Tù Yêu

Chương 153: Anh không vào được sẽ chết đó (H)



Cái này... Có tính là tự bê đá đập vào chân của mình không chứ?!

Tang Vãn Cách bối rối, muốn cự tuyệt, nhưng khi nhìn đến cặp mắt của bạn gấu nào đó đang lóe sáng như sao thì làm thế nào cũng không mở miệng được. Mà tròng mắtcủa Hùng Thần Giai cũng đi theo nét mặt của cô mà chuyển đổi, thấy cô mím chặt môi không nói lời nào, trong lòng hắn liền biết công chúa nhà mình coi như không thích nhưng cũng đã đồng ý. Vì vậy hắn lập tức hưng phấn toét miệng rộng ra, cười đến vô cùng bỉ ổi: "Anh sẽ rất rất nhẹ nhàng, không vào trong, chỉ là sờ sờ, có được hay không?"

... Cô nói không được hắn sẽ dừng tay sao?

Tròng mắttrong veo như nước tức giận liếc bạn gấu nào đó một cái, sau đó nhanh chóng chuyển sang chỗ khác. Thân thể mềm mại phơi bày hoàn toàn dưới ánh mặt trời cũng được điểm thêm một chút sắc hồng nhàn nhạt ướt át.

Hùng Thần Giai đầu tiên là nuốt nước miếng một cái. Ngón tay thô ráp vốn là đã rời khỏi lỗ đít nhỏ thẹn thùng giờ lại bắt đầu dọc theo phấn huyệt lui về phía sau. Mỗi một lần di chuyển đều quét đến cuối cùng, sau đó lại quay lại để chấm một cái lên tiểu trân châu mềm mại. Thỉnh thoảng tay hắn ma sát qua lại giữa hai cánh hoa mềm nhỏ, cuối cùng ngập ngừng khẽ khàng di chuyển, hạ xuống lên trên lỗ đít nhỏ phấn hồng. Móng tay cắt gọn gàng tỏa ít hơi lạnh như băng, lòng ngón tay lại ấm áp. Cô nhìn tay hắn ở cái miệng nhỏ mà ma sát, nơi tốt đẹp đó lại non mềm, nếp uốn tỉ mỉ giống như cái miệng nhỏ nhắn không biết thoả mãn. Có lẽ là do lần đầu tiên đem bộ vị tư mật như vậy trần truồng lộ ra cho hắn nhìn, hai tay Tang Vãn Cách thủy chung nắm lại hết sức chặt, sắc mặt cũng có một chút trắng bệch.

Lòng ngón tay nhẹ nhàng ở trên lỗ đít nhỏ ngượng ngùng ấn xuống một cái, Tang Vãn Cách lập tức run lên, theo bản năng muốn chạy trốn, thế nhưng vòng eo lại bị Hùng Thần Giai nhanh tay lẹ mắt chế trụ. Cuối cùng cô chỉ có thể không cam không nguyện nằm ở dưới người hắn mặc cho hắn thăm dò. Thỉnh thoảng bởi vì kích thích mãnh liệt mà nức nở nghẹn ngào ra tiếng, giống như là con mèo nhỏ kêu lên. Sự đáng yêu của cô làm cho Hùng Thần Giai hơi chút là nộp khí giới đầu hàng. Bàn tay vỗ nhẹ nhẹ lên cái mông nhỏ để giúp nó co dãn một cái: "Ngoan, đừng lộn xộn." Thấy lỗ đít nhỏ ở trước mắt mình đung đưa, lại ăn không được, trong lòng hắn cũng rất không dễ chịu có được hay không a!"Anh không đụng phía sau là được, em ngoan ngoãn cho anh chơi đùa một chút."

"A ——" đột nhiên bị đánh Tang Vãn Cách kinh hô một tiếng, ngay sau đó trên mặt một mảnh đỏ hồng. Kể từ lúc có trí nhớ đến giờ cô đã không còn bị ai đánh qua cái mông nữa a! Đầu gấu này.....

Ôm lấy thân thể của giai nhân trong ngực, bàn tay đẩy hai chân ngọc trắng mịn đang khép thật chặt ra, chia ra gác ở hai bên trên hai vai của mình. Tư thế này càng làm cho hắn nhìn được rõ ràng thêm. Ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu vào, hai cánh hoa kiều diễm vẫn còn nhỏ giọt dịch nhờn trắng đục trong suốt. Ánh mắt của hắn càng cay, tốc độ phấn huyệt chảy ra mật dịch càng tăng nhanh, cuối cùng thế nhưng đem phần nệm bên dưới nhuộm thành một mảnh lầy lội.

