Tư Niệm Thành Thành

Chương 12: Tòa thành mười hai



Khưu Tiệp ngồi ở ghế sau khẽ giọng chế nhạo suốt rằng Dante nói năng rất thụ nhưng thái độ lại rất công, không dễ gì đối phó. Thân Nhã Lợi lẽ ra rất choáng váng lại bị Khưu Tiệp chọc cười vui vẻ suốt cả quãng đường. Xe nhanh chóng đưa Khưu Tiệp về nhà, Khưu Tiệp lại liên tục dặn dò Dante phải bảo đảm sự an toàn cho Thân Nhã Lợi. Dante bấm kiếng xe xuống gật đầu: "Tôi bảo đảm nhất định sẽ đưa cô ấy về đến nhà, nhìn cô ấy vào cửa rồi mới đi."

Vì thiếu đi Khưu Tiệp tíu tít nên trong xe cũng yên tĩnh hơn rất nhiều. Thân Nhã Lợi nhìn bóng cây lay động bay theo ánh đèn sặc sỡ bên ngoài, đầu tựa vào cửa kiếng lạnh băng. Dường như Dante cũng không có ý định trò chuyện, thế nên hai người cứ ngồi ở vị trí một trước một sau yên lặng hơn mười phút.

Sau đó Thang Thế lên tiếng phá vỡ không khí tĩnh lặng này: "Tôi phát hiện văn hóa uống rượu ở trong nước thật bất lịch sự, luôn thích bắt buộc người khác uống rượu, nhất là bắt phụ nữ, thật chẳng có phong độ chút nào."

Cô vốn đang say mê nhìn vào chiếc gáy trắng trẻo của Dante, nghe thấy tiếng nói của Thang Thế thì bỗng ngồi thẳng lên: "Nói đến đây, em phát hiện ra anh Dante uống cừ quá. Đã uống rất nhiều nhưng cũng không thấy say."

"Anh hơi say rồi, chỉ là nhìn không ra thôi." Khuỷa tay Dante đặt trên thành xe và chống lên vầng trán.

Thang Thế lại ném cho anh một ánh mắt khinh thường: "Cậu bớt giả vờ đi. Lúc này cậu cũng chỉ có thể gạt được lòng thương tình của mấy cô gái thôi, trên thực tế bảo cậu uống thêm một lít rượu nữa cũng không thành vấn đề."

"Một lít, lợi hại vậy sao? Dante, tửu lượng của anh trời sinh hả?" Thân Nhã Lợi kinh ngạc nói. Bởi vì uống quá nhiều nên giọng cũng lớn hơn bình thường không ít.

"Cũng gần như vậy." Dante trả lời lễ độ và xa cách như bình thường.

"Lại nói dối." Thang Thế vạch trần anh không hề nể tình "Đừng nghe anh ta nói, có mấy ai tửu lượng trời sinh chứ? Không phải là luyện được vậy sao. Đừng nhìn thấy dáng vẻ cậu ta phong độ vậy mà lầm. Tôi cũng từng nghe Marco nói, khi Dante còn niên thiếu thì rất ngoan ngoãn, nhưng đến lúc lên đại học thì bất chợt nổi loạn, trong một năm đã biết hút thuốc uống rượu, khoảng thời gian đó mỗi ngày đều có kiểu giày cao gót khác nhau ở cửa nhà cậu ta. Trong một tháng bị đưa đến sở cảnh sát ba lần, sau đó còn vào sở cai nghiện..."

"Sở cai nghiện?" Thân Nhã Lợi hơi chồm người lên phía trước.

"Không có, chỉ là lúc đi chơi bị dính vào tai tiếng thôi." Dante hơi xoay mặt lại để giải thích, lại không tức giận nói "Phó tổng, hôm nay anh định hủy thể diện của tôi phải không?"

Thang Thế cười hơi có vẻ gian trá "Ai bảo cậu chơi nổi quá chi. Được rồi, tôi không bóc mẽ cậu nữa."

Ba người trò chuyện trong chốc lát thì xe cũng đã dừng tại tiểu khu của Thân Nhã Lợi. Dante đưa cô đến trước cửa nhà. Cô vốn muốn nói cám ơn lần nữa rồi xoay người đi vào. Nhưng lại cảm thấy đầu óc của mình còn choáng váng hơn lúc ở trong xe. Nhìn vào đôi mắt anh trong bóng tối, khiến cô không kiềm lòng được chăm chú thật lâu. Sau đó, cơ thể cô loạng choạng, nói hơi say "Anh... hôm nay sao anh không trả lời tin nhắn của em?"

Anh hơi sững sờ, rồi nói chậm rãi "Lúc xế chiều anh phải đến một công trình anh chịu trách nhiệm, lại bắt đầu bận rộn tiếp rồi, có thể là mấy tháng tiếp theo cũng không được rảnh rỗi."

"À, thì ra là vậy." Cô ngây ngô gật đầu "Có thể lý giải. Vậy... em đi lên nghỉ ngơi trước nhé."

"Ừ."

Cô mới vừa đi được hai bước, thì xoay người lại lần nữa, nhìn anh hơi giận dỗi "Tiếp theo dù có bận cũng ít nhất phải xem điện thoại di động chút chứ. Cả buổi chiều em đều kiểm tra điện thoại khiến cho tâm trạng không được vui. Mọi người đều nói tâm trạng không vui rất dễ uống say, anh xem hôm nay em say đến thế này còn không phải lỗi của anh à!"

Lần này anh yên lặng lâu hơn một chút "Anh biết rồi, xin lỗi. Lần sau sẽ trả lời nhanh hơn."

Dù cho anh đi đến chỗ nào thì tựa như vĩnh viễn cũng đều như thế. Tuy cảm thấy kinh ngạc nhưng cũng chỉ hững hờ, biểu hiện trên gương mặt lúc nào cũng là nụ cười mỉm bình tĩnh công thức hóa. Giống như là một kho vàng dưới lòng đất có cánh cổng đóng chặt, dù cho bên trong có giữ biết bao nhiêu của cải cũng khiến cho người ta cảm giác rằng mình hoàn toàn không thể nào mở ra và lấy được nó. Nhìn thấy biểu hiện anh vô cùng áy náy khiến cô bỗng có cảm giác rất tủi thân. Nên cũng không nói những lời khác nữa, trực tiếp giẫm giày cao gót chạy lên nhà.

Vừa mới vào nhà cô đã đá bay giày đến góc tường, ném ví trên mặt đất và chạy như bay đến phòng mình, rồi vô cùng mất hình tượng đâm sầm vào giường. Rốt cuộc mình đã nói lung tung gì đây, cảm giác này thật đáng ghét. Người nước ngoài rất hay dùng câu nói cửa miệng là "older and wiser". Ngay bản thân mình cũng hoàn toàn không có cách nào nghiệm chứng. Sống cũng sống nhiều năm rồi, vậy còn nói ra câu ngây thơ đến vậy với đối tượng là một người đàn ông đã có bạn gái. Mình thật ghét mình quá! Đúng là quá mất mặt, thật đáng ghét, đáng ghét, đáng ghét, đáng ghét.

Cô vừa hung hăng khinh bỉ mình, vừa nặng nề ngủ thiếp đi.

Khi bị ánh nắng sớm mai ngày hôm sau đánh thức, cô dụi dụi đôi mắt, nhìn thấy trên tay lem luốc toàn là mascara thì ngay lập tức cô nhớ lại chuyện đã xảy ra hôm qua. Tuy tâm trạng không còn kịch liệt như trước khi ngủ nữa, nhưng tinh thần vẫn còn sa sút. Cô cào cào mái tóc xoăn lộn xộn, cởi chiếc váy bút chì xinh đẹp ra, mặt vùi sâu vào hai lòng bàn tay. Sao lại làm chuyện mất mặt vậy chứ? Có lẽ sau này Dante cũng sẽ không muốn gặp mình nữa rồi. Ôi....

