Từ Sao Hỏa Đến La Mã

Chương 31: Nhân vật nam chính chỉ xuất hiện ở giây phút quan trọng



Nếu như trong sảnh sân bay truyền tới những tiếng thì thầm, thì đó chính là những âm thanh của bà Mộ đang ôm con, thủ thỉ với con không muốn rời đi.

Mộ Lạc Lạc thút tha thút thít, cô vốn không muốn đi.

Nhưng, mọi thứ nơi đây đều khiến cô đau lòng, cô vẫn chưa đến hai mươi tuổi mà đã gặp những chuyện thương tâm như vậy, đúng thật là thời khắc khiến cho trái tim tan nát.

Nhà thiết kế nổi tiếng Trương Tiểu Lai, cũng chính là người bạn thân của Hàn Tư Viễn, chạy lại giúp Mộ Lạc Lạc xách hành lý, không may đã bị các phóng viên ở sân bay chú ý khiến cho Mộ Lạc Lạc trở thành tâm điểm. Máy ảnh hoạt động lia lịa. Tống Nhụy đã gắng sức đứng chặn trước người Mộ Lạc Lạc, giống như một nhân vật quan trọng của công ty.

Trương Tiểu Lai không nói lời nào với đám phóng viên, một cặp kính đen che khuất đôi mắt, anh ấy vẫn chưa tỉnh đã bị Hàn Tư Viễn gọi dậy bắt đến tiễn ở sân bay, bạn thân đi nước ngoài nhất định phải tiễn, nhưng Hàn Tư Viễn ở đâu.

Mộ Lạc Lạc kéo mẹ tránh khỏi đám phóng viên, cô tìm lối vào cửa giữa đám người đông đúc, nói: “Mẹ, sao bố đi đâu vẫn chưa quay lại, hút thuốc gì mà lâu như vậy?”

“Bố con có lẽ đứng khóc ở một góc nào đó, đàn ông có lúc cứng rắn, có lúc cũng yếu mềm lắm... haiz...” Bà Mộ lau khóe mắt.

“Lạc Lạc, đi ra nước ngoài phải chú ý an toàn nhé, xuống máy bay nhớ gọi điện thoại về nhà, nghe rõ chưa?”

“Vâng, vâng, nếu như con có thể tìm thấy điện thoại, hừm...”

“Cô Mộ không cần phải lo lắng, tôi đã sắp xếp bạn cùng phòng ra đón cô rồi, cô ấy sẽ đưa cho cô một bộ điện thoại, cô cứ gọi với đầu số 86 là có thể gọi về nước.” Tống Nhụy rất chu đáo, lấy một bức hình đưa cho Mộ Lạc Lạc: “Cô ấy tên là Chu Bội Doanh, cô ấy sẽ giúp cô làm quen với cuộc sống mới.”

Mộ Lạc Lạc đón lấy tấm ảnh, đồng tử phóng to hơn một chút: “Hả, tóc vàng, mắt xanh mà lại lấy tên Trung Quốc sao?”

“Bố của Chu Bội Doanh là người Trung Quốc, mặc dù họ định cư ở Boston, nhưng từ nhỏ Chu Bội Doanh đã được tiếp nhận phong cách giáo dục Trung Quốc, tiếng Anh và tiếng Trung đều nói rất tốt. Tôi tin rằng cô ấy sẽ trở thành người bạn tốt của cô.” Tống Nhụy cười nói.

Mộ Lạc Lạc nắm chặt tay Tống Nhụy, môi run run nói cảm ơn: “Chị đúng là vị cứu tinh của em, cảm ơn chị Tống.”

Tống Nhụy cười cười: “Tôi chỉ làm theo sự sắp xếp của Chủ tịch, người cô nên cảm ơn không phải là tôi.”

“Đúng rồi, tại sao con rể không đến tiễn? Cậu ấy bận đến như vậy sao?” Thái độ của bà Mộ rất sắc nhọn.

