Từ Sao Hỏa Đến La Mã

Chương 4: Thầy Địch nói: “Lạc Lạc, cuối giờ đến phòng tôi.”



“Lạc Lạc, hoàng tử của em có phải là Địch Nam không?”

Hàn Tư Viễn bỏ rơi cậu bạn, đuổi theo Lạc Lạc.

“Gu thẩm mỹ của Địch Nam cũng tệ thế sao, chắc chắn là em yêu đơn phương rồi.”

Đúng là đau lòng...

“Tránh xa tôi ra, nếu không đầu rơi máu chảy đó!” Thua người nhưng chưa thua trận, lời cay độc nhất định phải nói.

Hàn Tư Viễn mỉm cười, vẫn chưa nhận được câu trả lời, sao có thể đi được chứ?

“Địch Nam có bị mù thì em cũng không thể lọt vào mắt xanh của thầy, trừ khi thầy có ý đồ không tốt với em.”

Mộ Lạc Lạc quay người chạy đi khoảng ba mét, lấy hết can đảm chỉ vào mặt Hàn Tư Viễn:

“Cuối tuần tôi và anh ấy kết hôn rồi! Anh đang làm hỏng mối nhân duyên tốt đẹp của chúng tôi đấy. Tôi ghét anh, tôi hận anh!”

Hàn Tư Viễn kinh ngạc không nói được gì, nhưng cậu ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

“Địch Nam biết tin dữ này không?”

“?!”

“Tất nhiên là biết rồi! Anh ấy chính là chồng tương lai của tôi mà, anh thử nghĩ xem, nếu anh ấy không yêu tôi, tại sao anh ấy lại cứu tôi hai lần? Đấy chính là biểu hiện của tình yêu!” Mộ Lạc Lạc biết mình hơi phóng đại nhưng Hàn Tư Viễn ức hiếp cô quá đáng.

Hàn Tư Viễn trầm ngâm suy nghĩ, xoa xoa cằm, mắt nhìn Lạc Lạc không chớp... Trông cô như cái bánh chưng vuông vức, trong con người này có “đặc điểm” gì mà cậu ta chưa biết?

Mộ Lạc Lạc cũng không chịu thua kém, cô vênh mặt lên tự đắc. Hừ, thầy Địch là người đàn ông trưởng thành có nội tâm sâu sắc, không như Hàn Tư Viễn, chỉ biết nhìn vào vẻ bề ngoài.

Hàn Tư Viễn cho hai tay vào túi: “Xem ra thầy ấy cũng quá đơn độc rồi. Ok! Chúc em sớm thành gia thất, nếu em có tờ giấy kết hôn trên tay, anh đảm bảo sẽ không làm phiền em nữa, không những thế, anh sẽ không cho phép bạn gái cũ của anh quấy rối em, thậm chí giúp em giữ bí mật này...”

Mộ Lạc Lạc cắn nhẹ môi, không thể để cho loại người này cười cợt mình được! Ha ha, thầy Địch sẽ là của ta.

***

Mộ Lạc Lạc cuối cùng cũng ngồi được đến tiết cuối.

Công nghệ Thông tin là chuyên ngành dành cho nam giới, một lớp nhiều nhất có bốn mươi lăm học sinh thì không có quá mười nữ sinh, trong hoàn cảnh thiếu thốn tài nguyên thế này, Mộ Lạc Lạc thuộc vào loại hiếm, nhưng vẫn không được các nam sinh để ý. Vì các nữ sinh chọn khoa này thường có cá tính khá mạnh mẽ, có khả năng phán đoán và cũng không thích trang điểm hay ăn mặc đẹp. Tuy nhiên, Lạc Lạc không quan tâm tới những thứ đó. Trong trường, ngoài các khoa liên quan đến ngoại ngữ ra, toán lý hóa đều được xếp vào ngành kỹ thuật.

Nhưng quả thật cô rất ngây thơ, cứ tưởng rằng sinh viên kỹ thuật mạng thì chỉ cần biết mở máy tính, chát QQ, biết những trò chơi điện tử đơn giản, thực ra, đụng đến thứ gì cô cũng rất mơ hồ. Còn mười phút nữa là hết giờ, Mộ Lạc Lạc thu dọn đồ đạc, sách vở, thắt lại cái thắt lưng, đeo thẻ ăn trưa trước ngực, quan sát mọi người xung quanh đang háo hức như vừa có miếng bánh rơi từ trên trời xuống, trưa nay phải ăn cho no.

