Tuấn Hồ

Chương 12



Cô trừng mắt liếc mắt hắn một cái, quyết định không suy nghĩ miên man bước vào phòng hoa.

Căn bản là không có cái gì hồ yêu, suy nghĩ hai ngày cô kết luận duy nhất chính là cô đã nhìn nhầm, thuần túy là tự mình dọa mình mà thôi.

Trong phòng hoa tất cả như trước, vừa vào trong mùi hương thấm lạnh xông vào mũi, ngoại trừ ngoài phòng nắng nóng so với bên trong hoàn toàn không giống nhau, tràn ngập một loại không khí yên tĩnh.

Theo lý thuyết cô nên cảm thấy thoải mái, nhưng từ cửa đi vào phòng khách, lưng lại của cô lại rùng cả mình.

Không có ai.

Trong phòng hoa im ắng, không có đám người đẹp lần trước lần lượt châm trà, không có như cô nghĩ đến có một đám học sinh, bốn phía im ắng đến nỗi làm cho trong lòng người ta sợ hãi.

「 Ngồi đi! Lập tức sẽ được học.」 La Ẩn ở phía sau cô nói.

「 vì sao không có học trò khác? Anh không phải nói hôm nay mở chương trình học. mới sao…..?」 Cô hoắc mắt xoay người cảnh giác nhìn chằm chằm La Ẩn.

「 Hôm nay là mở chương trình học mới nhưng chỉ vì một mình cô mà mở.」 Hắn để hoa sen xuống một bên rồi mỉm cười, đi về phía chiếc bàn thấp đặt cạnh tường, đốt một nén hương, trong không khí nhất thời tràn ngập một cỗ mùi thơm.

「 Chỉ có tôi?」Trong lòng cô sợ hãi.

「 Đúng vậy, tôi vì cô mà phá lệ, một mình tự chỉ đạo.」 Hắn quay đầu nhìn chằm chằm cô.

「 Anh nói…… Chỉ có một học trò là tôi sao?」 Cô bất an thấp giọng hô.

「 Đúng.」

「 Vì sao? Chuyện này rất kỳ quái nha……」 Cô cảm thấy có chút không đúng lắm.

Hai ngày này cô đặc biệt đi thăm dò ý kiến có liên quan đến người tên La Ẩn này, mới biết được hắn ở trong giới hoa nghệ có địa vị kinh người, Đài Loan rất nhiều tiệc lớn của danh nhân đều chỉ tên muốn hắn đến bố trí hội trường, hoàn toàn không cần hắn nói chi phí mà người khác đã trả gấp mười lần.

Ngoài ra hắn là người duy nhất ở Đài Loan có thể tìm được những giống hoa làm người ta ngạc nhiên, chỉ cần nói ra hắn đều có biện pháp lấy được, nhưng mà đây không phải nguyên lam hắn nổi danh gần xa, hắn chân chính khuất phục người khác bằng kỹ thuật cắm hoa trời cho.

Bình thường người thiết kế tác phẩm khó tránh khỏi khó khăn nhưng tác phẩm hắn lại tràn ngập linh tính, không chỉ bảo giữ nguyên nét xinh đẹp của hoa, còn có thể tô điểm mỗi loại hoa càng thêm đặc sắc, tự nhiên, lịch sự tao nhã, thoát tục, dường như mỗi người xem qua tác phẩm của hắn sẽ cảm thấy mê muội.

Cho nên nghe nói người nào muốn nhờ hắn tự tay thiết kế bó hoa đều phải đặt trước một tháng, thậm chí hộ khách nước ngoài cũng không biết bao nhiêu mà đếm, ngay cả nhữ nghệ sư Nhật Bản cũng tôn sung hắn, xưng hắn là 「 Hoa ma pháp sư 」, thường xuyên vượt biển đến thỉnh giáo hoa nghệ của hắn, còn nói hắn là người siêu cấp phóng khoáng lạc quan.

Là một nhân vật lớn hết sức quan trọng,tại sao có thể tự mình giảng bài cho cô nha? Hắn phải là làm việc ngay cả thời gian cũng không đủ mới đúng a.

「 Chuyện này có gì là kỳ quái nha? Một mình dạy cô, mới có thể giúp cô trước khi kết hôn học được tinh túy, không phải sao?」 Hắn cười khẽ từ trong ngăn tủ lấy ra một cái dụng cụ.

「 Nhưng mà……」 Cô vẫn không thể tin được hắn an bài dạy một mình cô là xuất phát từ thiện ý.

「 Bất kể cái gì? Chẳng lẽ cô sợ tôi sẽ ăn cô sao?」 Hắn nhíu mày.