Thật lâu, thật lâu sau cô mới mặc đại một bồ đồ ngủ, dũng cảm đứng lên đi ra phòng khách tìm điện thoại di động, dự định hoàn thành hành trình ngày hôm nay.

Lấy chiếc di động ra khỏi ví, cô bật điện thoại ra, nhìn thấy có một tin nhắn chưa đọc. Cô tưởng là mấy tin tức quảng cáo nên dự định đọc xong sẽ xóa đi, nhưng mở tin ra chỉ thấy có một câu nói ngắn ngọn: Tối mai có rãnh không, chúng ta đi xem phim nhé?"

Khi nhìn thấy tên người gửi, cô đã nghệch ra thật lâu, rồi nhanh chóng gõ lại một hàng chữ "Không phải là gần đây anh đang bận việc sao?"

Thời gian không đến nửa phút sau Dante đã trả lời tin nhắn "Công việc là công việc, thời gian ăn cơm xem phim cũng phải có chứ."

Cô lại nghệch ra thật lâu và tự nhìn mình trong gương. Vì lớp trang điểm lấm lem nên cô đã trở thành gấu mèo lôi thôi, nhìn chẳng vừa mắt tí nào. Cô kích động nhắm mắt lại, siết chặt hai nắm tay, rồi nhảy loạn xạ trên ghế salon. Cho đến khi ban công căn hộ đối diện có người xuất hiện, còn dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn cô thì cô mới ôm đầu ngồi lại trên ghế.

Sau giây phút kích động, cô hăng hái vọt vào phòng tắm. Nghĩ đến khoảng cách từ đây đến tối mai còn hơn ba mươi mấy tiếng nữa, trong khoảng thời gian này nhất định phải làm việc thật tốt mới được. Nhưng khi đang chuẩn bị tắm gội thì lại nhớ đến thời gian tin nhắn kia gửi đến, phát hiện là mười giờ hai mươi lăm phút tối hôm qua. Vậy "ngày mai" cuối cùng là ngày nào chứ? Cô gửi tin nhắn hỏi xem.

Dante lại nhanh chóng trả lời "Tin nhắn đó gửi hôm qua, ý của anh là tối nay đi xem. Tối nay em có rảnh không?"

Tối nay ư? Thân Nhã Lợi nắm thật chặt điện thoại di động, lý trí nói với mình, dưới tình huống này nên khéo léo một chút, lạnh lùng một chút nói cho anh ấy biết hôm nay mình bận, ngày mai gặp. Đây chính là kỹ xảo cơ bản nhất để duy trì giá trị của phụ nữ. Nhưng vừa nghĩ đến tối nay có thể gặp mặt anh, thì cô thật sự không muốn đợi thêm một ngày một đêm nào nữa. Đợi thật lâu, cuối cùng cũng trả lời lại một câu "Có ạ, vậy thì buổi tối gặp nhé!"

"Xế chiều em đến phim trường đúng không? Anh sẽ trực tiếp đến đó đón em."

Thật ra thì cô cảm thấy rất kỳ quái, rõ ràng tối hôm qua anh cũng đưa cô về đến nhà. Sao lúc đó không hẹn cô đi chơi? Hay là vì anh đang suy nghĩ đến việc này và sau khi suy nghĩ kỹ rồi mới quyết định hẹn cô đi à?... Cô cũng suy nghĩ về vấn đề này thật lâu ở trong phòng tắm.

Thời gian hôm nay trôi qua rất nhanh, đồng thời cũng đi rất chậm. Nhận tin nhắn của Dante vào lúc sáng sớm xong thì đến lúc nghỉ trưa cô lại nhận được tin nhắn của Thang Thế "Thân thiên hậu, tối nay có bận không, tôi mời em dùng bữa nhé?"

Cô cũng hơi mù mờ rồi. Anh ta và Dante đang có chuyện gì đây? Bỗng nhiên hai người lại hẹn cô cùng một ngày. Cũng không biết bọn họ có thông đồng với nhau hay không? Cô chỉ nói thật là buổi tối có hẹn, có thể không gặp được. Sau đó hẹn anh ta vào tối hôm sau.

Cuối cùng buổi quay phim cũng kết thúc, rồi cô đi thay ra trang phục. Vốn cho rằng sẽ trông thấy xe Dante ờ ngoài phim trường, nhưng anh đã đứng tựa trước cửa cười vẫy tay với cô. Cô cũng cười lại và cất bước nhanh hơn chạy chậm đến bên anh. Cô không chỉ có tâm trạng rất vui vẻ, những cảm xúc kích động kia giống như nguồn suối đang chảy, gần như là trào ra từ đáy lòng. Trái tim cô thôi thúc muốn thân thiết với anh, thậm chí muốn đưa tay khoác lên cánh tay anh. Cũng không phải cô không nghĩ đến chuyện anh đã có bạn gái, nhưng nếu chỉ là bạn bè gặp mặt thì thật sự không cần phải suy nghĩ quá nhiều. Như vậy ngược lại còn phá hư tâm trạng của nhau nữa.

Hai người ngồi lên xe của anh, trao đổi vài câu vô cùng tự nhiên. Vấn đề là cô chưa từng nói nhiều như vậy, thậm chí cả lần đầu tiên thấy anh lái xe cũng ngu ngơ hỏi một câu "Anh biết lái xe không?" Khiến cho anh cuối cùng không nhịn được phì cười ra tiếng. Anh có một chất giọng đặc biệt, khi nói chuyện bình thường sẽ mang theo cảm giác lạnh lùng, nhưng cười lên lại như một dòng nước ấm hòa tan dòng sông băng. Anh lái xe phóng đi. Cô nhìn thấy phía sau những tòa nhà cao cao là ánh trời chiều đỏ thẩm. Những đám khói lượn lờ như hơi sương đọng lại trên chiếc cần cẩu công trường và tung hoành trên cầu vượt. Cũng nhìn thấy những ngọn đèn giao thông và đèn cửa hiệu như bị quên lãng bỏ lại phía sau. Cô bỗng cảm giác rằng, tòa nhà cao tầng đứng trong hoang mạc kia đang mở rộng vòng tay ôm cô vào lòng.

Khi người ta trong tâm trạng tốt luôn dễ dàng bỏ xuống sự phòng bị, cô chuyền tầm mắt từ ngoài cửa sổ đến trên người anh, rồi nghiêng đầu nói "Đúng rồi, sao hôm qua anh đi rồi mới gửi tin nhắn cho em? Tại sao không hỏi trước mặt em là có muốn đi xem phim hay không?"

Nhìn thấy anh hơi ngơ ngác, cô lại lập tức hối hận vì hỏi ra vấn đề ngu ngốc thế này. Nhưng cô đã rối rắm vì vấn đề này cả ngày rồi. Cô không phải là dạng người giấu được tâm sự.

"Lúc đó em đã say đến thế rồi, nhận lời cũng sẽ không nhớ được." Cằm của anh hất về phía điện thoại di động, "Bây giờ có tin nhắn làm chứng, em không thể chối rồi."

"Là vậy à." Cô gật đầu như có điều suy nghĩ, mím môi hơi mỉm cười tựa lưng vào ghế ngồi lần nữa.

