Tựa Như Tình Yêu

Chương 13



Vũ Dã Thuần Nhất biết mình không khống chế được, từ trước đến nay hắn vẫn ngạo nghễ nghĩ rằng sự tự chủ của mình giống như dòng máu đang không ngừng chảy trong người, thế nhưng giờ đây nó đã bắt đầu có ý đồ thoát ly khỏi trói buộc của thân thể.

Hết thảy từ lúc cô có ý đồ chạy trốn, hắn nổi điên triệu tập tất cả binh lực vây bắt cô, cuối cùng bọn họ lại để lọt mất một tên trọng phạm, một kế hoạch vốn dĩ thuận lợi tự dưng bị hoãn lại, do vậy hợp chất giản đơn biến thành hợp chất phức tạp và tạo ra vô số chuyện phiền toái, sau đó lại vì một lời hứa hẹn của cô, thả Khương Trần Dục, đánh mất một cơ hội để hắn lấy công chuộc tội, và rồi đến lúc hắn vui sướng biết được trong bụng cô có cốt nhục của mình.

Mà tất cả những chuyện này, rốt cục cũng kinh động đến người cha đang ở Nhật Bản xa xôi.

Ông suốt đêm chạy đến đây, thậm chí không hề thông báo trước. Ông nói, tôi thật muốn nhìn thấy người đàn bào nào lại có thể khiến anh thần hồn điên đảo đến vậy!

Cha không phải là người giới sắc[1], ngược lại, ông rất thích nữ sắc, nhưng cho đến tận bây giờ đều là có cân nhắc kỹ lưỡng, cho dù là bị mê đảo tâm hồn, cũng sẽ không tùy ý làm bậy, không để mình lún sâu trong bùn lầy, ông vẫn nhớ đến thân phận của mình, có như vậy mới tạo nên ông của ngày hôm nay.

Nhưng mà, bây giờ, hắn đang làm cái gì? Ở thời điểm hắn không thể tự hiểu được, hắn đã nói cho Sơn Bản, đưa Phồn Cẩm đến xuất hiện ở bữa tiệc, để cho Phồn Cẩm, cô gái Trung Quốc này, cô gái Trung Quốc m cốt nhục của hắn này, đường đường chính chính ngồi bên cạnh hắn, một khắc kia, trong đầu hắn lại ma xui quỷ khiến toát lên bốn chữ ‘quang minh chính đại’, lặng lẽ cười, hắn không thể không phủ nhận, Trung Quốc đất rộng của nhiều, văn hóa tinh túy, vô luận bọn họ đổi trắng thay đen như thế nào, cũng không thể nào làm mờ hết được. Bốn chữ ‘quang minh chính đại’, đã bao quát hết được sự điên cuồng của hắn đối với cô.

Cuối cùng, tiệc lại tan rã trong không vui, hắn người đầy mùi rượu trở về, thời điểm khi ôm cô, xúc động mà nói ‘theo anh quay về Nhật Bản’, hắn rốt cục hiểu được, nếu hai năm trước là chinh phục, như vậy thời khắc đó, là vạn kiếp bất phục[2]!

Nghĩ vậy, Vũ Dã Thuần Nhất có chút phiền não, lấy điếu thuốc lá ngậm vào miệng. Hắn chán chường bước ra ban công, nhìn về phía không trung, thỉnh thoảng có mấy đám mây đen bay qua, bên ngoài cửa sổ, một cành cây vươn lại đây, trên đó có một mầm xanh non, đảo mắt lại là một mùa xuân nữa.

Hắn chợt giật mình, lại là một năm nữa, mà một năm này, giữa bọn họ lại tăng thêm một….. một vướng mắc mà cả đời bọn họ cũng không thể tháo gỡ được.

Vướng mắc này, lại vượt qua cả sự vui sướng khi hắn có được một đứa con.

Chua sót lắc đầu, trong lòng lại một chút nhớ nhung, hắn gảy rớt đầu mẩu thuốc, gọi to một tiếng, “Sơn Bản!”

Một lát sau, Sơn Bản luôn đứng bên ngoài thế nhưng lại không đáp lại, hắn vừa định phát hỏa, cửa đã bị đẩy ra, Sơn Bản sắc mặt không tốt, lo âu nhìn về phía hắn, gọi một tiếng, “Thiếu gia!”

Lòng Vũ Dã Thuần Nhất trầm xuống, sâu không thấy đáy.

Phồn Cẩm ngủ cả nửa ngày, đột nhiên một cơn đau quặn truyền ra từ bụng khiến cô bừng tỉnh, đau đến tay chân cũng run rẩy, mồ hôi lạnh trên lưng toát ra, nháy mắt thấm lạnh cả tấm lưng, thậm chí cô không thể kêu thành tiếng, dùng hết sức quát to, “Má Hà….. Má…… Hà!”

