Tử Vong Khai Đoan

Quyển 4 - Chương 6-3: Phách lối lên đài (3)



Dịch: Shun​

Trong suốt hành trình chuyến bay đến Đảo Phục Sinh, ba người Bùi Kiêu không hề nói cho ai khác biết những gì mà họ đã thảo luận. Ngay cả Dương Đỉnh Thiên và Trương Hằng mà Bùi Kiêu cũng không nói. Dù sao thì những điều đó cũng chỉ là phỏng đoán của bọn họ mà thôi, trong đó thì suy luận về văn minh thượng cổ có đủ cơ sở để thành lập hay không cũng còn khó nói. Chưa kể chuyện này còn liên quan tới giả thuyết về ngày tận thế, để truyền ra ngoài sẽ không mang lại điều gì tốt đẹp. Có điều là cuộc thảo luận này cũng khiến ba người nảy ra một vài ý tưởng, nếu là có cơ hội thì cả ba rất muốn vào di tích văn minh thượng cổ đó để xem xét, biết đâu sẽ có phát hiện gì mới.

Tạm gác lại những chuyện đó, rạng sáng ngày hôm sau, cả đoàn đã tới được đích đến của chuyến đi - Đảo Phục Sinh. Ba chiếc chuyên cơ lần lượt đáp xuống một sân bay ở phía đông nam của hòn đảo. Sân bay này có treo quốc kỳ của Trung Quốc, thể hiện rằng nơi đây là một phần lãnh thổ của Trung Quốc, nằm ở một phần sáu Đảo Phục Sinh do Trung Quốc sở hữu.

Hòn đảo này nhìn qua có vẻ rất rộng lớn, đủ để có thể thu xếp cho ít nhất một trăm nghìn người sinh sống hoàn toàn thoải mái. Đương nhiên, nếu không cần lo tới vấn đề nhu yếu phẩm và hoàn cảnh sống thì một triệu người cũng có thể xắp xếp được!

Trước khi hạ cánh xuống đảo, Bùi Kiêu đã nhanh chóng xem xét diện tích cũng như địa hình của đảo. Tuy địa hình cả hòn đảo vô cùng thuận lợi, hầu như không có khu vực nào quá dốc hay quá gồ ghề, gần như đều là dạng địa hình thoai thoải dốc hoặc bán sơn địa (1), rất thích hợp để xây dựng các loại công trình kiến trúc, thế nhưng cái chính là hòn đảo vẫn quá nhỏ. Nếu đảo này có thể lớn cỡ Australia thì đã không cần lo lắng về vấn đề tị nạn khi tận thế rồi, nhưng rất tiếc, hòn đảo này cùng lắm là xắp xếp được chỗ ở cho hơn một trăm nghìn người mà thôi! Như vậy thì có lẽ ngay cả toàn bộ chính khách, nhà khoa học, nhà văn hóa, danh nhân, tỷ phú trên thế giới cũng không chứa hết được, đâu ra còn chỗ cho người bình thường nữa đây?

Lúc chuyên cơ bay đến trên bầu trời Đảo Phục Sinh, trên máy bay liền vang lên một thông báo: “Các vị linh hồn xin chú ý! Chúng ta sắp tiến vào khu vực Đảo Phục Sinh, xin mời lập tức dừng mọi hành động xuyên qua vật chất và trở về vị trí ghế ngồi của mình. Xin lặp lại một lần nữa…” Thông báo này lặp đi lặp lại ba lần rồi mới ngừng.

Bùi Kiêu lập tức nhìn về phía Dương Húc Quang rồi hỏi với vẻ kinh dị: “Không phải trước kia có linh hồn đã bị mắc kẹt trong vật chất đấy chứ?”

Dương Húc Quang cười khổ trả lời: “Chính xác, những linh hồn đầu tiên đặt chân tới Đảo Phục Sinh không hề biết gì về tính chất đặc biệt của nơi này. Nên lúc ở trên máy bay, vẫn có một vài linh hồn đang đi xuyên qua kim loại. Kết quả là những linh hồn đó đều bị mắc kẹt lại trong kim loại. Mặc dù sau đó đã lập tức rời khỏi khu vực Đảo Phục Sinh, nhưng những linh hồn kia lại lập tức tan biến, dường như chưa từng tồn tại vậy...” Nói đến đây, Dương Húc Quang bỗng nhiên như nghĩ ra điều gì đó, trợn trừng hai mắt thật to.

Không chỉ có hắn, cả Bùi Kiêu và Vu Nữ Trần ngồi bên cạnh cũng trừng to hai mắt. Ba người trợn mắt nhìn nhau không nói gì như vậy một lúc thật lâu. Cũng không biết bao lâu sau, khi một loại cảm giác kỳ lạ bao phủ Bùi Kiêu và Dương Húc Quang, hai người mới như bừng tỉnh khỏi cơn khiếp sợ, nhưng Vu Nữ Trần thì lại dường như không hề cảm nhận được loại cảm giác kỳ lạ đó, cô vẫn trầm ngâm im lặng như cũ.