Có điều vận may đã bị chặn lại khi đến trước cửa rạp chiếu phim. Vì phòng ngừa cô bị người ta phát hiện, anh đã cố ý chọn một rạp chiếu phim vắng người, cũng đã đặt trước vé xem bộ phim 3D lớn của Hollywood. Nhưng hôm đó rạp chiếu phim lại tạm thời quyết định chiếu một bộ phim do cô thủ vai chính. Như vậy nếu xuống xe nhất định sẽ bị fans bao vây, nên bọn họ bị ép buộc phải lái xe rời đi. Cuối cùng lựa chọn một rạp chiếu phim tư nhân nho nhỏ. Có điều bộ phim chiếu trong vòng hai tiếng đồng hồ chỉ là một bộ phim của một đạo diễn người nước ngoài không có tiếng tăm, nói về tai họa ngày tận thế và cũng chỉ có thưa thớt vài cặp vợ chồng trung niên mua vé vào xem.

"Phim này em cảm thấy thế nào?" Dante cho hai tay vào túi quần, nhìn tấm poster quảng cáo bộ phim chẳng có gì hấp dẫn.

"Cũng không tệ lắm ạ." Cô kiên trì, nặn ra một nụ cười.

"Vậy thì xem phim này nhé?"

"Được ạ."

Sau đó Dante đi mua vé, hai người hơi gượng gạo nhỏ giọng đi đến phòng chiếu tối đen. Đợi mọi người ngồi xuống hết thì hai người họ mới ngồi xuống hàng cuối cùng. Trực giác phán đoán của cô với bộ phim chỉ cần nhìn qua tấm poster với hai phút mở màn thì đã xác định đây chính là một bộ phim được đầu tư siêu nhỏ, phòng bán vé thảm đạm, không người nào hỏi han và có hiệu ứng nghèo nàn. Tựa như anh cũng đã phát hiện ra sự thật này, từ lúc bộ phim bắt đầu chiếu đến mười phút sau, anh vẫn duy trì sự yên lặng.

Tại sao lại vậy chứ....

Hai người lần đầu tiên đi xem phim với nhau lại chọn ngay bộ phim cực kỳ nhàm chán. Điều này cho thấy hai bên khởi đầu thật quá tệ rồi. Một lát sau cô nhích lại gần anh hơn một chút, cố gắng làm ra vẻ mình cũng thật lòng thích thú xem bộ phim đó: "Hình như nữ chính này em đã từng xem trong một bộ phim truyền hình Mỹ thì phải."

Lúc này trên màn hình có tiếng nổ mạnh vang lên kết hợp với hiệu ứng tương đối thấp kém. Anh không nghe rõ cô đang nói gì, chỉ nghiêng đầu nhích gần về phía cô "Hả?"

Dáng vẻ của anh cũng không rõ rệt lắm trong bóng tối, chỉ khi ánh đèn huỳnh quang lóe lên mới có thể nhìn thấy gò má của anh dưới ánh đèn trong giây lát. Trong lòng cô dâng lên một cảm xúc khó tả, giống như là một chuỗi đèn tín hiệu màu đỏ đang nhấp nháy phát sáng, chiếu thẳng vào nơi yếu đuối nhất tận đáy lòng cô. Cô ghé vào tai anh nói lần nữa "Em có xem một bộ phim Mỹ có cô nữ chính này đóng."

"Tên là gì?"

"Hình như là..." Cô nói ra tên bộ phim kia, lại nhún nhún vai hơi mất tự nhiên "Em cũng không biết có phải hay không, đã xem rất nhiều năm trước rồi."

"Bộ phim đó anh cũng từng xem rồi, em cũng thích à?"

"Đúng vậy đó, đúng vậy đó. Em rất có ấn tượng với nam chính kia, anh ta rất giống với Miller(1), có điều em thích Miller hơn."

(1) Wentworth Earl Miller III, diễn vai nam chính trong phim truyền hình "Vượt Ngục" của Mỹ.

"Sao vậy? Bởi vì Miller giống Tiểu Thần hả?"

"Này, này, Miller giống Tiểu Thần ở đâu chứ, hoàn toàn là hai kiểu mà..."

"Anh nói là giống ở điểm bọn họ cũng thích mặc đồ tình nhân với bạn trai của mình."

Nghe lời anh nói vô cùng nghiêm túc khiến cô bật cười ra tiếng, sau đó lập tức che miệng lại. May mà trong rạp chiếu phim thật sự không nhiều người lắm, cô có nói chuyện lớn tiếng hơn cũng không có ai phàn nàn. Cô lại hạ giọng lần nữa, nhích đến gần cơ thể anh để hai người nói chuyện dễ dàng hơn "Nhà kiến trúc sư đại tài, anh còn nhiều chuyện hơn cả trong tưởng tượng của em nữa đó. Sao anh có thể nói là Tiểu Thần và Bách Xuyên mặc đồ tình nhân, người ta đã là vợ chồng rồi."

"Cũng vậy thôi. Thật ra đồng tính luyến ái cũng chia ra nam và nữ, giữa hai người họ thì Tiểu Thần chính là phái nữ đúng không?"

"Cái gì mà phái nam với phái nữ, dù gì anh cũng lớn lên ở nước ngoài, như cậu ấy gọi là số 0, chính nhân vật vợ."

"Thì ra là như vậy..."

Thấy anh suy nghĩ thật lâu, cô lại hơi trêu đùa thích thú chọc chọc cánh tay của anh: "Anh đang suy nghĩ gì đó, bắt đầu cảm thấy tò mò với đồng tính luyến ái rồi hả?"

"Ừ, có một chút." Anh sờ sờ chiếc cằm.

"Wow, không phải chứ, thiệt hay giả, lẽ nào anh thật muốn thử xem à?"

Thấy hồi lâu anh cũng không trả lời, sự kinh ngạc của cô lại bay lên một chút như nhiệt kế, rất lâu cũng không thốt ra lời. Cho đến khi anh đưa tay quơ quơ trước mặt cô, cô mới lúc lắc đầu ra vẻ muốn nói nhưng lại thôi.

"Được rồi, gạt em đó, muốn hù em chơi thôi."

"Hả?" Cô mở to mắt.

"Không phải là trước kia anh chưa thử qua đàn ông. Chỉ có điều là không được, hoàn toàn không thể nào hợp với kiểu đó."

"Anh... anh thật từng thử hả?"

"Ừ, chưa từng thử thì em sẽ không biết hướng giới tính của em ra sao, đúng không? Có điều cũng như anh nói, hoàn toàn không được, chỉ cần hơi đụng đến đồng tính, tưởng tượng đến cảnh tượng kia thì cả người đều sẽ có cảm giác khó chịu."

Thân Nhã Lợi đã sắp nghẹn đến hộc máu. Người đàn ông này sao lại khủng bổ thế chứ? Có một người bạn gái người nước ngoài mạnh mẽ thì thôi, trước đây hư hỏng hít thuốc phiện cũng thôi, thậm chí ngay cả đàn ông cũng muốn thử. Có chuyện gì mà anh chưa từng làm không?

"Tại sao vậy..." Cô hoàn toàn mù mờ rồi.

"Khi đó chỉ còn hôi sữa, bị chút trắc trở đã cảm thấy trời long đất lỡ. Ngày ngày nghĩ ra nhiều chuyện ngu ngốc để trả thù đời."

Cô chậm rãi gật đầu, suy nghĩ trong chốc lát rồi khẽ nói: "Đúng rồi, nhìn dáng vẻ anh khẳng định không phải là gay. Nhưng nếu có một ngày cô gái mà anh thích biến thành đàn ông, vậy anh sẽ còn ở bên cạnh cô ấy sao?"

"Nói anh biến thành phụ nữ thì có thể." Anh trả lời không hề do dự.

"Vậy nếu như anh cũng muốn duy trì thân phận đàn ông và cô gái anh yêu biến thành đàn ông thì anh vẫn cam lòng sao?"

Anh nhíu nhíu mày, làm ra vẻ tương đối đau khổ "Như vậy thật rất.... Nhưng mà, nếu như là thật sự yêu người đó, thì cô ấy có trở thành thế nào anh cũng sẽ chắc chắn không để ý."

