Tuấn Hồ

Chương 38



Mau cứu cứu con tôi, mau a!」 Lưu phụ gấp đến độ hướng nhân viên khách sạn đang đứng một bên công tác rống to.

Cư nhiên có một con hồ ly chạy đến tiệc cưới gây rối, chuyện này quả thực làm cho người ta không thể tưởng tượng, hiện trường đã sớm loạn thành một đoàn, vừa thấy bạch hồ công kích người,lại không khống chế được, hơn nữa bạch hồ hung mãnh dị thường căn bản không có người dám tiến đến cứu người.

Bạch hồ dường như chỉ nhằm vào Lưu Chí Tuyên, thấy hắn ngã xuống rồi lại lần nữa tung người nhảy lên, chân trước giẫm lên ở trên ngực hắn, móng vuốt còn kiêu căng để ở cổ hắn giống như bất cứ lúc nào cũng có thể cắt đứt.

「 Không, cứu mạng a –」 Lưu Chí Tuyên run rẩy hô to.

「 Hừ……」 Bạch hồ lạnh lùng trừng mắt Lưu Chí Tuyên, cúi đầu cố ý ở bên tai hắn hé ra răng nhọn, phát ra tiếng gầm dọa người.

「 Oa — mẹ, cứu con! Mau cứu con!」 Lưu Chí Tuyên giống như đứa nhỏ khóc kêu.

Hóa thân thành hồ ly bạc La Ẩn nghĩ đến Lưu Chí Tuyên đúng là loại lấn thiện sợ ác,hắn khinh thường hừ một tiếng,tung chưởng chém ở bên má trái của hắn.

Hướng Uyển Thanh sửng sờ ở một bên,thấy Lưu Chí Tuyên bị đáng, biết La Ẩn là ở vì cô trút giận nhưng trong lòng lại là kích động còn có lo lắng.

Hắn cứ như vậy xuất hiện diện mạo thật ở trước công, nếu như bị người ta phát hiện đỉnh đỉnh đại danh hoa nghệ sư La Ẩn lại là một con hồ ly bạc, chẳng phải dẫn đến nhiều chuyện phiền phức hơn sao?

「 A……」 Lưu Chí Tuyên bị đánh đến mắt nổi đom đóm đau đến rốt cuộc kêu không được.

Đúng lúc này nhân viên bảo vệ khách sạn tới, cầm trong tay một vật gây tê nhắm ngay La Ẩn mà phóng ra.

「 Cẩn thận!」 Hướng Uyển Thanh thấy thế lập tức lên tiếng cảnh báo.

La Ẩn nhanh nhẹn tránh khỏi……

Hiện trường tân khách đã sớm chạy bốn phía, ngay cả người nhà họ Lưu cũng rời khỏi hội trường,nhân viên bảo vệ nhìn về phía Hướng Uyển Thanh đang đứng bất động tại chỗ, vội vàng bảo cô rời đi.

「 Chạy mau! Tiểu thư, con hồ ly này hung dữ quá, rất nguy hiểm!」

Hướng Uyển Thanh đứng yên ngoảnh mặt làm ngơ, ánh mắt của cô vẫn đuổi theo La Ẩn, giống như chỉ có hắn tồn tại duy nhất trong mắt cô.

Bảo vệ thấy cô bất động không nghe, không có cách nào đành phải cứu Lưu Chí Tuyên ra trước, vì thế ý đồ tiếp cận Lưu Chí Tuyên té trên mặt đất rên rỉ, nhưng La Ẩn không cho bọn họ tới gần hung mãnh nhảy lên trên người Lưu Chí Tuyên, muốn ngăn cản bọn họ tiến lên.

「 Trời ạ, con hồ ly bạc này có phải có thù oán với Lưu thiếu gia hay không? Cũng chỉ đối phó một mình hắn……」 Bảo vệ lẩm bẩm hoài nghi.

La Ẩn cố ý tra tấn Lưu Chí Tuyên chính là không buông ra hắn, móng vuốt còn có ý vô tình quơ ở mặt hắn,làm hắn sợ tới mức cả người run rẩy.

Ngay lúc mọi người chân tay luống cuống là lúc nhóm thuộc hạ của Lưu Chí Tuyên chạy v vào, mỗi người đều cầm trong tay côn cùng với súng lục vây quanh người La Ẩn.

