Tử Vong Khai Đoan

Quyển 4 - Chương 4-1: Thành viên thứ ba (1)



Dịch: Shun​


Hành trình của Bùi Kiêu đã tốn tất cả khoảng hai mươi ngày. Đầu tiên là đi một mạch từ Bắc Kinh đến sa mạc Gobi, tự thân trải nghiệm ý chí thê lương dường như vĩnh hằng không thay đổi. Tiếp theo, hắn từ sa mạc đi tới vùng núi tuyết Tây Tạng, ngắm nhìn núi tuyết nguy nga hùng vĩ, ngắm nhìn nóc nhà của thế giới như trường tồn cùng thời gian. Sau đó lại đi xuôi dòng Trường Giang, cho đến nơi Trường Giang hòa mình vào biển, ngắm nhìn sóng cả cuồn cuộn, trăm sông đổ về biển liên tục như thể không bao giờ dừng lại, cảm nhận ý chí ‘biển lớn dung nạp trăm sông’, khiến cho hắn cuối cùng cũng có thể dung hợp tất cả những ý chí và tình cảm mà mình có, cùng với những ý chí của tự nhiên mà mình đã được trải nghiệm vào trong chấp niệm bản thân, tạo thành một trường khí thế hình cầu bao quanh hắn, nhìn giống như một viên ngọc lớn.

Thế nhưng, khi Bùi Kiêu lần đầu cảm nhận trường khí thế của mình thì lại không thấy nó có áp lực gì cả, cũng không có hiệu quả tăng cường gì cho bản thân. Tuy đúng như lời Cung Diệp Vũ từng nói, nó có hiệu quả giống như giác quan của bản thân kéo dài ra khỏi cơ thể, mà hơn nữa là tất cả những gì có trong phạm vi trường khí thế đều được chiếu thẳng vào trong đầu một cách hết sức rõ ràng, không có chút cản trở nào. Nhưng chẳng lẽ trường khí thế này không hề có chút lực tác động nào với bên ngoài hay sao? Thế thì hình như kém những trường khí thế khác hơi nhiều thì phải!

Nhưng Bùi Kiêu lại chẳng hề lo lắng chút nào. Trái lại, hắn lúc này còn đang mừng như điên!

Câu nói ‘thông tin quyết định tất cả’ quả thật không hề sai! Ví như lần này, nguyên nhân chính khiến hắn có thể cảm nhận và hiểu được ý chí của tự nhiên như hôm nay, chính là vì lúc trước hắn vô tình cảm nhận được ý chí hắc ám kia, từ đó mới suy luận ra rằng: tự nhiên cũng có thể có ý chí. Sau đó hắn mới có thể dung hợp trường khí thế bao dung này thuận lợi như vậy.

Đương nhiên, nếu là một người nào khác, mặc dù dung hợp thành công ra trường khí thế bao dung này, nhưng có thể sẽ vì thấy trường khí thế này không có bất kỳ năng lực phụ trợ nào mà buồn phiền, hoang mang, từ đó làm ảnh hưởng tới bản tâm. Nhưng cũng chính vì sự khác biệt thông tin mà Bùi Kiêu lại có thái độ khác hẳn. Bùi Kiêu là từng chính mắt nhìn thấy quỷ quái Ma Vương cấp, vậy nên hắn biết rõ hình thù trường khí thế của quỷ quái Ma Vương cấp ra sao. Và đó cũng là nguyên nhân khiến lúc này hắn đang quá đỗi vui mừng.

Ngày ấy, khi phải đối mặt với Ngưu Đầu và Mã Diện Ma Vương cấp, hắn chỉ cảm thấy những cỗ áp lực rất mạnh, nhưng lại không thể cảm nhận được thuộc tính trường khí thế của chúng. Nguyên nhân là vì khi thực lực đạt đến Ma Vương cấp, toàn bộ trường khí thế sẽ được ngưng tụ vào trong thân thể chứ không tiết ra ngoài một chút nào nữa, nhờ đó mà có thể luôn duy trì trạng thái Giải Phóng.

Hiện tại, trường khí thế của hắn đã có dạng khối cầu, cũng có đôi chút giống với trường khí thế của Ma Vương cấp. Chỉ khác là khối cầu này của hắn lại chỉ bao ngoài cơ thể! Nếu thả ra hết cỡ thì phạm vi bao phủ của trường khí thế có thể đạt tới mấy nghìn mét, nhưng nếu muốn ngưng tụ vào cơ thể, thì cố hết sức cũng chỉ có thể co lại thành một viên cầu có đường kính từ bốn đến năm mét. Đây là giới hạn mà lúc này hắn đạt tới. Và hắn cũng biết rằng: ngày mà hắn có thể ngưng tụ khối cầu lớn bốn, năm mét này hoàn toàn chui vào trong thân thể, sẽ là ngày hắn đột phá đến Ma Vương cấp!