Vì đáp án không liên quan gì đến mình đã khiến cô cảm động. Cô yên lặng thật lâu trong bóng tối, rồi bỗng ngẩng đầu: "Khoan đã, sao tự nhiên chúng ta lại chuyển hướng sang nói đến việc kỳ lạ này chứ?"

"Không biết, có thể là vì bộ phim này quá nhàm chán." Anh nhún vai ra vẻ chẳng có gì quan trọng.

"Ha ha, anh cũng cảm thấy bộ phim này nhàm chán. Vừa mới bắt đầu em đã cảm thấy hoàn toàn không xem được mà."

Nhìn thấy dáng vẻ anh chịu đủ sự hành hạ khiến cô cười vui vẻ như thể tìm được một chiến hữu cách mạng. Cô thả lỏng há miệng cười thật to, ánh huỳnh quang trên màn ảnh lóe lên, trong nháy mắt gương mặt của cô được soi sáng, hàm răng nhìn qua còn trắng hơn lúc bình thường. Ánh mắt của cô rất vui, nhưng ngược lại với cô, ánh mắt anh lúc lặng yên nhìn cô lại sâu thẳm và hơi đượm buồn.

Sau khi phim kết thúc, hai người cùng nhau đứng lên trong nền nhạc trầm lắng, nhưng tâm trạng lại không hề bị bộ phim ảnh hưởng. Với vai trò của người diễn viên, cô cảm thấy làm thế hơi lãng phí, hơn nữa còn không tôn trọng tổ chế tác của bộ phim. Nhưng lần đầu cô thả lỏng hoàn toàn để làm một khán giả, cảm giác cùng với những người khác chê bai bộ phim thật không tệ lắm. Bọn họ vừa rời khỏi rạp chiếu phim vừa nói về những nội dung phim mình còn nhớ rõ, khiến cả hai người cười rất sảng khoái.

Khi đẩy cửa đi ra ngoài, anh quay đầu lại nói: "Lần đầu tiên chính thức mời em đi chơi lại chọn một bộ phim khó xem đến vậy, anh thật sự ngại quá. Không biết còn có cơ hội bù lại hay không?"

"Anh muốn bù lại thế nào?" Cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt lanh lợi pha lẫn một chút chờ mong.

"Có nhớ lúc ở Tây Ban Nha anh đã nói sẽ làm cho em một bữa cơm không?"

"Hả, anh nghiêm túc à?"

"Dĩ nhiên, tối mai nếu em có thời gian thì đến nhà anh đi, anh sẽ xuống bếp làm cho em một bữa ăn ngon."

"Em rất muốn đi..." Nhưng mà ngày mai cô đã hẹn với Thang Thế cùng nhau dùng bữa. Hơn nữa, hai ngày liên tục chỉ gặp một người khác phái, thật sự không phù hợp với quy tắc cơ bản của việc nam nữ qua lại....

Thấy trên gương mặt cô lộ ra vẻ do dự, anh lập tức nói: "Nếu như em bận rộn thì hôm nào cũng được."

"Không, em chỉ chưa xác định được là tối mai có việc gì hay không. Anh chờ em một chút, em hỏi người đại diện của em xem." Cô lấy điện thoại di động gửi một tin nhắn hẹn lại Thang Thế. Không đợi đối phương hồi âm, cô đã bỏ điện thoại di động vào trong ví lần nữa, "Nếu như tối mai không có việc gì, em sẽ đến nếm thử tài nấu ăn của anh."

Lúc này bọn họ đã đi ra khỏi cửa chính của rạp chiếu phim. Một làn gió ấm áp thổi lướt qua khuôn mặt, kèm theo hình ảnh phố xá thênh thang và nhà cao tầng to lớn đi vào trong tầm mắt. Bóng lưng của anh chiếu trên cánh cửa thủy tinh, vóc dáng cao cao và quần áo sang trọng khiến cho anh nhìn có vẻ rất xa cách, như một quý tộc lạnh lùng đứng trong trời đông tuyết phủ. Anh mở cửa xe cho cô, ngồi về vị trí lái, rồi lái xe đến giao lộ ngang dọc huyên náo, từ đầu đến cuối vẫn duy trì một chút khoảng cách vô hình với cô.

Không muốn bị anh nắm mũi dắt đi, cho nên cô cũng không chủ động tiến lên một bước. Thế nhưng khoảng cách này lại như hai cực nam bắc của nam châm, chỉ cần giữ vững trong phạm vi khiến chúng muốn hút vào nhau, thì càng kéo xa ra lực hút lại càng lớn.

-----------------

"Gần đây tôi cũng hơi bận, rất khó có thời gian rảnh rỗi. Lần sau có cơ hội tôi sẽ hẹn em nhé." Đây là tin nhắn hồi âm Thang Thế gửi cho Thân Nhã Lợi vào ngày hôm sau. Thật ra thì nguyên nhân trả lời thế này hơn phân nữa là do đối phương giác ngộ biết khó mà lui với hai lần từ chối liên tục mà thôi. Tuy trong lòng có phần băn khoăn, nhưng Thân Nhã Lợi lại có cảm giác thở phào nhẹ nhõm. Cô khách sáo gửi lại một câu "Lần sau nhất định sẽ theo hầu", nhưng đối phương cũng không trả lời nữa.

Bận rộn cả một buổi sáng, buổi trưa Thân Nhã Lợi và Dung Phân cùng nhau đến làm việc với công ty ảnh thị, trên hành lang lại gặp được một người đàn ông lạ mặt nhưng có vẻ hơi quen quen. Anh ta cao khoảng 1m76 đến 1m78, có vóc dáng và làn da trẻ trung, đôi mắt sâu và đen lại như chiếc gương một chiều, thu hết toàn bộ ánh sáng nhưng lại không soi lại được gì. Đôi mắt như thế khiến anh ta nhìn qua có vẻ kiêu ngạo. Anh ta mặc một bộ quần áo sang trọng, nhưng bản thân lại tựa như không hề lưu ý đến điều này. Dường như là do một tay nữ đại diện khôn khéo bên cạnh anh ta thiết kế ra.

Quan Hòa, Thân Nhã Lợi nhanh chóng nhớ ra tên của anh ta. Người được cô nhớ kỹ tên trong giới văn nghệ thường đều đã có chút danh tiếng. Người đàn ông này không chỉ là minh tinh nổi tiếng nửa góc trời gần hai năm nay mà còn là chồng trước của Dung đạo diễn. Cô nhìn thoáng qua Dung Phân theo bản năng, nhưng khóe mắt Dung Phân nhìn anh ta như còn ngại dư thừa nhiều, chỉ hờ hững lướt qua mà thôi.

"Phân Phân..." Khi Dung Phân đi lướt qua cạnh anh ta, anh ta nắm lấy cổ tay của Dung Phân.

Thân Nhã Lợi hoảng hồn với hành động dễ gây ra scandal đối với nhân vật công chúng thế này. Nhưng cô còn chưa kịp tiêu hóa sự hoảng hốt thì Dung Phân đã giơ chiếc túi màu đỏ tươi nạm bạch kim nện thẳng lên đầu của anh ta.

Người xung quanh cũng trố mắt chết lặng vì kinh ngạc và dừng bước lại nhìn bọn họ. Quan Hòa che đầu, hơi ngồi xổm xuống. Nữ đại diện ăn mặc gợi cảm cũng vội đỡ lấy anh ta, và cố ý lớn tiếng nói "Trời ơi, A Hòa, anh có sao không? Bị đánh trúng đầu rồi hả? Đúng thật là xui xẻo bị chó cắn trên đường mà." Tiếng của cô ta tru tréo khiến Dung Phân cau chặt chân mày, kiềm lòng không được quay đầu lại nhìn anh ta, phát hiện ra bàn tay anh ta ôm đầu và có máu đang chảy ra khỏi khẽ tay. Nhưng từ đầu đến cuối Dung Phân cũng chẳng hề quay lại đó lần nào.

