Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Chương 12: Giấu diếm



Vũ Chính bắt đầu bước vào giai đoạn trị liệu thứ hai, điều trị phục hồi chức năng. Thật ra thì như bác sĩ nói, trị liệu phục hồi chức năng mới là giai đoạn thách thức ý chí người bệnh nhất. Mỗi ngày như mọi ngày lặp đi lặp lại một động tác, vô cùng mệt mỏi.

Nhìn thấy Vũ Chính gian nan chỉ để làm những động tác giơ tay lên, buông tay xuống, đầu đầy mồ hôi, có lúc cắn răng, Hinh Ý tự hận mình không thể thay anh chịu nỗi đày đọa này. Chỉ là Vũ Chính xoay đầu lại, yếu ớt cười cười với cô, nụ cười ấm áp như ánh mặt trời phương đông.

Bởi vì Vũ Chính vừa tỉnh lại, hơn nữa tổn thương cột sống quá nặng cho nên lúc mới đầu mỗi ngày chỉ có thể ngồi vài phút. Nói là ngồi nhưng thật ra chỉ là nghiêng người trên giường bệnh khoảng 15 độ, bởi vì phần eo căn bản không thể chịu được áp lực. Mỗi một lần Hinh Ý mát xa hay xoay người giúp anh đều vô cùng dịu dàng cẩn thận, bởi vì hiện tại Vũ Chính của cô cũng yếu ớt giống như một đứa trả sơ sinh vậy.

Mặc dù Vũ Chính biết con đường mà tiếp theo mình sẽ phải đi sẽ vô cùng khó đi, nhưng mà anh chưa bao giờ tỏ ra một chút thất vọng nào trước mặt Hinh Ý, thậm chí về sau còn làm nũng như một đứa trẻ.

“Vũ Chính đến giờ uống thuốc rồi. Chúng ta uống thuốc nước trước được không?” Hinh Ý nâng giường bệnh lên cao, chuẩn bị đút thuốc nước cho anh uống trước. Vũ Chính là một người đặc biệt, từ nhỏ rất ghét uống thuốc nước, nếu lúc nào phải uống thì nhất định phải uống trước lúc anh uống những thuốc khác.

“Bụng no lắm, uống không nổi.” Vũ Chính xoay sang hướng khác nói.

Hinh Ý cảm thấy rất buồn cười, trước kia cô chưa bao giờ nhìn thấy Vũ Chính trẻ con như vậy. Hoặc là nói, cho tới bây giờ cô chưa từng nhìn thấy anh bị bệnh, trước kia anh giống như người không bao giờ mắc bệnh. Chỉ là bây giờ thì….Hinh Ý kéo dài suy nghĩ của mình. Cô cười to lên nói với anh: “Bướng bỉnh, uống mới có thể nhanh khỏi bệnh. Không phải anh nói ở trong phòng bệnh rất buồn bực sao? Bác sĩ nói vài ngày nữa là có thể tập ngồi. Đến lúc đó em và anh sẽ cùng nhau tản bộ trong vườn hoa, được không?”

Vũ Chính cố nén một nụ cười gian xảo, chậm rãi nói: “Muốn uống cũng được, nhưng mà…”

Hinh Ý đã biế anh muốn làm gì.

“Nhưng mà cái gì?”

“Phải hôn anh trước, hôm nay em vẫn chưa hôn anh.” Vũ Chính trẻ con nói.

“Được được được, làm sao mà đến hôm nay em mới phát hiện ra mình đã gả cho một anh bạn nhỏ vậy nhỉ?”

Anh thấy gian kế đã thành, vừa kề sát vuốt ve mặt Hinh Ý, vừa nói: “Miệng, miệng…”

Đang lúc hai người hôn nhau thì điện thoại của Hinh Ý vang lên. Cô đành phải ngượng ngùng đứng lên ra ngoài nghe điện thoại.

Khi cô nghe xong điện thoại bước vào thì Vũ Chính đã ngủ. Hinh Ý nghĩ lại để cho anh chạy thoát lần nữa rồi.

Thật ra thì Vũ Chính không có ngủ, anh nhắm mắt lại nghĩ, điện thoại của ai mà không thể nghe trước mặt anh, nhất định là Giang thị đã xảy ra chuyện gì. Nhưng mà nếu Hinh Ý không muốn làm cho anh lo lắng, anh phải làm thế nào đây? Thân thể của mình đã tàn phế, ngoại trừ tay trái có thể dần dần khôi phục lại năng lực, các cơ ở tay phải và toàn bộ cơ thể vì bị teo lại nên hiện giờ đã xuất hiện tình trạng liệt, nửa người dưới không có chút cảm giác gì, mỗi một lần Hinh Ý lau chùi hay mát xa cho Vũ Chính, nhìn những bộ phận cơ thể mình không có chút cảm giác, tận sâu nơi đáy lòng anh thấy vô cùng đau đớn!

Bầu trời hôm nay đặc biệt tươi sáng, ánh mặt trời xuyên qua bức màn che hắt vào phòng bệnh hạng nhất của bệnh viện John Hopkins.

Sau khi bác sĩ làm các kiểm tra cho Vũ Chính thì nói với Hinh Ý: “Hôm nay trình trạng sức khỏe của anh ấy không tệ, thời tiết tốt như vậy, thật đúng là cơ hội tốt để tản bộ.”

Thật ra thì một tuần trước Vũ Chính cũng đã chính thức ngồi được, chỉ là thời gian duy trì chỉ có thể hơn 10 phút. Trải qua một tuần lễ tập luyện, hiện tại đã có thể ngồi hơn một tiếng.

