Tư Niệm Thành Thành

Chương 7: Tòa thành thứ bảy



Tai nạn máy bay có lẽ chính là cái đáng sợ nhất trong tất cả tai nạn giao thông. Chúng ta hãy cảm giác thế này, khi động cơ bị hỏng, lực hút của trái đất sẽ làm chiếc máy bay khổng lồ chở đầy hành khách lao xuống trong không trung khiến nó rơi tan xương nát thịt. Tối thiểu sau khi tai nạn máy bay kia xảy ra, trên báo chí đã tả thực lại hiện trượng khiến cho mọi người vẫn còn run sợ: Trên máy bay có thi thể bốn nữ tiếp viên không tìm thấy được đầy đủ bộ phận, chỉ còn tám bàn tay nắm thật chặt lấy nhau như sợ rằng có người muốn tách chúng ra, khiến cho đội cứu nạn tốn rất nhiều công sức mới có thể tháo ra được.

Nhưng trên thực tế quá trình rớt máy bay cũng không kinh khủng như chúng ta nghĩ. Sau khi động cơ phản lực hoàn toàn hỏng bét, máy bay vẫn có thể bay bình thưởng trong ba đến bốn mươi phút. Tuy tạp âm của động cơ cũng giảm bớt, nhưng bởi vì tiếng gió bên ngoài cabin nên hành khách gần như sẽ không thể cảm giác được. Thường thường vào lúc này, cơ trưởng sẽ cho hạ tấm chắn xuống, để hành khách có thể thư giãn bằng cách nghe nhạc hoặc xem phim. Nếu như có người mở tấm chắn ra sẽ phát hiện rằng bọn họ đã rời xa tầng khí quyển từ lâu rồi. Đại dương, vách núi hoặc là sa mạc sẽ là bãi đáp xuống của bọn họ.

Năm đó cơ trưởng cho mấy nữ tiếp viên phát giấy và viết để cho hành khách ghi lại di thư của mình. Nghe nói có một hành khách ngủ rất say, gọi thế nào cũng không tỉnh lại. Nữ tiếp viên hàng không nhẹ nhàng đẩy anh ta vài cái nhưng anh vẫn say ngủ phất tay ý bảo các cô đừng đánh thức mình. Cuối cùng nữ tiếp viên hàng không đành phải bỏ qua anh ta. Cho nên anh ta cũng trở thành người hành khách duy nhất không để lại di thư trong tai nạn này, một người ra đi hoàn toàn nhẹ nhàng chẳng có gánh nặng. Anh ta tên là Cố Hi Thành.

Chuyến bay mười mấy tiếng khiến người ta vô cùng mệt mỏi, ngay cả tiếng máy bay đáp xuống đường băng vang ầm ầm cũng không thể đánh thức được Thân Nhã Lợi. Bất cứ ai trong đoàn phim đi qua gọi cô, cô cũng nửa tỉnh nửa mê khoát tay bảo đừng quấy rầy, đến cuối cùng không ai dám đến kêu réo cô nữa. Họ sợ cô sẽ bộc phát tính khí bực bội vì bị đánh thức khi đang ngủ. Chỉ có Thiển Thần trực tiếp đi đến lay cô tỉnh:

- "Chị Nhất, chị Nhất mau dậy đi. Đến Sevilla(1) rồi."

(1) Sevilla là thành phố ở phía nam Tây Ban Nha, thủ phủ của vùng Andalucía và tỉnh Sevilla

- "Được rồi, cái tên nhóc bạo lực này!"

Bả vai của cô đã bị Thiển Thần lay đến sắp rơi ra. Thân Nhã Lợi lắc lắc cái đầu nặng trịch của mình, rồi mở đôi mắt ngái ngủ, mơ mơ màng màng bật điện thoại đi theo đoàn phim ra khỏi phi trường.

Một phần năm nội dung phim là kể lại lúc nữ chính mười mấy tuổi du học tại Barcelona quen với người chồng Nhật Bản của mình. Bốn phần năm sau được chia ra làm hai là hiện thực và ký ức: Trong hiện thực, nữ chính dẫn đoàn khách du lịch tham quan Tây Ban Nha và quen biết yêu thương với nam chính diễn vai kiến trúc sư. Đan xen vào đó là ký ức kể lại khoảng thời gian mười năm cô và người chồng Nhật Bản sống bên nhau. Đến khi chuyến du lịch mười ngày ngắn ngủi ở Tây Ban Nha kết thúc ở Barcelona, cô theo nam chính về nước và đưa ra kết cuộc cuối cùng.

Suy nghĩ đến vấn đề chi phí của bộ phim, nên tất cả nội dung diễn trong nhà đều quay trong nước. Vì vậy, chịu khổ ở Tây Ban Nha chủ yếu chính là vai diễn hướng dẫn viên du lịch của Thân Nhã Lợi.

Bản lĩnh bóc lột diễn viên của Dung Phân không phải loại tầm thường. Cô ta chỉ cần vung roi là cả đoàn phim liền chạy đến các cảnh quay bắt đầu dựng lều hóa trang quay phim ngay.

Sau khi đã sắp xếp chuẩn bị xong xuôi, Thân Nhã Lợi đi theo đạo diễn, mấy nhân viên trong đoàn và nhóm diễn viên quần chúng đóng vai du khách nhanh chóng giải quyết đấu trường. Tượng Carmen đứng sừng sững trong công viên Maria Louisa là cảnh quay quan trọng đầu tiên.

Trước mắt mọi người là một gò đất màu vàng, nửa vòng quảng trường là hoàng cung, nửa vòng sau là những kênh đào bảo vệ vây quảng trường nhỏ ở chính giữa. Những người Tây Ban Nha mặc quần áo mùa hè bày quầy hàng dọc theo quảng trường. Những quầy hàng màu đỏ sẫm tràn ngập những đóa hoa hồng tím xanh. Kênh đào bảo vệ như một khối đá quý xanh biếc, phản chiếu lại hình ảnh cây cầu có tay vịn sứ men xanh soi xuống dòng nước. Mỗi khi có thuyền bè đi qua thì mặt sông biến thành những làn sóng xanh lăn tăn, mái chèo gỗ khua trong dòng kênh tạo ra những bọt nước như trắng xóa như trân châu. Giữa quảng trường là đài phun nước như những tảng bông tuyết lớn vỡ toang ở trong ao.

Các cô gái ngoại quốc trẻ tuổi xinh đẹp đeo mắt kính đang tụ tập bên cạnh đài phun nước để chụp hình dãy hoàng cung cao nhất ở đây. Thỉnh thoảng các cô bàn luận xôn xao và liếc trộm người đàn ông đang ngồi bên cạnh đài. Anh cầm lấy bản ký họa bôi bôi vẽ vẽ trên đó, chiếc quần kaki bó sát đôi chân dài của anh vô cùng bắt mắt.

Trong đó có một cô bé bị đẩy đến, cô ta hơi ngượng ngùng nói với anh "Could you take a picture for us, please?" (Anh có thể vui lòng chụp hộ chúng tôi một tấm ảnh được không?)

- "Sure" (Chắc chắn rồi.)

Người đàn ông ngẩng khuôn mặt trắng trẻo lên, anh mỉm cười đón lấy máy chụp ảnh của các cô. Đợi các cô đứng vào cùng nhau và tạo những tư thế hưng phấn xong mới đếm một hai ba và ấn xuống nút chụp.

Anh lại ngồi xuống lần nữa thì trong nhóm các cô gái kia mới vang lên tiếng nói khá lớn "May I have your number please?" (Tôi có thể xin số của anh không?) Những người khác cũng cười ùa theo, sau đó giống như những đứa trẻ gây ra việc xấu liền chạy trốn như ong vỡ tổ.

