Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Chương 15: Khách không mời mà đến



Mặc dù hiện tại Giang thị đã huyên náo đến long trời lở đất, nhưng Hinh Ý cũng không dám nói gì trước mặt Vũ Chính, một mặt cô không muốn hai người lại rơi vào cục diện bế tắc như lần trước, mặt khác cô tin tưởng vào năng lực của Vũ Chính, cùng với tin tưởng chồng của mình nhất định có thể giải quyết mọi việc, huống chi anh còn có Lý Tử Ngôn có tiếng tăm như vậy đến trợ giúp.

Nói đến Lý Tử Ngôn, Hinh Ý cảm thấy rất khó hiểu, anh ta gần như ngày nào cũng chạy đến trung tâm phục hồi chức năng. Mỗi buổi sáng sau khi Vũ Chính làm xong trị liệu đều đi nghỉ ngơi, chỉ là vào mỗi xế chiều Lý Tử Ngôn đều đến đây, không phải đẩy anh đi ra ngoài tản bộ thì ở trong phòng không biết nói những thứ gì, cô cũng vô cùng hiểu phải tôn trọng không gian riêng của chồng mình, mỗi lần Lý Tử Ngôn đến đều tránh đi.

Tuy lúc nhìn thấy Vũ Chính nói chuyện với lão Lý, Vũ Chính không hề cảnh giác cùng buông lỏng làm cho cô rất yên tâm. Nhưng đồng thời, cô cũng có chút ghen. Từ sau khi Lý Tử Ngôn đến đây, buổi tối trước khi ngủ hai tiếng Vũ Chính mới chính thức thuộc về mình. Hết lần này đến lần khác sau khi Vũ Chính bị thương đều rất dễ dàng mệt mỏi, buổi tối hơn chín giờ đã đi ngủ. Dựa vào cái gì mà thời gian Lý Tử Ngôn nói chuyện phiếm với chồng mình lại còn nhiều hơn thời gian nói chuyện với mình chứ?

Hôm nay, lúc Lý Tử Ngôn ra về thì sắc trời đã tối hẳn. Hinh Ý đi vào phòng bệnh, Vũ Chính đang ngồi một mình trên chiếc ghế lớn trong phòng khách, trên đùi đang đắp một tấm chăn lông được đặc chế từ Ai Cập, còn đặt trên bàn một chiếc latop đa năng, tay trái chuyển động trên bàn phím. Anh đang chăm chú nhìn vào màn hình, thậm chí còn không phát hiện ra Hinh Ý đi vào.

Hinh Ý vừa đi đến gần anh vừa nói: “Đang nhìn cái gì vậy?” Có hơi lo lắng cho anh, bác sĩ nói bây giờ anh vẫn chưa thể quá vất vả.

Vũ Chính ngẩng đầu lên nhìn cô, dịu dàng nói: “Chỉ xem chút tin tức tài chính kinh tế thôi.” Vừa nói vừa đưa ngón tay lơ đãng dường như muốn sờ lên bàn phím nhẹ nhàng nhấn xuống một cái, thoát ra khỏi một đống những con số báo cáo.

Tay của cô đặt lên vai anh, độ mạnh yếu vừa phải mà mát xa, ánh mắt lơ đãng nhìn nghiêng về phía màn hình, thật sự chỉ là vài tin tức tài chính kinh tế mà thôi.

Bả vai cứng ngắc của anh bời vì những động tác mát xa của cô mà buông lỏng, cả tấm lưng đều dựa vào ghế sofa mềm mại, trên mặt còn lộ ra một chút mệt mỏi.

Hinh Ý đau lòng vuốt ve khuôn mặt gầy gò của anh, lại dùng giọng nói trầm thấp nói: “Vợ của anh đi rồi hả?”

Vũ Chính vốn đang mệt mỏi nhắm mắt lại sắp ngủ nghe những lời khó hiểu kia thì lập tức tỉnh lại hỏi: “Ai là vợ?”