Không đợi Tống Nhụy trả lời, Mộ Lạc Lạc tiếp lời: “Mẹ à, anh ấy thực sự rất bận, anh ấy đã gọi điện cho con rồi.”

“Mấy ngày hôm nay không có ai gọi điện đến nhà, điện thoại của con cũng không bật, đừng cho rằng mẹ không nhìn thấy gì.” Bà Mộ trừng mắt một hồi lâu, giữa con gái và con rể chắc chắn có vấn đề.

Mộ Lạc Lạc lén thở dài, ánh mắt hướng về lối ra vào, anh ấy thực sự không đến sao?

Tống Nhụy thấy tình hình không ổn, dịu dàng cười: “Công ty nhận mấy công trình lớn, Chủ tịch Địch không có thời gian dành riêng cho mình. Cô đừng hiểu lầm.”

“Bận gì cũng không quan trọng bằng việc vợ ra nước ngoài? Không được, ta phải gọi điện mắng cho cậu ta một trận!” Bà Mộ gỡ tay con gái, quay xung quanh tìm điện thoại công cộng.

Mộ Lạc Lạc và Tống Nhụy nhìn nhau, một bên trái, một bên phải ngăn bà Mộ. Bà Mộ thấy vậy càng phát hỏa, nếu không gọi điện thoại không thể được.

Đúng lúc ba người kéo kéo giữ giữ, Địch Nam đến trước mặt nói: “Xin lỗi, anh đến muộn.”

Mộ Lạc Lạc nhìn Địch Nam trong bộ vest chỉnh tề, anh đã thay đổi diện mạo, những sợi tóc bay phất phơ trước mắt, lộ rõ vẻ nho nhã, trưởng thành, khỏe mạnh, nụ cười làm mê lòng người, vẻ nghiêm nghị không còn nữa.

Cô cố ý nắm chặt túi quần mình, vốn muốn khống chế tình cảm không cho bộc phát, nhưng trái tim cô càng lúc đập càng nhanh.

Bà Mộ không quan tâm chàng rể đẹp trai hay không đẹp trai, bà bước đến trước mặt nói: “Con đó, thời gian này chạy đi đâu thế? Cô Tống không phải họ hàng thân thích gì, để cho cô ấy bận tối mắt tối mũi có hợp lý không vậy con?”

Địch Nam cúi đầu xin lỗi bà Mộ, thái độ xin lỗi khiến Tống Nhụy tròn mắt nhìn.

Đồng thời chứng minh, ông chủ không phủ nhận việc kết hôn tồn tại.

Tống Nhụy còn đang ngây người ra thì đã bị bà Mộ kéo ra chỗ khác.

...

Mộ Lạc Lạc cúi đầu, những ngón tay đan vào nhau, một người những tưởng không xuất hiện lại xuất hiện, trong lòng cô không có chuẩn bị trước.

Địch Nam đứng trước cô, rút ra một tấm danh thiếp, kéo khóa phía sau hành lý xách tay của Mộ Lạc Lạc, tiện tay nhét tấm danh thiếp vào trong: “Nếu gặp khó khăn hãy liên lạc trực tiếp với anh.”

“Vâng...” Mộ Lạc Lạc không dám ngẩng đầu, Địch Nam đến, đã phá vỡ bức tường phòng hộ trái tim mà cô mới xây lên.

Địch Nam dường như không biết nói điều gì, anh chạy đến từ cuộc họp ban sáng, bỏ lại đằng sau cả một đám nhân viên đầy nghi hoặc, điều đó cũng hoàn toàn trái ngược với dự liệu của chính anh.

Anh đút một tay vào túi quần, gượng gạo hắng giọng: “Trên danh thiếp có... MSN(1), ngữ âm cũng được.”

(1). Đây là một tập hợp các dịch vụ của Microsoft được tích hợp lần đầu tiên trong hệ điều hành Windown 95.

