Tu Chân Thế Giới

Chương 45: Giãy dụa




Lãnh Vụ cốc, bên hàn đàm.

Tả Mạc nhìn hết sức khủng bố, hắn toàn thân như một con tôm luộc, đỏ như máu, trong mắt đầy tơ máu, cực kỳ khiếp người.

Lúc tại tiểu viện, thân thể hắn như một ngọn lửa, hắn hiện tại cảm giác toàn bộ thân thể như là củi tẩm dầu, bị châm đốt, bôm bốp thiêu đốt!

Hắn có chút mờ mịt nhìn vào, hết thảy trong tầm mắt như bị nhiệt độ cao thiêu đốt mà biến vặn vẹo, hắn ý thức có chút mê hồ, nóng! Hắn như giãy dụa trong biển lửa, tầng tầng sóng lửa khiến hắn gần ngạt thởi, mình tựa hồ tùy thời bị thiêu thành tro tàn.

"cầm hỏa long thảo ăn vào."

Thanh âm rất xa xôi, phiêu hốt truyền vào tai Tả mạc.

Vô ý thức, Tả Mạc cầm hỏa long thảo trong tay nhét vào miệng. Một luồng khí nóng, từ trọng miệng theo họng chui xuống.

Oanh!

Như một nồi dầu nóng trên bếp lửa! Tả Mạc thoáng chốc cmar giác như biển lửa ầm ầm sụp đổ, vô số vụn hỏa diễm nóng rực táp nhập lục phủ ngũ tạng, từng luồng hơi nóng như nước thép, men theo kinh mạch Tả Mạc, xông ngang đụng thẳng!

"a!"

Tả Mạc nhịn không được gào thét, một luồng khí nóng tràn vào não hắn, não giòn yếu như bị bàn là ủi một cái.

Xuy! Y phục của hắn bốc lửa, ngọc lửa nhanh chóng lan tràn, trong chớp mắt, y phục toàn thân hóa thành tro tàn. Khiến người khác kỳ quái là, ngọn lửa không chút thương tổn Tả Mạc.

Tả Mạc trần truồng trong không khí, toàn thân đỏ bừng như thiết khô lâu mới từ trong lò ra, không khì xung quanh cơ thể hắn như bị sóng nhiệt thiêu đốt có thể nhìn thấy.

"a a a a!"

Tiếng gào thét trầm thấp xé nứt, như dã thú, mạch máu toàn thân Tả Mạc lồi ra, như dây thép nung đỏ, nổi khắp toàn thân!

"thật là dễ nghe." Bồ yêu ở bên quan khán vẻ mặt say mê, tán thán không ngớt: "ngay cả hồn phách đều thống khổ, thật lâu không nghe thấy thanh âm mê người như vậy, khiến người ta hoài niệm a."

"a a a!" Tả Mạc hoàn toàn mất đi ý thức, hắn như một dã thú toàn thân bị lửa thiêu đốt, điên cuồng gào thét theo bản năng. Lửa tựa hồ không thỏa mãn việc đang chạy chồm khắp nơi trong cơ thể hắn, xuyên qu da chui ra ngoài, lượn lờ quanh thân hắn, hắn nghiễm nhiên trở thành hỏa nhân. Nếu như Tả Mạc lúc này thanh tỉnh, nhất định sẽ sợ hãi phát hiện, lửa thiêu đốt toàn thân hắn, đỏ thẫm mà yêu diễm, cực kỳ giống hỏa diễm trong thức hải hắn.

Nhìn Tả Mạc toàn thân hỏa diễm nhảy lên điên cuồng, Bồ yêu mắt trở nên âm trầm, khóe miệng lại cong lên, không biết đang nghĩ gì.

Tả Mạc gào thét càng lúc càng trầm, càng lúc càng thê thảm, ngọn lửa quanh thân hắn càng thịnh.

Bồ yêu thần sắc biến sảo, một lắt sau, nhần thần khôi phục bình tĩnh, thì thào tự nói;

"người ngươi tuyển, ta cho hắn một lần cơ hội."