Thân Nhã Lợi không bao giờ hỏi đến vấn đề không liên quan đến mình. Sau khi hai người ngồi lên xe, qua vài phút vẫn là Dung Phân cất lời trước: "Khẳng định là em cảm thấy chị rất cay cú và cố tình gây sự."

Thân Nhã Lợi xua xua tay: "Không có, không có, không có, em cũng có biết một chút về chuyện của hai người. Chủ yếu lỗi là của anh ta, cho nên chị làm gì cũng được."

"Thật ra thì khoảng thời gian trước anh ta có đến tìm chị. Chị cũng hơi mềm lòng, suy nghĩ muốn hòa thuận lại với anh ta. Em đoán thử xem kết quả ra sao?" Dung Phân cúi đầu lướt điện thoại di động, chờ sau khi Thân Nhã Lợi lộ ra ánh mắt nghi ngờ thì lại đưa điện thoại di động cho Thân Nhã Lợi.

Trong tin tức Quan Hòa đang ôm ấp một cô gái nhuộm tóc xinh đẹp không hề nổi tiếng, trên môi còn nở một nụ cười đểu giả, hoàn toàn khắc hẳn với dáng vẻ chú chó con quẩy đuôi đáng thương khi nãy trên hành lang. Dung Phân nói tỉnh táo: "Trình độ cô bé đó quá kém, muốn đóng một bộ phim lớn để nổi danh ngay. Cô ta là tay ngang, kỹ năng diễn xuất cũng tệ, ngay cả chị là đạo diễn "Thành Thời Gian Barcelona" cũng không biết, còn không biết trời cao đất rộng đi thử vai nữ chính, nên bị chị đuổi đi."

"Cho nên... Quan Hòa muốn xin chị giúp đỡ?"

Nhưng Dung Phân không trực tiếp trả lời, chỉ rút ra một điếu thuốc châm lửa rít một hơi và nhả khói ra ngoài cửa sổ: "Nhã Lợi, thật ra thì có lúc chị rất hâm mộ em. Em nhỏ hơn chị chỉ vài tuổi, nhưng suy nghĩ lại rất thuần khiết, không giống như bản thân phải dốc hết sức để làm gì đó. Nếu không phải vì chị hiểu rõ em thì nhất định sẽ nghĩ phía sau em có hậu thuẫn. Trong cái vòng này quá hỗn loạn, nếu như ngày nào đó em muốn kết hôn, ngàn lần đừng chọn người trong này. Như Lý Thái Tử rõ ràng là một đứa trẻ chơi chưa chán, chị khuyên em đừng lãng phí nhiều thời gian trên người cậu ta."

Nhìn thoáng qua tin nhắn Lý Triển Tùng vừa gửi đến "Chị Nhã Lợi, em nhớ chị, nhớ đến điên mất. Lúc nào mới có thể gặp nhau =_=", Thân Nhã Lợi suýt cười ra tiếng.

Dung Phân lại rít một hơi thuốc, rồi nhẹ nhàng nhả khói ra "Chị cảm thấy Dante rất tốt, thật đó. Có bạn gái thì sao, cậu ta cũng chưa kết hôn. Cướp lấy khi chưa kết hôn thì chẳng có vấn đề đạo đức và trách nhiệm. Em phải biết, anh chàng đẹp trai độc thân giàu có gần như là động vật tuyệt chủng. Hoặc là họ đã kết hôn, hoặc là gay, hoặc chính là gay đã kết hôn." Thấy Thân Nhã Lợi bật cười thì Dung Phân cũng cười theo, sau đó lại nói nghiêm túc "Cậu ta thích em, em cũng thích cậu ta, quang minh chính đại giành lấy đi."

Anh ta thích mình ư? Thật ra thì không phải là cô chưa từng nghĩ đến vấn đề này. Cô cảm giác rằng giữa mình và anh có quá nhiều trở ngại. Có bạn gái là một chuyện, bất cứ lúc nào anh cũng có thể trở về Tây Ban Nha là một chuyện. Quan trọng hơn là cô hoàn toàn không biết Dante đơn giản có tình cảm với mình hay là bởi vì rời khỏi Tây Ban Nha nên muốn tìm chút vui thú. Nếu như là vế sau, dù anh có cố gắng dùng thủ đoạn trêu ghẹo để khiến cô nghĩ rằng anh thích cô thì cô cũng sẽ không cách nào dễ dàng tha thứ cho kiểu tình cảm này. Nếu như có một tình yêu không tinh khiết với một người đàn ông giống như Hi Thành, thì không bằng mãi mãi không qua lại với anh ta.

Không có cách nào, Hi Thành trong lòng cô quá hoàn mỹ. Thà rằng cả đời này cô không còn yêu thương bất cứ ai, cũng muốn giữ lấy hồi ức xinh đẹp khi còn ở bên anh.

Cả ngày cô đều suy nghĩ đến vấn đề này, cho đến khi trời tối Dante đến đón cô, cô cũng không thể trầm tĩnh lại. Cho nên sau khi ngồi lên xe anh, cô nhanh chóng mệt mỏi và cũng không muốn nói nhiều. Cô ngẩng đầu nhìn ngọn đèn đường cao cao ở cuối phố. Bóng đèn thủy tinh hình cầu tỏa ra những tia sáng xóa tan màn đêm, đồng thời cũng chiếu sáng lên từng ô cửa thủy tinh trên từng dãy nhà và lối đi bộ bằng xi măng mới được tu sửa lại. Ở cuối ngã tư đường, cô nhìn thấy một căn chung cư cao vút trong mây. Trên con đường bọn họ đang chạy có những dãy cao ốc mới xây nằm hai bên được giăng biểu ngữ quảng cáo là "Kim Cương Thịnh Hạ". Một chiếc xe buýt chạy lướt qua họ về phía ngược lại, che đi đường phố đối diện, nhưng bên sườn xe vẫn được sơn lên dòng chữ to lớn "Kim Cương Thịnh Hạ" tươi sáng chói mắt.

"Nhà cũng không bán được mấy căn, nhưng quảng cáo lại rất hoành tráng." Cô nói lẩm nhẩm.

Dante cười xòa "Đây là công trình thứ hai mà công ty của bọn anh hợp tác với tập đoàn địa ốc Thịnh Hạ."

"Hả, là anh thiết kế à?"

"Không phải, anh chỉ phụ trách hạng mục đầu thôi."

"À." Cô uể oải đáp lại, cũng không nhìn vào ánh mắt hơi lo âu của anh. Chẳng được bao lâu thì sự chú ý của cô lại bị một gian hàng nhỏ bên trong ngõ hẻm hấp dẫn "Ơ, anh nhìn xem người đó đang bán gì kìa?"

Anh quay đầu xe lại, rồi lái vào ngõ hẻm. Bọn họ cùng bước xuống xe, đi đến gần nhìn xem mới phát hiện hóa ra là một chậu rùa xanh biếc. Người bán rùa con đang cầm cây quạt hương bồ phe phẩy là một bà cụ, ánh mắt đã lão hóa đến mức không còn nhận ra được đại minh tinh, còn cười híp mắt nói với cô "Cô bé à, thích thì cùng bạn trai mua hai con đi."

"Anh ấy không phải bạn trai cháu." Thân Nhã Lợi vội nói.

"À, vậy thì cùng anh trai mua hai con về chơi đi."

"Anh ấy cũng không phải là anh trai của cháu mà." Thân Nhã Lợi lúng túng.