“Em chỉ có số QQ(2)”, Mộ Lạc Lạc nói thật, cũng không nghĩ câu nói đó có ý từ chối.

(2). QQ: Một phần mềm của Trung Quốc có các chức năng giống như yahoo.

Địch Nam không có gì để nói nữa, anh trầm ngâm: “Cũng sắp đến giờ rồi, lên đường thuận buồm xuôi gió.”

Mộ Lạc Lạc lúc này mới ngẩng đầu, nhìn vẻ bình tĩnh của Địch Nam, cùng một lúc, tủi thân, nhớ nhung và ly biệt xen lẫn nhau, khiến cho nước mắt cô trào ra.

Địch Nam do dự một lúc, giơ tay vuốt tóc mái của cô, vẫn không nói gì. Mộ Lạc Lạc đã nhào vào lòng anh, nước mắt lã chã.

“Em yêu anh như... như thế này, sao anh lại làm tổn thương em đến như... như thế...?”

Địch Nam chầm chậm nhắm mắt, yên lặng hồi lâu. “Em vẫn chưa nhận được tin nhắn?”

Mộ Lạc Lạc nín ngay, chớp chớp mắt, vội vàng hỏi: “Không có, anh nhắn tin cho em sao? Thật ư?”

Địch Nam cười lắc đầu: “Cũng không nói gì, hãy mở máy đi.”

Mộ Lạc Lạc nhất thời không nói được gì, lúc này cô rất hối hận vì không động chạm gì đến chiếc điện thoại đó, vội vàng hỏi: “Rốt cuộc nói gì vậy? Mau nói cho em biết đi...”

Địch Nam chỉ cười không nói: “Hộ chiếu phải giữ gìn cẩn thận, không có nó khó đi lại đó.” Mộ Lạc Lạc giống như điếc, vội vàng đi thẳng đến lối ra sân bay, Địch Nam ngăn cô lại: “Đi đâu đấy?”

“Về nhà lấy điện thoại!” Mộ Lạc Lạc chỉ nghĩ đến nội dung tin nhắn trong điện thoại, lên máy bay gì đó cô không để tâm.

Địch Nam thoáng ngây người: “Không có gì quan trọng, chỉ là chúc em lên đường bình an.”

“Thật vậy sao?” Mộ Lạc Lạc nghi ngờ nhướn lông mày hỏi.

“Ừm!” Địch Nam ung dung cười.

“Vậy, còn... li hôn thì sao...” Mộ Lạc Lạc lại hơi cúi đầu, giọng nói càng lúc càng nhỏ.

Xin mời hành khách chuyến bay CA7374 vào làm thủ tục lên máy bay, hãng hàng không xin thông báo, sau một tiếng chuyến bay sẽ cất cánh... Máy bay bay thẳng từ Trung Quốc đến Mỹ, hạ cánh xuống sân bay Boston.

Địch Nam nhìn đồng hồ: “Em phải kiểm tra an ninh mới được lên máy bay, em không mang theo đồ dùng bằng kim loại chứ?”

Mộ Lạc Lạc thấy anh chuyển chủ đề, chu miệng, tức giận thách thức: “Trong bụng em có một viên đạn đấy.”

Địch Nam vuốt tóc cô, đương nhiên, viên đạn khiến anh liên tưởng đến vụ cướp ngân hàng, đến sự dũng cảm của Mộ Lạc Lạc và liên tưởng đến tình cảm của mình, thứ tình cảm thực sự, khiến người ta khó mà quên được.

“Đợi khi em về nước hãy nói, bất luận thế nào, anh cũng tôn trọng quyết định của em.” Địch Nam vừa nói vừa gọi điện cho cô thư ký. Giữa biển người chen lấn, anh ấy vẫn nắm chặt tay Mộ Lạc Lạc.

Mộ Lạc Lạc gượng cười, câu này có phải chứng tỏ trái tim anh đã mềm yếu chăng, haiz, haiz...

