung tóe toàn bộ đưa trở về.

Hai cha con một đầu gương mặt toàn cháo, kinh ngạc nhìn chằm chằm đối phương, sau đó đồng thời cười thật to ra ngoài.

"Trời ạ, Lam Mai, hắn nói muốn đổi tên gọi Lam Mai. . . . . ."

Bọn họ một vỗ bàn cuồng tiếu, một cười đến gãy lưng rồi, thiếu chút nữa té dưới bàn.

Không cần nói nhiều, Long Nghiêm cũng biết bọn họ đối với danh tự này quan cảm, dĩ nhiên, hắn có thể không cần để ý, nhưng nhìn lên thấy Lam Thư Nguyệt che miệng cười trộm, hai vai liều chết run rẩy, hắn lập tức quyết định buông tha cho cái tên này, mệt hắn còn cảm thấy cái này tên này thật phong độ. . . . . .

"Ta còn có những tên khác, giống hai người, tên đệm là Thư, gọi Lam Thư Thái, vừa nghe đã cảm thấy thoải mái, kêu lên cũng thoải mái."

"Oa ha ha ha. . . . . . Thư Thái, thoải mái. . . . . ." Cười cuồng dại, Lam Thư Nhật thật sự ngã dưới bàn đi, vẫn ngồi ở trên đất vỗ mạnh.

Đáng giận! Sắc mặt Long Nghiêm tái xanh.

"Phu, phu quân. . . . . ." Lam Thư Nguyệt liều chết chịu đựng cười, tuy nhiên không ngừng được.

Được rồi, cái này cũng không tiện, hắn nhận.

"Vậy ta rốt cuộc tên gọi là gì?" Dù sao cũng là tên mình!

"Phu quân, chàng vẫn là. . . . . . Gọi Long Nghiêm. . . . . . Là được. . . . . ." Ưm, nàng cười đến thật là thống khổ đó, không thể cười nữa.

"Đúng đúng đúng, con vẫn là. . . . . . khụ khụ, gọi Long Nghiêm là tốt." Lam lão gia ho khan, thân là trưởng bối, chung quy không nên quá mức thất thố, mặc dù thật quá buồn cười.

"Nam tử hán đại trượng phu, đi không đổi tên ngồi không đổi họ, ngươi không cần sửa họ Lam, cũng là người Lam gia." Rốt cục, Lam Thư Nhật cũng dần dần nhịn được nụ cười, gián tiếp nói cho hắn biết, bọn họ chân chính tiếp nhận hắn. Em rể thú vị như vậy, cuộc sống cũng không buồn tẻ.

Sắc mặt Long Nghiêm có chút cổ quái cùng mê muội."Nhưng ta đã sửa đổi rất nhiều tên."

"Gì? ! Ngươi sửa đổi. . . . . . Rất nhiều tên?" Lam Thư Nhật kinh ngạc."Chẳng lẽ trước kia ngươi không gọi là Long Nghiêm?" Là thế này phải không? Cho nên tình báo của hắn mới không tra được quá khứ của "Long Nghiêm"?

"Long Nghiêm cái tên này là đến Ma thành không bao lâu mới đổi, dùng hơn hai năm ."

"Tại sao ngươi muốn mai danh ẩn tích? Là có nguyên nhân gì sao?" Lam Thư Nhật để mắt, thần sắc ngưng lại.

"Mai danh ẩn tích? Tại sao ngươi cùng Long Hoa đều nói lời giống vậy? Ta chỉ là cảm thấy hai chữ Long Nghiêm này không tệ, cho nên liền đổi tên." Hắn thuận tiện giải thích hai chữ Long Nghiêm này từ đâu tới.

Ba người há hốc mồm cứng lưỡi, cũng bởi vì như vậy mà đổi tên? Không thể nào!

"Nói như vậy, Long Hoa không phải là anh em ruột của ngươi? Vẫn là hắn cũng thích đổi tên ?" Lam Thư Nhật đầu tiên phục hồi lại tinh thần.

"Chúng ta là huynh đệ kết nghĩa, Long Hoa cùng Long Ngâm đều là ta đặt tên."

"Long Ngâm?" Còn có một người nữa?

" Nhị đệ kết bái, trước mắt hắn đang ở kinh thành, chưa tới Ma thành."

Lam Thư Nhật có chút nghi ngờ nhìn hắn."Kỳ quái, trước kia cùng nói chuyện với ngươi, miệng của ngươi chặt giống như vỏ trai, hôm nay tại sao lại trả lời?" Mặc dù hắn vẫn giống một tờ giấy không lộ vẻ mặt gì, ngữ điệu nói chuyện cũng lạnh nhạt giống trước đây.

