Tựa Như Tình Yêu

Chương 11



Sáng sớm ngày hôm đó, sau khi cùng má Hà đi bộ một vòng trong vườn trở về, Phồn Cẩm liền nhìn thấy có một chiếc xe có rèm che đỗ ở trước cửa tòa nhà, cửa xe mở ra, một bóng người màu đỏ kéo theo hành lý bước xuống.

Cô nhận ra, là Kim tiểu thư lần trước đã đến đây.

Cô ta cũng thấy được cô, bước tới, khi đến gần, liền nhiệt tình chào hỏi, “Triệu tiểu thư, đã lâu không gặp!”

Phồn Cẩm chỉ cười, sau đó gật gật đầu, tiểu Ngọc đã vội vã chạy ra, “Tiểu thư, tìm được cô rồi, thiếu gia vừa mới gọi điện thoại trở về, nói là hôm nay bên ngoài có đãi tiệc, cô cũng phải tham gia, nên hãy đi chuẩn bị một chút!”

Phồn Cẩm nghe thấy chỉ nhíu mày lại, bên này, Kim Bích cũng phụ họa, “Thật đúng lúc, đêm nay tôi cũng nhận được lời mời, chúng ta vừa lúc bầu bạn với nhau đi!”

Thật ra cái gì mà bầu bạn với nhau hay không, trong trường hợp này, Kim Bích lại phát huy bản lĩnh bản thân một cách khéo léo đến tận cùng như vậy, cớ bầu bạn lại thật ra có chút châm chọc, một đám người, người nhà quan, quân phiệt, đầu lĩnh đặc vụ, chó săn, cái gì cũng đều có. Hiếm có dịp không phải đi nghiên cứu những thân phận nực cười kia, Phồn Cẩm yên lặng ngồi bên cạnh Vũ Dã Thuần Nhất, lạnh lùng nhìn đám đầu trâu mặt ngựa này, những trường hợp như vậy nguyên bản cô sẽ rất ít tham dự, cô không thích, Vũ Dã Thuần Nhất cũng không thích, nhưng không nay lại không biết sao lại như vậy, cô không hiểu được, nhưng rất nhanh, lại nhanh mở rộng tầm mắt với bản lĩnh miệng mồm của Kim Bích. Bỗng nhiên một đám cảnh sát bước vào từ cửa, trong tay mỗi người đều cầm súng, sau đó, lại có người bước vào, mọi người không hẹn mà cùng đứng dậy.

Phồn Cẩm nghe thấy Vũ Dã Thuần Nhất ở bên cạnh cung kính gọi một tiếng, “Cha!”

Sau đó Phồn Cẩm lại nghĩ, chắc là Vũ Dã Thuần Nhất giống mẹ hắn. Trước mặt, người đàn ông mà Vũ Dã Thuần nhất gọi cha có gương mặt tiêu chuẩn của người Nhật, xương gò má rộng, mắt dài nhỏ, trong uy nghiêm lại lộ ra một chút lạnh lùng bảo thủ. Còn Vũ Dã Thuần Nhất, hắn có một gương mặt thanh tú mà ít người Nhật Bản có được, hắn được xem như một người đàn ông điển trai, đáng tiếc là đã mất đi nhân tính.

Từ lần trước, Vũ Dã Thuần nhất đã muốn giảm bớt biểu lộ sự hung ác ở trước mặt cô, nhưng, dù thế nào đi nữa thì dã thú dù giấu thế nào đi nữa cũng sẽ không thể đổi được bản tính vốn có của nó. Càng cất giấu, ngược lại lại càng dễ bộc phát.

Ngay tại lúc Phồn Cẩm đang đứng một bên miên man suy nghĩ, phía trước vang lên một trận tiếng bước chân có quy luật, có bóng người mang giày quân đội trải trên mặt đất, Phồn Cẩm đã nhìn thấy Trắc Điền trung tướng, đối thủ một mất một còn Vũ Dã Thuần Nhất xuất hiện, cô cúi đầu cười, như vậy, cầm thú đều đã đến đông đủ cả rồi.