Cô vui vẻ cười với Vũ Chính, sau đó gọi hộ lý riêng vào.

Trước tiên Hinh Ý cẩn thận nâng Vũ Chính dậy, giúp anh tựa vào đầu giường, rồi giúp anh mặc quần áo và đội mũ tử tế vào. Mặc một bộ quần áo trắng ngồi tựa lưng vào đầu giường, ngoại trừ sắc mặt hơi tái nhợt và nhìn có vẻ hơi gầy, nhưng phong thái lại vô cùng tuấn lãng trông như một vì sao lấp lánh nơi chân trời.

Hộ lý ôm lấy Vũ Chính, sau đó cẩn thận đặt anh lên chiếc xe lăn có đệm lót mềm mại. Bởi vì tay phải của anh không hoạt động được, thân thể hơi nghiêng về bên trái, hai chân cũng vô lực mà đặt trên bàn đạp. Cẩn thận giúp anh điều chỉnh tư thế xong, cô còn giúp anh mang tất và giày.

Lúc cô mang tất vào cho anh, nhìn thấy bàn chân tái nhợt của anh, nước mắt thiếu chút nữa thì rơi xuống. Bởi vì tuy vẫn thường xuyên mát xa, nhưng các cơ bắp ở chân vẫn bị teo lại. Nhưng so sánh với trước kia thì rõ ràng đã gầy yếu hơn rất nhiều, hơn nữa một chút sức sống cũng không có.

Lúc cô ngẩng đầu lên, Vũ Chính đang nhìn ra ngoài cửa sổ, không hề nhìn cô. Cô cẩn thận lấy ra một tấm chăn dày, đắp vào chân cho Vũ Chính rồi đẩy anh ra khỏi phòng.

Đây là lần đầu tiên Vũ Chính ra khỏi phòng kể từ hai tháng bị thương, anh cố gắng thích ứng với ánh sáng bên ngoài. Bệnh viện John Hopkins không hổ là bệnh viện tốt nhất của Mĩ, toàn cảnh bệnh viện như một khu dân cư cao cấp, chung quanh đều là cây cối xanh tươi, còn có một bãi cỏ lớn.

Hinh Ý dừng lại dưới hàng ghế dài bên táng cây, lại điểu chỉnh tư thế ngồi thoải mái cho Vũ Chính, giúp anh đắp lại tấm chăn đã rơi xuống. Tuy đã là đầu xuân, nhưng vẫn còn chút lành lạnh, quan trọng nhất là người bị liệt phải đặc biệt giữ ấm, bằng không sẽ bị teo cơ rất nguy hiểm.

Vũ Chính nhắm mắt, chậm rãi hít một hơi, nhẽ nhàng nói với Hinh Ý: “Cảm giác có thể tư hô hấp thật là tốt.”

Sau khi cô nghe xong thì sững sờ, một giọt nước mắt rơi trên bải cỏ. Cô nhớ đến thời gian anh phải dựa vào thiết bị hô hấp mới có thể thở, nhớ đến bác sĩ người Pháp nói anh sẽ không tỉnh lại, nhớ đến sau khi chuyển đến bệnh viện Mĩ ba lần tình trạng trở nên nguy kịch. Người cô yêu bởi vì sự kiêu ngạo của mình mà chịu khổ, lại vui vẻ chịu đựng sự thật mình sẽ không thể đứng dậy được nữa như vậy. Cô nửa ngồi nửa quỳ trước xe lăn của Vũ Chính, nằm trên đầu gối không hề có cảm giác của anh, nức nở nói: “Thật xin lỗi…”

Vũ Chính chẫm rãi giơ cánh tay trái đã phục hồi được 80% chức năng của mình lên, vuốt ve mái tóc của Hinh Ý nói: “Đức ngốc!”

Lúc này, cách đó không xa sau một thân cây, có một người cầm máy ảnh không ngừng hướng mản hình chụp bọn họ. Đèn loang loáng làm cho Vũ Chính hơi chói mắt, nhưng anh không biểu lộ ra, giả vờ như không biết.

Nhưng Hinh Ý đã chú ý tới, cô không đuổi theo người kia, chỉ duỗi tay nắm chặt tay trái của Vũ Chính nói: “Bác sĩ nói không thể ra ngoài quá lâu, chúng ta vào trong đi, được không?”

Không đợi Vũ Chính trả lời, cô kéo phanh xe lăn, đẩy xa vào trong tòa nhà bệnh viện.

Buổi chiều hôm nay, sau khi Vũ Chính ngủ trưa dậy, cô liền nói với anh muốn chuyển đến Trung tâm phục hồi chức năng Mount Sinai nằm trên đại lộ 5 Manhattan ở New York.

“Bác sĩ nói hiện tại anh đã bước vào giai đoạn phục hồi chức năng, đó là bệnh viện được công nhận là nơi điều trị phục hồi chức năng xương sống tốt nhất, sẽ càng giúp cho quá trình hồi phục của anh. Ngày mai chúng ta sẽ xuất phát, đươc không?” Hinh Ý nằm nũng nâng cánh tay phải của anh lên mát xa vào những vị trí mẫn cảm.

Cả phòng bệnh yên lặng, Vũ Chính không trả lời cô. Cô cũng cảm giác thấy không khí có chút kì lạ, ngẩng đầu hỏi: “Làm sao vậy?”

Cả người Vũ Chính đều ngây ra như vậy, vô cùng yên tĩnh. Cô biết rõ đó chính là biểu hiện tức giận, mỗi khi anh tức giận sẽ yên tĩnh dụ thường như thế.

Qua một lúc lâu, anh chậm rãi mở miệng: “Em còn muốn giấu diếm anh bao lâu?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.