「 Không,tôi không phải có ý này, tôi chỉ là không nghĩ tới sẽ gặp tình huống này……」 Cô vội vàng phủ nhận.

「 Loại tình huống này là như thế nào? Rất im lặng phải không? Không ai quấy rầy cô mới có thể chuyên tâm học tập theo tôi.」 Hắn cười cười chậm rãi đi về phía cô.

Cô theo bản năng lui lại mấy bước, nhịn không được hỏi:「Các cô gái lần trước ở nơi này đâu rồi?」

「 Các cô ấy đều 『 đi rồi 』, học được những gì nên học cho nên không có lý do nào lưu lại.」 Hắn đem tóc dài phất đến sau tai, lãnh đạm giải thích kết cục của các cô gái kia.

「 Thật không?」 Cô giật mình.Tất cả các cô gái ấy đều đi rồi sao?

Cách nói của hắn chẳng những không làm cho cô an tâm, ngược lại càng làm cô kinh hoảng, bởi vì bây giờ trong phòng thật sự chỉ có hai người cô và La Ẩn……

「 Đừng đứng ở đó, lại đây luyện tập đi!」 Hắn chuyển hướng sang bên cạnh bàn lớn, lấy dụng cụ ra.

Cô lại sợ run trong chốc lát sau đó mới cố ý chọn chỗ ngồi đối diện hắn rồ ngồi xuống, cô muốn giữ khoảng cách của mình với hắn.

Hắn sao lại nhìn không ra suy nghĩ của cô, buồn cười vén lên một đạo lông mày, không nhiều lời chẳng qua là đưa cho cô một đóa hoa sen, mấy cành cây còn có một tấm lá sen.

「 Hiện tại, đem những thứ này cắm hoa vào bình hoa.」 Hắn chỉ thị nói.

「 Làm sao để cắm vào nha?」 Cô sửng sốt một chút. Hắn cái gì cũng chưa chỉ cô, làm sao cô cắm nha?

「 Tùy theo ý của cô ,muốn cắm như thế nào thì cắm như thế đó.」 Hắn tựa về sao ghế giống như chuyện gì cũng không liên quan đến mình.

Cô nhíu nhíu mày, tuy rằng không rõ dụng ý của hắn nhưng mà cô vẫn làm theo lời hắn cầm lấy đóa hoa cắm vào giữa trung tâm bình hoa.

Hoa rất thẳng,cành rất thẳng còn có lá sen cũng ngay ngắn chỉnh tề…… Khô khan.

La Ẩn không khỏi bật cười.「 Ha ha……」

「 Anh cười cái gì?」 Cô chán nản giương mắt nhìn hắn.

「 Cô đang sắp xếp quân cờ sao? Hướng tiểu thư,cắm hoa chú trọng là đường cong tuyệt đẹp,cô lại làm cho chúng nó giống như đang xếp hành đứng thẳng vào nhau, thật sự là rất buồn cười……」 Hắn càng nói giỡn càng khoa trương.

Mặt cô ửng đỏ, cắn môi dưới, xấu hổ trừng mắt hắn,「 Tôi nói rồi tôi sẽ không cắm hoa……」

「 Nhìn phương thức cô cắm hoa có thể nhìn ra cô là loại người ngay thẳng biết giữ thân trong sạch, bất quá tôi lại nhìn thấy, bề ngoài hoàn toàn tương phản với lửa nóng trong lòng nha……」 Hắn nhìn chằm chằm cô nói.

「 Cái gì?」 Cô mở to hai mắt.

「 Ý của tôi chính là cô hiện tại biểu hiện ở bên ngoài chính là những gì trải qua và áp lực của mình mà thôi, căn bản không phải là bản thân cô.」 Hắn lại nói.

Cô nghe được biến sắc, lửa giận đột nhiên sinh sắc bén phản kích,「 Gì nhà? Thì ra Xuân Lưu Hoa không chỉ là phòng học hoa nghệ, còn kiêm xem tướng số luôn sao?」

「 Hoa của ta cắm có linh tính giống như biểu hiện chính mình, trước hết phải để học sinh hiểu rõ chính mình sau đó mới có thể chọn cách cắm thuộc phong cách chính mình nha.」 Hắn sửa đúng lời châm chọc của cô.

「 Tôi vô cùng hiểu chính mình, những việc này có thể lướt qua đừng lãng phí thời gian nửa.」 Cô không nể mặt lạnh lùng nói.

「 Thật không? Cũng tốt, chúng ta đây liền trực tiếp học kỹ xảo cắm đi!」 Hắn cười cười cũng không rầy rà,đem tất cả những hoa cô cắm rút ra hết, sau đó lại nhanh chóng một lần nữa cắm vào một chậu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.