Thật ra những cô bé Tây Phương thích những người có làn da ngăm ngăm ngược lại với anh. Thế nhưng anh lại thường xuyên bị trêu chọc giống như lần này. Mỗi lần gặp phải tình huống thế này, vẻ mặt Marco đều khó hiểu hỏi tại sao, tại sao. Sau đó, bạn gái của Marco sẽ quấn lấy cánh tay của anh ta nói tự hào "Người đẹp không phân biệt biên giới".

Người đàn ông lại tiếp tục vùi đầu vẽ tranh. Chỉ trong chốc lát sau anh lại nghe thấy được một giọng tiếng Trung rõ ràng. Anh nhanh chóng ngẩng đầu, vừa lúc thấy chiếc bánh xe ngựa được sơn vàng sáng lấp lánh chở du khách chạy qua che khuất đi bóng dáng của người đang nói, chỉ có giọng nói dịu dàng hòa với tiếng nước chảy róc rách và tiếng vó ngựa vang lên:

- "Sevilla là một trong bốn thành phố lớn của Tây Ban Nha. Ngay từ lúc thời đại hàng hải đã sắm vai nhân vật quan trọng trên võ đài lịch sử. Hội triển lãm thế giới năm 1992 đã từng tổ chức tại đây...."

Cuối cùng xe ngựa cũng đã chạy qua.

Nữ hướng dẫn viên du lịch đứng ở bên kia đài phun nước đang giữ lại mái tóc ngắn qua tai của mình. Cô mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản màu hồng tím, bên hông có đeo một chiếc túi nhỏ, nhìn từ phía sau có thể thấy rõ vòng eo nhỏ nhắn của cô. Trong tay cô cầm lấy một chiếc loa phóng thanh nhỏ, trong giọng nói vẫn dịu dàng tinh tế như cũ:

- "Thế vận hội lần kia cũng đồng thời là ngày kỷ niệm 1492 năm Columbo phát hiện ra Tân Đại Lục vào năm 500. Hiện tại quảng trường mọi người đang đứng tên là quảng trường Tây Ban Nha, là biểu tượng cho Sevilla..."

Trong đám du khách có người ngắt lời cô, cô cũng chỉ lễ phép cúi đầu khom lưng ra dáng vẻ nhún nhường hiền lành. Nửa bên mặt của cô rất xinh xắn được trang điểm nhẹ làm tôn lên nét dịu dàng ở gương mặt cô. Sau khi để du khách tự do hoạt động, cô lại càng biến thành một người vạn năng phục vụ cho họ:

- "Muốn mua bưu thiếp phải không? Để tôi dẫn anh đến cửa hàng gần đây tìm xem."

- "À, chụp hình sao, không thành vấn đề."

- "Đây là ví tiền tôi bảo quản hộ chị, xin chị cất lại."

.............

Nhưng sau khi một tiếng "cắt" vang lên, cô bỗng nắm lấy đỉnh đầu của mình kéo mái tóc giả ra "Mẹ ơi nóng quá!"

Cảnh tượng này khiến anh ngẩn ra trong thoáng chốc.

Sau đó đám du khách kia tán ra như chim muông, phía sau lập tức hiện ra máy quay phim khổng lồ được một nhóm nhân viên đẩy nó dời đi. Nữ hướng dẫn viên du lịch kéo mái tóc giả xuống, xõa tung mái tóc xoăn dài như thác nước của mình. Cô cầm mái tóc giả làm chiếc quạt gió và chỉ vào một hướng khác "Này, Tiểu Thiển, đó là nước của chị, em cầm nhầm rồi! Apple em nhìn xem cậu ta đã khát đến mức đó rồi, mau mau lấy nước cho Tiểu Thiển đi. Đạo diễn, phát cơm hộp nhanh lên, đói quá! Ôi, chị đừng quan tâm đến lớp trang điểm của em nữa, chút nữa quay tiếp dặm lại là được...."

Dung Phân vẫn kiên trì kêu thợ trang điểm qua trang điểm lại cho Thân Nhã Lợi, vừa dặm lại vừa nói "Mỗi lần đổi cảnh lại tháo tóc giả ra, Nhã Lợi em bị mắc chứng ADHD(2) nên không thể ngoan ngoãn đội nó sao?

(2) Đây là thuật ngữ để chỉ căn bệnh "rối loạn sự chú ý" ở trẻ em. Trẻ mắc bệnh này thường có sự hiếu động quá mức nhưng lại thiếu sự tập trung vào một vấn đề nào đó, có thể nói, cười, nhảy nhót, chơi liên tục mà không biết mệt.

- "Em đã nói từ sớm cứ cắt phăng đi là được. Dù sao bộ phim này cũng quay rất lâu." Thân Nhã Lợi than thở nỗi khổ sống không bằng chết của mình.

Lúc trước cũng vì kiểu tóc này nên họ cũng đã băn khoăn thật lâu.

"Thân thiên hậu, mái tóc này cũng là một vấn đề đấy."

Lần đầu tiên chuẩn bị trang điểm, Dung Phân và thợ trang điểm cũng đã nghiên cứu mái tóc xoăn như mây của cô rất lâu. Thợ trang điểm dùng lược cuộn tóc cô lại, rồi sờ râu dưới cằm: "Đạo diễn Dung, nữ chính không phải là đã sống ở phương Tây nhiều năm sao? Vì sao chị nhất định phải tạo ra cảm giác "một người phụ nữ bị văn hóa Nhật Bản thấm nhuần" vậy? Mái tóc dài thế này rất khó đạt được hiệu quả chị yêu cầu. Chị nhìn đi, tóc phụ nữ dịu dàng Nhật Bản thời đại đều chỉ ở vị trí ngang tai, hơi dài hơn với kiểu tóc của Thánh Nữ Joan thời phục hưng một chút xíu."

Dung Phân nhăn mặt nhăn mày, nói với anh ta với vẻ rất không hài lòng "Nhất định phải như vậy. Ban đầu tôi đã kiếm rất nhiều nữ diễn viên rồi, cậu đừng ở đây khiến tôi kiếm củi ba năm thiêu trong một giờ nữa."

"Việc này..."

"Cắt đi." Thân Nhã Lợi cầm lấy kéo chuẩn bị cắt.

"Đừng, đừng, đừng!" Dung Phân và thợ trang điểm đều hoảng hốt, vội vàng vây đến can ngăn cô, giống như cô muốn cắt là động mạch chủ chứ không phải là tóc vậy.

"Thiên hậu của tôi ơi! Mái tóc của cô là vô giá đó. Cô đừng kích động, ngàn lần đừng kích động... Chúng tôi nhất định sẽ có biện pháp thôi...."

Cho nên cái gọi là biện pháp chính là đội tóc giả. Bởi vì tóc cô rất nhiều nên mang lại hiệu quả tạo kiểu tóc ngắn tự nhiên, chỉ cần quấn tóc lên và đội vào là xong ngay. Cho nên, mới quay phim chưa đến một ngày cô cũng đã sắp nhức nửa đầu. Mỗi lần vừa mở miệng ra thì thần kinh của cô giống như là bị đọc Chú Kim Cô vậy.

"Không được! A Lẫm nói mái tóc của em dùng để làm người đại diện, đừng có bậy bạ." Dung Phân thở dài "Chị nói nè Nhã Lợi, dù gì em cũng là một cô gái, dù có chuyên nghiệp thì cũng không cần thiết phải đến mức này."

Thân Nhã Lợi nhún nhún vai hết biết nói sao. Nếu như không phải công ty yêu cầu thì cô đã cắt phăng đi từ lâu.

