Tử Đằng Không Nở Lần Hai - Không Còn Là Nữ Phụ

Chương 14: Tử Đằng - Nếu anh biết em tồn tại... thì xin anh





CHAP 17

***Biệt thự Trình gia mới hãy còn rôm rả người cười người nói, nay đã chìm trong im vắng. Đồng hồ tịch mịch điểm 12 giờ đêm, trăng khuất dạng sau bầu trời đen, không gian xung quanh bỗng trở nên u tối, hiu quạnh. Trong phòng, một người con trai đang gào thét trong tuyệt vọng, trong đau đớn không nguôi. Xung quanh anh là những nhánh Tử đằng đã héo hắt từ lâu, còn có những dải giấy nhỏ chỉ ghi đúng 1 câu chữ ngổn ngang xung quanh. Chiếc điện thoại tuy còn mới nhưng đã không còn hợp thôi vẫn đang tiếp tục phát những cuộc gọi thoại không hề được nhận.

Nỗi đau quá lớn làm anh tuyệt vọng, anh gục đầu xuống nền đất lạnh lẽo, miệng không ngừng đau đớn thốt nên: "Tại sao...? Tử Đằng, tại sao,..."

***Là tại sao em gửi cho tôi những thứ này, tại sao em lại yêu tôi nhiều đến thế, tại sao em lại rời đi như vậy,... Anh cũng không biết là tại sao. Tay anh run run vuốt ve những nhánh Tử đằng đã chết khô, nước mắt nặng nề rơi từng giọt. Tôi chưa từng cười với em, nhưng lại khóc vì em. Tôi chưa từng đổ gục trước người phụ nữ nào, nhưng tôi lại ngã quỵ vì em,... Không gian một vẻ cô tịch, tiếng nói ấm áp mà hiu quạnh của người con gái vẫn vang đều từ chiếc điện thoại. Trình Phong Lữ thất thần ngước nhìn lên trần nhà, lòng không khỏi quặn thắt từng đợt.

--Cậu chủ, đây là những nhánh hoa còn sót mà cô Tử Đằng gửi cho cậu. Sở dĩ tôi giữ lại nó là vì tôi phát hiện ở trong mỗi nhánh hoa luôn có một tờ giấy nhỏ. Nhiều nhánh ta sẽ được một bài thơ. Thực tiếc, cô ấy đã gửi cậu cả ngàn nhánh hoa, nếu như tôi phát hiện sớm hơn, có lẽ cũng đã có rất nhiều bài thơ viết tôi giữ lại cho cậu...

--Phong Lữ, tôi thấy cậu như thế nhưng tôi lại không chút thương cảm nào với cậu. Vì cậu xứng đáng với điều này! Cậu biết không, ngày hôm đó, có một cô gái đã ngắm nhìn cậu suốt buổi tiệc không rời mắt, cô gái ấy cũng đã năn nỉ hỏi tôi cho biết tình hình của cậu khi cậu bị trúng dược. Cô gái ấy đã chân trần chạy từ công ty đến biệt thự của cậu, cũng là người mà cậu đã ân ái suốt đêm đó! Cô ấy chưa từng bỏ rơi cậu, là cậu quay lưng với cô ấy. Là cậu chọn Chu Khuynh Cơ. Có biết vì sao tôi không kể lại cho cậu biết sự thật không? Vì tôi muốn cậu phải trả giá cho những việc mình làm, tôi muốn cậu phải nếm trải nỗi đau mà cô ấy đã chịu. Tôi nói với tư cách là một người anh em, Phong Lữ.

--Thiếu gia, cậu nên xem lại chiếc điện thoại cô Tử Đằng tặng cậu năm cậu tốt nghiệp. Trong đó có 1095 cuộc gọi thoại, hơn 2000 tin nhắn. Những thứ cậu đã để lỡ. Đến lúc cậu phải xem lại rồi...

-- Lữ, mẹ vốn không muốn con uống rượu. Nhưng chỉ đêm nay thôi, con trai, hãy uống cho say...