Nói xong, hắn vươn ngón tay, điểm hướng Tả Mạc. Tả Mạc cả người liên như bị đại chùy kích trúng, bay lên, ùm, rơi vào trong hàn đàm.

Tả Mạc như một tảng đá, nhanh chóng chìm xuống, quỷ dị là, lửa đỏ quanh thần hắn không chút chịu ảnh hưởng của nước, y nguyên điên cuồng vũ động.

Nhưng lúc này, băng hà trong thức hải Tả mạc đột nhiên vang lên tiếng nứt vỡ, băng tinh chi chit nơi băng hà như bị một lực lượng vô hình thúc đẩy, chậm rãi gia tốc vận động. chớp mắt kiếm mang tunh hoành trong bằng hà an tĩnh thẳng tắp, vô số kiếm mang hoặc lớn hoặc nhỏ mên theo mặt sống rộng rãi kích động đi ra.

Tê tê tê!

Những kiếm mang này dán mặt sống, dướng hỏa diễm bốn phía kích xạ.

Kiếm mang băng hàn, vừa đụng phải hỏa diễm cuồng vũ nơi bờ sống, biến cố phát sinh! Thế lửa mãnh trướng, trong thức thải, hỏa diễm che trời, tựa hồ ngôi sao trên không kia cũng bị lửa cắn nuốt. Chỉ có bia mộ trong biển lủa vẫn có mấy đen lượn lờ, không chút phản ứng.

Trong băng hà, dòng băng tinh phập phồng càng mạnh, kiếm mang liên miên không ngừng, hàn khí mênh mông trắng xóa bắt đầu lao vào trong biển lửa.

Thân thể Tả Mạc cũng trình diễn biến hóa kinh người, thân thể hắn bề mặt đỏ bừng, đột nhiên lại hiện lên băng tầng mỏng manh. Nhưng nhảy mắt, tầng băng mỏng liền hòa tan mất. nhưng lát sau, lại xuất hiện tầng băng mỏng, lặp đi lặp lại.

Hàn đàm không sâu, Tả Mạc rất nhanh chìm tới đấy đầm, nước ở đáy đầm băng lãnh gấp mấy lần, tôm cá tuyệt tích.

Tựa hồ chịu ảnh hưởng, băng mỏng mỗi lần xuất hiện, thời gian kiên trì đều dài hơn chút. Nhwung ngọn lủa quanh thân Tả Mạc chưa từng giảm yếu chút nào, y nguyên quỷ dị thiêu đốt trong nước. Lồng ngực Tả Mạc đột nhiên phát ra ánh sáng nhạt, những ánh sáng men theo kinh mạch Tả Mạc vận hành, nhưng nơi nào nó đi qua, lửa sẽ hơi yếu đi, nhưng rất nhanh, lửa đỏ sẽ lại khôi phục tư thái cuồng vũ.

Tả Mạc tiến vào một địa phương rất kỳ quía, hắn hoàn toàn mất đi quyền khống chế thân thể, phiêu hốt, hắn căm giác như mình ở trong hỏa lò, đột nhiên lịa bị ném tới vùng cực, nhưng không quản dày vò hắn thế nào, hắn đều không có khả năng động đậy.

"đừng quên.."

"chết cũng không thể quên…"

Thanh âm kia lại xuất hiện, mơ mơ hồ hồ, Tả Mạc tựa như bị tưới một bồn nước lạnh, ý thức xuất hiện một giây phút thanh tỉnh ngắn ngủi. Vừa thanh tỉnh, cảm giác thiêu đốt kịch liệt cùng băng lãnh thấu xương như thủy triền tuôn về phía hắn.

"a.." hắn không khỏi há miệng, nước dầm băng lãnh trút tiến vào miệng hắn.

Không cách nào hình dung cảm thụ của hắn lúc này, toàn thân điên cuồng thiêu đốt, xương cùng máu thịt thiêu cháy đau đớn, thiếu chút khiến hắn ngât đi. Nước đầm tràn vào miệng, cơ hồ muốn đóng băn hắn, não hắn thanh tỉnh lại đột nhiên trở nên mơ hồ.