Bởi vì trước kia mỗi lần ngủ chung với Hi Thành, anh đều đặt tay vào cổ cho cô gối lên theo thói quen. Sau đó cô như một con thú nhỏ tìm được nơi ấm áp trong mùa đông, theo ý thức chui vòng lòng anh. Nhưng hỏng cảnh đẹp chính là mái tóc quá dài của cô thường xuyên bị vướn dưới cánh tay anh khiến cô đau đến rên rỉ. Tình huống đầu tóc như thế càng ngày càng nghiêm trọng, khiến cho sau đó anh đã hình thành nên một thói quen là trước khi nằm ngủ nhất định sẽ kiểm tra tóc cô. Nhưng dù có vậy thì cũng không thể tránh khỏi tình trạng thê thảm xảy ra.

Có một lần rốt cuộc cô không chịu được nữa nói muốn đi cắt tóc ngắn. Thế nhưng anh lại lập tức ngăn cản. Cô buồn bực nói "Có phải vì em cắt tóc ngắn thì anh sẽ cảm thấy em không có nữ tính, không thích em nữa đúng không?"

"Không phải, vì tóc biết hấp thu dinh dưỡng. Người bình thường để tóc dài sẽ phản ứng chậm hơn người để tóc ngắn một chút, IQ cũng thấp hơn. Anh thích dáng vẻ ngu ngốc của em, tương đối dễ gạt." Anh lại nghiêm trang nói ra những lời như thế.

Bây giờ anh đã mất, cô cần phải có chỗ đứng trong xã hội, cần phải giao thiệp với đủ loại người. Nếu như quá ngốc nghếch cũng không phải tốt.

Nghĩ đến đây cô lơ đãng quay đầu lại, thế nhưng cô nhìn thấy Dante đang đứng ở bên kia đài phun nước.

Không có bầu trời nào xanh hơn ở đây, ánh nắng chiếu từng tia sáng trải khắp nơi, khiến cho kiến trúc phục hưng sau lưng anh cũng vàng óng ánh. Chúng nối liền ngang dọc với nhau như một mỏ vàng lấp lánh giữa hoang mạc được mang đến lãnh thổ của Tây Ban Nha. Bóng dáng anh thanh đạm đứng sau đài phun nước mờ mờ ảo ảo giữa các gam màu trắng tinh, vàng kim và xanh thẳm tại đây như một điểm nhấn trong bức tranh thủy mặc xinh đẹp.

Anh cũng ngẩng đầu nhìn cô, bởi vì ánh nắng nên khẽ nheo mắt lại.

"Dante, hóa ra cậu đã đến rồi." Dung Phân tóm lấy Thiển Thần dẫn đến trước mặt Dante "Đến đây, bây giờ vừa đúng lúc nghỉ ngơi, hai cậu nhanh chóng trao đổi với nhau đi nào."

Dung Phân để bọn họ lại với nhau rồi đi trở về bên cạnh Thân Nhã Lợi. Thân Nhã Lợi nhỏ giọng hỏi "Sao Dante lại đột nhiên xuất hiện ở đây vậy?"

"Bọn họ hẹn gặp nhau tại đây. Dante về Tây Ban Nha bận rất nhiều việc, dĩ nhiên không thể nào chạy khắp nơi với đoàn phim. Hai ngày nữa cậu ta sẽ đến thẳng Madrid đợi chúng ta."

"Rõ rồi."

"Tóm lại Nhã Lợi à, em phải thật chăm chỉ quay bộ phim này. Đừng trách chị tạo áp lực cho em, em cũng lớn rồi, không giành được giải nữ diễn viên chính xuất sắc lần thứ hai là có lỗi với chính mình."

Thân Nhã Lợi phì cười thành tiếng "Giành giải với lớn tuổi có liên quan gì nhau đâu."

Dung Phân suy nghĩ rất lâu "Không liên quan gì nhau, dù sao em cố gắng lên là được."

Thân Nhã Lợi hiểu vì sao Dung Phân phải dốc hết tâm sức vào bộ phim này. Cho nên cô cũng không nói thêm gì nữa chỉ gật đầu quyết tâm.

Cũng theo như lời nói của Hi Thành năm đó, trên thế giời này người quan tâm đến sức khỏe của cô chỉ có anh và cha mẹ cô. Rõ ràng trước khi xuất ngoại cô cũng đã về gặp thăm cha mẹ, nhưng mới vừa đến Tây Ban Nha không bao lâu thì nhà cô đã gọi điện thoại sang.

"Con gái cưng, đừng cực khổ quá. Hiện tại tình trạng sức khỏe của ba con đã rất tốt. Cho nên con chỉ cần đến thăm ba con và ở bên cạnh ông nhiều hơn là được rồi. Mấy chuyện tiền bạc chỉ cần đủ dùng là được. Con gái người ta vẫn nên lo lắng nhiều đến việc hôn nhân đại sự biết không? Con đừng kén chọn quá, chỉ cần đối phương có điều kiện không tệ thì hãy suy nghĩ đến việc hẹn hò xem sao..."

Mẹ cứ nhắc đi nhắc lại khiến cho cô nhức cả đầu. Mấy chuyện tình yêu thật sự không phải có điều kiện tốt là được.

Điều này có ví dụ điển hình là Bạch Phong Kiệt. Anh ta nhìn thấy Thân Nhã Lợi trong cuộc thi sắc đẹp trong truyền hình, sau đó không bao lâu thì anh ta đã có cách thức liên lạc với cô. Tiếp đến mỗi ngày đều có rất nhiều quà tặng lãng mạn lẫn vật chất đưa đến như: Một bó hoa hồng vĩ đại có tấm danh thiếp màu vàng, hoặc là được một người đàn ông cao lớn bận vest đưa đi học, dù cho đi ra ngoài hay về nhà thì luôn có một chiếc BMW series 7 sáng loáng chờ cô. Chỉ cần cô mua một chiếc túi xách tại cửa hàng nào đó thì ngày hôm sau tất cả túi xách cùng hiệu đều được gói kỹ mang đến nhà cô vân vân....

Cô không biết người khác sẽ thấy thế nào, nhưng trong mắt cô thì hành vi này là đang làm nhục mình không thể nghi ngờ. Dù cho có tốn bao nhiêu tiền cũng không thể cải biến phụ nữ thành hàng hóa và công khai ra giá để mua thế này.

Rất hiển nhiên rất nhiều nữ sinh đều bị chinh phục bởi cách thức này, họ liên tiếp khuyên cô suy nghĩ đến Bạch Phong Kiệt. Dù sao thì cha của Hi Thành đã chết nên gia cảnh đã sa sút rất nhiều, không có cách nào đồng thời vừa yêu cô và nuôi cô được nữa. Thời đại hiện nay, cuộc sống trước khi kết hôn là phải trông cậy vào mình, mà sau khi kết hôn là phải trông cậy vào chồng. Làm phụ nữ thì phải thực tế, nên buông tay thì không nên níu lại.

Cô hoàn toàn phớt lờ đi lời nói của bạn mình, chỉ cười xuề xòa nói rằng "Hiện tại Hi Thành không có tiền không có sự nghiệp thì để mình nuôi anh ấy ăn học thành tài trước đã."

Dù cho là tham gia thi sắc đẹp hay là đạt giải nhất cũng là vì cô muốn kiếm tiền trả viện phí cho cha mình, đồng thời có thể phụ giúp với hoàn cảnh khó khăn của nhà Hi Thành. Kế hoạch đầu tiên lúc ấy là sau khi nhận được tiền giải thì cô sẽ lập tức rút lui. Cho nên cô chẳng buồn nhận một cú điện thoại nào của Bạch Phong Kiệt và trả lại tất cả quà tặng của anh ta.