***Từng lời của quản gia Hứa, của Hứa Tuấn Kiệt, của vú Ngô, của mẹ như điên cuồng tra tấn anh, dằn vặt anh. Thì ra, người hôm ấy là cô. Thì ra, anh mới là kẻ tuyệt tình. Thì ra, anh vốn đã lạc lối. Anh tặng Chu Khuynh Cơ mọi thứ cô ta muốn, nhưng ngay cả cơ hội sống anh cũng không cho con mình, anh để tâm, ưu ái Chu Khuynh Cơ đủ điều nhưng anh chưa từng để ý, lo lắng cho Chu Tử Đằng lấy một cái.

Anh thật ngu ngốc, thật mù quáng, lại đi quan tâm cho một người không đáng.

--Trình thiếu, giá như khi xưa anh có tình yêu, thì bây giờ anh đã hạnh phúc bên gia đình với một đứa con rồi.

--Anh có biết tại sao tôi lại gọi bài thơ đó là lời từ biệt cuối không? Vì tôi đã từ biệt anh trước đây rồi...

--Trong những nhánh Tử đằng và trong chiếc điện thoại tôi tặng anh.

***Từng lời nói của Chu Tử Đằng như đang giày xéo trái tim anh. Lần đầu tiên anh nếm trải cảm giác tuyệt vọng như thế này. Những dải giấy lẻ tẻ được xếp lại thành một bài thơ, một bài thơ từ biệt đã lâu...

"Em trở về với thế giới của riêng em

Buồn vui với từng đêm lặng lẽ

Hạnh phúc, khổ đau không cần ai

chia sẻ

Giấc mộng đời thường chẳng tô vẽ cùng anh.

Em chẳng cần níu lại những

mong manh

Bởi yêu thương kia... phải chân thành, nhiệt huyết

Nghĩa gì đâu khi tình kia đã hết

Dối gian lòng, là giết chết niềm tin.

Trả cho người những ngày tháng không tên

Trả yêu thương, vùi chôn tình

ngang trái

Để quên đi thời say đắm vụng dại

Không mệt nhoài giữa khắc khoải niềm đau

Kể từ giờ mình bước ngược đời nhau

Chẳng bận tâm nỗi sầu ai vẫn giữ

Chẳng vấn vương về những lời tình tự

Đến một ngày mọi thứ cũng trôi xa

Trả lại người mộng ảo của ngày qua

Trả luôn người giấc mơ hoa thuở ấy

Dẫu con tim biết đớn đau nhiều vậy

Vẫn cam lòng đành nhận lấy đắng cay"

"Chắc người ta thương anh nhiều lắm đấy

Anh muốn gì họ cứ vậy chiều theo

Chẳng như em người gì đâu thấy ghét

Tình cạn khô, cằn cỗi giống kẻ nghèo

Chắc bên người anh sẽ luôn vui vẻ

Chẳng ưu tư, chẳng mệt mỏi buồn rầu

Thôi anh hãy trở về bên người ấy

Buông tay nào, em chẳng trách anh đâu.

Ừ em biết em là người ích kỷ

Mãi giận hờn chẳng suy nghĩ cho anh

Em cũng biết người ta luôn luôn tốt

Luôn yêu anh, yêu rất đỗi chân thành

Thôi thì thế, trả anh cho người ấy

Thấy anh cười em cũng sẽ vui ngay

Dẫu cuộc đời còn bao nhiêu ngả rẽ

Yêu anh nhiều, họ chẳng sẽ đổi thay.

Thôi thì thế, chúc anh luôn hạnh phúc

Đừng nhớ em, đừng day dứt làm gì

Em mạnh mẽ, chẳng bao giờ biết khóc

Vẫn yên lòng, cứ thế bước ra đi..."

***Một chiều mưa rất buồn, cô đã gửi cho anh một tin nhắn cuối cùng, một nhánh Tử đằng cuối cùng, một lời nói cuối cùng, và chút tình yêu còn ấp ủ cuối cùng...

***.... trước khi ra đi...

^^^Bài thơ lấy từ tác giả Ngọc Hân. Tối nay có 1 chap phiên ngoại. Ai là fan của Tử Đằng Nguyên chủ thì không nên đọc. (Rất thương tâm....)^^^

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.