“Nhưng xét đến cùng thì trường khí thế của ta vẫn rất khác với trường khí thế của Chân Ma cấp khác, và tuy khá giống trường khí thế Ma Vương cấp nhưng rồi cũng không giống hoàn toàn. Vậy thì cứ gọi nó là Nửa Bước Chân Ma đi. Ha ha. Ngày mà ta thành ‘ma’ chính thức thì cũng là ngày ta tiến vào Ma Vương Cấp!” Bùi Kiêu đứng giữa không trung cười to ha hả một trận. Hắn chỉ cảm thấy mọi áp lực trong lòng đều đã biến mất. Tất cả mọi lo âu, từ kế hoạch quân đội linh hồn biết được mấy ngày trước cho tới ngày tận thế năm 2012, dường như bỗng chốc tan thành mây khói.

Thật ra thì Bùi Kiêu cũng biết đây chẳng qua chỉ là hiệu ứng tâm lý, vì thực lực bỗng nhiên tăng mạnh nên khiến hắn có cảm giác những khó khăn trước kia chẳng đáng nói đến nữa. Cảm nhận thì là vậy nhưng khó khăn thì thực ra vẫn không ít. Huống hồ, tuy trong mắt giới linh hồn thì thực lực Chân Ma đã là hàng ngũ những kẻ đứng đầu, nhưng nếu ném vào trong những ảo giới khó khăn nhất như Ác Ma Thành, thì sợ rằng cũng chỉ là những nhân vật tầng giữa khó khăn giành giật sự sống mà thôi. Còn nếu như trong Địa Ngục thì sợ rằng ngay cả tầng giữa cũng không đạt tới. Muốn có thể đảm bảo sinh tồn thì hắn phải đạt tới Ma Vương cấp mới được! Nguyên nhân chính khiến hắn phấn khích như vậy là vì quá trình ngưng tụ trường khí thế bao dung quá thuận lợi. Hay nói cách khác, độ khó khi hắn đột phá Chân Ma cấp ít hơn cả mười lần so với người thường.

Tuy tâm tình đang rất sảng khoái nhưng Bùi Kiêu cũng không tiếp tục cảm ngộ ý chí tự nhiên nữa. Dẫu rằng làm vậy là rất hợp với bản tâm của hắn và cũng sẽ có tác dụng hỗ trợ rất lớn với việc rèn luyện trường khí thế bao dung, nhưng giờ đã là tháng hai, hắn còn phải trở về Bắc Kinh, chuẩn bị cùng đoàn thể đến Đảo Phục Sinh để tổ chức phòng ngự, chờ đợi Hội Nghị Thượng Đỉnh mười bảy nước khai mạc. Vậy nên hắn đã không còn thời gian để đi cảm ngộ những ý chí tự nhiên khác nữa.

Ngay khi Bùi Kiêu đang bay dọc theo Trường Giang để trở về Bắc Kinh được khoảng hai, ba ngày thì hắn bỗng nhiên cảm nhận được một cỗ ý chí truyền tới từ phía Tây Nam. Cỗ ý chí này rõ ràng tới mức, dù cách xa không biết bao nhiêu nghìn kilomet, nhưng Bùi Kiêu vẫn có thể cảm nhận được như ở ngay gần bên. Đúng vậy, Bùi Kiêu đã từng gặp được loại lực ý chí này, chính là loại lực ý chí mà hắn đã gặp khi đi cứu Dương Đỉnh Thiên. Đây là lực ý chí mà chỉ linh hồn đặc thù mới tỏa ra.