Mẹ cô nói không sai, quả thật tiền bạc không có quan trọng đến mức như chúng ta đã nghĩ. Muốn duy trì một cuộc sống gia đình hạnh phúc thì số lượng tiền kiếm ra một năm chỉ cần ổn định là đã đủ. Nếu có nhiều hơn cũng chỉ mang đến nguy hiểm, tai nạn, ốm đau và phải chịu cảnh ngăn cách, thậm chí tan vỡ cuộc sống với người thân của mình.

Điều tiếc nuối chính là thế giới này cần có tiền tệ để duy trì hoạt động, nên nói lên nó vẫn nghèo khó. Hoặc là nói, luôn luôn có một nhóm người vì không có tiền mà mất đi hạnh phúc và sự tôn nghiêm của bản thân.

Mấy năm trước có một anh chàng đeo đuổi cô, dáng vẻ đối phương cũng khá, nho nhã lễ độ. Lần đầu tiên hẹn hò đã dẫn cô đến một cửa hiệu xa xỉ để cô lựa chọn quần áo và túi xách. Cô liếc mắt quét hết những thứ đó một lần rồi nói mấy cái này mình không thích. Sau đó quay người bước vào một tiệm trang sức cao quý có bảo an đứng bên ngoài và lác đác vài người khách bên trong. Khi cô bảo nhân viên bán hàng lấy một sợi dây chuyền bạch kim đính đầy kim cương thì sắc mặt anh chàng đó lập tức thay đổi. Cô lại cười híp mắt nói với anh ta. So sánh với quần áo và túi xách thì tôi cảm thấy đá quý còn có giá trị cất giữ hơn, bởi vì kim cương thì mãi mãi không mất giá.

Nói xong câu đó cô lấy thẻ tín dụng trong túi ra đưa cho nhân viên bán hàng, cằm cô hất về phía quầy thu ngân "Quẹt thẻ đi."

Sắc mặt anh chàng đó tái mét nhìn nhân viên bán hàng gói lại cho cô. Cô khoát tay nói khỏi phải gói lại và đưa thẳng sợi dây chuyền cho anh ta. Rồi cô nắm tóc mình lên, chỉ huy anh ta như một người hầu nam "Đeo lên giúp tôi."

Kỳ quái chính là ngày đó cô xem như là đã làm nhục anh ta nhưng sau có người nói lại với cô rằng anh ta khen cô không dứt lời, còn nói cô chính là người phụ nữ có tôn nghiêm nhất mà anh ta từng gặp. Dĩ nhiên anh ta không biết vì duy trì sự tôn nghiêm này mà sau đó mấy tháng trời cô luôn phải ăn nhờ nhà Lý Chân. Lý Chân đảo đôi mắt nói "Nếu như ngày nào đó em chết thì nhất định là chết vì sĩ diện thôi."

Nhưng cô không cho rằng mình đã làm sai. Cho dù cả đời này cô phải cô đơn cũng được, cô vẫn muốn duy trì được sự tôn nghiêm này của mình.

Sau khi quay xong ở Tháp Hoàng Kim và giáo đường Cathedral thì bầu trời xanh lam bỗng nhiên tối lại, trong phút chốc mưa đã rơi xuống. Đài khí tượng của Châu Âu từ trước đến nay chỉ là hàng để trưng. Dung Phân vội vàng chia ô đã được chuẩn bị từ trước cho mọi người. Hai người một ô, căn bản tất cả diễn viên đều không bị dầm mưa. Nhưng nhân viên làm việc trong đoàn thì tương đối xui xẻo. Thân Nhã Lợi có bốn trợ lý nhưng cô chỉ có hai chiếc ô.

Đương lúc cô suy nghĩ chia ô như thế nào thì Dante hơi cúi xuống đứng dưới tán ô cười với cô "Em đưa ô cho các cô ấy, che cùng với anh nè."

"À.... được." Cô chớp chớp mắt rồi chui vào tán ô của anh.

Anh lại đưa tán ô gần về phía cô theo thói quen. "Chúng ta thật có duyên với mưa, hai lần đi cùng nhau đều phải che ô cả."

"Ha ha đúng vậy đó."

Chẳng qua là từ phương đông xa xôi đến khu phố Andalusia cổ xưa, bầu trời vẫn xanh thẳm cao xa như thế. Khắp nơi ở giáo đường đều có rất nhiều những bông hoa nhỏ xinh xắn, dưới chân là đất đá ướt sũng. Những người đánh xe ngựa đội chiếc mũ tròn Tây Ban Nha, tiếng vó ngựa lọc cọc vang khắp cả đường phố. Những viên gạch vây quanh hình sư tử mạnh mẽ và chiếc mũ vua tạo thành một huy hiệu trên cửa thành. Người đứng dưới cửa thành ngẩng đầu là có thể thấy được tòa kiến trúc to lớn màu vàng nhạt đứng trong mưa như một ngọn núi nguy nga bị nước mưa xối sạch. Cơn mưa lớn bao trùm cả thành phố khiến cho Sevilla nhìn qua giống như một tòa lâu đài quang vinh được rơi xuống từ thiên đường.

Sự quý phái và phong tình của Châu Âu khiến con người lười nhác. Hai người đi dọc theo tường thành cao cao, lần này họ mặc đồ thoải mái hơn lần trước, bước chân cũng thong thả hơn không ít. Bởi vì mang giày du lịch nên cô thấp hơn anh nhiều. Lúc nói chuyện luôn phải ngẩng đầu mới có thể nhìn thấy ánh mắt của anh.

Bọn trợ lý đi theo phía sau lại tám nhảm suốt dọc đường.

"Mọi người nhìn xem, dáng vóc của họ thật xứng đôi."

"Dáng vóc của anh Dante cũng thật là đẹp, chân rất dài! Đáng tiếc anh ta không phải diễn viên, nếu không để anh ta diễn vai Tá Bá Nam trong quá khứ khẳng định rất hợp."

"Đúng đó, đúng đó, Thần Thần rất đẹp trai nhưng có điều cảm giác cậu ta giống như ánh mặt trời, không có được khí chất trầm mặc u buồn của Tá Bá Nam. Hơn nữa, để cậu ta diễn hai nhân vật cùng một lúc cũng hơi miễn cưỡng. Nếu không chúng ta đến nói với đạo diễn đi. Đề cử cho Dante diễn Tá Bá Nam. Dù sao phần diễn và lời kịch của nhân vật này không nhiều, cũng không cần phải có trình độ diễn xuất..."

"Đừng có làm bậy, cô muốn bị đuổi sao?"

"Cái gì mà bậy, chị Nhã Lợi không phải còn độc thân sao? Nếu như Dante thích chị ấy thì bọn họ quen với nhau cũng rất tốt mà."

Các cô nàng cho rằng âm thanh mình nói chuyện rất nhỏ, nhưng từng lời nói đều truyền đến tai hai người không hề sót lại bất cứ câu nào. Dante không có đánh giá gì với lời nói của các cô. Chỉ có Thân Nhã Lợi bối rối đến mức hận không thể đập đầu vào tường thành chết đi. Không biết là nên mất thể diện xoay lại kêu bọn trợ lý im miệng hay là giả vờ câm điếc đây. Rối rắm một lúc lâu cuối cùng cô quyết định trốn tránh thực tế lấy điện thoại di động ra nghịch, giả vờ như không nghe thấy gì cả.