"Bởi vì Thư Nguyệt để ý đến mọi người." Long Nghiêm thành thật nói.

Ý tứ chính là hắn bị bắt buộc? Ha ha. . . . . . Ha ha a. . . . . . Thư Nhật thể hiện rõ tâm tính hồ ly không bỏ sót, điểm này có thể lợi dụng thật tốt.

"Vậy ngươi trước kia tên gì?"

"Bao lâu trước kia?" Long Nghiêm hỏi.

"Chính là. . . . . ." Ngừng một lát, Lam Thư Nhật kinh ngạc nhìn hắn."Chẳng lẽ ngươi sửa đổi rất nhiều tên họ?"

"Là rất nhiều, có tên mình tự đổi, có tên không biết vì sao người khác gọi như vậy ." Long Nghiêm nhún vai."Nhưng đa số ta đều quên."

Thở ra, hắn từ từ đón nhận tin tức này làm cho người ta kinh ngạc ."Ngươi nhớ cái nào?"

"Ừm. . . . . ." Long Nghiêm suy tư, "Mai Dịch Thần" tạm thời không đề cập tới, hắn còn nhớ rõ cái nào?"Ta nhớ được có một đoạn thời gian, có người thay ta lấy tên Tiêu đoạn hồn, người giang hồ mỗi lần vừa nhìn thấy ta liền hô to cái gì 『 đoạn hồn tiêu, tiêu ra hồn đoạn 』."

Lam Thư Nhật chợt nhảy lên, lúc này thật sự bị giật mình.

Tiêu đoạn hồn? ! Hắn là Tiêu đoạn hồn? !

"Đại ca?" Lam Thư Nguyệt bị hắn dọa sợ hết hồn."Có cái gì không đúng sao?"

"Thư Nhật, sao vậy?" Lam lão gia nghi vấn.

Lam Thư Nhật trái tim cuồng loạn, cha cùng muội muội không biết chuyện giang hồ, cho nên cũng không biết tin đồn Tiêu đoạn hồn đáng sợ, tàn nhẫn đến cỡ nào, mà trước mắt muội muội này . . . . . . Muội muội nuôi cún này, vậy mà lại là tiêu đoạn hồn trên giang hồ người người nghe mà biến sắc. Tiêu đoạn hồn mất tích tám năm ? Thật là. . . . . . Một, điểm, cũng, không, giống!

"Hắc ngọc tiêu đâu? Nếu như là tiêu đoạn hồn, vậy hắc ngọc tiêu đâu?" Nam nhân muốn thay đổi tên là Lam Mai hoặc Lam Thư Thái, có chỗ nào giống như đoạn hồn Tu La kinh khủng trong lời đồn?

" Ách, hắc ngọc tiêu ư, bởi vì chúng ta quyết định làm ăn kiếm tiền xây Long gia bảo, nhưng là làm ăn cần tiền vốn, cho nên mang đi cầm."

Lam Thư Nhật nháy mắt mấy cái, ngây ngốc một lúc lâu."Ngươi. . . . . . Đem hắc ngọc tiêu cầm đi để làm buôn bán?"

"Đúng vậy, "

"Ta không tin!" Tiêu đoạn hồn đem hắc ngọc tiêu đi cầm? Cái này mới làm giang hồ chê cười ?

"Ta có biên lai cầm đồ, có điều lúc muốn chuộc, không biết nhét vào đâu, nhưng vẫn đi chuộc, giá tiền ngược lại cao hơn ta dự liệu rất nhiều!" Cho nên cảm thấy không có giá trị biên lai cầm đồ cũng liền tùy tiện ném loạn.

"Dĩ nhiên cao a! Ai dám cùng tiêu đoạn hồn cò kè mặc cả ! Ta xem hiệu cầm đồ kia khẳng định đem tất cả ngân lượng dâng tặng cho ngươi nữa!" Hắc ngọc tiêu thì đồng nghĩa với thân phận Tiêu đoạn hồn, chỉ cần ở trên giang hồ, không người nào không biết! Nhận phiếu buôn bán này, nhất định là đóng cửa.

"Đại ca, rốt cuộc, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Hai người đang nói cái gì?"

Lam Thư Nguyệt cùng Lam lão gia đều không hiểu ra sao.

"Không sao!" Lam Thư Nhật liếc mắt, người muốn đổi tên gọi Lam Mai chính là tiêu đoạn hồn, để hắn nói lời đồn này ra giang hồ thì chỉ toàn khinh bỉ a.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.