Một bữa ăn buồn tẻ vô vị, từ đầu đến cúi Phồn Cẩm đều không biểu hiện sự tồn tại của mình, chính là cô muốn nói cho Kim Bích biết, điều đó tất nhiên không có khả năng, nhưng bởi vì những chuyện đó, mà cô lại nhìn cô ta bằng ánh mắt khác xưa. Một cô gái, sinh trong thời loạn lạc, lời nói cử chỉ lại khí khái dũng cảm, cô không thể không thừa nhận, cô gái này, tuyệt không đơn giản như bề ngoài, tựa như cảm giác trước kia của cô vậy. Đó là một cô gái có dã tâm, không lúc nào lại không tự đem chính mình ném vào dầu sôi lửa bỏng. Đứng lẫn trong đám đàn ông kia, quả thật cũng có chút sắc thái ngông cuồng càn rỡ.

Là Sơn Bản đưa cô và Kim Bích trở về tòa nhà, còn những người khác tiếp tục ba hoa khoác lác, mới vừa xuống xe, Phồn Cẩm liền cảm thấy vùng eo sưng đau. Còn người dưới lại nặng nề, thân mình rất không thoải mái.

Má Hà sốt ruột đỡ cô lên giường, bận rộn đến nửa đêm, sự khó chịu của cô mới giảm bớt một ít, nghĩ nghĩ sau này sẽ không tham gia vào mấy tình huống như vậy nữa. Thật ra đây là một cái cớ không tồi. Nghĩ vậy, cô cũng chỉ có thể đau khổ cười.

Sau đó, nửa đêm lại vang lên tiếng ồn ào náo động, mơ hồ nghe thấy dưới lầu có những thanh âm ồn ào, một hồi lâu, cửa phòng ngủ mở ra, không ngoài ý muốn, một trận mùi rượu đập vào, Phồn Cẩm hơi khó chịu, cuộn người lại. Vũ Dã Thuần nhất vừa ngồi vào bên cạnh, lại nhìn thấy sắc mặt cô tái nhợt, tựa như muốn nôn mửa. Hắn nhíu mày, vừa định gọi người, Phồn Cẩm liền ngăn hắn lại, má Hà bận thật lâu, mới vừa đi ngủ.

“Không có việc gì…… Chính là do ngửi thấy vị rượu trên người anh mà thôi!”

Vũ Dã Thuần Nhất cúi đầu ngửi ngửi, xùy cười giễu, một lát sau mới đứng lên, bước chân hơi loạng choạng, có thể là có chút say, đi vào phòng rửa mặt, sau đó, bên trong truyền ra tiếng nước chảy ào ào, chờ đến lúc hắn đi ra, hương rượu đã bay đi không ít, ngay cả quần áo cũng đã cởi.

Chỉ còn một cái quần đùi, mặt Phồn Cẩm tối sầm, xoay phắt người lại. Sau đó ít giây, thân mình cô đã bị kéo qua, cảm giác được xúc giác khác thường sau lưng, tinh thần có chút bối rối, cô vội nói, “Bác sĩ nói, bây giờ không được……”

Nói chưa xong, vòng tay Vũ Dã Thuần Nhất đã thít chặt lại, hắn nó bên tai cô, “Anh chỉ ôm em!” Nói xong, lật người cô qua, làm cho cô đối diện hắn. Hô hấp bọn họ quyện vào nhau trong gang tấc.

Trong không khí tràn ngập hơi thở nặng nề, Vũ Dã Thuần Nhất nhịn không được bắt lấy làn môi trước mặt, một hồi cắn, một hồi ngậm. Lại có chút muốn ngừng mà không được, bàn tay cũng luồn lên, vói vào trong áo ngủ cô, nhẹ nắm, sau đó hai ngón tay nhẹ nhàng kẹp lấy nụ hoa, lại ngậm vào trong miệng, người con gái trước mặt nhẹ rên, đẩy người ra, hắn không ngăn cả, chỉ sợ cứ mãi ‘nhuyễn ngọc ôn hương’ như vậy, hắn cũng sẽ không thể khống chế được.

Hai người nới rộng khoảng cách, nặng nề thở. Tay hắn vẫn để cho đầu cô gối lên, tay còn lại ôm vai cô, hiện tại Phồn Cẩm thực mệt mỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.