Vừa mở điện thoại ra thì cô thấy được mình có một tin nhắn chưa đọc. Hóa ra nó được gửi đến vào lúc cô làm thủ tục nhập cảnh khi máy bay vừa hạ cánh "Welcome to Spain. It will cost you 0.49 euro/min to make 0.25 euro/min to receive calls. Send text for...." (Chào mừng đến với Tây Ban Nha. Giá cước gọi đi là 0.49 euro/phút và giá nhận cuộc gọi là 0.25 euro/phút. Gửi tin nhắn....)

"Hiện tại giá cước điện thoại rẻ hơn trước đây rất nhiều." Cô liếc sơ qua tin nhắn kia, cố gắng tìm đề tài để phá vỡ sự lúng túng. "Trước kia lúc em còn đi học đừng nói là gọi điện thoại quốc tế, ngay cả điện thoại trong thành phố thôi cũng đã quý lắm rồi... À, không phải, anh lớn lên ở Tây Ban Nha chắc chắn không cảm nhận được."

"Không đâu, trước kia giá cước điện thoại ở khắp nơi trên thế giới đều rất cao. Chỉ trừ lúc gọi cho bạn gái mình ra thì anh cũng rất ít gọi điện thoại, cho nên không phát hiện ra điều này."

Nghe thấy ba từ "bạn gái mình" khiến trái tim của Thân Nhã Lợi hơi chùng xuống.

Cô luôn nhớ đến Hi Thành vào những ngày nghỉ khi mới vừa trở thành người yêu của anh vào năm lớp mười một. Ngay cả hơi thở và thân thể cũng nóng lên như bị sốt cao. Thích anh đến mức hận không thể khiến bản thân mình ngất đi trong tình yêu cuồng nhiệt này. Bởi vì quá khát khao nghe thấy tiếng nói của anh nên tuy đã nói với anh trong điện thoại rằng "Hôm nay chỉ nói chuyện năm phút thôi" nhưng cuối cùng vẫn nói hơn ba tiếng đồng hồ.

Cuối cùng sau đó tiền điện thoại của Hi Thành vượt chỉ tiêu khiến cha mẹ anh nhận ra anh đang yêu sớm nên đã khóa điện thoại riêng của anh lại. Có điều bọn họ đều là người vô cùng bận rộn, thời gian đâu mà quan tâm đến mấy chuyện vặt vãnh của anh. Nên anh nhanh chóng đóng tiền cước phí và tiếp tục gọi cho cô.

"Em xin lỗi... bây giờ em không có cách nào gọi điện thoại cho anh." Có một hôm họ nói chuyện đến khuya, cô nằm lì trên giường nói vô cùng áy náy "Có điều anh yên tâm đi. Đến khi em trưởng thành sẽ cố gắng kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền. Lúc đó ngày ngày chúng ta đều có thể gọi điện thoại nói chuyện với nhau không cần hạn chế nữa."

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, sau đó mới nói thản nhiên "Em không cần phải kiếm số tiền này."

"Ông xã anh thật tốt! Em biết anh chắc chắn sẽ không để cho em chịu cực khổ mà! Nhưng mà em phải kiếm ra số tiền này, em còn phải gọi điện thoại cho anh, em muốn nam nữ bình đẳng, như vậy thì tình cảm mới ổn định được."

"Không phải, sau này chúng ta không cần gọi điện thoại cho nhau nữa."

Cô ngu ngơ trong chốc lát "Có, có ý gì? Tại sao không gọi điện thoại..."

"Mới vừa rồi em cũng đã kêu anh là ông xã rồi thì cần gì phải gọi điện thoại nữa?"

"Hả?" Cô vẫn không hiểu.

"Ngốc quá!" Cuối cùng anh vẫn không nhịn được khẽ trách cô "Ba với mẹ em mỗi ngày về nhà cũng sẽ gọi điện thoại cho nhau sao?"

"À."

Rốt cuộc cô cũng đã hiểu. Sau đó cô thơ thẩn nhìn ngọn đèn trên đầu giường rồi từ từ vùi cả mặt vào trong gối. Hóa ra sau này chúng ta sẽ sống cùng với nhau.... Điều này quá hoàn mỹ, hoàn mỹ đến mức cô nào dám ảo tưởng.

Cô buông thả suy nghĩ của mình trôi xa, ngoại trừ trong lòng cảm thấy hạnh phúc vẫn xen lẫn chút khổ sở ngọt ngào. Đối phương chỉ bình tĩnh nói ra chuyện mình xem là đương nhiên nhưng cô vẫn xúc động giống như năm đó. Bởi vì cô cũng sẽ vì chuyện nhỏ nhoi này mà ôm gối lén lút ướt hốc mắt.

Vũ điệu Flamenco xuất xứ từ Roma, là văn hóa của người Do Thái và người Moore. Cho đến nay chính phủ Tây Ban Nha vì muốn phát triển ngành du lịch trong nước nên đã tích cực phổ biến vũ điệu này. Cho nên dần dần nó đã trở thành một phần văn hóa của Tây Ban Nha.

Sau khi kết thúc ngày quay đầu tiên, đoàn phim sắp xếp cho mọi người vừa thưởng thức ca múa Flamenco vừa dùng cơm.

Sự phối hợp thường thấy trong thức ăn tây chính là rượu đỏ thì đi với thịt bò và rượu trắng thì dùng chung với hải sản. Tối nay mọi người được thưởng thức cả bàn cá tuyết. Trên thịt cá có cắt những khe nhỏ đến mức mắt thường gần như không thấy được. Mùi vị rau mùi tây và pho-mát cũng không hề thấm vào trong thịt cá một chút nào cả. Rượu trắng Campoteja cũng chỉ là loại rượu bình thường đây nhưng lại rất hợp với cả bàn cá tuyết thế này. Mùi rượu và cá khi trôi qua cổ họng cũng lưu lại thật lâu không thể tan đi mất trong miệng.

Nhà hàng được trang trí theo phong cách Hồi Giáo. Những vũ công mặc chiếc quần dài kèm váy đang đá từng bước vang dội trên sàn sân khấu bằng gỗ. Ở đây buôn bán cũng rất tấp nập, mấy nữ phục vụ thường xuyên lui đến rót rượu và thêm món ăn cho khách.

Bên phải Thân Nhã Lợi là Cheryl và bên trái là Thiển Thần. Còn bên trái Thiển Thần là Dante.

"Các người có phát hiện một chuyện hay không?" Thân Nhã Lợi đung đưa ly rượu nho và nheo mắt lại "Ở Tây Ban Nha đặc biệt rất nhiều người đẹp."

"Người đẹp, ở đâu?" Ánh mắt Thiển Thần tròn xoe như một chú cún con. Nếu như cậu ta mà có đuôi thì hiện tại chắc chắn đang ngoe nguẩy rồi.

Thân Nhã Lợi nhẹ nhàng đẩy trán của Thiển Thần "Được rồi Tiểu Thiển, người đẹp hay gì đó đều không có liên quan đến em..."

Cô vừa nói xong thì tất cả người xung quanh đều hiểu rõ tình huống nở nụ cười. Sự tôn nghiêm đàn ông của Thiển Thần bị tổn thương, liều chết cũng giữ lấy sĩ diện nói "Thì người đẹp thế nào, nói ra cho bọn em cùng thưởng thức với. Nếu như chị nói là mấy vũ công, đương nhiên rất đẹp, có thể lên sân khấu làm sao không đẹp được chứ?"

"Đi đầy đường ra kìa. Thật ra trong lòng em chỉ nhớ đến người khác nên chẳng hề nhận ra những mấy cô gái xinh đẹp đó thôi." Thân Nhã Lợi nhún vai, chẳng hề có áp lực gì để ứng phó với Thiển Thần.