Cái này là trúc cơ sao?

Uy lực của hỏa long thảo sao?

Giấc mộng kia…

Trong lúc mơ hồ, Tả Mạc bàn tay vẫn thả lỏng đột nhiên nắm chặt, cả người cong lại, lực lượng toàn thân tập trung một chỗ, mắt tức giận trợn tròn, đỏ lòm lòm.

Ai?

Ai muốn khống chế ta?

Ai cải dung mạt thức ta?

Ai.. ai làm…

Con mẹ nó là ai làm!

Vô số ý nghĩ, óc hắn không thụ khống chế lướt qua, từ sâu trong thân thể truyền tới sự đơn đớn do máu thịt bị đốt cùng đau như kim châm do lạnh thấu xương, con mắt hắn tức giận trợn tròn, lửa như bị huyết sắc nuốt đi.

Ai làm… ai làm… ai làm!

Chó chết!

Máu trong ngực hắn rung động, phẫn nộ cùng bi ai từ đáy lòng đột nhiên lóe lên, như núi lửa tuôn trào, chớp mắt nuốt hết lửa nóng cùng băng hàn/

Tả Mạc như mê muội, tụ tập lực toàn thân, vung ra nắm tay.

Kẹp lấy lửa đỏ yêu dị, nắm tay hắn, đánh thẳng vào vách đá ven đầm.

Oanh!

Lấy nắm tay Tả Mạc làm trung tâm, trên vách đã xuất hiện vết rạn như lưới nhện, trung tâm không ngờ có vết lửa thiêu đốt.

Oanh!

Lại một quyền! ầm ầm, đá vụn bay trong nước, mấy viên xát qua thân thể Tả Mạc, tạo ra vài vết cắt, máu tươi thấm ra, nhanh chóng hòa vào nước trong đầm.

Rầm rầm rầm!

Tả Mạc như điên dại, hai mắt đỏ ngầu, gân xanh lồi ra, điên cuồng vung tay. Đáy đàm vốn bình tĩnh trở nên hỗn loạn, đục ngầu cả một vùng.

Bồ yêu ở bên đầm paths giác ra mặt đất đang chấn động, nhìn vào xoáy nước xuất hiện ở mặt đầm, hắn sắc mặt như thường, giơ tay lên, tiếp lấy hạt nước nhỏ bay tung tóe. Mở tay ra, hạt nước trôi nổi trong lòng bàn tay hắn, tròn trịa trong suốt, phản chiếu con mắt đỏ của hắn.

"ngươi còn không ra tay? Chẳng lẽ ngươi còn ngu xuẩn cho rằng, hắn có thể áp chế thiên yêu hỏa?" hắn cười mỉm chế nhạo, thong thả nói; "ngươi luôn là thế, không nghe ta khuyên. Ba ngàn năm trôi qua, ngươi vẫn ngoan cố như vậy. Ngươi chẳng lẽ không biết, kẻ ngươi tuyển chọn, vĩnh viễn ngu xuẩn vậy sao?"

Hắn nhẹ nhẹ thổi một hơi, hạt nước hoàn mỹ trôi nổi tỏng tay hắn biến hành một chùm hơi nước, tán nhập không trung.

"Bộ dáng của ngươi, ta sớm đã chán ngán." Bồ yêu vỗ vỗ tay, thần sắc hờ hững.

Chấn động dưới đáy tan biến, đầm nước lại khôi phục an tĩnh.

"kết thúc." Bồ yêu môi như lưỡi đao, nhùn vai; "ha ha, chỉ bất quá ấn chứng ngươi lại một lần tuyển chọn ngu xuẩn."

Hắn vừa muốn xoay người, đột nhiên dừng bước.

