Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Chương 10: Chờ đợi



Thư kí riêng đã giúp cô tìm một khách sạn ở gần bệnh viện, thật ra mấy ngày nay đã ngày đêm cực nhọc, trông chừng Vũ Chính mà không thể yên ổn nghỉ ngơi, cho tới bây giờ cô vẫn chưa bước vào phòng thuê một bước. Luôn ngủ trên ghế sô pha trong phòng bệnh, bởi vì môi của Vũ Chính phải thường xuyên được làm ướt nên thỉnh thoảng cô lại dùng một miếng bông thấm nước chấm chấm lên môi anh. Những việc này y tá sẽ làm nhưng mà cô nghĩ cho dù có là việc nhỏ đi nữa thì cô cũng muốn tự mình làm cho anh. Bởi vì anh đã từng nói “Muốn bước vào sinh mạng của cô, cùng cô chia sẽ buồn vui yêu giận”. Mà hiện tại chính là lúc cô phải hòa tan để bước vào sinh mạng của anh.

“Vũ Chính, y tá phải đâm một mũi kim vào anh để lấy máy làm xét nghiệm, có thể sẽ đau, anh cố chịu một chút nha.” Sau đó lại ghé vào tai anh nói: “Tuy y tá rất dịu dàng, nhưng mà không xinh đẹp bằng em đâu.”

“Vũ Chính, chúng em trở mình cho anh, nằm yên một thời gian quá lâu sẽ làm cho da anh bị lở loét dẫn đến bị hoại tử.”

“Vũ Chính, có đàm, em sẽ hút đàm ra cho anh…Chắc là anh không thoải mái, em sẽ nhanh chóng hút hết đàm cho anh, hút sạch rồi anh sẽ thấy thoải mái hơn.”

Mỗi một ngày, Hinh Ý không giây phút nào dừng lại việc kêu gọi ý thức của anh trở về, bác sĩ nói phương pháp này rất có ích cho việc làm cho người bệnh tỉnh lại. Lúc mới bắt đầu, cô chỉ có thể nhìn y tá làm, nhưng mà dần dần cũng theo y tá học được một số công việc của một hộ lý. Hiện tại, một số việc cơ bản hàng ngày của hộ lý cô đã có thể tự mình làm được.

Bởi vì Vũ Chính chẳng những bị gãy xương sườn, cột sống, xương ngực mà xương cổ cũng gãy, xoay người lại có thể thấy sau lưng có chút dị dạng, cho nên khi xoay người cho Vũ Chính chỉ có thể lựa chọn nằm ngửa hoặc xoay sang bên trái, ba người cùng nhau đỡ đầu, chân, thân cuộn tròn lại để xoay người cho anh. Mỗi khi thấy anh bị di chuyển như một con cá gỗ, lòng Hinh Ý đều co thắt lại.

Bác sĩ nói: “Trải qua vài lần làm phẫu thuật và vật lí trị liệu, hiện tại thân thể của cậu Giang đã khá hơn trước nhiều, nhưng còn cần phải chờ anh tỉnh lại cùng với làm thêm một vài quan sát trị liệu nữa.”

Lúc ấy Hinh Ý đã rất vui sướng hỏi có phải anh sẽ nhanh chóng tỉnh lại không.

Bác sĩ lại nói tiếp: “Nhưng mà những biến chứng phát sinh có khả năng sẽ làm tăng thêm tổn hại đến chức năng não, sẽ ảnh hưởng đến quá trình khôi phục ý thức. Thêm vào đó bởi vì thần kinh xương sống cùng tay phải tổn thương nghiêm trọng, làm cho nửa người dưới của người bệnh tê liệt cùng tay phải bị mất khả năng hoạt động.”

Hinh Ý khẽ giật mình, lập tức nói với bác sĩ: “Chỉ cần anh ấy còn sống, vẫn còn sống chính là đặc ân tốt nhất ông trời ban cho tôi.”

Ra khỏi phòng làm việc của bác sĩ, cô ngồi xụi lơ trên mặt đất, cắn răng khóc nức nở, nước mắt tùy ý rơi trên khuôn mặt không trang điểm. Chỉ cần anh còn sống, nhưng còn sống là tất cả sao?

Vũ Chính có thể nuốt, nhưng răng không thể nhai hết, Hinh Ý dùng ống hút nước, chen vào kẽ răng nói: “Vũ Chính, nuốt đi, nuốt đi.” Chỉ 160 ml nước mà phải đút trong gần một tiếng. Có thể cô chính là một người kiên nhẫn, dường như trên thế giới này, chỉ có cô là quan tâm đến sự tồn tại của Vũ Chính.

Cô còn mua dự phòng miếng lót tai, đệm lót chân, đệm lót mông, còn đặc biệt mang cho Vũ Chính đôi vớ đàn hồi dự phòng bị tắc tĩnh mặc, bởi vì người bệnh hôn mê hai tay hai chân không được hoạt động, khiến cho máu khó lưu thông, dễ dàng gây nên tình trạng tắc tĩnh mạch.

Mỗi ngày Hinh Ý đều giúp Vũ Chính vận động và mát xa tay chân, ngày ngày nhìn tấm thân gầy gò, lòng đều ẩn ẩn co rút đau đớn. Đặc biệt sau khi bác sĩ tuyên bố nửa người dưới bị liệt cùng với tay phải tàn phế, cô càng kiên trì không ngừng mát xa cho Vũ Chính.

Trong nước rất nhiều cuộc điện thoại đã gọi đến, nói suốt hơn một tháng, tuần trăng mật cũng nên chấm dứt rồi, làm sao lại không có chút tin tức nào truyền về. Mỗi lần đều làm cho Hinh Ý thấy áp lực, cô vốn có thể giảm bớp áp lực cho mình, nhưng mà ở bên kia Giang hình như có chút vấn đề, không có người quản lý nên mọi việc đều loạn cả lên. Tên Giang Vũ Minh kia càng kêu gào muốn chủ tịch lập tức xuất hiện, nếu không sẽ bầu lại ban giám đốc. Cô không phải người của Giang thị, tất nhiên cũng không có quyền nhúng tay vào, dần dần cảm thấy cục diện như đang vượt khỏi tầm khống chế của mình.

Chỉ là cho dù như vậy, cô cũng không biểu lỗ chút lo lắng nào trước mặt Vũ Chính còn đang hôn mê sâu, chỉ ở bên cạnh anh ôn lại những chuyện vui trước kia cùng tương lai của bọn họ.

“Vũ, sau này anh muốn có bao nhiêu đứa con vậy?”

“...”

“Em đã nghĩ rồi, hai đứa là vừa, sinh con trai trước rồi sinh con gái. Bởi vì anh trai có thể chăm sóc cho em gái nha! Anh biết không, khi còn bé em rất muốn có một anh trai.”

“…”

Hinh Ý vừa cẩn thận giúp Vũ Chính làm vài động tác vận động, vừa nói chuyện phiềm với anh, cô tin tưởng anh đang nghe thấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.