Cửa phòng đòng chặt cả nửa ngày cũng không hề có động tĩnh, thời điểm khi đau đớn tập kích đến, một sự sợ hãi từ bụng dưới truyền vào lòng cô, bác sĩ từng nói qua, thân thể cô yếu ớt, so với phụ nữ bình thường thì rất dễ sảy thai, tuy đứa bé này không phải là mong đợi của cô, tuy rằng nhiều lần cô cũng bị rối rắm thúc đẩy mà nảy sinh ý niệm này trong đầu, nhưng giờ khắc này, đương khi nó chân chính tập kích đến, đầu óc của cô chỉ có sợ hãi, sợ hãi sẽ mất đi nó.

Vì thế, cô lại khàn giọng mà gọi, “Má Hà…… Má Hà……” Cơ hồ là dùng hết sức, ngay tại lúc cô sắp tuyệt vọng, cuối cùng cô cũng nhìn thấy bóng người mà mình chờ đợi, cô kiệt sức nhẹ giọng hô, “Má Hà……” Rồi từ từ chấp nhận bóng tối vây quanh chính mình……

Lúc tỉnh lại, trong phòng tràn ngập mùi thuốc.

Mở mắt ra, má Hà đã ngồi ở bên cạnh cô, “Má Hà…… đứa bé……”

“Đứa bé không có việc gì…… Tiểu thư, thân thể cô rất hư nhược, bây giờ nên nằm yên đừng nhúc nhích, rơi vào tình huống này không nên nôn nóng, hãy tĩnh dưỡng, cũng không được uống thuốc bậy bạ, tôi không dám nói cho bọn tiểu Ngọc, sợ thiếu tướng đại nhân biết giận chó đánh mèo vô tội.”

Phồn Cẩm cảm thấy đúng, suy yếu gật đầu, nhưng sự đau đớn tận tim lúc nãy vẫn không thể tiêu tan, “Thật sự không có việc gì sao? Có đôi khi tôi cảm thấy bụng dưới rất đau!”

“Tiểu thư…… Cô còn không tin bà già này sao, giống như lời tôi nói đó, tiểu thư nên cười nhiều hơn, đứa bé trong bụng cũng sẽ cảm thấy vui vẻ hơn, cô không vui, sẽ ảnh hưởng đến thai khí.” Nói xong, má Hà bưng thuốc còn bốc hơi nóng lại đây, “Nhân lúc còn nóng uống vào, mồ hôi ra nhiều, má Hà cam đoan ngày mai cô đứng dậy tinh thần liền lại trở nên nhanh nhẹn!”

Phồn Cẩm do dự suy nghĩ một chút, vừa mới cử động thân người nhận lấy bát thuốc từ trong tay má Hà định uống vào, cửa bị một cú đá văng, má Hà cả kinh, nước thuốc bị bắn ra ngoài, uốn lượn xuống theo mép giường, mấy giọt màu đỏ rơi trên ra giường, tựa như máu.

“Vũ Dã Thuần Nhất!” Phồn Cẩm nhìn thấy người đến thế rào rạt, mới vừa gọi tên, người kia đã không nói một lời liền đạp má Hà từ trên giường xuống. Sau lưng hắn, một người mặc đồ như thầy thuốc bước ra, bốc một ít cặn thuốc trên sàn vào tay ngửi ngửi rồi nói, “Bẩm báo thiếu tướng đại nhân, có lẫn hoa hồng!”

Hơi thở trong không khí nháy mắt ngưng đọng lại.

Phồn Cẩm đầu tiên là hoang mang, sau đó nhìn thấy ánh nhìn Vũ Dã Thuần nhất bén nhọn mà đỏ ké, bên cạnh, má Hà quỳ rạp trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch. Nháy mắt, trong đầu cô hiện lên cái gì đó, mày nhíu chặt lại.

“Chết tiệt!” Vũ Dã Thuần Nhất rút súng lục từ bên hông ra, nhằm vào má Hà. Đôi mắt đã là một màu máu.

“Vũ Dã Thuần Nhất!” Phồn Cẩm sợ hãi kêu lên, cử động người, bụng dưới lại truyền đến một cơn đau.

“Thầy thuốc!” Vũ Dã Thuần Nhất vội bước đến đỡ lấy cô, người kia cũng run rảy bước tới, bận rộn làm việc, “Thiếu tướng, cũng may tình huống của phu nhân phát hiện đúng lúc, lượng thuốc không phải quá nhiều, tôi sẽ kê mấy thang thuốc, điều dưỡng một thời gian sẽ trở nên tốt hơn!”

“Sơn Bản, cậu cùng ông ta đi bốc thuốc đi!”

Sơn Bản cung kính hành lễ, mang thầy thuốc đi ra ngoài. Phồn Cẩm nửa nằm nửa ngồi trong lòng Vũ Dã Thuần Nhất, hơi thở mong manh, ánh mắt cũng nhìn thẳng vào má Hà ở trên sàn nhà.