"Em thường nghe nói người dân ở Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha và Italy đều rất dễ nhìn. Nhưng vẫn chưa kịp chú ý đến mấy cô xinh đẹp ở đây. Chị Nhã Lợi đã thấy được ai mà nói như vậy?"

Người nói chuyện là một cô gái tóc xù mặc một chiếc váy nhung xanh. Cô ta tên Cheryl, là người mẫu dưới cờ của tập đoàn Hách Oai, có một mối quan hệ cũng khá tốt với Thân Nhã Lợi. Cô ta là con lai người Pháp và là một đại tiểu thư thuộc loại sinh vật đơn bào kiêm giàu có. Bởi vì có tiền khá nhiều nên dù cho đi đến đâu cũng sẽ mang theo một anh quản gia điển trai. Cheryl sắm vai một sinh viên du học có tinh thần trọng tình trọng nghĩa mãnh liệt trong bộ phim "Thành Thời Gian Barcelona" này.

"Nhìn bên này đi, hai cô phục vụ tóc vàng và tóc đen kia không tệ đâu. Cũng thuộc loại gợi cảm đấy." Thân Nhã Lợi nở một nụ cười sâu xa, nâng ly nhấm nháp rượu nho trắng.

Thiển Thần nhìn xem mấy cô phục vụ kia xong lại nhìn Thân Nhã Lợi "Em nói này chị Nhất, chị có thể đừng nói chuyện như mấy bà chị biến thái háo sắc có được không?"

"Có phải là em đang ganh tị chị bất công vì thương các cô ấy mà lơ là em không? Em yên tâm, người chị thương nhất luôn luôn là Tiểu Thiển nhà mình." Cô để ly xuống, quấn lấy cánh tay của Thiển Thần và áp má vào vai của cậu ta.

Mọi người trên bàn đều cười rộ lên. Nhưng lúc cô gái phục vụ xinh đẹp nhất rót rượu cho cô thì cô lập tức ngồi bật lên khỏi người Thiển Thần. Một lọn tóc không cột tới mái tóc đuôi ngựa thật cao của cô phục vụ rũ xuống, quả thật mái tóc sáng lấp lánh như được dát vàng Neveda vào bên trong vậy. Chiếc nơ màu đen được cột trên bộ ngực đầy đặn nhìn qua vô cùng gợi cảm lại cá tính. Thân Nhã Lợi cầm ly rượu nói vô cùng thuần khiết "Gracias" (Cảm ơn cô)

Cô phục vụ xinh đẹp vừa rời khỏi thì Thân Nhã Lợi lại nhướng nhướng mày với Thiển Thần với vẻ mặt khiêu khích "Người đẹp cười với chị kìa."

Thiển Thần nói miễn cưỡng "Chị thắng rồi."

Không tìm được cảm giác thỏa mãn từ Thiển Thần nên Thân Nhã Lợi lại chuyển hướng sang Dante "Tiểu Thiển thật chẳng biết tình thú gì cả. Dante, cô bé kia rất đẹp đúng không?"

"Em cũng rất xinh đẹp."

"Xem đi, kiến trúc sư đại tài cũng nói thế chứng minh thẩm mỹ của tôi không có vấn đề gì rồi." Cô cười tự hào. Nhưng trên thực tế sau đó cô đã quên bẵng hết tất cả nào là rượu ngon hay người đẹp. Trong đầu óc chỉ còn lại ánh mắt của Dante nhìn về mình và câu nói của anh.

Chẳng bao lâu sau mọi người bắt đầu hàn huyên sôi nổi về các cảnh nổi tiếng quay trong ngày hôm nay. Thiển Thần thích nhất đấu trường. Cheryl và Dung Phân thích thánh đường và con đường mang đậm chất cổ điển của Nam Âu. Thân Nhã Lợi thì thích quảng trường Tây Ban Nha.

"Những màu sắc rực rỡ trên hốc tường của quảng trường nhìn rất đẹp." Sau món tráng miệng, cô thật tình hồi tưởng lại những thứ ban ngày mình đã nhìn thấy "Tuy không biết trên đó vẽ cái gì nhưng những chi tiết đó rất bắt mắt."

Dante nói tiếp " Những thứ trên đó đại biểu cho các tỉnh của Tây Ban Nha, đó là mỗi văn hóa nghệ thuật tại mỗi nơi."

"Thì ra là vậy à! Nếu như em nhớ không lầm những hoa văn và đường nét trang trí trên hốc tường cũng rất kỳ công đúng không?"

Anh đặt dao và nĩa qua bên phía phải, rồi dùng khăn ăn lau bên khóe miệng "Đúng vậy. Những hình vẽ đường cong đan xen với đường thẳng tạo nên hiệu quả mặt chính. Hơn nữa màu sắc sặc sỡ chính là sự tương phản hai mặt với phong cách màu hổ phách của quảng trường."

"Chỉ có điều là những hoa văn trên hốc tường cung điện kia nhìn qua lại thiếu đi..." Cô cầm thìa khuấy món súp giống như đang chỉ huy đàn violin độc tấu vậy "... màu sứ men xanh của tay vịn chiếc cầu."

"Hiệu quả của mặt chính khẳng định luôn tốt hơn hiệu quả mặt phẳng. Ví như công viên trò chơi vậy, trồng hoa hướng dương sẽ sinh động hơn hoa cúc vạn thọ Châu Phi nhiều. Khoan tính đến giá thành đã, những hốc tường sẽ không cần cẩn gạch hoa văn, chỉ cần dùng kỹ nghệ điêu khắc đường cong hoặc gạch men thủy tinh sẽ tạo hiệu quả tốt hơn nhiều."

Bọn họ hàn huyên trong chốc lát thì Thiển Thần bỗng xoay đầu lại "Chị Nhất."

"Ơi?"

"Em với chị đổi chỗ." Thiển Thần xoa đầu, cảm thấy nghe bọn họ nói chuyện quả thật như đang nghe tiếng Etruscan không có ai phiên dịch lại vậy. "Hai người nói chuyện có em chính giữa thế này không mệt sao? Đổi chỗ đi, em nghe hai người nói, cũng có thể tranh thủ học hỏi luôn..."

Thân Nhã Lợi cảm thấy khó xử nhìn qua Dante. Sau khi nhận được nụ cười khích lệ của anh thì cô nghiêm túc đổi chỗ với Thiển Thần. Nhưng với khoảng cách đột nhiên gần lại khiến trong nháy mắt cô quên mất vốn rằng mình đang muốn tiếp tục nói gì. Mấy trợ lý ngồi ở bàn bên cạnh bắt đầu nhướng cổ tò mò, ánh mắt mang theo tia phóng xạ có thể đủ để giết hàng trăm hàng vạn con vi khuẩn và càng làm cô thêm mất tự nhiên.

Anh cũng không tiếp tục nói đề tài vừa rồi mà chỉ giúp cô mang món tráng miệng qua "Còn đói bụng không? Ăn món tráng miệng đi. Anh nhớ em ăn rất được."

Cô cúi mặt xuống hơi lắc đầu. Không khí thật như hơi lúng túng, nhưng anh lại rất thư thả ung dung vòng về đề tài ban đầu "Sao vậy, còn đang suy nghĩ đến người đẹp à?"

Cô phì cười ra tiếng "Không phải đâu. Em đang suy nghĩ ngày mai sẽ được đến bờ biển quay cảnh."

"Mới vừa rồi nghe mọi người trò chuyện về cảnh quay hôm nay mới biết được hóa ra trước khi đến quảng trường Tây Ban Nha mọi người đã đi rất nhiều nơi rồi."

