Tuấn Hồ

Chương 24



Không –!」 Hướng Uyển Thanh lấy lại tinh thần, sắc mặt trắng bệch lớn tiếng kêu sợ hãi, một loại lo âu và sợ hãi không hiểu ở trong dạ dày cô quay cuồng, cô bỗng nhiên kinh hoàng như làm sai việc gì.

Không nên như vậy! Làm sao có thể biến thành kết quả này?

Cô vốn muốn ngăn cản chuyện này xảy ra mới một mình hạ phàm chuyển sang kiếp khác!

Sợ Bạch hồ động tình với những cô gái phàm trần, sợ bởi vì vậy bị phong tỏa hồn phách nguyên thần tẫn tán,cô mới không để ý cửa ải khó khăn gạt tiên nhân một mình đi đến phàm trần, khó khăn tìm nó chỉ vì muốn cảnh cáo nó, khuyên nó nên biết đường quay lại……

Nhưng mà…… Vì sao Phong hồn châm lại lựa vào thời điểm này xuất hiện? Vì sao cố tình chọn lúc thân phận cô bị bại lộ, bạch hồ liền bị công kích? Vì sao?

Cô hoảng sợ không hiểu như thế nào, lúc này chồn bạc giống như thống khổ vạn phần, không ngừng run rẩy, miệng cũng phát ra tiếng gầm nhẹ khàn khàn.

「 Bạch hồ!」 Cô lo lắng hô to, vọt tới bên người hắn,đưa tay muốn chạm vào nó.

Bạch hồ tức giận ném móng vuốt ra, trảo phá cánh tay của cô,cô ăn đau đến thét lớn một tiếng, thối lui ba bước.

「 Đừng nhúc nhích! Không nên cử động, càng động châm sẽ đâm vào càng sâu……」 Cô vội vàng hô to.

Bạch hồ căn bản không nghe lời của cô, đau đớn cộng thêm tức giận vẫn ra sức vật lộn.

Cô lo lắng không thôi, không để ý nguy hiểm, một tay ôm chặt nó một bên trấn an,「 Ngoan, ngoan, đừng nhúc nhích, tỉnh táo lại, cầu ngươi tỉnh táo lại……」

Lời trấn an của cô có tác dụng, chồn bạc rốt cục an tĩnh lại, thở hổn hển nằm ngã ở trong lòng cô, mở to một đôi mắt hẹp dài trong trẻo thẳng nhìn vào cô.

「 Nàng tại sao lại ở chỗ này? Nàng không nên xuất hiện ở nhân gian……」Giọng nó khàn khàn.

「 Ta đến là vì muốn khuyên ngươi quay đầu……」 Cô khó nén kích động, bởi vì nàng chưa từng nghĩ tới nàng có thể nói chuyện với Bạch hồ mà mình yêu mến nhất.

Là nó làm cho nàng thà rằng xúc phạm thiên quy một mình hạ phàm, là nó làm nàng cam tâm chìm nổi chịu khổ cuồn cuộn hồng trần, chỉ vì nàng yêu tha thiết linh thú tuấn mỹ này,nó có thể hiểu được khổ tâm của nàng sao?

「 Quay đầu lại à? Không, ta làm sao có thể quay đầu vào lúc này nha? Ta làm tất cả…… Tất cả đều là vì nàng nha……」 Nó chua sót nói.

「 Không cần! Ta không cần ngươi làm cái gì. cho ta….. Ta thà rằng ngươi vĩnh viễn là một con hồ ly,chứ không muốn ngươi hồn phi phách tán.」Nàng thương tâm nói.

「 Nàng còn chưa hiểu sao? Nếu chỉ có thể làm một súc sinh ta đây tình nguyện hồn phi phách tán.Nếu không thể dùng hình dáng như một người đàn ông đến yêu nàng, ta tình nguyện biến mất.」 Nó dùng ngữ khí kiên định làm cho người ta run sợ.

「 Ngươi……」 Nàng ngây dại.

Chẳng lẽ chồn bạc đối với nàng…… Đối với nàng……

「 Phong hồn châm 」 phong là đa tình hồn, trấn là cuồng yêu phách chỉ cần xuẩn thú kia động tình,nó sẽ thấy có muốn trốn cũng trốn không thoát……

Giọng nói của Tiên nhân phút chốc xẹt qua lỗ tai, trong lòng nàng nghiêm nghị sắc mặt tàn úa.

Chẳng lẽ đều là bởi vì nàng sao?

Bởi vì bạch hồ thấy nàng, nhận ra nàng,tim mới có thể xôn xao mới có thể làm Phong hồn châm đuổi tới?

Hoảng sợ suy nghĩ hậu quả, nàng giật mình tỉnh ngộ,tất cả là bẫy của tiên nhân!

Phong hồn châm chính là lời dẫn, nàng mới là vũ khí chân chính tiên nhân dùng để đối phó bạch hồ!

Bởi vì tiên nhân đã sớm biết, duy nhất làm cho chồn bạc động phàm tâm chính là nàng……

Nghĩ đến như vậy, huyết sắc trên mặt nàng biến mất, nhịn không được nhìn bạch hồ run giọng nói:「 Là ta! Là ta đưa Phong hồn châm đến…… Ta rõ ràng muốn cứu ngươi, ngược lại hại ngươi……」

Nếu nàng không xuất hiện,cũng sẽ không quấy rối mấy ngàn năm này tu luyện của hắn.

