Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Chương 1: Hạnh phúc



Trong biệt thự nhà họ Lâm “Cô Hinh Ý, mau bỏ điện thoại xuống đi, như vậy mà để bà hai nhìn thấy sẽ nói rằng cô không hiểu chuyện đó.” Chị Hàng cầm tổ yến đi về phía Hinh Ý. Hinh Ý mếu máo, làm vậy là vì bên cạnh những người thân yêu nhất cô mới có biểu tình như vậy, có lẽ nếu để người trong công ty nhìn thấ y sẽ bị chấn động, bởi vì trong lòng họ cô vĩnh viễn là “ người phụ nữ sắt” thì sẽ không thể nào có loại biểu tình như thế này được.

Ở trên thương trường Lâm Hinh Ý là loại người gặp thần giết thần, gặp phật giết phật. Từ lúc cô tiếp nhận tập đoàn Lâm thị từ tay cha cô, chỉ mới tốt nghiệp MBA ở Harvard( master business administration – bằng master về thương mại) không có kinh nghiệm về kinh doanh trong xí nghiệp lớn, bên trong Lâm thị có nhiều cổ đông đang chờ xem kịch vui, nhưng không ai ngờ tới, Lâm thị dưới sự lãnh đạo của cô thì càng ngày càng lớn mạnh, trở thành công ty duy nhất trong nước có thể sánh ngang tới tập đoàn Giang thị.

“Không nói chuyện nữa, chị Hàng đến la em rồi kìa, hay là anh đi nghỉ ngơi sớm chút đi, không nên quá mệt mỏi, ngày mai gặp! Bye! Bye”

Sau khi Hinh Ý cúp điện thoại, lại làm nũng với chị Hàng , nói: “Cũng đâu phải gặp mặt, chỉ là nói chuyện điện thoại thôi mà.” Chị Hàng để tổ yến xuống, đi qua xoa đầu Hinh Ý, thương yêu nói: “Ngày mai sau khi kết hôn rồi, không phải có cả đời để nói sao? Không nên gấp gáp nhất thời, phải tuân theo phong tục mới được. Mỗi cô dâu trước ngày kết hôn thì không thể gặp mặt chút rể đâu.” Hinh ý nhỏ giọng hỏi: “ Thật sự nói chuyện trong chốc lát cũng không được sao?” Chị Hàng chán nản, cô chủ của chị ở nhà cứ thích làm nũng như vậy. Chị nói: “Hãy mau anh tổ yến xong thì đi ngủ đi! Nếu không ngày mai cậu chủ nhà họ Giang nhìn thấy cô dâu của mình như vậy sẽ bị chấn động: Sao cô dâu của mình lại xấu như vậy?” Hinh Ý không tức giận mà chỉ cười.

Chỉ ngày mai thôi, còn ngày mai nữa là cô có thể gả cho người kia rồi.

Cô còn nhớ rõ lần đầu tiên gặp anh ở lễ đường của trường trung học, đó là một buổi dạ tiệc gây quỹ, tuy rằng chỉ là một buổi tiệc gây quỹ nhỏ, nhưng bởi vì là trường quý tộc nổi danh của cả nước, tự nhiên tiệc tối này cũng là dịp tập hợp của những người nổi danh.

Tối hôm đó, cô gặp được một thiếu niên mặc âu phục màu trắng ngồi trước cây đàn dương cầm sang trọng, dung ngón tay trắng nõn thon dài tấu ra khúc nhạc khó khăn nhất trên thế giới “Khúc nhạc ca đức bảo biến tấu” Thiếu niên kia có gương mặt dễ nhìn, mũi cao cao, ánh mắt sâu thẳm giống như biển. Thật ra Hinh Ý tự mình cũng là một người đẹp mười phân vẹn mười, nhìn thấy bạn bè cùng chị họ của mình thường mang ảnh của thần tượng về, nhưng vẫn nhịn không được mà tán thưởng khí chất của người này. Người đẹp thì rất nhiều, nhưng mà người đồng thời có cả khí chất thì rất hiếm, cả người tỏa ra một vẻ tự tin cùng vẻ mặt tâm hồn, trên người anh cũng tìm được một vẻ hài hòa kinh người.

Lúc này, một nữ sinh bên cạnh Hinh Ý lặng lẽ nói với cha mẹ: “Đây là thái tử của tập đoàn Giang thị, thật đẹp trai nha, đàn dương cầm lại hay như vậy, anh ấy chính là hội trưởng hội học sinh của trường!” Mà dường như cha mẹ của cô ấy cũng chỉ hứng thứ đối với cái danh “thái tử tập đoàn Giang thị”. Vì vậy rất hưng phấn mà nói với con gái: “Phải chủ động một chút a!” Nữ sinh kia lại có chút cảm giác thất bại nói: “Anh ấy rất bình dị gần gũi, chúng con ai cũng biết anh ấy luôn tránh xa những chuyện thị phi, cũng không hề có quan hệ không minh bạch với nữ sinh nào. Đối với nữ sinh luôn lễ phép mà xa cách!”

Hinh Ý cười thầm trong lòng, không minh bạch với các người làm gì a, sau lưng anh ta có cả một Giang thị mà! Cần gì những nhóc con như các cô kết bạn với anh ta.

Theo lẽ thường của dạ tiệc chính là tiệc rượu, điều khiến cho Hinh Ý giật mình chính là Giang Vũ Chính lại đến mời cô khiêu vũ, tuy không cảm thấy mình là cô bé lọ lem, cũng không phải lần đầu tiên khiêu vũ với bạn học nam, nhưng mà tim cô vẫn đập cực kì nhanh, mặt đỏ hồng, may mắn ngọn đèn khá mờ, bằng không thì thật xấu hổ.

Chuyện về sau chính là thái tử tập đoàn Giang thị đường đường chính chính theo đuổi tiểu thư của tập đoàn Lâm thị Lâm Hinh Ý, cũng là một đoạn giai thoại truyền khắp trường cùng giới thương nhân. Ở bên cạnh Vũ Chính, Hinh Ý mới biết vì sao Vũ Chính lại chơi đàn dương cầm lợi hại như vậy, thì ra mẹ của Vũ Chính trước đây là nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng thế giới, nhưng sau khi kết hôn lại ở nhà chuyên tâm giúp chồng dạy con.

Kì thật trước đây Hinh Ý cũng có nói với Vỹ Chính chuyện sau khi kết hôn, cô là một người phụ nữ hiện đại tuyệt đối độc lập, hi vọng chính mình sau khi kết hôn có thể có được sự nghiệp của riêng mình, cô sợ Vũ Chính sẽ không thích vợ của mình xuất đầu lộ diện. Nhưng Vũ Chính sau khi nghe thấy lại cười nói: “Anh cũng không phải là người gia trưởng, hơn nữa mẹ cũng rất thương anh, cho nên cũng sẽ rất thương em, sẽ không nói gì đâu. Còn có nha, anh cũng muốn vợ mình sẽ chia sẻ một chút với mình!” Hinh Ý rất cảm động, cô biết rõ từ trước tới nay Vũ Chính đều luôn giúp đỡ mình, bằng không chỉ mới vào đời làm sao cô lại có bản lĩnh đứng vững trong giới thương nhân như vậy. Anh không dễ dàng nói ra lời yêu, nhưng sẽ dùng hành động để chứng minh: Lâm Hinh Ý là người mà Giang Vũ Chính anh muốn chính thức che chở cả cuộc đời.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.