"Không phải là anh trai, cũng không phải là bạn trai, vậy thân mật đứng chung với nhau là sao, lẽ nào là em trai?"

"..." Thân Nhã Lợi lẳng lặng đứng nhích ra xa Dante.

Dante bị bà cụ cố chấp này chọc cười, bèn ngồi xổm xuống cầm lên một chú rùa nhìn xem "Rùa này bao nhiêu tiền một con ạ?"

"Mười đồng."

"Chỉ có mười đồng?" Anh hơi kinh ngạc "Bà nói là mười đồng một con rùa à?"

Không đợi bà cụ trả lời, Thân Nhã Lợi cũng ngồi xổm xuống lấy tay chọc chọc vào chú rùa kia "Giá trong nước không cao như ở Châu Âu, đương nhiên là là cũng sẽ rẻ hơn bên kia một chút rồi. Mấy con rùa này là để cho trẻ con chơi, em họ em từng mua về nhà, chơi hai ngày đã chết."

"Ai nói với cháu là con rùa này sẽ chết hả?" Bà cụ dùng quạt hương bồ chỉ chỉ vào cái chậu và chú rùa con đang tràn trề sức sống "Cháu phải cho nó ăn đầy đủ thì nó mới sống được. Mấy cô gái muốn duy trì vóc dáng thon thả giảm cân nhịn ăn như cháu thì chắc chắn ngay cả rùa con cũng sẽ không cho ăn rồi, như vậy bọn chúng mới chết đói."

"Bà ơi sao bà lại nói thế, cháu có chỗ nào giống với người giảm cân chứ?"

"Không phải là cháu nói mình mua nó về rồi nó sẽ chết sao?"

"Đó là em họ cháu, không phải là cháu mua. Cháu chẳng bao giờ quên cho thú nuôi ăn cả." Bà cụ này thật hơi có vẻ giống với A Lẫm bảo mẫu toàn năng rồi.

"Được rồi, được rồi, việc này có gì đâu mà tranh cãi." Dante mau mau làm người hòa giải, đưa chú rùa mình đang cầm cho bà cụ "Cháu mua hai con, phiền bà bỏ vào hai hộp nhựa nhé."

"Tôi chỉ bán cho cháu, không bán cho cô bạn gái bé bỏng của cháu đâu."

Thân Nhã Lợi nổi giận "Tại sao lại không bán, buôn bán mà cũng lựa chọn khách hàng à? Còn nữa, như bà nói, cháu không phải là bạn gái của anh ấy..."

Hai người cứ tranh cãi, cuối cùng vẫn là Dante thuận lợi mua về hai chú rùa kia, và bảo Thân Nhã Lợi chọn hai con. Đáng tiếc là Thân Nhã Lợi và bà cụ vẫn không thể thôi tranh cãi với nhau, chỉ đến khi nói ra "Rùa của tôi có thể nặng được 30kg", "một trăm năm sau mới được 30kg" mới lúng túng dừng lại.

Sau khi lên xe, Thân Nhã Lợi ôm lấy cái hộp nhựa, chỉ chỉ vào con rùa trong chiếc hộp "Cũng tại mày, cũng tại mày, hại tao bị bà cụ cố chấp kia dạy dỗ. Mày nói xem cuối cùng là nhà kiến trúc sư đại tài đã vừa ý mày ở điểm nào hả? Dáng vẻ ngu ngốc lại còn thích lật ngửa bụng ra, đặt cho mày cái tên Ngốc Nghếch là đúng rồi."

Cuối cùng Dante thấy cô giận chó đánh mèo lên chú rùa vô tội thì mới cất lời: "Thật ra thì anh thấy tính cách của bà cụ đó thật giống với em, lòng tự ái cũng rất lớn."

"Nói bậy, anh mới giống bà ấy."

"Rồi, rồi, anh giống bà ấy."

Thấy anh nhường mình ngược lại cô cảm thấy ngượng ngùng nên chuyển sang nói với chú rùa trước tấm kính chắn gió của anh: "Mày cũng ngu ngơ giống hệt như quý ngài kiến trúc sư đây, đặt cho mày cái tên Ngu Ngơ là đúng nhất."

"Ngốc nghếch và ngu ngơ?" Anh cười lắc đầu hết biết "Nhã Lợi, bản lĩnh đặt tên của em thật đúng là không dám khen tặng."

Nghe thấy anh kêu tên mình một cách tự nhiên khiến cô hơi sửng sốt một chút. Thật ra thì những bạn bè đồng trang lứa cũng kêu cô là "Nhã Lợi". Nhưng không biết tại sao, khi anh gọi cô thế này, cô bỗng cảm giác hơi khó thở. Cô từ từ chuyển ánh mắt ra ngoài cửa sổ, cái trán kề lên cửa kính xe như không tìm được chỗ dựa.

Trải qua tình trạng kẹt xe khá dài, một tiếng sau bọn họ mới về đến nhà Dante. Thân Nhã Lợi nhìn anh cởi ra áo khoác, thân hình cao lớn đi qua đi lại trong nhà. Phong cách kiến trúc Dante giỏi nhất là chủ nghĩa chức năng và chủ nghĩa trang nhã. Hơn nữa anh càng yêu thích loại thứ hai hơn nên điều đó đã mang đến danh hiệu "vua kiến trúc chủ nghĩa trang nhã" cho anh. Nhà của anh được bố trí rất khéo léo, đều được tự tay anh thiết kế, nhưng lại không có sự rực rỡ hoặc phong cách như mấy tác phẩm kia của anh. Nhà anh rộng rãi và không có lấy một hạt bụi, ngoại trừ những đồ gia dụng không thể thiếu - tất cả đều được sạch sẽ sáng bóng - thì nhà anh lại đơn giản đến mức lạnh lẽo. Những đồ gia dụng cũng rất sang trọng, thiết bị điện cũng vô cùng tiên tiến. Ngay cả bếp lò cũng là thiết bị cảm ứng điện tử không có lửa và khói. Tất cả những gì trước mắt đã khiến cho ngôi nhà của anh giống như một chiếc máy cao cấp được xây dựng trong một tòa thành thủy tinh.

"Anh đi đổi nước cho rùa con. Đây là phòng ngủ." Đối mặt với căn nhà không hề có sức sống nhưng anh vẫn có thể phóng khoáng tự tin giới thiệu, điều này khiến cô nghĩ mãi không ra.

Trên bàn sách của anh có một chiếc hộp lớn dựng đầy bản vẽ, bên cạnh là ống đựng bút cắm đầy bút chì. Đầu bút chì dài nhọn được gọt bằng tay rất chuyên nghiệp, như những mũi tên dày đặc chuẩn bị sẵn sàng. Huy hiệu Pritzker bằng đồng treo trên vách tường, hình tổng thống trao giải được anh đặt trong phòng sách.

Những vật này nhắc nhở sự chênh lệch của anh và các kiến trúc sư khác, khiến cho cô chợt nhớ đến cuộc sống sinh viên trước kia. Dù cho là học tập hay là làm hạng mục công việc cũng là trước chặt sau lỏng, đến thời gian phải nộp kế hoạch thì ngay cả thời gian ăn ngủ cũng không có, đều dùng vào việc tô vẽ cho bảng mô hình. Bởi vì ngành thiết kế này không có giới hạn, chỉ có tốt hơn không có tốt nhất. Mọi người vì phân cao thấp, hoặc là muốn trúng thầu hạng mục nên cố tranh thủ thời gian vô chừng mực để hoàn thiện thiết kế dẫn đến việc hằng năm đều có người đột tử. Cho nên ngành kiến trúc còn có một biệt danh là "khoa đột tử", và còn có một câu danh ngôn "Kiến trúc sư công thành danh toại phải chờ đến sau 60 tuổi, nhưng người sống đến đó lại không nhiều."