「 Không, có lẽ, đây đúng là thừ nghiệm tiên nhân cấp cho ta……」 Nó đùa cợt nói.

「 Đây không phải thử luyện, Phong hồn châm không phải châm bình thường nha! Một khi bị nó đâm trúng, nó sẽ từ từ tra tấn ngươi, thẳng đến châm vào trái tim, đến lúc đó hồn phách của ngươi sẽ bị nó phong tỏa, vừa không thành người cũng không thành thú, ngay cả quỷ cũng làm không được……」 Nàng cấp kêu.

「 Ta biết.」

「 Ngươi có biết nếu lập tức trở về, tiên nhân nói chỉ cần ngươi tự động hồi thiên giới, hắn nguyện ý mở một đường khác……」 Nàng nhanh chóng khuyên nhủ.

「 Không…… Trước lúc trở thành người, ta tuyệt không trở về.」 Nói giận giữ nói.

「 Nhưng ngươi căn bản không có khả năng trở thành người a!」 Nàng đau lòng hét lớn.

「 Ai nói không có khả năng? Ngươi nhìn ta xem! Nhìn ta!」 Nó giận dữ hét lớn đẩy nàng ra, nhịn xuống đau đớn trên lưng ngang nhiên đứng thẳng lên, toàn bộ hình hồ bắt đầu biến hóa.

Màu lông trắng trên người chậm rãi biến mất, đầu bộ lông chậm rãi hóa thành một mái tóc dài màu đen, móng vuốt lợi hại dần dần biến trở về thành ngón tay, tứ chi cũng chuyển hóa thành cánh tay và chân, đến cuối cùng, mặt hồ biến thành gương mặt tuấn tú……

Hé ra khuôn mặt mà nàng quen thuộc!

「 La Ẩn……」 Nàng trợn to hai mắt cũng không cảm thấy nhiều kinh ngạc lắm, ngược lại nội tâm nảy lên một chút đau lòng.

Bạch hồ chính là La Ẩn!

Nàng sớm nên phát hiện, cho nên nàng mới có thể khó kiềm chế với La Ẩn, cho nên mỗi lần gặp hắn tim mới đập rộn lên, bởi vì cảm tình của nàng so với lý trí của nàng đã sớm nhận ra 「 Hắn 」!

「 Thích bộ dáng của ta sao? Ta đúng là chiếu ý tưởng của nàng biến ảo thành thân xác này……」Sắc mặt hắn tái nhợt cố nặng ra nụ cười, nhưng mà hóa thành hình người rất hao khí lực, hắn đã đạt cực hạn, lời còn chưa dứt cả người liền ủ rủ ngã xuống.

「 Chồn bạc!」 nàng kinh hô chạy đến ôm lấy hắn.

「 Gọi ta là…… La Ẩn…… đó mới là tên của ta…… Ta vì nàng mà lấy tên này……」 Hắn hữu khí vô lực yêu cầu.

「 Được! La Ẩn…… La Ẩn……」 Nàng rơi lệ dịu dàng gọi tên hắn.

「 Thật tốt, có thể nhìn thấy nàng như vậy, một châm này không là gì nha……」 Hắn vươn tay muốn khẽ vuốt mặt của nàng, nhưng tình ý mới động châm trên lưng châm liền giống hỏa thiêu đốt xương cốt của hắn.

「 A –」 Hắn hô to, đau đến ngất đi.

「 La Ẩn! La Ẩn……」 Nàng hít một ngụm khí lớn, gấp đến độ không biết làm như thế nào cho phải.

Đúng lúc này phía sau nàng đột nhiên vang lên thanh âm Bác Phúc–

「 Hắn đã đau đếnhôn mê, gọi hắn cũng vô dụng.」

Nàng kinh hãi xoay người căn bản không biết hắn đến đây lúc nào, sắc mặt không khỏi khẽ biến.

「 Bác Phúc, bác……」 Cô lo lắng sợ hắn thấy tất cả chuyện vừa rồi.

「 Cái gì cũng đừng nói nữa, trước mang La Ẩn về phòng nhỏ, sau đó mới tìm biện pháp cứu hắn!」Bác Phúc nói với hàm ý sâu xa sau đó khiêng La Ẩn lên.

Cô giật mình, khẩu khí Bác Phúc rõ ràng nói cho cô biết hắn cái gì cũng biết hết.

Bác Phúc không nói thêm nữa, dọc theo đường mòn đi trở về vườn hoa, mắt cô bình tĩnh liền thấy thân hình Bác Phúc giống như một lão khỉ……

Thì ra Bác Phúc giống với La Ẩn, đều là không phải là người……

Không phải là người tại sao lại muốn biến thành người.

Tại sao chúng nó lại khăng khăng như vậy nha? Vì sao?

Cô thở dài rồi đuổi theo, nhưng đi được vài bước, nhịn không được lại quay đầu.

Cây rừng lay động, ở trong cơn mưa dầm có vẻ biến hoá kỳ lạ, chuyện vừa rồi giống như một giấc mộng lại không phải là mộng.

Đúng, không phải mộng, tất cả đều là thật sự……

Thực làm cho người ta không thể nào trốn tránh, chỉ có thể nghĩ biện pháp để đối mặt.

Tiếp theo cô nên làm cái gì bây giờ? Bố cục của Tiên nhân, đến tột cùng phải giải như thế nào?

Hướng Uyển Thanh tự hỏi, trong lòng lại một mảnh mờ mịt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.