Tuấn Hồ

Chương 1



Nhìn đến con đường màu xanh quanh co uốn khúc đã gần đến hai giờ cho nên ánh mặt trời nóng bức,cô không ngừng nhìn chung quanh, chỉ vì muốn tìm địa chỉ viết trên tờ giấy kia, nhưng mà cô dường như đi khắp đường núi hẻm nhỏ chung quanh nhưng vẫn không tìm thấy nơi cô muốn tìm .

Nói thật ở Đài Bắc nhiều năm như vậy, vùng núi Dương Minh này cô ít nhất cũng đã tới mấy mươi lần, bất luận là mùa ngắm hoa hoặc là mùa đông đến ngâm nước nóng, hoặc là đi đến hồ trúc…… Một năm bốn mùa cô dường như đều đến núi Dương Minh vài lần, mà căn cứ vào kinh nghiệm của cô,cô tuyệt đối có thể xác định mẹ chồng tương lai đưa cho cô căn bản không phải là địa chỉ.

Dương minh sơn, đường đi và hồ nước toàn là trúc, sau rừng trúc là ngõ hẻm, hướng đông, năm mươi bước có hàng rào làm bằng cây tử đằng màu sắc rực rỡ…..

Nhìn xem,đây không phải là một địa chỉ bình thường a? Mà căn bản là một bài thơ mới đúng!

Không có số nhà, không có chỉ rõ hẻm nào đường nào, hỏi rất nhiều người dân địa phương, cũng không nửa người biết cái gì là 「 Ngỏ hẻm sau rừng trúc 」, càng kỳ quái hơn chính là mấy câu ở mặt sau──

Hướng đông? Muốn cô từ nơi này đi hướng đông sao? Đi năm mươi bước? Phải từ nơi này đi năm mươi bước?

Làm sao lại có 「 Hàng rào cây tử đằng 」? Còn nói cái gì 「màu sắc rực rỡ, ở chỗ sâu trong rừng xanh 」?

Cô tin tưởng, người có kinh nghiệm phong phú như cô đọc lá thư này cũng tuyệt đối tìm không giải được câu đố địa điểm trên, có lẽ là mẹ chồng tương lai ở tầng lớp 「xã hội thượng lưu」 đã đưa lầm a? Hoặc là trong lúc lộn xộn ghi sai địa chỉ, mới có thể để cho cô ở nơi này mò mẩm, làm sao cũng tìm không thấy nơi ở của thầy giáo thiên tài về hoa「 Xuân Lưu Hoa 」.

Đúng vậy, cô muốn tìm chính là một cửa hàng bán hoa「 Xuân Lưu Hoa 」, cùng với nghệ sư hoa tên là 「 La Ẩn 」, nghe nói xem qua tác phẩm của hắn trồng, không những bị xinh đẹp lay động , còn căn cứ theo tin tức cô biết được, vị đại sư La Ẩn kia cắm hoa dường như tràn ngập linh khí và sáng ý, cho dù là ở nơi tầm thường cỡ nào chỉ cần mang đến một chậu hoa La Ẩn thiết kế là có thể làm cho cả không gian trong nháy mắt đổi mới.

Thẳn thắng mà cô đối với nghệ thuật cắm hoa không có nghiên cứu, rất khó tưởng tượng một chậu hoa quyến rũ có năng lực như thế nào, càng khó hiểu hơn là những người giới thượng lưu tại sao bởi vì một chậu hoa liền giống như điên sùng bái một người.

Nói sùng bái là tuyệt đối không nói quá, giống như mẹ chồng tương lai và bác của cô, quả thực giống như thần tượng không bằng mỗi lần nhắc tới đến La Ẩn là hưng phấn không dứt, chẳng những gia nhập「 Xuân Lưu Hoa」 của La Ẩn, còn đặc biệt trả lương cao cam kết mời La Ẩn đến câu lạc bộ dạy các vị phu nhân đó cắm hoa, mà bình thường các bà ấy vội vàng đi dạo phố mua sắm du lịch nhưng mỗi tuần các bà ấy còn có thể ngoan ngoãn rút ra ít thời gian đi học, cũng không vắng mặt.

Cũng bởi vì như thế cô đối với người tên La Ẩn này thật đúng là có chút tò mò, rốt cuộc là bậc thầy nào nha,mà có thể làm cho các phu nhân chỉ tay năm ngón khuynh đảo mê muội như thế?

Thừa dịp hôm nay giúp mẹ chồng lấy hoa đã đặt hàng,cô vốn muốn nhìn kỹ gương mặt xinh đẹp của nhân vật này, bất quá chiếu theo tình hình hiện tại xem ra, cô chỉ sợ phải thất vọng quay trở về .