Nhắc đến những nơi đi qua khiến cô cảm thấy cơn nhức mỏi vất vả đã bị quên bén đi của mình đã quay trở lại. Thân Nhã Lợi xoa bóp cổ "Đúng đó, đúng đó, chỉ có một mình em mò mẫm học lời kịch thật là mết chết được. Nếu như chỉ là bàng quan thì vui vẻ biết bao. Toàn là những địa điểm nổi danh không đó. Đáng tiếc là anh không nhìn thấy... Không đúng, chắc là anh đã đi qua rồi. Em nghe đạo diễn Dung nói ngày mai anh sẽ không đi chung với bọn em mà đến thẳng Madrid gặp bọn em sau phải không..."

"Anh cũng chưa đi hết, có cơ hội anh cũng sẽ đi xem cùng mọi người."

"Tốt quá, tốt quá, gia nhập cùng bọn em đi."

Tuy biết lời anh nói cũng chỉ là khách sáo. Dù sao nhiệm vụ của anh cũng chỉ là dạy cho Thiển Thần biết đôi chút về kiến thức cơ bản của kiến trúc, nên sẽ không ở chung với đoàn phim lâu. Nhưng anh là người đặc biệt vô cùng. Tiếng nói thì như một lớp băng mỏng dưới bầu trời đông, nhưng ngữ điệu lại giống như mang theo mùi hương cỏ cây của mùa hè.

Cô đã không còn nhớ rõ tiếng nói của Hi Thành nữa. Nhưng nói chuyện với người trước mặt này khiến cô lại nhớ đến sự rung động mỗi khi nghe thấy tiếng chuông điện thoại lúc còn trung học. Mỗi khi nhớ đến đều có một cảm giác ngọt ngào xúc động muốn rơi lệ trong nháy mắt. Ký ức xa xôi giống như một cơn gió xuân không mang theo tiếng động, trong vô thức đã chiếm đóng cuộc sống của cô. Tựa như tiếng nói của anh đi qua lỗ tai truyền đến thần kinh toàn thân, đốt lên nỗi nhớ nhung thăm thẳm để đổi lấy sự đau buồn cho bản thân cô.

Sáng sớm ngày hôm sau, Thân Nhã Lợi vẫn còn mơ màng chưa tỉnh ngủ theo đoàn phim lên xe. Nghĩ đến trước khi đến Madrid sẽ không nhìn thấy anh khiến tâm trạng cô bị chia thành hai nửa. Một nửa là lạc lõng, một nửa lại thở dài.

Nhưng vừa mới ngồi xuống đã nhìn thấy một bóng người đang đặt valy đứng bên ngoài cửa sổ xe làm cơn buồn ngủ của cô bay biến. Cô dán mặt vào cửa sổ, mở to đôi mắt nhìn Dante đang vắt chiếc áo khoác lên cánh tay bước lên xe. Từ lúc anh bước lên cửa xe, mông của cô chỉ dính chặt lên trên ghế, cả người cũng hóa đá. Anh và Dung Phân nói vài câu rồi mỉm cười chào hỏi với mọi người, sau đó là ngồi xuống bên cạnh Thiển Thần đối xéo với hàng ghế của cô.

Cô nhìn thấy sườn mặt của anh khi đang cúi đầu đặt áo khoác xuống, mái tóc đen nhẹ chạm vào lưng ghế và ánh mắt quay đầu nói cười với Thiển Thần... Trong lúc lơ đãng thì đôi mắt kia nhìn thấy cô.

"Chào buổi sáng." Anh mỉm cười với cô.

Cô hoảng loạn dời ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhưng sắc trời vẫn còn hơi tối nên trên cửa sổ xe lại phản chiếu tất cả hình bóng của anh. Anh lại tựa lưng vào ghế ngồi lần nữa, tiện tay mở tờ báo Tây Ban Nha ra. Giờ khắc này khuôn mặt của mọi người đều như mờ trong sương mù, chỉ có đường nét của anh rõ ràng, lạnh lẽo như soi vào đáy biển xanh thẳm.

Xe chạy một tiếng thì dừng lại tại một trạm nghỉ chân. Dung Phân cho mọi người xuống xe nghỉ ngơi mười lăm phút. Từ đường chân trời lên đến tận trời cao như một mặt hồ xanh trong, trên đó có từng đám mây lượn lờ trôi qua. Thân Nhã Lợi bước xuống xe vặn eo bẻ mình. Điều đầu tiên đập vào mắt cô chính là những cây dừa cao lớn chỉnh tề như những người lính. Trên cùng là màu xanh tươi biêng biếc, dưới là lớp lông xù vàng ngạt như mấy binh lính mặc áo khoác lông.

Trong trạm xe có một trung tâm thương mại bán thức ăn. Trên cửa sổ khổng lồ treo một cái đầu trâu đực, trên đầu trâu treo đầy nanh sư tử xung quanh. Ngoại trừ vũ điệu Flamenco tượng trưng cho Tây Ban Nha, thì đầu trâu cũng là một quốc túy. Không chỉ có thế, bên trong cũng được treo đầy đầu trâu. Dưới chúng là người đang bán chân giò hun khói Liberia, đồ thuộc da và rượu Sherry.

Ở bên trong khu trung tâm thương mại ngát mùi chân giò hun khói, lúc đi ra ngoài thì mùi này lại được một mùi khác thay thế. Thân Nhã Lợi chun mũi đi về phía mấy nhân viên trong đoàn đang tụ tập.

Chỉ nghe thấy một tiếng thét yếu ớt và Cheryl lao ra khỏi đám người nhào đến ôm chặt lấy Thiển Thần "A a a đáng sợ quá, tôi chịu không được nữa, thật là kinh tởm."

Nhưng rất nhanh người quản gia tuấn tú đã lôi cô khỏi người Thiển Thần và bình tĩnh nói "Thưa cô, cô sinh ra ở Pháp, cũng từng ăn cái này lớn lên, đừng nhân cơ hội chùi bẩn vào người anh Thiển đây."

"Nhưng mà thật là tởm quá..." Cheryl ngân ngấn nước mắt nhìn anh ta.

Thân Nhã Lợi nổi lên lòng hiếu kỳ cất bước đi đến. Theo một ít mùi tanh tưởi nồng nặc xông vào mũi, cô bị những con vật chi chít ngọ nguậy dọa sợ đến choáng váng. Rất nhiều cô gái nhìn thấy kinh tởm không chịu được, nhưng vẫn bịt mũi nhắm mắt, lấy di động ra chụp hình tách tách về phía vật thể đó.

Những con ốc sên màu xám được lớp vỏ có đường vân đen trắng bao lấy. Bọn chúng được chứa trong một tấm lưới và đặt cạnh đám rau cải hoa quả như một loại thức ăn bình thường được buôn bán.

Thân Nhã Lợi không đổi sắc nhìn những nguyên liệu nấu ăn này. Nhưng rõ ràng cả người cô đã cảm thấy lạnh run, vô số tóc gáy cũng dựng lên.

Thiển Thần chớp chớp mắt rồi ngồi xổm xuống quan sát bọn chúng "Thật là thần kỳ, chợ trong nước của chúng ta cũng bán ốc đồng. Nhưng ở Tây Ban Nha họ lại bán óc sên thế này."

Thiển Thần vừa nói vừa lấy tay chọc râu của bọn chúng. Nhìn thấy bọn chúng rút râu lại thì cậu ta càng dũng cảm chọc vào những nơi khác. Cậu càng chọc nhiều chừng nào thì những động vật thân mềm đó càng ngọ nguậy nhiều chừng đó. Da gà của cô nhanh chóng nổi dựng cả lên. Sau đó có một con ốc sên rơi khỏi tấm lưới, Thiển Thần liền nhặt lên đưa cho ông chủ. Ông chủ nhìn thấy cậu ta rất thích nên cười khoa tay ý bảo tặng cho cậu ta. Thiển Thần đặt trên mu bàn tay ngắm nhìn, sau đó quay đầu lại nói:

"Đúng rồi Dante, em nghe Bách Xuyên nói anh nấu món Tây có thể sánh ngang với đầu bếp. Anh biết làm pho-mát ốc sên không?"