Dante thật là một kỳ tích. Chỉ có lực tự kiểm soát vượt xa hẳn người thường mới có thể chịu được sự cô quạnh vẽ ra hàng nghìn bảng thiết kế. Vừa nghĩ vậy, cô cũng tự nhiên cảm thấy sự lạnh lùng và lý trí ở nơi anh chính là phong cách của anh.

Song, khi cô đến thăm quan phòng của anh lại phát hiện một chi tiết: Trên đầu giường anh có một ổ điện, cắm trên đó nào là đồ sạc điện thoại, ipad, kindle, psp, laptop, chuột bluetooth, tai nghe bluetooth vân vân.... Những món đồ này chiếm một góc lớn trên giường của anh, cũng là nơi bề bộn duy nhất trong phòng của anh khiến người ta nhìn vào nhức đầu. Dây điện của chúng quấn vào nhau xếp chồng lên chiếc gối ôm mềm mại trắng như tuyết. Chiếc laptop vẫn còn sáng đèn cũng khiến người ta cảm thấy hoảng hốt. Chi tiết lôi thôi lếch thếch này rất tương phản mãnh liệt với những vật khác trong phòng anh. Anh thích nằm ỳ trên gường, thích ôm gối ngủ. Gác chiếc bàn làm việc sang một bên, anh càng thích nằm trên giường tiêu khiển hơn.

Cô vừa tắt đèn dự định đi ra ngoài thì anh lại đột ngột bước vào. Anh đeo tạp dề, trong miệng ngậm một cái bánh muffin, vội vàng mở laptop ra, nhanh chóng gõ vào một mật mã. Trong laptop lại hiện ra cửa sổ trò chơi toàn màn hình. Anh mở to mắt, nói vài chữ, nhưng vì trong miệng đang ngậm thức ăn nên nói nghe không rõ, cô nghi ngờ hả một tiếng. Anh lấy miếng Muffin ra, nhìn vào màn ảnh cười "Hôm qua anh đánh rơi được trang bị, mới treo có một buổi sáng đã bán sạch hết rồi."

Người đàn ông này lại còn chơi game online, quả nhiên là trạch nam. Cô nhìn chăm chú vào màn ảnh một lát, bỗng nhiên nhìn lên tên nhân vật nói: "Lam Tư... nhân vật của anh tên là Lam Tư?"

Trong "Tử Đồ" có một nhân vật chính là sát thủ quân dụng nửa người nửa máy, tính cách lạnh lùng, im lặng ít nói, và là người yêu của vai diễn nữ quân nhân của cô, từng vì cô chịu không ít đau khổ, nhân vật này tên là Lam Tư.

"Ừ". Anh hơi có vẻ kiêu ngạo dùng con chuột điều khiển nhân vật kia "Em nên biết là trò "Tử Đồ" này rất hot, ngày đầu tiên vừa open server anh đã đi đăng ký ngay, nếu không tuyệt đối không cướp được cái tên này."

Cô che trán, hoàn toàn thua anh rồi. Nhưng không bao lâu cô lại từ từ ngồi thẳng người dậy: "Anh thích Lam Tư à? Em nghĩ rằng anh sẽ thích An Sâm." An Sâm là một bác sĩ thông minh nhất và đáng sợ nhất trong phim "Tử Đồ", là một nhân vật No 1 có tính cách nhất không thể bàn cãi trong loạt phim, cũng là vai diễn thành tựu nhất của Bách Xuyên.

"Anh cũng thích An Sâm, nhưng có điều thích Lam Tư hơn. Dĩ nhiên, thích nhất vẫn là ngài đội trưởng."

Đội trưởng mà anh nói chính là vai nữ chính của cô. Vừa lúc cô ngẩng đầu nhìn anh, anh chưa kịp chuẩn bị tâm lý bị cô nghe thấy hết những lời kia nên ngại ngùng quay đầu đi. Nhưng bởi vì hành động quá rõ ràng nên cô đành ho khan che giấu: "Anh biết không, Dung Phân nói anh là kẻ đẹp trai giàu có." Thừa dịp anh vẫn còn đang hoảng hốt, cô lại bổ sung thêm một câu: "Thực tế em biết anh là chẳng có đẹp trai giàu có gì cả."

Anh nghĩ một lát rồi nói nghiêm túc: "Đúng, em mới chính là người xinh đẹp giàu có."

Cô chớp chớp mắt, rồi vỗ vỗ mạnh vào vai anh: "Lời này của anh thật là quá đúng với lòng em rồi! Em chính là người xinh đẹp giàu có ha ha ha ha!"

Vừa nghĩ đến Dante thích chơi game, còn đeo tạp dề nấu cơm thì áp lực của cô đối với ánh hào quang kiến trúc sư quốc tế nổi tiếng của anh cũng giảm bớt hơn một chút. Nhưng khi cô đi ra ngoài nhìn thấy từ chiếc ly anh bày trên bàn ăn thì lại mông lung.

"Một, hai, ba, bốn... bảy? Hai người chúng ta uống rượu sao lại dùng đến bảy chiếc ly?" Bình thường cô còn có thể phân biệt ly dùng để uống rượu trắng và rượu Champagne đỏ, ly để uống rượu Burgundy và Bordeaux, nhưng chi chít đầy bàn thế này....

"Đây là ly bên phía em, bên anh cũng có bảy cái."

Nhìn cô đang thắc mắc khó hiểu, anh chỉ vào một chiếc ly lớn nhất "Đây là để uống nước." Rồi chỉ vào chiếc nhỏ hơn một chút "Aperitif". Lại chỉ vào chiếc ly thon dài "Champagne". Kế tiếp chỉ vào chiếc ly hơi ngắn có chân dài "White wine." Rồi lại chỉ vào vào chiếc ly lớn hơn có chân dài "Red wine." Sau đó chỉ về phía chiếc ly hình tam giác có chân dài "Cocktail". Cuối cùng là chỉ vào chiếc ly nhỏ nhất "Whisky."

Thân Nhã Lợi nhìn vào một hàng ly đang tỏa sáng long lanh "....Hôm nay anh dự định sẽ không tha cho em đúng không?"

"Làm vậy chỉ muốn nói lên rằng em là người khách anh quý trọng nhất. Dĩ nhiên là không cần phải uống hết tất cả, chỉ cần nếm thử mùi vị là được rồi." Anh rót một ít nước và rượu khai vị cho cô, sau đó đi vào phòng bếp.

Phần lớn thức ăn đều đã làm xong, khi anh mang ra ngoài vẫn còn nóng hổi. Món đầu là chân giò Ý xông khói xắt lát ăn kèm với pho mát Parmesan. Pho mát Parmesan là loại pho mát lâu đời nhất được sản xuất tại Palma. Cô nếm thử miếng đầu tiên, rồi ăn sạch sành sanh cả đĩa. Sau đó chạy vào phòng bếp xem nguyên liệu, phát hiện ra nơi sản xuất thật sự là Palma de Mallorca, cô hoảng hốt nói: "Anh lấy được mấy thứ này từ đâu..."

"Cái này và rượu đỏ là do một đồng nghiệp mang về từ Châu Âu, những thứ khác thì mua ở siêu thị."

"Siêu thị cũng có bán sách dạy làm món Tây à?"

"Quả nhiên là em không nấu ăn."

"Là do sách dạy ư? Sao lại ngon thế chứ?"

Anh không nói chuyện, chỉ cười nhẹ nhàng, sau đó mang món chính là gà quay kiểu Anh ra. Cô như một đứa trẻ lần đầu tiên được ăn đại tiệc, lẽo đẽo theo sau anh ra ngoài, rồi ngồi xuống cạnh anh "Anh dạy em làm đi, hoặc là nói cho em cách nấu, để em bảo người khác làm cho em ăn."