Vì vậy, Bùi Kiêu quyết định không chạy về Bắc Kinh nữa. Hắn đồng thời thiêu đốt Năng Lượng Tiêu Chuẩn và lực lượng lôi điện. Trong tiếng nổ đùng đùng vang vọng, tốc độ bay lập tức tăng lên gấp vài chục lần. Giờ phút này hắn đã là Chân Ma cấp, chấp niệm đã chứa được lượng năng lượng gấp bảy lần. Nói một cách khác, lúc này hắn đã có gần 800 đơn vị chấp niệm, đủ để chứa được 5000 đơn vị Năng Lượng Tiêu Chuẩn. Hơn nữa, cường độ và chất lượng của chấp niệm đều đã tăng vọt. Vậy nên, lúc này hắn bay hết tốc độ thì thậm chí còn nhanh hơn cả máy bay dân dụng vài lần, nếu nhìn xuống thì chỉ thấy mặt đất trôi về phía sau với tốc độ chóng mặt. Chỉ sau vài giờ ngắn ngủi, hắn đã từ bờ biển bay đến vùng núi Tứ Xuyên, và hắn cũng cảm thấy đã ngày càng tiếp cận với cỗ lực ý chí kia, đó là ý chí của sự kiên trì.

Đây là vùng giáp ranh với Tây Tạng! Nơi được mệnh danh là vùng nghèo khổ nhất của miền biên giới tây nam Trung Quốc. Ở nơi này, vẫn còn sót lại những xóm nhỏ nằm sâu trong núi. Tại những xóm núi như vậy, ngoài vài con đường mòn do tổ tiên đời đời đạp xuống mà thành, thì không còn bất kỳ con đường nào nối với thế giới bên ngoài. Thậm chí, cho đến ngày nay, ở những thôn xóm như vậy vẫn còn những người chưa từng nhìn thấy ánh đèn điện, không có nước sạch để uống. Thế nhưng những con người đó vẫn sống sót một cách kiên cường, giống như những cây lá nơi miền gió tuyết, vẫn kiên cường sống sót. Sinh tồn!

Điểm đến của Bùi Kiêu trong chuyến này là một xóm núi như vậy. Xóm núi này tọa lạc trong một thung lung nằm giữa hai tòa núi, gần đó là một mảnh ruộng bậc thang nằm ở một bên rìa dốc núi. Giờ đang là tháng hai, nên lúc này, ngoài một ít hoa màu thì trên mảnh ruộng đó không còn gì khác.

Mà ở phía xa xa của xóm núi nho nhỏ này, đi qua một thung lũng dưới núi khác, còn có một xóm núi khác nữa. Có điều là xóm núi này còn nhỏ hơn xóm núi trước đó rất nhiều. Nhìn vào số lượng các gian nhà trong xóm thì số dân chắc chỉ bằng nửa xóm trước, điều kiện tự nhiên cũng khó khăn hơn xóm trước, sườn núi làm ruộng bậc thang dốc hơn, số lượng những đường ruộng cũng ít hơn.

Bùi Kiêu bay đến phía trên đỉnh núi. Hắn chỉ nhìn thoáng qua một vòng rồi cũng không tiếp tục để ý đến hai xóm núi nhỏ này nữa, hắn nhanh chóng tập trung toàn bộ tinh thần vào ý chí kiên trì kia. Chẳng mấy chốc, hắn đã cảm nhận được nơi phát tán cỗ ý chí kia. Vị trí đó chính là xóm núi lớn hơn một chút trong hai xóm núi. Mà dường như vị trí cụ thể chính là một khe suối chảy qua thung lũng?

Tuy nói là suối, nhưng thật ra đó là một dòng chảy được tạo ra để dẫn nước từ trên núi xuống khi tuyết tan. Đầu xuân, khi tuyết bắt đầu tan, dòng suối này sẽ biến thành một dòng sông nhỏ trong nháy mắt. Dòng nước sẽ cuồn cuộn như vậy cho tới khi cuối thu bắt đầu vào đông thì lại trở nên khô cạn. Mà lúc này đang là cuối tháng hai, đầu tháng ba, là thời kì mà dòng nước chảy càng ngày càng mãnh liệt, nhìn qua đúng là đã bắt đầu có dáng vẻ của một dòng sông nhỏ.

Bùi Kiêu đoán rằng linh hồn kia đã chết trên chính dòng suối này. Rất có thể là dòng nước từ trên đỉnh núi chảy xuống đột ngột tăng mạnh khiến người kia không kịp đề phòng mà bị cuốn đi. Người bình thường mà bị cuốn vào loại lũ quét miền núi này thì đúng là chẳng khác hòn đá, viên sỏi là mấy, cơ bản là không thể sống nổi. Chỉ không biết có phải người kia chết như vậy thật hay không.

“Nhưng người sống lâu dài tại vùng núi này thì chắc hẳn phải biết rõ khoảng thời gian này sẽ thường có nước lũ như vậy chứ? Làm sao mà lại để bị cuốn đi như vậy nhỉ?” Bùi Kiêu thì thào tự nói một mình, tuy trong lòng còn nhiều thắc mắc nhưng vẫn bay nhanh về phía trước.