Dante chống đầu gối cúi nhìn bọn chúng "Pho-mát ốc sên là món ăn nước Pháp, phải dùng ốc sên trắng của Pháp mới làm được. Đây là ốc sên vùng nông thôn của Tây Ban Nha, nhỏ hơn ốc sên trắng của nước Pháp nhiều, đều thuộc lại hoang dã, trong thành phố rất khó mua được. Cách làm nó cũng giống như xào ốc đồng, phải dùng thời gian rất lâu để rửa sạch, rồi đem nấu với tương ớt . Còn không thì làm món cơm chiên ốc sên với sa tế và tiêu hột cũng ngon lắm."

"Hóa ra ốc sên cũng có nhiều loại thế này."

Thiển Thần cầm con ốc sên yêu thích của mình đứng lên. Nhưng khi nhìn thấy Thân Nhã Lợi thì gương mặt lập tức vui vẻ nói với cô "Chị Nhã Lợi, chị nhìn xem ở đây có rất nhiều ốc sên. Nếu như không phải đi quay phim, em thật sự muốn mua một ít mang về."

"Em muốn mua về làm thú cưng trong nhà hay làm cơm?" Cô cố giả vờ trấn định nhìn Thiển Thần đi đến và từ từ rụt lui lại một bên.

"Đương nhiên là làm thú cưng rồi. Em cũng đâu ăn ốc sên... Này, chị lui lại làm gì? Chẳng lẽ chị cũng nhát gan giống như Cheryl kia sợ động vật thâm mềm à?"

"Không, không, không, chị không có sợ." Sắc mặt cô tái nhợt, cầm khăn giấy trong tay lau mồ hôi trên trán.

"Em biết thế mà. Chị Nhất rất dũng cảm." Thiển Thần nở nụ cười còn rực rỡ hơn cả cô. Cậu ta giơ con ốc sên lên lắc lư trước mắt cô "Chị nhìn râu nó xem, rất đáng yêu đó."

Hai cái râu mờ mờ mềm nhũn đang đong đưa trước mắt cô. Cô cảm thấy tim mình đập nhanh lên, da đầu cũng rờn rợn. Thế nhưng Thiển Thần bắt lấy tay cô để con ốc sên kia bò qua. Cô vội vàng rút tay về và kiềm chế sự kích động muốn thét lên của mình "Đừng, Tiểu Thiển, em đâu còn là trẻ con, sao lại thích chơi mấy thứ này? Nó, nó không vệ sinh."

"Không sao đâu, xong rồi rửa tay là được mà." Thiển Thần tương đối kiên trì muốn chia sẻ niềm vui thú này với cô. Nên cậu ta lại bắt lấy tay cô lần nữa và đặt con ốc sên kia lên mu bàn tay cô "Nó bò trên da rất nhột và rất thoải mái."

Thân Nhã Lợi trợn to mắt nhìn con ốc sên kia chừng hai đến ba giây. Đầu cô giống biến thành tối đen giống như chiếc TV bị rút phích cắm. Sau đó cô chợt vung tay, hung hăn vứt con ốc sên kia xuống mặt đất, run rẩy lui về sau hai bước. Từ đầu đến cuối cô không phát ra âm thanh nhưng người xung quanh đều nhìn thấy được cô khác thường. Thiển Thần cũng ngây người ra. Đúng lúc này bên tai lại vang lên tiếng nói quên thuộc "Sao vậy?"

Kế tiếp, cô hoàn toàn lặp lại động tác mới vừa rồi của Cheryl, nhưng chỉ khác là đổi thành yên lặng. Cô phản xạ theo điều kiện xoay người đi chỗ khác và vùi đầu vào ngực người bên cạnh, che miệng lại không để mình la lên thất thanh. Nhưng vẫn khó có thể khống chế mặt đỏ lên và phát ra tiếng nức nở.

"Chị Nhất, chị sao vậy...." Thiển Thần cũng luống cuống.

"Đừng đến đây!" Cô vẫn rên rỉ trong ngực người đó "Tiểu Thiển, em đừng đến đây, đừng đến đây!"

"Tiểu Thiển em thật là, con gái ai cũng sợ động vật thân mềm cả. Em đi rửa tay trước đi. Cô ấy bị em dọa sợ rồi." Giống như một người anh trai đang nói với người ức hiếp em gái mình. Người đàn ông trước mắt cách ly Thiển Thần ra, rồi ôn hòa như một bậc đàn anh vịn lấy vai cô và vỗ nhè nhẹ lên tấm lưng đang run lên của Thân Nhã Lợi. "Cô Thân, đừng lo lắng, không có ốc sên nữa rồi."

Từ đầu đến cuối cô vẫn còn chưa hết hoảng sợ và vô cùng quyến luyến vòng tay ấp ủ này. Cô muốn đưa tay ôm chặt lấy anh để khiến mình an lòng lại. Nhưng câu "cô Thân" kia lại khiến cô hóa đá lần nữa. Trong đầu cô hơi thanh tĩnh trở lại. Có lẽ cũng đoán được người xung quanh đang nhìn bọn họ. Trong thời gian rất ngắn cô đã suy nghĩ ra phản ứng kế tiếp nên như thế nào.

Cuối cùng cô run run rời khỏi lồng ngực của Dante, cố gắng phủi lấy bàn tay bị con ốc sên kia bò lên của mình. Dáng vẻ cô che miệng như sắp khóc lên, trong giọng nói cũng hơi nghẹn ngào "Thật kinh tởm, em sắp sợ chết khiếp. Dante, phiền anh giúp em giữ túi xách, em đi đến nhà vệ sinh rửa tay."

Sau khi đưa túi cho anh, thậm chí cô không hề nhìn anh lấy một cái đã chạy như bay đến phòng rửa tay. Thật ra thì phía sau tất cả biểu hiện cũng chỉ là kỹ thuật diễn xuất. Phản ứng như thế chắc chắn là bình thường nhất và sẽ không khiến người khác xì xầm bàn tán.

Quả nhiên như cô dự đoán, sau khi lên xe, tất cả mọi người đều mang chuyện cô và Cheryl sợ ốc sên ra cười đùa, không ai phát hiện ra hành động cô nhào vào ngực anh là không thích hợp. Khi cô đã ngồi xuống, Thiển Thần giống như một đứa bé làm sai không ngừng nói xin lỗi với cô. Nhưng còn Dante chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, cũng không biết có phải là không phát hiện ra cô hay là đang cố ý tránh né cô nữa.

Thật sự quá khó xử. Anh sẽ nghĩ như thế nào về mình đây? Biết rõ anh đã có bạn gái mà mình còn lại làm ra hành động vượt ranh giới này. Có lẽ hiện tại anh đang suy nghĩ xem cách nào để tránh né mình. Cô dựa đầu vào cửa sổ thủy tinh và ảo não nhắm mắt lại.

Theo vận tốc của xe chạy, dấu hiệu năm 1994 trên tòa nhà ngoài cửa sổ không hề được ai chú ý. Những cây dừa đứng chỉnh tề ngay ngắn lướt qua tầm mắt. Những đám mây phiêu du trên bầu trời cao xanh và ánh nắng soi sáng khắp nơi trên vùng đất Nam Âu được bao quanh trong Địa Trung Hải cũng bị bỏ quên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.