“Chẳng lẽ đó mới thực sự là bộ mặt thật của hợp kim điện từ ư?” Bùi Kiêu lắc đầu, hắn nói: “Chỉ có một số rất ít quốc gia là có thể chế tạo được loại hợp kim điện từ này, mà không chỉ có vậy, trong giới linh hồn cũng không hề có một chút phương pháp nào liên quan tới việc chế tạo thứ này. Có thể thấy chính phủ thế giới khống chế bí mật này nghiêm ngặt tới mức nào! Chẳng lẽ đây chính là nguyên nhân sao? Phải làm cho linh hồn hòa tan vào trong kim loại thì mới có thể chế tạo ra được thứ đó?”

Dương Húc Quang nói với vẻ vô cùng nghiêm túc: “Trước mắt không nên vội vã đưa ra những kết luận như vậy. Dù sao thì cũng không ai biết quá trình chế tạo thứ hợp kim điện từ này thật sự ra sao. Có khi chính phủ đã dùng quỷ quái để thay thế cho linh hồn cũng nên. Nói tóm lại, không nên tùy tiện nói cho Cung Diệp Vũ biết những phỏng đoán này… Ít nhất là trước khi chúng ta tìm ra sự thật thì không nên nói cho hắn biết.”

Hai người còn lại đương nhiên là hiểu được tính nghiêm trọng của sự việc này. Ngay cả Vu Nữ Trần cũng gật đầu đồng ý.

Thực tế, sự kiện này đúng là quá sức kinh thế hãi tục! Nếu như chính phủ thế giới thật sự sử dụng linh hồn để làm nguyên liệu chế tạo hợp kim điện từ, vậy thì đã có thể giải thích tại sao sản lượng hợp kim điện từ trên thế giới lại thấp đến vậy. Nhưng nếu đó là sự thật, vậy thì đó chẳng phải là mưu sát sao! Không phải, còn kinh khủng hơn cả mưu sát, đó là tàn sát! Chẳng khác nào hành động ăn thịt người! Tuy linh hồn đã không còn là người sống, nhưng bọn họ vẫn còn có trí nhớ và ý thức của người sống, quả thực vẫn có thể coi là con người. Vậy mà lại sử dụng bọn họ để làm nguyên liệu... Nếu chuyện đó là thật, vậy thì toàn bộ giới linh hồn sẽ chao đảo, thậm chí là cả thế giới người sống cũng sẽ chao đỏa. Lúc đó, sẽ không còn con đường nào khác cho chính phủ thế giới ngoài bị lật đổ.

Mang theo phỏng đoán nghiêm trọng như vậy, ba người cùng với hơn trăm tên linh hồn còn lại cùng bước xuống chuyên cơ. Quả nhiên là chỉ cần đi qua ranh giới vô hình xung quanh Đảo Phục Sinh thì linh hồn đã có trạng thái giống như cơ thể mình bằng vật chất, đồng thời cũng không thể nào đi xuyên qua bất kỳ vật chất hay trôi nổi bồng bềnh trong không khí nữa. Linh hồn thể dường như đã thất sự biến thành người sống, một lần nữa trở thành thực thể!

Hiển nhiên là có rất nhiều người trong đám hơn một trăm Tự Do Linh Hồn này lần đầu tiên được tới Đảo Phục Sinh. Bọn họ vô cùng ngạc nhiên khi cảm nhận thế giới xung quanh. Theo như lời bọn họ nói thì ở nơi này có cảm giác giống như đang ở trong ảo giới vậy. Có điều, so với sự lo lắng và cảm giác nguy hiểm mà ảo giới mang lại thì nơi này hiển nhiên là an toàn hơn rất nhiều. Vậy nên đám linh hồn càng có thể yên tâm để thoải mái cảm giác tất cả những gì xung quanh. Vậy là trong thoáng chốc, cả đoàn bắt đầu trở nên lộn xộn.

Ở phía xa xa bên kia, chiếc chuyên cơ của các nhà lãnh đạo đã đáp xuống trước bọn Bùi Kiêu hơn mười phút, những người trên đó giờ này đã được lực lượng quân đội đóng trên đảo đón đi từ lâu. Sân bay có vẻ vô cùng trống trải, trừ ở phía xa xa có vài nhóm binh sĩ đang thao luyện thì không còn ai khác. Lúc này, cả hòn đảo còn đang chìm trong màn sương mù buổi sớm, khiến không gian có vẻ rất tĩnh mịch mà thầm lặng. Xem ra, chính đám linh hồn ồn ào này lại là tác nhân phá vỡ sự yên bình nơi đây. Phải đến cả nửa ngày sau, nhờ có sự chỉ huy của Dương Húc Quang mà đám linh hồn này mới trật tự lại, mà lúc này, Vương Trạch Hằng cùng với vài tên quân nhân từ đâu tiến tới chỗ mọi người.