Hinh Ý nhịn không được, cuối cùng bộc phát ra: “Vợ của anh, Lý Tử Ngôn, một ngày gần như một phần ba thời gian đều dành cho anh ta, không phải vợ của anh thì là cái gì? Không đúng, quả thật còn thân hơn cả vợ, cả ngày dính lấy nhau. Cũng chẳng phải có quan hệ công việc gì, trò chuyện cái gì mà mỗi ngày đều trò chuyện vậy hả? Không chịu dứt ra, gạt em sang một bên thì không nói, ngay cả thân thể của anh cũng không thèm quan tâm sao? Anh đang làm công cho anh ta sao? Hay là hai người thật sự có ‘cái kia’ hả?”

Sau khi cô nói xong một hơi, mặt phồng lên hồng hồng, lồng ngực bởi vì kích động mà phập phồng.

Vũ Chính giống như đang ngồi thiền, một lúc sau mới kịp phản ứng, đè nén, đè nén, cuối cùng cười ha ha, cười đến ho sặc sụa, vừa ho vừa nói: “Em…khụ khụ khụ…có thể xem như em…khụ khụ khụ…đang ghen phải không?” thật sự rất vuiu vẻ nở nụ cười, thì là bộ dạng Hinh Ý ghen chính là như vậy, cùng với hình tượng người phụ nữ mạnh mẽ trước kia thật sự kém rất xa.

Cô giúp anh vuốt ngực, mặt đỏ như một trái hồng chín mộng, từ mặt lan đến cổ. Cô cũng không biết tại sao mình lại nói như vậy, cô chỉ…lo lắng cho anh mà thôi, còn có, cô thừa nhận mình thật sự….thật sự ghen tị, hơn nữa còn ăn dấm chua với một người đàn ông.

Vũ Chính bình tĩnh lại, kéo tay của cô nói: “Thật xin lỗi đã không để ý đến em, anh chỉ có một chút chuyện muốn nhờ cậy cậu ấy thôi. Hơn nữa anh thề, anh sẽ quan tâm đến sức khỏe của mình, còn có…” anh ngừng một chút, vẻ vui sướng trên khuôn mặt càng nhiều hơn, “Anh tuyệt đối là một người đàn ông có tâm lí bình thường.” Anh nhìn Hinh Ý thật sâu như muốn hòa tan cô vào trong linh hồn của anh. Những nụ hôn nhỏ của anh rơi trên mặt cô, sau đó dùng cách thức tiêu chuẩn nhất hôn thật sâu trên môi cô, cuối cùng tiến công dần xuống cổ cô.

Toàn thân Hinh Ý dường như đang nóng lên, nóng đến kinh người. Chỉ là nghĩ lại, bác sĩ đã dặn, không thể “vất vả”. Vì vậy cô đứng vụt dậy, lặp bắp nói: “Bây giờ vẫn chưa thể làm….chuyện kia….chuyện kia…bác sĩ nói phải cấm dục.”

Vũ Chính đau đầu nhíu mày, giống như đùa bỡn nói: “Nói khi nào thế, anh chưa từng nghe thấy, chúng ta tiếp tục được không?” hình như có nghe qua, nhưng mà lửa tình đã bị nhóm lên làm sao có thể dập ngay được đây?

Cô nói thêm vào: “Có nói mà, không phải vừa rồi anh mệt mỏi sao? Được rồi, giờ thì lên giường ngủ đi.” Sau đó cô chuẩn bị sẵn xe lăn, vươn tay muốn đỡ anh lên. Thật ra thì Vũ Chính tuy gầy hơn trước kia rất nhiều, nhưng thân hình cao đến 1m 80, muốn một người phụ nữ như Hinh Ý một mình đỡ anh lên thì thật sự rất khó khăn, nhưng lúc ngồi lên xe lăn, Vũ Chính có thể mượn một chút lực của tay trái, cô cũng dễ dàng hơn rất nhiều. Lúc trước nếu như cô muốn làm vậy thì Vũ Chính cũng không muốn, bởi vì sẽ làm cho cô rất mệt. Sau đó cô nói, để cho người khác ôm đi ôm lại chồng của mình, rồi lại sờ tới sờ lui thì càng mệt mỏi hơn. Cuối cùng, Vũ Chính đành phải chịu thua cô.

