Tử Thiên Thần

Chương 15-2: Hy Ca (Phần 2)



Cô gái chầm chậm ngồi dậy trong sự sững sờ của 4 người đàn ông. Mưa vẫn rào rạt quất xuống, cô gái đưa mắt nhìn những người đang đứng quanh mình, ánh nhìn lạnh lẽo không hề có một chút cảm xúc.

Thật là một phép màu, cô bé đã sống lại rồi ư, tạ ơn trời phật - Thuyền trưởng thấy lòng ấm lại. Ông cúi xuống, mỉm cười nói:

“Cô bé, con đừng sợ, mọi chuyện ổn rồi. Ta sẽ đưa con trở về đất liền. Con tên là gì?”

Cô gái nghiêng đầu nhìn thuyền trưởng, ánh mắt của nàng tuyệt đẹp nhưng… hoàn toàn vô cảm. Rồi đột ngột, nàng vươn tay ra túm lấy cổ áo thuyền trưởng! Và bằng một sức mạnh không thể tin nổi, nàng quật người đàn ông to lớn ấy thẳng xuống sàn thuyền!

RẦM!!!

“Con bé này…” - Ba tay thuyền viên run rẩy bước lùi cả lại - “Cô… là cái thứ quái gì vậy??”

Nàng từ từ đứng thẳng dậy, con mắt màu bạc càng lóe lên lấp lánh. Vị thuyền trường nằm bất động dưới chân nàng, máu ứa ra lênh láng hòa theo dòng nước mưa.

“Đồ yêu nữ… Chúng ta đã làm ơn mắc oán rồi!”

“Đừng sợ, chúng ta có ba người cơ mà!”

“Đúng đấy! Bắt nó lại!”

Ba tay thủy thủ đã lấy lại dũng khí, họ cùng nhào vào cô gái.

Một cuộc chiến không cân sức. Nhưng phần yếu thế không thuộc về cô gái. Nàng bay người lên, chớp nhoáng tung ra những đòn cước mạnh kinh hồn!

RẦM! RẦM! RẦM!

Ba tay thủy thủ bắn văng ra ba hướng, lưng họ đập uỳnh uỳnh vào mạn thuyền hay vách tường buồng lái, đo ván ngay tắp lự.

Gương mặt xinh đẹp của cô gái chẳng hề có biểu cảm, nàng hờ hững quay nhìn xuống thi thể vị thuyền trưởng. Đôi môi nàng hé mở, cất lên một giọng nói trong, nhẹ, mà vô cùng lạnh giá:

“Ta tên là Hy Ca. Hãy nói điều đó với… Diêm Vương!”

* Hy Ca: Giới tính: Nữ. Tuổi: Khoảng 16. Xuất xứ: Chưa xác định. Vai trò: Chưa xác định. Năng lực: Chưa xác định.

Hy Ca chậm rãi bước về phía mũi thuyền, những bước chân trần nhẹ bẫng không âm thanh, mái tóc trắng đẫm nước mưa chảy dài tới tận gót chân, làn môi đỏ khẽ lẩm nhẩm như đang tự nhủ với chính mình:

“Ta đến thế giới này với một nhiệm vụ. Loài người rồi sẽ… diệt vong!”

Những làn mưa chấp chới trong gió biển, từng con sóng nhấp nhô đưa đẩy hơi sương. Hy Ca đứng trên mũi thuyền, hướng ánh nhìn thẳng về phía trước, đôi mắt sáng lạnh lùng với một bên màu lam, một bên màu bạc. Nắm tay xiết chặt lại, nàng cất giọng u liêu:

“Huệ Nha, ngươi đang… ở đâu?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.