Nhìn con đường uốn khúc lắc đầu,cô trốn dưới một gốc cây có tàng cây dày đặc để hóng mát, khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp phiếm mồ hôi, hai gò má xinh đẹp cũng bị ánh mặt trời chiếu đến ửng đỏ, cô lau mồ hôi trên trán suy nghĩ nửa ngày.Tuy rằng rất không nguyện ý nhưng cô vẫn quyết định gọi điện thoại cho mẹ chồng tương lai hỏi lại rõ ràng.

Cô mới lấy di động từ trong túi ra, đột nhiên một trận gió chầm chậm thổi đến,có vài cánh hoa nhỏ màu xanh tím bay xuống ở trên người cô,cô kinh ngạc cúi đầu, nhặt cánh hoa xanh tím dính trên vạt áo ra, giật mình thốt lên.

「 Đây là hoa gì a?」

Cô tò mò đánh giá bông hoa, thì thào tự nói rồi ngẩng đầu nhìn xung quanh, muốn tìm chỗ đóa hoa đến.

Vừa rồi đi vòng qua đây vài lần,cô không hề phát hiện nơi này có bất kỳ vườn hoa nào, như vậy đóa hoa này từ đâu bay tới nha ?

Cô lại đi vòng thêm một lần nửa, rốt cục cô thoáng nhìn thấy một con đường mòn phía trước dường như bị rừng trúc chôn vùi, vì thế lửng thững đi phía trước, rõ ràng giao lộ đường mòn có thấy một tấm ván gỗ có khắc chữ, phía trên có viết 「 Đường phía sau rừng trúc 」.

「 Ồ, thì ra thật sự có phía sau rừng trúc a!」 Cô vui mừng thấp la,nghị lực tăng lên, tất cả mỏi mệt buổi chiều đều biến mất.

Đường mòn trước mắt thâm u, uốn lượn quanh co, rừng trúc màu xanh cản trở ánh sáng mặt trời chiếu vào, đi vào hẻm ngỏ lập tức cảm thấy một cỗ thấm lạnh, cô hít một hơi, đáng ghét nhất là thời tiết nóng cũng tiêu tán theo.

Tiếng lá xào xạc cùng với lá trúc xanh chiếu vào mi mắt, cô mỉm cười táo bạo theo rừng trúc đi về phía trước, đi vào một lối rẽ, dừng một chút,đang do dự nên đi con đường nhỏ đó sao, đột nhiên nhớ tới địa chỉ trong tay……

Hướng đông, năm mươi bước ──

Linh quang chợt lóe lên,cô chuyển hướng đi đường mòn phía đông, vừa bước đi miệng vừa lẩm bẩm:「 Một,hai,ba,bốn……」

Đi được năm mươi bước, vừa nhấc đầu quả nhiên chính là một loạt hang rào cây tử đằng,hoa nhỏ màu xanh tím nở đầy tất cả hàng rào, giống như dùng hoa thêu dệt thành một hang rào, cực kỳ xinh đẹp!

Bên trong hàng rào đủ loại hoa cỏ, chợt nhìn giống như tự nhiên sinh trưởng, nhưng cẩn thận nhìn kỹ sẽ phát giác đám hoa chằng chịt này là do trải qua tỉ mỉ an bài thiết kế, mỗi một chậu hoa đều trồng đúng một nơi trong vườn hoa, rực rỡ mà không chói mắt,đầy dẫy mà không bừa bộn.

Mà ngay tại nơi này giống như bức họa thế ngoại đào nguyên xanh biếc,một kiến trúc bằng gỗ xinh đẹp đứng sừng sững trong đó, chung quanh cây tử đằng thấp thoáng tản ra phong cách tao nhã.

「Hàng rào cây tử đằng, sắc màu rực rỡ, rừng cây xanh ở chỗ sâu!」 Cô nhớ kỹ địa chỉ,cảm thấy vô cùng lạ lùng.

Lúc trước còn cho rằng đây không giống địa chỉ người ở, hiện tại xem ra lại cảm thấy hình dung khá chuẩn xác, chẳng qua nếu không may mắn phát hiện rừng trúc, muốn tìm đến chỗ này thật đúng là không dễ dàng đâu nha!

Hướng về phía đường quanh co bước vào cửa trúc hẹp, thật cẩn thận đi vào vườn hoa, dọc theo đường đá đi tới trước phòng, ngẩng đầu nhìn lên chỉ thấy dưới mái hiên một số cây nhẹ nhàng tung bay che phủ tấm biển có hai chữ「 Xuân Lưu 」.

「 Xuân Lưu Hoa! Khó trách địa chỉ lại đặc biệt như vậy,tiệm cửa hàng bán hoa này giống như một bài thơ!」 Cô vui mừng lẩm bẩm.

Không nhịn được lại liếc mắt một cái đánh giá cảnh sắc xinh đẹp bốn phía,cô mới tiến lên gõ cửa.

「 Có người ở đây không?」 Cô lớn tiếng kêu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.