“Mộ Lạc Lạc, người yêu của em chưa đến sao?” Trương Tiểu Lai hỏi cô như vậy nhằm đánh lạc hướng đám phóng viên.

Mộ Lạc Lạc thần người một lát, em chóng mặt quá.

Địch Nam quay đầu nhìn Trương Tiểu Lai, chắc chắn, anh đã nhìn thấy Hàn Tư Viễn và người này từng đến nhà họ Hàn.

Nụ cười trên khuôn mặt Địch Nam tắt ngúm, đồng thời buông tay Mộ Lạc Lạc.

Đôi mắt Mộ Lạc Lạc ngấn lệ, cô tức giận chỉ tay về hướng Trương Tiểu Lai, nghẹn ngào không nói nên lời.

Cô nhìn xung quanh thì thấy Địch Nam đã bước đến lối ra, do đó, cô định chạy theo, nhưng chiếc túi ở sau lưng dường như bị ai đó kéo lại, cô quay đầu lại: “Trương Tiểu Lai! Anh buông tay ra, chồng tôi hiểu lầm rồi.”

“Chồng em hiểu lầm ư, tôi không nhận ra anh ta.” Trương Tiểu Lai cho rằng người cô gọi là “chồng” là Hàn Tư Viễn. Cho nên mới ngăn Mộ Lạc Lạc lại, anh ta cố ý kéo chặt chiếc túi sau lưng, và quyết không buông tay.

Mộ Lạc Lạc thấy Địch Nam đi ra ngoài, bước chân vội vàng, loáng một lát đã không thấy bóng anh đâu. Mộ Lạc Lạc hết sức tức giận, mím chặt môi, cô hận đến nỗi muốn giết chết Trương Tiểu Lai.

Một bức tường ngăn cách trái tim ba năm liền, ly biệt như vậy, chi bằng không đến.

Mộ Lạc Lạc ôm biển quảng cáo khóc, kẻ đáng ghét Trương Tiểu Lai cứ đứng chôn chân nhìn, nhưng vẫn không buông tay.

“Lạc Lạc, Tiểu Lai, ôi, những người bạn yêu quý nhất của tôi.” Hàn Tư Viễn dậy muộn, suýt nữa thì lỡ chuyến bay, may sao người quản gia nhà họ Hàn lúc trẻ là một tay đua, nếu không anh chỉ có thể nhìn máy bay cất cánh trên bầu trời thôi.

“Trương Tiểu Lai, đồ đáng ghét!...” Mộ Lạc Lạc hét toáng lên, khiến cho đám đông chú ý, phóng viên cũng được dịp săn tin, chụp ảnh Trương Tiểu Lai thêm lần nữa. Trương Tiểu Lai thấy tình hình như vậy, liền đưa hộp quà bọc cầu kỳ vào tay Hàn Tư Viễn, sau đó kéo mũ xuống bỏ đi, vừa “chạy trốn”, vừa giơ tay ra hiệu như kiểu gọi điện thoại cho Hàn Tư Viễn: “Xuống máy bay hãy mở quà nhé.”

Hàn Tư Viễn hướng về đứa bạn thân vẫy tay chào tạm biệt, lắc lắc chiếc hộp nhẹ tênh, rồi nhét vào đằng sau ba lô.

Mộ Lạc Lạc ngẩng đầu khóc, vốn có một cơ hội thay đổi, bạch mã, bạch mã của cô, ha ha...

Hàn Tư Viễn thấy gần đến giờ lên máy bay, đặt tay vào vai Mộ Lạc Lạc nói: “Khóc gì chứ, có phải xuống địa ngục đâu, muốn về thì có thể về bất cứ lúc nào mà.”

Mộ Lạc Lạc sụt sịt nhìn anh, cô trút hết bực bội mà Trương Tiểu Lai gây ra lên Hàn Tư Viễn. Một tay đập vào vai, nói trống không: “Khốn kiếp, tôi thù, tôi hận các người!”

Hàn Tư Viễn không hiểu gì: “Sao thế? Trương Tiểu Lai ức hiếp em à?”