"Sau này muốn ăn thì nói anh biết, anh làm cho em ăn."

"Điều này thật...."

Không đợi cô nói hết anh đã cắt thịt gà ra, sau đó xiên một miếng thịt "Em nếm thử miếng này đi, chắc chắn là ngon hơi món trước. Anh cảm thấy pho mát rất khó tiêu."

"Đâu có, ăn rất ngon mà! Ừm..." Nhìn thấy miếng thịt gà anh đưa đến, cô hơi ngẩn ngơ, rồi nuốt vào.

Khi mới vừa cắt đùi gà ra, có thể thấy bên trong không chỉ có thịt trắng nõn, còn thêm mùi hương lá chanh. Cho nên sau khi ăn vào, chẳng những có thể thưởng thức thịt gà tươi, còn có một mùi hương thực vật thoang thoảng, khiến cho món ăn béo ngấy lại trở nên tươi ngon vô cùng. Cô còn chưa tan hết cảm giác hạnh phúc của miếng đầu tiên thì anh đã đút cho cô miếng thứ hai. Thịt xông khói lót bên dưới cùng với bông cải và mùi pho mát quen thuộc kết hợp với mùi hương tiramisu sềnh sệch tỏa ra khắp nơi tạo nên hương vị ngọt ngào đặc biệt của món tây.

"Ăn thử cái này xem."

Anh vừa định đút cho cô một ít khoai tây thì cuối cùng cô cũng đã kịp phản ứng cầm lấy chiếc đĩa: "Được rồi, được rồi. Để tự em ăn."

"Được."

Anh đưa đĩa, rồi rót một ly rượu đỏ cho cô "Ăn thịt gà uống rượu trắng rất ngon, nhưng đùi gà thì phải uống rượu nho Burgundy, đỏ trắng cũng được. Anh cảm thấy ngon nhất là mùi dưa hoặc táo, em thích loại nào?"

"Loại nào cũng được!" Cô đã không kịp từ từ thưởng thức nữa, chỉ cố gắng khiến mình không ăn quá nhếch nhác, ăn xong còn nhâm nhi ly rượu đỏ anh vừa khen. Cô hoàn toàn chỉ có một cảm giác: Dù ngày tận thế có đến vào giờ khắc này thì cô cũng không còn gì để tiếc nuối.

"Dante, anh đúng là danh bất hư truyền." Ăn xong miếng thịt gà cuối cùng, cô thỏa mãn liếm liếm môi, "Em rất thích rượu đỏ, nhưng vẫn chưa bao giờ thích món Tây. Em cảm thấy sau này khẩu vị của em sẽ có chuyển biến lớn rồi."

Anh vừa mang món pho mát thịt nguội sau cùng lên "Thật ra thì phần lớn món Tây đều không thể nào so sánh với món Á, nhất là món Hoa. Người phương Tây chỉ dám ăn mấy món lớn, nhìn sơ qua cũng biết được là loại động vật gì. Họ không dám ăn lưỡi vịt sấy khô và chân gà, cho nên mới lãng phí cơ hội thưởng thức những món ăn được nấu nướng tinh vi."

"Thật à? Chân gà cũng không ăn?"

"Chỉ là muốn trốn tránh thực tế mình đã ăn một sinh mệnh thôi. Em xem đi, bọn họ gọi thịt bò là beef, steak chứ không gọi là ox; Thịt heo là pork chứ không phải là pig, ngay cả thịt chuột túi cũng không gọi là kangaroo mà là australus."

"Đúng đó, đúng đó, trước kia cũng không phát hiện. Nhưng mà gà cá vịt thì hình như là gọi như tên gốc..."

Vừa trò chuyện vừa uống rượu, và ăn đủ loại pho mát, bọn họ nhanh chóng kết thúc bữa cơm. Anh mang đĩa và dao nĩa vào bếp, cô cũng hỗ trợ bỏ vào trong chậu nước, định lấy nước rửa chén để rửa sạch chén đĩa.

"Nhà anh có máy rửa chén, không phải rửa bằng tay." Anh lấy đi nước rửa chén.

"Máy rửa chén rửa không sạch, nhất là không có xả nước, nhất định trên đó vẫn sẽ còn dính lại thức ăn, để em rửa cho. Tuy là em không nấu cơm, nhưng trước đây cũng thường xuyên rửa chén phụ ba mẹ, về phương diện này em cũng là một tay lành nghề đó."

Cô đưa tay qua lấy nước rửa chén. Nhưng anh lại giơ cao nước rửa chén lên, nói nghiêm túc hiếm thấy "Đừng lộn xộn, em là khách, sao anh có thể để em rửa chén?"

"Anh nấu ăn rất ngon, xem như là em cảm ơn đầu bếp đi."

Thấy cô nhảy lên muốn cướp lấy nước rửa chén, anh bèn mở tủ ra bỏ nó vào. Cô rất không cam lòng, kéo cổ áo anh xuống, rồi hôn một cái lên mặt anh. Anh che mặt kinh ngạc quay đầu lại, mái tóc che đi một bên mắt. Cô thừa dịp lấy bình nước rửa chén ra, cho nhiều nước rửa vào chén đĩa. Nhưng vừa mới mở vòi nước thì cổ tay đã bị kéo ra khỏi đó, cả người cũng bị giữ trên tường theo.

Bóng râm to lớn ập đến, một đôi môi nóng bỏng đặt lên môi cô.

Lần này khác với trước kia, không những anh không hề rời khỏi môi cô một millimet, ngược lại ngay cả cơ thể cũng dính sát vào cơ thể cô, thẳng thừng lỗ mãng hôn thật say mê. Ngay cả cơ hội hít thở cũng không có, hai tay bị anh nắm chặt lấy giữ trên tường không để lại khe hở, thân thể cũng bị ép chặt không thể nhúc nhích.

Cô thật quá bị động, không hề có cơ hội để phản kích, chỉ có thể bị buộc phải hé môi tiếp nhận sự xâm lược thất lễ của anh. Trái tim đã đập như muốn vỡ ra khỏi lồng ngực, chỉ có thể nghe thấy tiếng vòi nước chảy ào ào và nhịp đập hỗn loạn của trái tim.

Giống như sắp ngạt thở mất rồi.

Vừa định hé miệng nói thì gần như môi lưỡi dây dưa xâm nhập vào cổ họng khiến cho ngực cũng trở nên đau nhói.

"Ư...." Trái tim không chịu được nữa. Cô muốn chạy trốn, muốn thét lên, nhưng trong sự tấn công nhiệt tình thế này, ngay cả can đảm cắn anh cô cũng không có.

Vòng eo bị một cánh tay anh nhẹ nhàng ôm vòng qua, dừng tư thế gần như siết gãy nó để kéo cả người cô vào ngực. Cánh tay cô co lại đặt trước bộ ngực kiên cố của anh. Nhiệt độ càng lúc càng cao gần như đốt cháy cả người cô. Cô chỉ cảm thấy mình như một sinh vật nhỏ bé yếu ớt mất đi năng lực tự bảo vệ, chỉ cần ra sức hơn một chút cũng sẽ bị nghiền nát trong vòng ôm mạnh mẽ của anh.

Càng về sau rõ ràng vòi nước vẫn còn mở, nhưng cô lại như chẳng còn nghe thấy tiếng nước chảy nữa, chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đập chạm vào nhau của hai lồng ngực kề sát.

Cuối cùng cô đã hoàn toàn mất đi sức lực, từ bỏ sự chống cự, yếu ớt tựa vào lòng ngực của anh, mặc cho anh định đoạt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.