La Ẩn lạnh lùng nhìn bọn họ chung quanhbỗng nhiên triển khai công kích, này bọn thuộc hạ dùng gậy đánh tới nhưng vẫn như cũ không phải đối thủ của La Ẩn, hắn nhảy một cái cắn một tay trong đám người đó, tiếp theo móng vuốt cắt gương mặt tên còn lại, sau đó linh hoạt lủi dưới chân người thứ ba, hung hăng cắn bắp chân người nọ……

「 Hu hu –」

Cả đám người khóc thét vang lên, đám thuộc hạ kia cũng từ từ ngã xuống, mỗi người trên người tất cả đều là vết thương,máu đỏ thẩm phun ra làm những đóa hoa thuần trắng nhiễm lấm tấm điểm đỏ.

Trong đó một gã thuộc hạ thừa dịp chưa bị thương nặng nhằm phía Lưu Chí Tuyên, nâng hắn dậy đang chuẩn bị đưa hắn đi cách xa nơi nguy hiểm này, mắt lạnh La Ẩn thoáng nhìn thấy không muốn ầm ĩ nửa, trực tiếp nhằm phía Lưu Chí Tuyên, Lưu Chí Tuyên hoảng sợ quay đầu, ngay tại giờ khắc này móng vuốt vừa vặn đâm vào vai của hắn.

「 A–」 Hắn đau đến thét chói tai quỳ rạp xuống đất, máu từ vai không ngừng chảy ra.

Thuộc hạ kia sợ hãi, rốt cuộc bất chấp hắn dường như tự mình bỏ chạy.

La Ẩn không bỏ qua tính một lần giải quyết hắn, vì thế đang chuẩn bị nhảy lên, đột nhiên Hướng Uyển Thanh ra tiếng ngăn lại.

「 Dừng tay! La Ẩn!」

La Ẩn ngẩn ra nhíu mày lại nhìn cô.

「 Đủ rồu, đừng vì hắn mà mang thêm tột sát sinh, đừng để ý đến hắn, chúng ta đi thôi!」 Cô không muốn làm lớn mọi chuyện.

「 Nhưng mà cứ bỏ qua cho hắn như vậy không khỏi sau này……」 La Ẩn chỉ cảm thấy không nên buông tha Lưu Chí Tuyên dễ dàng như vậy.

「 Em không muốn thấy hắn cũng không muốn ở lại chỗ này, chúng ta cùng nhau đi thôi!」 Cô vươn tay về phía hắn.

Hắn đau lòng nhìn cô, không hề kiên trì đi trở về bên người cô, lấy mặt nghiêng nhẹ nhàng ma sát lòng bàn tay của cô, cô thì khom người ôm lấy cổ hắn, đem mặt vùi vào da lông của hắn, trong lòng tràn đầy rung động mất đi vật yêu quý nhất sao đó lại được.

Mọi người núp ở bên ngoài nhìn thấy tình cảnh này đều ngây dại,bạch hồ hung ác ở trước mặt Hướng Uyển Thanh ôn thuần giống như một sủng vật, hoàn toàn cảm giác không ra cảnh giết chóc trước đó.

「 Dẫn em đi, đưa em rời khỏi nơi này, mau dẫn em đi……」 Cô thấp giọng nói.

La Ẩn gật gật đầu nhẹ nhàng liếm hôn mặt của cô, dắt cô dọc theo hồng thảm chậm rãi đi ra hội trường.

Tuy rằng thực quỷ dị nhưng dáng cô mặc áo cưới và bạch hồ gắn bó đi ở trên thảm hồng lại giống một đôi yêu cuồng nhiệt, nhưng lại làm cho người ta cảm thấy một loại hạnh phúc khó có thể nói thành lời…………

Tất cả mọi người nín thở nhìn bọn họ, không dám tới gần, mà Lưu Chí Tuyên ngã vào hội trường miễn cưỡng mở hai mắt trừng bóng người của Hướng Uyển Thanh và hồ ly bạc, trên mặt lộ ra khiếp sợ sau lại dữ tợn.

Chỉ có hắn nghe thấy hồ ly bạc mở miệng nói chuyện.

Chỉ có hắn nghe thấy Hướng Uyển Thanh gọi hồ ly bạc là「 La Ẩn 」.

Có thể sao? Chuyện vớ vẩn này lại xảy ra ở trước mắt hắn, La Ẩn không phải người? Hắn…… là một con hồ ly bạc?

Không ngờ hắn là súc sinh? Một súc sinh…… Chết tiệt!

Cho dù đau đến ngất đi, một cỗ phẫn nộ còn đang trong lòng hắn cấp tốc mở rộng, hắn trước khi mất hết ý thức đã thề không buông tha hai người bọn họ.

Dù có chết cũng không buông tha……

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.