Tù Yêu

Chương 11: Cô không thể rời bỏ Trình Cảnh Khu (thượng)



Đang lúc cô một mình khóc đến thương tâm, điện thoại di động đột nhiên vang lên, tiếng chuông bén nhọn dọa cô giật mình.

Đôi mắt đẹp ngắm nhìn chung quanh, cuối cùng cũng nhìn thấy cùng áo khoác đặt chung một chỗ điện thoại, cách giường không xa, cô chỉ cần đưa tay là có thể đến. Xách nó tới đây, cũng không nhìn là ai gọi liền nhấn nút từ chối. ── cô thật sự là không có tâm tình nghe điện thoại.

Nhưng điện thoại di động lần nữa không thức thời vang lên. Thế là cô lần lượt nhấn, đối phương cứ lại gọi một lần rồi lại một lần── cho đến khi Tang Vãn Cách cũng không chịu được nữa mới thôi.

Cô mím miệng nhỏ nghe, thanh âm còn mang theo chút uất ức nghẹn ngào: "... Alo?"

ở đầu bên kia truyền đến giọng nam dễ nghe, giọng của Trình Cảnh Khu trong tràn đầy lo lắng: "Tiểu Cách, em làm sao vậy? Tại sao khóc? Đã xảy ra chuyện gì, ai khi dễ em sao? Là ai?!"

Nghe được thanh âm dịu dàng trầm thấp của hắn, mắt Tang Vãn Cách càng thêm cay, nước mắt giống như là trân châu đứt dây từng chuỗi đi xuống, cô cầm điện thoại di động, khóc đến nói không rõ ràng lắm: " Ô ô... Khu... Ô ô..." Nhưng hết sức đè nén không muốn khóc ra thành tiếng để cho hắn nghe, thế nhưng loại tiếng khóc cực độ đè nén càng có thể làm người ta đau lòng, ở đầu bên kia Trình Cảnh Khu bị cô khóc đến tan nát trái tim rồi.

Một bên hắn ở trong điện thoại an ủi cô, vừa nhanh chóng nhặt áo khoác trên ghế dựa lên, với lấy chìa khóa xe, tông cửa xông ra, khiến thư ký ngồi ở bên ngoài cửa phòng làm việc của tổng tài trợn mắt há hốc mồm nhìn ── Chưa bao giờ nhìn thấy tổng tài luống cuống như thế này?!

Tang Vãn Cách cũng đã nghe chốt mở thanh âm thang máy, cô vội vã nhịn xuống nước mắt tràn mi, thút thít nói: "Em không sao, anh không cần phải đến."

Trình Cảnh Khu lựa chọn trực tiếp bỏ qua lời cô nói..., bước chân càng lúc càng nhanh, tiếng động cơ cũng truyền đến, hắn khe khẽ, dịu dàng an ủi cô: "Ngoan, Tiểu Cách, chờ anh đến rồi hãy nói, được không?"

"... Được." Cô ngoan ngoãn trả lời.

"Ngồi ở trên giường chờ anh đến, không cho phép tiếp tục khóc, cũng không được chạy loạn khắp nơi, chờ tôi đi, nghe chưa?" Trình Cảnh Khu ở bên đầu điện thoại kia nói dịu dàng cũng không cho cự tuyệt, sau khi nghe cô hứa, mới nhanh chóng điều khiển xe thể thao phóng vụt đi, hoàn toàn không có chú ý tới sau khi hắn rời khỏi bãi đỗ xe ngầm, từ sau một cây cột có một người đàn ông một thân áo đen thần thái nghiêm cẩn bước ra.

Đưa mắt nhìn Trình Cảnh Khu rời đi, người đàn ông lấy điện thoại di động ra gọi một cú điện thoại: "... Đại ca, anh đoán đúng rồi, Trình Cảnh Khu quả nhiên rời khỏi công ty rồi, nhưng mà em lại không biết hắn muốn đi đâu..... Dạ, em không cần giám thị hắn nữa sao?... Vâng, đại ca, em có thể hỏi một chuyện không?..... Sao anh lại muốn em giám thị Trình Cảnh Khu vậy?"

ở đầu bên kia trầm mặc hồi lâu, sau đó cúp điện thoại.

Người đàn ông nhất thời sững sờ, nhìn chằm chằm điện thoại trên tay hồi lâu, mới phun ra một câu nguyền rủa: "SHIT!"

Vốn là lộ trình gần nửa giờ, dưới sự lái xe như vũ bão của bạn Trình Cảnh Khu, rút ngắn chỉ còn mười phút. Hắn vội vã tắt máy xe, rút chìa khóa xe liền chạy vào tòa cao ốc, nhân viên quản lý đã sớm biết hắn, cũng không còn làm ghi chép đã để cho hắn lên rồi, thậm chí còn chủ động đem thẻ từ cùng chìa khóa phu của Tang Vãn Cách đưa cho anh ta.

Trình Cảnh Khu mở cửa phòng ngủ ra thấy chính là tình cảnh làm cho hắn đau lòng khó nhịn: Tang Vãn Cách úp đàu vào gỗi, trong ngực ôm chăn thật chặt, thân thể mảnh khảnh vẫn còn khẽ run, đôi mắt to xinh đẹp hồng giống như là con thỏ nhỏ, rất rõ ràng đã khóc.

Hắn rón rén đi tới, thận trọng đem cô vòng vào trong lòng ngực của mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.