Khi Bùi Kiêu dung hợp được trường khí thế bao dung tại cửa biển của Trường Giang là vào khoảng mười giờ sáng, còn trên đường hắn bay đến đây, tuy vì thực lực tăng mạnh nên tốc độ bay hơn xa trước kia nhưng cũng phải mất trọn vẹn một buổi chiều mới tới nơi. Lúc này đã là hoàng hôn, mặt trời đang tỏa ra những tia sáng xế chiều cuối cùng của một ngày, dường như nhuộm cả một vùng đồi núi thành một màu vàng kim óng ánh, ngay cả dòng suối mà Bùi Kiêu đang bay bên trên dường như cũng biến thành một dòng chảy vàng lóng lánh. Bùi Kiêu cũng chỉ phải bay vài phút là đã tìm thấy người mà mình cần, hắn thấy trên mặt nước có linh hồn của một nam giới trẻ tuổi ngồi yên lặng.

Nhìn vẻ ngoài thì người thanh niên này mới chỉ khoảng hai mươi ba, hai mươi tư tuổi, hình thức có thể nói là điển trai, có điều không phải là đẹp trai kiểu lạnh lùng như Dương Đỉnh Thiên mà là đẹp kiểu thư sinh. Ở anh chàng này có nét gì đó thơ ngây, khiến cho người ta nhìn vào thì sinh ra cảm giác là trẻ hơn tuổi thật. Lúc này, anh ta đang bị những vòng tội nghiệt đen tối quấn quanh, khiến cho phải ngồi yên chịu trận một chỗ, như bất kỳ linh hồn bình thường nào khác.

Nhưng có một điều khá đặc biệt. Đa số người sau khi chết đi hóa thành linh hồn, rồi lại phát hiện mình bị tội nghiệt trói buộc thì sẽ lập tức rơi vào trạng thái hoảng loạn, điên cuồng. Thế nhưng người thanh niên này thì lại không như vậy. Anh ta đang ngồi yên trên mặt nước một cách hết sức bình tĩnh, chỉ là thần sắc thì có vẻ hơi buồn phiền. Thậm chí, khi thấy Bùi Kiêu bay tới thì cũng chỉ có lúc đầu là anh ta tỏ ra hơi hoảng sợ, nhưng sau đó thì lập tức bình tĩnh lại ngay.

“Không sợ à? Cậu đã chết nữa đấy.” Bùi Kiêu đáp xuống bên cạnh người thanh niên này. Hắn tò mò hỏi anh ta.

Người thanh niên liền khẽ cười đáp lại: “Đương nhiên tôi biết là mình đã chết. Lúc trước tôi thấy dân thôn gào khóc vớt xác mình từ dưới suối lên, tôi gọi kiểu gì họ cũng không nghe thấy, cứ thế mà mang xác tôi đi xa dần. Còn tôi thì bị cái thứ màu đen này trói ở đây, chẳng nhúc nhích đi đâu được. Đã vậy thì sợ hãi với lo lắng cũng có được ích gì? Cứ yên tâm ngồi chờ Ngưu Đầu Mã Diện, Hắc Bạch Vô Thường gì gì tới đón đi còn tốt hơn… Nhưng mà phải nói nhé, bây giờ Địa Phủ cũng cải cách rồi sao? Sứ giả đi dẫn đường cho người chết giờ cũng mặc trang phục hiện đại à? Có điều như vậy lại hay! Ít ra thì anh không mặc mấy thứ trang phục kỳ dị nào đó. Nếu không thì đúng là tôi chỉ còn biết tuyệt vọng với Địa Phủ thôi.”

Bùi Kiêu thoáng ngẩn ra rồi lập tức cười phá lên: “Ha ha. Tâm tính của cậu thật là tốt đấy. Tôi đúng là sứ giả. Nhưng không phải là Hắc Bạch Vô Thường, lại càng không phải là Ngưu Đầu Mã Diện. Tôi là sứ giả sẽ dẫn cậu vào một thế giới mới. Đội trưởng sau này của cậu.”

Vừa nói, Bùi Kiêu vừa vươn tay về phía đám tội nghiệt. Trong thoáng chốc, những trí nhớ và trải nghiệm của người thanh niên này ùa vào trong đầu của hắn.

Người thanh niên này tên là Trương Hằng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.