Hùng Thần Giai nuốt nước miếng một cái. Đầu tiên là duỗi ngón tay dài ra để ma sát ở miệng huyệt mịn màng, sau đó liền dính theo ít tơ bạc mà từ từ cắm vào, làm cho ngón tay thuận tiện xâm nhập. Tang Vãn Cách không nhịn được nức nở nghẹn ngào ra tiếng, thanh âm tinh tế nho nhỏ đi vào lỗ tai Hùng Thần Giai giống như là có trăm ngàn con kiến đang chạy loạn trong lòng hắn vậy. Ngón tay hắn cũng không tránh khỏi việc bắt đầu ở trong hoa huyệt chặt khít đào khoét, móc ra một bãi ái dịch có hương vị ngọt ngào. Cả phòng làm việc cũng bắt đầu tràn ngập mùi thơm mê người, nhưng hắn vẫn thấy chưa đủ. Cô thật sự rất nhỏ lại hẹp, chỉ mới một đầu ngón tay liền bị cô cắn chặt không tiến lùi được, như thế này đợi đến khi hắn tiến vào... Không biết có bao nhiêu thoải mái.

Cho đến lúc Tang Vãn Cách muốn trốn tránh, tiếng rên rỉ trong cái miệng nhỏ nhắn cũng mơ hồ mang theo nức nở, Hùng Thần Giai mới rút ngón tay ra, đổi chỗ cho đôi môi tiến đến nơi nước đọng tràn ngập, thật đầy đặn nhiều chất lỏng, hương thơm nồng đậm chọc cho hắn kém chút là muốn không để ý đến gì nữa mà cắm đi vào ngay. Nhưng chút lý trí còn sót lại đã ngăn cản được hắn, môi lưỡi nóng bỏng bao trùm ở hai bên miếng thịt bảo bối của hoa huyệt, ngậm vào trong miệng tỉ mỉ trêu chọc. Hắn vừa mút vừa kéo cho đến khi đem thân thể Tang Vãn Cách làm cho mềm mại run run, mật hoa ngọt ngào từng đợt từng đợt tiết nhanh ra, cái miệng nhỏ nhắn thương xót hướng hắn cầu xin khoan dung: "Gấu, Gấu... Đủ rồi, đủ rồi... Ô ô... Đừng tới nữa... Ô..." Cô kiều diễm khóc đến thật đáng thương.

Hắn lúc này mới rời đi nơi thần tiên mê người kia, buồn cười sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đến thảm hề hề: "Tại sao lại khóc? Anh còn chưa có tiến vào mà." Nếu không phải hắn sợ cô đau, hắn đã sớm tiến vào rồi a.

Tang Vãn Cách hít cái mũi nhỏ hồng của mình, trong mắt to vẫn còn chứa đựng nước mắt óng ánh trong suốt: "Ngươi vẫn luôn là như thế này... " Nói xong liền nổi điên.

"Thật xin lỗi thật xin lỗi, nhưng không phải cái này thể hiện rằng anh rất nhớ em sao!" Hùng Thần Giai lấy lòng ôm lấy cô nhẹ nhàng lay nhẹ. Một cái tay nào đó lại bắt đầu như có như không chạy loạn ở trên người Tang Vãn Cách, làm cô nũng nịu ưm một tiếng. Lòng ngón tay ấm áp thỉnh thoảng trượt đến miệng huyệt non mềm, cắm đi vào lại rút ra, cũng là không bao giờ có thể đụng vào lỗ đít nhỏ xấu hổ này nữa rồi. "Vậy anh tiến vào a, đau thì nói cho anh biết." Sau khi lấy được cái gật đầu cho phép của Tang Vãn Cách, hắn liền điều chỉnh thử tư thế hai người, đổi sang ôm ngồi. Cặp chân của Tang Vãn Cách chuyển hướng chia ra ngồi vào trên bắp đùi rắn chắc của hắn. Một cái vừa to vừa dài thẳng đứng chọc trời đang lộ ra quy đầu nóng như lửa đỏ, trên đỉnh còn rịn ra một chút dịch, vừa nhìn thì có thể nhận ra hắn đã nhẫn nhịn không ít. Sau đó bàn tay hắn chế trụ vòng eo mảnh khảnh của Tang Vãn Cách từ từ hướng hạ xuống, lần đầu tiên không có nhìn chính xác, chỗ tư mật của hai người chỉ đụng vào nhau một chút, lại không thể đi vào. Nhưng va chạm thế này cũng đã đem Tang Vãn Cách làm cho trở nên yêu kiều hổn hển, ái dịch dinh dính lại lần nữa chảy ra, làm cho giữa chân hai người thành ra một mảnh lầy lội không chịu nổi.