Vì cái gì……

“Nói. Bà bị ai sai sử?!” Vũ Dã Thuần Nhất cảm giác được thanh âm các đốt xương bàn tay mình, một khắc khi hắn nghe thấy thông báo của Sơn Bản, trận tuyến trong đầu óc hắn hoàn toàn rối loạn, nhưng thời điểm ngồi trong xe, hắn nghĩ lại, không thể nào là cha mình được, khi hắn vừa đến nơi, nhận được phong thư mật báo của người kia, bên trong chứng thật người đàn bà này đã kê đơn trong thuốc bổ của Phồn Cẩm đã được một đoạn thời gian. Như vậy, là ai làm?

Đối mặt với ánh mắt âm ngoan của Vũ Dã, má Hà trên sàn nhà chỉ cười, cười đến thống khổ, phảng phất như đùa cợt bình thường, quật cường nhìn hai người, nhưng không có mở miệng, khi Phồn Cẩm bắt gặp ánh mắt bà, trong lòng quặn đau, vẫn là khuôn mặt đó, vẫn là khuôn mặt tươi cười đến nhẹ nhàng kia, vì sao, một giây trước vẫn là người quan tâm đến mình, giây sau đó, lại dùng ánh mắt tràn đầy hận thù như vậy nhìn mình.

“Bà không nói, tôi bắn chết bà bây giờ!” Vũ Dã Thuần Nhất thật sự phát hỏa, từ từ đứng dậy, lên đạn cho khẩu sung trong tay.

“Ha ha ha ha, tao đã sớm biết được sẽ có ngày như vậy, muốn giết thì giết đi, muốn làm gì cũng được, chó Nhật Bản!” Cười cợt trên mặt má Hà tan dần, phun một bãi nước bọt. Giận dữ đối mặt với Vũ Dã Thuần Nhất.

Vũ Dã Thuần Nhất cả người cũng run lên, nghiến răng nghiến lơi chỉa sung vào trán bà, “Muốn chết, tôi sẽ cho bà sống không bằng chết!” Nói xong, dùng thân súng đập một cú lên đầu má Hà, bà thét lên một tiếng, ngã trên mặt đất, máu chảy ồ ạt.

Hô hấp của Phồn Cẩm cứng lại, không dám mở mắt.

Vũ Dã Thuần Nhất giận tím người, đôi mắt đỏ quạch, bàn chân không ngừng dùng sức nghiến, má Hà đầu tiên la to, sau đó, quật cường chịu đựng, trong không khí yên tĩnh chỉ còn duy độc tiếng nức nở, thê lương đến cực điểm.

Phồn Cẩm không thể nhịn được nữa. Kêu lên một tiếng vang trời, “Là tôi!”

Cái gì? Vũ Dã Thuần Nhất nghĩ đến là mình nghe nhầm, dừng hành động trên chân lại, quay đầu nhìn Phồn Cẩm, trong mắt dâng lên mê hoặc.

Hắn chậm rãi nheo mắt lại, “Em nói cái gì?”

Vẻ mặt Phồn Cẩm kiên quyết, nhìn thấy máu me ghê người trên sàn, cô nhắm mắt lại, rồi chậm rãi mở ta, “Là tôi…… Người bảo bà ấy làm vậy chính là tôi!”

“Triệu Phồn Cẩm, em có biết em đang nói cái gì sao?” Vũ Dã Thuần Nhất đầu tiên là sửng sốt, sau đó đập khẩu súng về phía khung kính bên cạnh, loảng xoảng mấy tiếng, trên mặt đất đã đầy mảnh vụn.

“Là tôi…… là tôi……” Phồn Cẩm không ngừng lặp lại, không ngừng lặp lại. Nhìn thấy ánh mắt Vũ Dã Thuần Nhất càng thêm đỏ tươi, “Tôi chịu không nổi, tôi chịu không nổi, không ai mong đợi đứa bé này cả, không ai hy vọng nó được sinh ra đời cả!”

“Ai nói vậy, tôi hy vọng, có tôi hy vọng!” Vũ Dã Thuần Nhất rống lên giận dữ, sự tình chuyển biến đột ngột làm cho hắn trở tay không kịp, cả người cũng trở nên chật vật. Nhìn cô gái hắn vẫn luôn tâm tâm niệm niệm trước mắt.

“Triệu Phồn Cẩm, tôi cho… em một cơ hội nữa, rốt cục có phải là em hay không?!”

“Phải!” Cô chém đinh chặt sắt đáp, tiêu diệt một tia hy vọng cuối cùng của Vũ Dã Thuần Nhất.

“Anh chờ đợi thì lại như thế nào, nếu nó được sinh ra, cũng chỉ biết đến hai chữ mà thôi!” Phồn Cẩm hạ quyết tâm. Không nhìn bàn tay đang nắm chặt của hắn, không nhìn đến một mảnh đỏ sậm trước mặt, nhẫn tâm đề cao giọng nói, gằn từng tiếng, “Nghiệt – chủng!!!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.