Vô Không sơn, Tân Nham đang đả tọa đột nhiên mở mắt, hắn bống đứng dậy, tiến mất tại chỗ, nháy mắt, hắn xuất hiện trên đỉnh núi. Trong khoảnh khắc, Bùi Nguyên Nhiên, Diêm Nhạc, Thi Phượng Dung ba người dồn đập bay tới, xuất hiện bên cạnh hắn.

Bốn người nhìn nhau, đều vẻ mặt kinh ngạc nhìn lên bầu trời.

Đông Phù, Thiên Tùng tử đang xem Du Bạch viết danh sách.

"Tông Minh Nhạn là đồ đệ Tả Mai THiên." THiên Tùng tử gật đầu nói;" "Tại Đông PHù, nếu nói thực lực, Tả Mai Thiên cùng Tân Nham là cân bằng. Tả Mai Thiên năm đó lăng lệ sát phạt, cũng là kẻ người gặp người sợ, điểm này khá giống Tân Nham. Chỉ là không biết đệ tử hắn thế nào."

Du Bạch cung kính nói; "
Đệ tử cùng Tông Minh Nhạn gặp qua một lần, tuy nhiên không có giao thủ, nhưng đệ tử nhìn ra khí độ lối đi của hắn, chỉ sợ không yếu."

"
a a, người trẻ tuổi được ngươi xưng không yếu cũng không nhiều. nghe nói Tả Mai Thiên tiêu phí rất nhiều tâm huyết cho tên đệ tử này, tự nhiên không yếu." Thiên Tùng Tử cười ha ha nói: "Đông PHù tương lai chỉ sợ là thiên hạ của ba người ngươi, Tông Minh Nhạn cùng Vi Thắng của Vô Không kiếm môn."

"
Đệ tử tất không phụ kỳ vọng sư phó." DU Bạch cung kính đáp.

Thiên Tùng Tử vẫy vẫy tay; "
Thứ hư danh, ngươi cũng không cần để ý. Ta chỉ hi vọng ngươi tại loạn thế có thể tự bảo. phần cơ nghiệp này, ta tuy nhiên không bỏ được, nhưng an nguy của ngươi, lại càng trọng yếu."

Du Bạch lòng cảm động đáp lời; "
vâng!"

Thấy Du Bạch mặt đầy âu lo, Thiên Tùng Tử liền ân ủi: "
Vi sư chỉ tính trước, ngươi chớ quá lo lắng. Nếu có việc, ha ha, chúng ta những lão già này cũng ngăn ở phía trước." lại nhìn lướt qua danh sách một cái tên, có chút cả kinh: "di, Vô Không kiếm môn khi nào nhiều thêm một Tả Mạc? Hắn có chỗ nào đặc biệt?"

"
đệ tử cũng là lần đầu nghe thấy tên này. Hắn lúc đó cùng Tống Minh Nhạn và một tên đệ tử Đông Kỳ khác xảy ra xung đột, vì hắn là linh thực phu, đệ tử vốn muốn tiên lên ngăn lại. Không nghĩ tới, phát hiện hắn lại lĩnh ngộ kiếm lý." Du Bạch bổ sung một câu: "hắn còn chưa trúc cơ."

"a!"" Thiên Tùng Tử vẻ mặt biến đổi: "Vô Không kiếm môn lại có một nhân vật lợi hại như vậy sao? Còn chưa trúc cơ liền lĩnh ngộ kiếm ý, loại thiên phú tu kiếm này, tương đương hiếm thấy a! lão thiên thật ưu ái Vô Không kiếm môn!"

Trong ngôn ngữ, hắn lộ mấy phần hâm mộ.

Nhưng lúc này, hắn bỗng nhiên biến sắc, lướt qua ngoài cửa sổ. Du Bạch hơi ngớ người, vội vàng theo sát sau.

Chỉ thấy Thiên Tùng Tử kinh ngạc ngẩng đầu nhìn thiên không.

Đồng thời, Đông Kỳ kiếm môn, trên đỉnh Mai Phong cao nhất, một nam tử áo trắng tóc dài đón gió đứng đó, hắn mặt lộ vẻ king ngạc, ngửa mặt chăm chú nhìn bầu trời.