Chuông reo...

Mộ Lạc Lạc đang đi thì có người chặn đường, trước cửa xuất hiện mấy chướng ngại vật.

“Cô chính là bạn gái mới của Hàn Tư Viễn?” Một nữ sinh dò xét.

Mộ Lạc Lạc chớp mắt, phát hiện mấy cô gái đó không dễ đối phó, Tống Mỹ Lệ là một trong số họ, không những thế còn đang nhìn cô cười nhạo.

Mộ Lạc Lạc cúi người chào: “Chào các chị! Về chuyện này thì, em thật sự...”

“Không sai, Lạc Lạc đang qua lại với Hàn Tư Viễn, các chị định làm gì?”

Bạn cùng phòng của cô – Tiểu Triệu, Tiểu Hồng, Tiểu Trương – thường ngày ức hiếp Lạc Lạc, nhưng thời khắc này, họ lại đứng ra bênh vực cô.

Tiểu Trương dang tay đứng lên phía trước Lạc Lạc: “Mộ Lạc Lạc đừng sợ, giữa chốn đông người thế này, các chị ấy không thể làm gì đâu.”

Mộ Lạc Lạc sợ đến mức nhũn như con chi chi.

Đám nữ sinh hất hàm chế giễu: “Một lũ nha đầu vắt mũi chưa sạch, chúng mày nghĩ rằng bọn tao đến đánh nhau à?”

“Vậy các chị tới đây làm gì?”

“Tất nhiên là xem con bé này có thể trụ được mấy ngày, chúng tao chỉ muốn đi xem nạn nhân mà thôi.” Một cô gái khác cười nhẹ, nói.

Tống Mỹ Lệ tiến về phía Mộ Lạc Lạc, vỗ vai cô, làm Lạc Lạc sợ, chùn cả chân xuống.

“Tao biết mày là gái trinh, cược trong một tuần nữa mày sẽ thành đàn bà, thêm một tuần nữa mày thành đồ bỏ đi.”

Nói dứt lời, bọn họ cười phá lên chế nhạo.

Mộ Lạc Lạc biết môi trường đại học rất phức tạp nhưng không ngờ lại loạn tới mức thế này, tâm hồn ngây thơ của cô bị tổn thương, không thể chịu nổi, cô nheo mắt nói: “Lẽ nào các chị đã trải nghiệm tất cả rồi sao? Em rất thông cảm với các chị...”

“Oa!” Tiểu Trương, Tiểu Triệu, Tiểu Hồng ngạc nhiên hết mức, hóa ra Mộ Lạc Lạc mới là cao thủ!

Tống Mỹ Lệ tức tới mức mặt mày biến sắc: “Coi như mày được đấy, để tao xem mày chịu được mấy ngày!”

Mộ Lạc Lạc xua tay: “Em không có hứng với cái đồ cặn bã đó, hắn luôn luôn quấy nhiễu làm phiền em, em hi vọng các chị có thể giúp em tống cổ hắn đi, em cũng đã thử rồi nhưng khó quá, tạm biệt các chị.”

Nói dứt lời, Lạc Lạc kéo ba người bạn nghĩa hiệp của mình nhanh chóng rời xa nơi đó.

***

Ở nhà ăn sinh viên.

Mộ Lạc Lạc ăn gấp đôi bình thường, đây chính là quy luật, khi sợ hãi người ta thường ăn nhiều.

Cô ngước mắt lên, vừa hay nhìn thấy Địch Nam đi vào nhà ăn. Thấy thế, cô lau miệng, nhanh chóng đẩy đĩa cơm ra.

“Thầy Địch, thầy đi ăn à?” Cô hỏi xã giao.

Địch Nam gật đầu, cầm đĩa cơm rồi đi về phòng chờ của giáo viên.

Mộ Lạc Lạc thò ngón tay út ra móc vào túi quần Địch Nam:

“Thầy Địch, thầy ở đây ăn đi, em muốn tâm sự với thầy...”

Địch Nam vội nhìn quanh, vì muốn tránh gây những tin đồn xấu miễn cưỡng ngồi xuống.