Tay nhỏ bé nhũn như con chi chi khoác lên trên vai Hùng Thần Giai. Tang Vãn Cách bị đụng vào làm cho cả người bủn rủn, mắt to long lanh không khỏi buồn bã liếc Hùng Thần Giai, thở nhẹ oán hận nói: "Anh không thể chậm một chút sao."

Cái nhìn kia thật sự là mị hoặc a, mị hoặc đến mức làm cho xương cốt Hùng Thần Giai muốn rã rời trong nháy mắt. Hai tay mềm nhũn, suýt nữa đã làm công chúa té xuống. Đôi mắt nhỏ mê người kia khiến cho linh hồn nhỏ bé của hắn cũng đã tê rần. Hơn thế nữa, giọng nói của cô lại còn ngọt ngào tận xương tủy, Hùng Thần Giai gấp đến độ chỉ còn chưa trực tiếp xông vào chỗ đó của cô ngay thôi! "Mau, công chúa, ngồi xuống!"

Tang Vãn Cách sửng sốt, không hiểu tại sao ánh mắt của một bạn gấu nào lại bất chợt đỏ lên như vậy. Nhưng khi nghe thấy hắn nói xong cả người cô cũng cứng lại, ý của bạn gấu nào đó là muốn cô tự tay đem hắn —— ách, là nó, đưa vào trong thân thể của mình sao?!

Làm sao mà có thể!

"Mau, công chúa, nhanh một chút... A, anh sắp chết rồi... Mau, không để anh tiến vào anh liền chết ngay a!" Hùng Thần Giai kìm nén đến khó chịu, muốn tiếp tục lại không có biện pháp nhắm ngay tiểu huyệt mất hồn này a. Môi mỏng cũng tiến tới trên ngực Tang Vãn Cách vừa gặm vừa cắn, ngậm một bên đầu vú nho nhỏ liền liều mạng mút. Hắn muốn mượn việc này để áp chế dục vọng khổng lồ trong hắn.

"A... Công chúa nhanh một chút... Giúp anh nhanh một chút, cho anh vào đi..." Hắn kích tình khó nhịn bắt đầu cầm đỉnh dục vọng ở miệng huyệt mất hồn kia mà dùng sức ma sát dây dưa.

Tang Vãn Cách đỏ bừng cả mặt. Nội tâm ở trên trời tự giao chiến thật lâu, rốt cuộc cô cũng đành nén xấu hổ vươn tay vịn cái cây vừa thô vừa dài gì đó, đem nhắm ngay tiểu huyệt của mình mà ấn vào. Tay nhỏ bé run run không giống dáng vẻ bình thường. Tuy cô không phải lần đầu tiên đụng vào hắn, nhưng không có giống như vậy. Việc này còn thân mật hơn việc đưa tay hắn tiến vào trong thân thể chính mình...

Hùng Thần Giai phát ra một tiếng khàn đục thở dài, dục vọng to con húc vào hoa huyệt kiều diễm trong nháy mắt. Tư thế như vậy làm cho hắn vào càng sâu hơn, gần như lọt tới tận tử cung mềm mại.

"Anh thật là căng cứng..." Tang Vãn Cách lầm bầm nói nhỏ, cảm giác mình giống như là bị hắn lắp đầy.

"Ừ... Gấu..." Cô yêu kiều kêu tên Hùng Thần Giai, hai chân trắng mịn bởi vì hắn xâm lấn bị buộc phải mở thật rộng ra, "Chậm, chậm một chút..." Hắn chuyển động thật mau a.

Hùng Thần Giai cắn răng hôn cô một cái: "Ngoan, nhịn một chút, để cho anh muốn em xong trước đã." Nói xong, động tác khuấy động cô chẳng những không có giảm bớt, ngược lại càng nhanh hơn.

Hàm răng cắn chặt môi dưới, Tang Vãn Cách nâng cao eo. Thành trong bị ma sát lại tê dại lại thoải mái, nam vật to lớn cơ hồ làm cô căng ra đến cực hạn. Mỗi một lần tiến vào đều lướt qua nơi mẫn cảm nhất của cô một chút, sau đó lại nặng nề đội lên miệng tử cung. Bụng phẳng lì thậm chí xuất hiện một hình thù to dài. Tang Vãn Cách không nhịn được đưa tay đi che bụng, bị hắn làm cho cả người vô lực. Ái dịch ngọt ngào giống như là liều mạng chảy xuống. Hoa huyệt theo mỗi một lần tiến vào của Hùng Thần Giai bắt đầu trở nên sưng đỏ. Dục vọng phái nam mỗi lần rời đi đều sẽ kéo ra vô số thủy dịch dâm mỹ. Mặc dù hắn đã hết sức khắc chế, nhưng vẫn không cách nào không phát ra tiếng vang kết hợp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.