Cầm đầu đám quân nhân là một người đàn ông mang quân hàm thiếu tướng khoảng năm mươi tuổi, bộ dạng có phần phúc hậu nhưng quân phục trên người thì thẳng tắp không một nếp nhắn, nhìn qua đúng là rất có khí chất nhà binh. Hắn đi tới trước mặt mọi người, không hề khách sáo gì mà chỉ nhìn hơn trăm Tự Do Linh Hồn rồi nói: “Đầu tiên các người hãy đi nhận nơi ở. Ngay sau đây, thượng tá Vương Trạch Hằng sẽ dẫn các người đến đó. Nơi này không giống với thế giới bên ngoài, thế nên các người không thể làm việc theo quy củ của tổ chức linh hồn. Từ tám giờ tối bắt đầu giới nghiêm, đặc biệt nghiêm cấm đi đến những khu vực quân sự và các phòng nghiên cứu quang trọng. Nếu làm trái, xử bắn tại chỗ bất luận lý do!”

Nói đến đây, vị thiếu tướng này hơi dừng một chút, tựa như đang đợi mọi người tiêu hóa hết những gì hắn mới nói, rồi hắn nói tiếp: “Nói thật, ta thà tin tưởng binh lính của ta, còn hơn là đặt niềm tin vào đám bình dân bình thường chuyển biến thành Tự Do Linh Hồn các ngươi. Nhưng rất tiếc, cấp trên vẫn quyết định giao chức trách phòng ngự hội nghị cho các ngươi. Trong mười bảy nước, các ngươi là đội ngũ đến nơi đây muộn nhất. Ba giờ chiều ngày hôm nay, đội ngũ của mười sáu nước khác và các ngươi sẽ có cuộc thảo luận về công tác bố trí phòng ngự tại phòng hội nghị lớn. Đến lúc đó, các ngươi cần phải tham gia đúng giờ, đừng có làm mất thể diện của quốc gia chúng ta.” Nói xong, người đàn ông này dường như đã không còn đủ kiên nhẫn để có thể đối mặt với hơn một trăm tên linh hồn trước mặt này nữa, lập tức quay người đi về phía xa, đám quân nhân đi cùng cũng theo hắn đi mất, chỉ có Vương Trạch Hằng là đứng lại.

Hơn một trăm người có mặt dường như đều sững sờ vì những gì vừa nghe được. Một hồi lâu về sau, trong đám bỗng có người mắng ầm lên, hiển nhiên đó đều là những người đã quen tự do tự tại, giờ không chịu nổi kiểu đối đãi như vậy. Hơn nữa, những lời mắng chửi của bọn họ càng ngày càng trở nên khó nghe, đến mức Bùi Kiêu cũng không chịu được, phải nhíu mày.

“Tất cả câm miệng hết cho lão tử!”

Bùi Kiêu vừa quát lớn, vừa phóng ra trường khí thế của hắn rồi nói tiếp: “Nếu như kẻ nào cảm thấy bất mãn, vậy thì hãy tự quyết định xem bản thân có muốn tuân thủ quy tắc ở đây hay không. Nếu có ai cảm thấy những quy tắc này xâm phạm tới tự do hoặc lợi ích của mình, vậy thì cứ việc không tuân thủ là được, nhưng có hậu quả gì thì hãy tự mình gánh lấy. Các ngươi cũng tự mình con mẹ nó suy nghĩ một chút đi, đừng có như một bọn nhu nhược, người ta đi rồi mới tỏ ra hùng hùng hổ hổ. Đừng tưởng rằng Cung Diệp Vũ không có ở đây, thì sẽ không ai quản chế được các ngươi. Có gan thì cứ gây chuyện đi, để xem ta có nhu nhược hơn Cung Diệp Vũ nhiều lắm không?” Bùi Kiêu nhìn hơn một trăm Tự Do Linh Hồn ở đây, nói lớn rồi cười lạnh.

Sau khi nói xong, hắn cũng chẳng thèm quan tâm đám linh hồn này sẽ phản ứng ra sao, quay sang nói với thẳng Vương Trạch Hằng: “ Vậy thì hãy đưa bọn ta tới chỗ ở đi. Hi vọng không phải quân đội đóng ở đây cố tình làm khó dễ rồi phân cho bọn ta một nơi ở cực kỳ đơn sơ đấy.”

Lời bình:
Dường như vừa đặt chân lên đảo thì đã có rắc rối tìm tới với bọn Bùi Kiêu. Mọi chuyện sẽ tiếp tục diễn biến ra sao? Đón đọc
Tử Vong Khai Đoan được thực hiện bởi nhóm Vô Hạn Chi Tâm

Chú thích:
1. Bán sơn địa: loại địa hình vừa có đồi núi vừa có những vùng bằng phẳng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.