Mộ Lạc Lạc ngồi đối diện Địch Nam. Tuy chỉ cúi xuống ăn cơm, nhưng tác phong của thầy Địch rất nho nhã, trái ngược với cô lúc nào cũng như chết đói.

Cô ngượng ngùng mở miệng nói: “Về chuyện của chúng mình, bố mẹ em đã đồng ý rồi.”

“Hừ hừ hừ...” Địch Nam như mắc nghẹn ở họng. “Em đùa à?”

“Tất nhiên là không! Theo những gì em hiểu về bố mẹ thì hai ngày nay bố mẹ em có thể đã đến trường âm thầm tìm hiểu thầy...”

“...”

“Thầy không phải tỏ ra sợ hãi thế, bố mẹ em cũng không ghê gớm lắm đâu...” Mộ Lạc Lạc thẹn thùng trả lời, mắt cô cụp xuống.

“...” Anh đã mắc sai lầm khi tin tưởng họ, nuôi dưỡng một đứa con điên rồ thế này trong một thời gian dài, liệu họ có thể bình thường được không?

Địch Nam đặt ngón tay lên môi ra hiệu im lặng, đang trong giờ cơm trưa, đông người phức tạp, anh nói: “Sau giờ học tới phòng gặp tôi.” Nói xong, anh hốt hoảng rời đi, chỉ sợ Lạc Lạc sẽ ôm chầm lấy anh.

Mộ Lạc Lạc trong lòng rất vui, ha ha, vậy là không phải làm trực nhật nữa. Cô che mắt, thích nhất là ông chồng giả việc công làm việc tư thế này.

Bây giờ Địch Nam đã hiểu ra một chân lý, dù tám tuổi hay mười tuổi, cứ là con gái, dù đó là một cô gái say rượu, cũng không nên tùy tiện cho vào phòng, nếu không thì sẽ luôn mang tiếng xấu, suốt ngày nơm nớp.

Anh đang nghĩ kế để tống khứ Mộ Lạc Lạc, nhưng cô thì lúc nào cũng như vậy, viết đi viết lại tên của Địch Nam trên giấy, miệng cười toe toét.

Địch Nam đi đi lại lại trong phòng làm việc, nghĩ đi nghĩ lại, anh quyết định mở điện thoại ra, tìm trong danh bạ những cái tên bạn bè vừa quen thuộc vừa lạ lẫm.

Anh dừng lại ở một số điện thoại khá lâu, cuối cùng cũng bấm nút gọi.

Đầu dây bên kia vừa đổ được một hồi chuông, Địch Nam đã gác máy, ném điện thoại xuống bàn, bình tĩnh lại đi, mày đang làm gì vậy, chẳng qua là một con bé thôi mà, tại sao mày lại lo đến thế này...

Dòng suy nghĩ của Địch Nam bị tiếng chuông điện thoại cắt ngang, anh nhìn vào cái tên trên màn hình hiển thị mà chính anh lưu – Kẻ Phản Bội.

“Tiểu Nam, anh vừa gọi điện cho em à?” Giọng nữ vang lên trong điện thoại biểu lộ vẻ hồi hộp.

Địch Nam bình tĩnh đáp:

“À, không có gì, tôi gọi nhầm!”

Giọng nữ thất vọng đáp lại: “Chúng ta cũng không gặp nhau hơn một năm rồi, hay là...”

Địch Nam trầm ngâm, anh không có bạn gái cùng tuổi, ngoài Phương Dung, người con gái duy nhất anh từng yêu thương.

Đang lúc anh chưa biết quyết định thế nào, vừa hay Mộ Lạc Lạc bước vào phòng, tay cầm một tập bài kiểm tra đặt lên bàn của thầy toán, nhưng vẫn không quên nhìn Địch Nam với ánh mắt đầy ẩn ý...

“...” Địch Nam vội hướng mặt về phía cửa sổ, nhẹ nhàng đáp lại: “Tôi cần cô giúp đỡ, đến phòng tôi ngay nhé.”

“Muộn nhất ba mươi phút nữa, ở nhà đợi em.” Phương Dung tắt điện thoại, tâm trạng vui vẻ hơn mong đợi, cầm túi xách đi về phía phòng giám đốc.

Địch Nam xoa xoa huyệt thái dương, sống gần hết tuổi trẻ rồi, vậy mà càng trưởng thành càng mất đi tính quả quyết.



Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.