“Không sai! Anh ta nói mà không có trách nhiệm với lời lời nói của mình, khiến cho chàng bạch mã của em đùng đùng nổi giận! Khó khăn lắm em mới gặp được bạch mã... trả lại bạch mã cho em, trả lại bạch mã cho em, hu hu...” Mộ Lạc Lạc cứ giậm chân trong đại sảnh, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào Hàn Tư Viễn.

“Đừng khóc nữa được không, mọi người xung quanh sẽ cho rằng anh đang ức hiếp em.” Hàn Tư Viễn thất vọng than thở.

Bên này, Tống Nhụy nhận được mệnh lệnh của Địch Nam, vội vàng đưa ông bà Mộ đến cửa kiểm tra an toàn, bà Mộ nhìn thấy con gái khóc thút thít, vội vàng chạy tới bên cạnh con gái, ôm cô vào lòng an ủi: “Lạc Lạc, con làm sao thế?”

“Mẹ...” Mộ Lạc Lạc ôm mẹ, nhưng không thể nói sự thật, cho nên mọi sự hờn giận đành kìm nén lại, cô thấy vẻ bất an của bố, giọng run run nói: “Con chỉ là, xa bố mẹ rất buồn...”

“Ba năm trôi qua nhanh lắm, con rể nói, kì nghỉ đông và nghỉ hè con có thể về nhà, đừng khóc nữa Lạc Lạc...” Ông Mộ xoa đầu con gái, sống mũi cay cay.

“Bố, bố có thể giúp con một việc được không?”

“Nói đi, việc gì bố cũng đồng ý với con.”

“Điện thoại phải tiếp tục dùng, nhất định phải tiếp tục dùng, được không?”

Ông Mộ đồng ý, việc cỏn con đó có là gì. Ông Mộ kéo vợ lên đứng cùng mình, buồn rầu nói: “Lạc Lạc, mau lên máy bay đi, máy bay khác với tàu hỏa, muộn nửa phút cũng không được đâu.”

Tống Nhụy cười không đúng lúc khiến Mộ Lạc Lạc cũng phì cười theo, nhào vào lòng bố mẹ, lúc này mới không nỡ rời xa, bước vào hàng kiểm tra an toàn.

“Xuống máy bay, con sẽ gọi điện về cho bố mẹ, tạm biệt bố mẹ. Bố mẹ về đi, về đi...”

Ông bà Mộ tựa vào nhau, chầm chậm vẫy tay, nước mắt lưng tròng.

Hàn Tư Viễn muốn tiết kiệm thời gian giới thiệu, đã vào nơi kiểm tra an toàn trước, nhưng ánh mắt không rời ba người nhà họ Mộ, cứ như là từ biệt nhau trước lúc chết vậy.

Hàn Tư Viễn đứng đợi Mộ Lạc Lạc qua cửa kiểm tra thuận lợi, trên khuôn mặt đã nở một nụ cười.

“Sao anh lại vào đây?” Mộ Lạc Lạc hỏi Hàn Tư Viễn, máy bay không có chỗ đợi, chỉ có thể qua nơi kiểm tra an toàn.

“Vừa đi, từ từ sẽ nói cho em biết...” Hàn Tư Viễn đón lấy túi đồ ăn vặt trên tay của Mộ Lạc Lạc.

Sau hai mươi phút, trên máy bay.

Mộ Lạc Lạc nhìn Hàn Tư Viễn đang ngồi bên cạnh. Cho rằng anh sẽ đi ra, nhưng anh bắt đầu lật xem từng trang tạp chí.

...

Ở nơi khác, sau khi máy bay cất cánh, Địch Nam vẫn ngồi trong ô tô, nhìn lên bầu trời xanh kia, vẫy vẫy tay, haiz, cuối cùng Mộ Lạc Lạc cũng không đọc được tin nhắn của anh, không biết là tốt, hay không tốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.