Tù Yêu

Chương 72: Thật ra là, thật ra là anh chọc em thôi!! (hạ)



Tiếng rên rỉ của Tang Vãn Cách càng lúc càng lớn, tiếng ưm kiều mỵ uyển chuyển vang bên tai làm Hùng Thần Giai cơ hồ muốn lập tức tháo giáp đầu hàng. Nhưng hắn vẫn cố khắc chế tinh thần để không buông thả dục vọng, bàn tay buông hai cổ tay của Tang Vãn Cách ra liền đổi chỗ trèo lên vòng eo mảnh khảnh mềm mại, thời điểm chạy nước rút liền nắm lấy eo của cô nhẹ nhàng bừa bãi động theo hắn, đồng thời để cho chính mình vào sâu trong cô hơn.

"A, a, a..." Tang Vãn Cách có lẽ đã đánh mất năng lực ngôn ngữ, hai tay nhỏ bé dù đã lấy lại được tự do nhưng chỉ có thể níu chặt cái mền, thân thể trắng như tuyết bị hắn bừa bãi động lúc lên lúc xuống, thỉnh thoảng có hương vị chất lỏng ngọt ngào từ bộ vị kết hợp của hai người trào ra, mùi thơm nồng đậm làm cho cả gian phòng càng thêm lộ vẻ sắc tình dâm mỹ.

Còn hai bầu vú yêu kiều ở dưới móng vuốt gấu đang nở rộ ra, đầu vú mềm mại ướt át nho nhỏ nhu nhu nhược nhược đứng thẳng lên, màu hồng xinh đẹp làm cho người ta không nhịn được sinh ra một loại dục vọng muốn hung hăng giày xéo nó.

Hùng Thần Giai nuốt một ngụm nước miếng, cúi đầu ngậm lấy một bên đầu vú mềm mại dùng sức ở trong miệng bắt đầu cọ sát lẫn nhau, hàm răng bén nhọn mỗi một lần đều lướt qua quầng vú mềm mại, đem trọn cả kiều nhũ cắn vào làm hiện ra đầy vết đỏ, mềm mại đỏ tươi càng trở nên cứng rắn vô cùng, nũng nịu rung động ở nơi đó, bộ dáng như nước trong veo khiến cho Hùng Thần Giai một lại một lần đốt thêm trận lửa dục vọng, tráng kiện to lớn còn chôn ở trong thân thể của Tang Vãn Cách.

Chỗ của cô căn bản rất chặt, lúc Hùng Thần Giai kích cỡ nhỏ phụ nữ bình thường còn không chịu nổi, huống chi là thân thể mềm mại nhu nhược như cô? Nếu không phải so sánh với người thường thân thể Tang Vãn Cách nhạy cảm hơn một chút, sợ là sớm đã bị bật cười muốn chết ở trên giường!

Cô nhận thấy cái vật kia ở trong thân thể giống như lại trướng lớn thêm một vòng nữa, làm cô sợ tới mức đôi mắt cũng chuyển hồng, cái miệng trơn mềm ẩm ướt nhỏ nhắn khẽ dẹp lại, mắt lại muốn khóc đến lê hoa đái vũ.

Tang Vãn Cách thật sự sợ, cô đã bảy năm không làm chuyện như vậy rồi, mà bảy năm sau vừa gặp lại đầu gấu đã áp đảo đè cô làm cô không kịp trở tay, trừ làm ra cũng chỉ có làm! Làm sao cô có thể không sợ hãi chứ?!

Tròng mắt đen chứa đầy dục vọng nồng nặc, nơi kết hợp của hai người nóng rực cơ hồ như có thể đem Tang Vãn Cách đốt cháy luôn vậy. Cho dù trong lòng sợ nhưng cô cũng hiểu hiện tại muốn Hùng Thần Giai dừng lại căn bản là chuyện không thể nào, gã đầu gấu này ngày thường chính là người tính tình thô lỗ, có một ít dịu dàng duy nhất cũng đều là đối với cô, hiện nay muốn hắn ngừng, còn bắt hắn không được làm, đó là chuyện tuyệt đối không thể. Tang Vãn Cách cũng có thể tưởng tượng được cảnh tượng nếu cô yêu cầu không làm, Hùng Thần Giai sẽ cố sức vừa tức lại vừa dụ dỗ cô như thế nào.

Hùng Thần Giai tựa hồ cũng nhìn ra Tang Vãn Cách có chút ý đồ gì đó ── mà loại ý đồ này đối với hắn là tuyệt đối cực kỳ bất lợi đây! Thế là động tác hành động trước suy nghĩ đã nhanh chóng làm ra lựa chọn, cái mông gầy gò có lực bắt đầu càng thêm mãnh liệt đụng vào, mỗi một lần chạy nước rút cũng đi vào trong cùng không cho cô cự tuyệt.

Trên cái bụng tuyết trắng bình thản nổi lên một vật hình trụ rất rõ ràng, theo động tác mỗi lần rút ra đưa vào của Hùng Thần Giai cũng biến mất rồi lại xuất hiện, tràn đầy tinh lực đoạt lấy làm tiếng rên rỉ của Tang Vãn Cách cũng tan ra, trở thành từng mảnh nhỏ ── ban đầu cô nghĩ nếu cự tuyệt tự nhiên cũng không giải quyết được gì, hiện tại đừng nói là cự tuyệt, cô cơ hồ muốn rên rỉ cũng rên rỉ không ra tiếng nữa là!

Đầu óc cô hỗn độn chìm đắm trong khoái cảm tràn đầy, Tang Vãn Cách chỉ loáng thoáng nghe được một vài tiếng của hai người bên ngoài, những chữ kia lọt vào tai cô từng chữ cô đều biết nhưng lại không lý giải được. Đôi mắt đẹp mê ly ngập nước, tiếng ưm thở gấp trở thành thanh âm duy nhất của cô.

Không biết đã trải qua bao lâu, cô chỉ cảm thấy tốc độ chạy nước rút của người đàn ông trên người cô càng tăng càng nhanh, mỗi một cái đều hung hăng xông vào chỗ sâu nhất của cô, loại cảm giác bị hung hãn có lực đoạt lấy làm Tang Vãn Cách không nhịn được chảy nước mắt, thân thể mềm mại nhu nhược giống như thác nước vô lực té vào trong ngực của Hùng Thần Giai thừa nhận hắn lại sắp bộc phát ra.

Một cỗ nhiệt lưu nóng bỏng vọt vào thân thể của cô, rưới vào tử cung nhỏ nhắn mềm mại, Tang Vãn Cách giật nảy người rùng mình một cái, mắt đẹp hơi khép lại vào thời khắc cao trào nở rộ sau cùng không nhịn được liền thét chói tai ra tiếng.

Sau đó, Hùng Thần Giai dịu dàng ôm cô vào trong ngực, cô liền quyết môi hồng uất ức khóc, cũng không quan tâm thân thể mình đang trần truồng bị cái con gấu nào đó cũng đang không một mảnh vãi che thân ôm lấy, tay nhỏ bé níu chặt lấy cánh tay của Hùng Thần Giai, khóc đến rất đáng thương.

Hùng Thần Giai làm sao không biết cô đang khóc vì cái gì, một hồi lâu sau, hắn vô lực liếc Tang Vãn Cách một cái, thật sự hắn rất đau lòng bộ dáng cô khóc sướt mướt đến lê hoa đái vũ nên không nhịn được đem miệng đưa tới, ở bên cái tai nhỏ trắng noãn của cô nhỏ giọng nói một câu.

Sắc mặt Tang Vãn Cách nhất thời đại biến!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.