Vũ Chính sau khi ngồi vào xe lăn còn nói: “Lên giường thì có thể, nhưng mà có thể làm một chút việc có ích cho thân thể và tinh thần hay không? Bây giờ anh còn chưa muốn ngủ!”

“Không được nghĩ đến nữa!” Lập trường của Hinh Ý vô cùng kiên định, có thể ngăn cản được cám dỗ nha!

“Được không?”

“Không được là không được.”

•••••••••••

Hinh Ý không ngờ mấy ngày sau lại có thêm một người còn đáng hận hơn Lý Tử Ngôn vạn lần đến.

Vũ Chính vừa làm xong vật lý trị liệu, quần áo đã ướt đẫm mồ hôi. Hinh Ý đẩy anh vào phòng giúp anh tắm rửa, thay quần áo. Sau đó cô đỡ anh lên giường mát xa cho anh, làm một vài động tác vận động cho hai chân dưới bị liệt của anh.

Lúc Vũ Chính đang từ từ nhắm mắt lại ngủ, cửa phòng bệnh đột nhiên bị một người dùng sức đẩy ra.

Vũ Chính bị đánh thức, Hinh Ý cau mày quay đầu lại, đang muốn quở trách người kia không biết lễ phép là gì. Ánh mắt của bọn họ đều chuyển sang phòng khách, nhìn người đang đứng trước cửa.

Giang Vũ Minh

“Anh hai, chị dâu. Thật sự là đã lâu không gặp.” Giang Vũ Minh đắc ý nói với bọn họ.

Hinh Ý nhìn thấy Giang Vũ Minh thì hận đến cắn chặt răng, nhưng vẫn cố nén giận. Cô nhìn sang Vũ Chính, vẻ mặt còn chưa tỉnh ngủ, hơn mười giây sau tỉnh táo lại mới mở miệng nói: “À, Vũ Minh hả!” bộ dạng giả trư ăn thịt cọp. (một thành ngữ ý chỉ anh giả nai ^^)

Giang Vũ Minh đi đến trước giường của Vũ Chính, vẻ mặt lo lắng nói: “Anh hai, thật là ngại quá, bây giờ mới đến thăm anh được. Nghe nói anh hưởng tuần trăng mật ở Pháp bị tai nạn em vô cùng lo lắng nha. Chỉ là, lúc vừa vào nhìn thấy những động tác cẩn thận của chị dâu, em tin tưởng anh nhất định có thể phục hồi.” Hắn ta đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “phục hồi”, tay trái vươn ra muốn bắt tay Vũ Chính tỏ vẻ “chúc mừng”. Bình thường anh em gặp mặt, cho dù không thân mật ôm nhau thì cũng phải thân thiết bắt tay nha.

Hinh Ý nhịn không được muốn đánh xuống một cái, nhưng Vũ Chính lại nhẹ nhàng nắm chặt lấy tay của cô.

Tay của Giang Vũ Minh đưa ra vài giây, sau đó hắn ta vỗ vỗ đầu, vẻ mặt hối tiếc nói: “Anh xem đi, gần đây công việc bận rộn quá, lại quên mất tay của anh hai…” Hắn không nói tiếp, chỉ hơi cười cười.

Không khí yên tĩnh trở lại, Vũ Chính và Hinh Ý đều tỏ vẻ chán ghét ruồi bọ, chán ghét lời nói của Giang Vũ Minh quanh quẩn bên tai.

Giang Vũ Minh lại cười khàn nói: “Thật ra thì lần này em đến đây là muốn nói với anh hai một tiếng, anh cứ yên tâm ở Mĩ dưỡng bệnh đi. Giang thị đã có em đây rồi! Em nha, tiếp nhận Giang thị thật sự là bận rộn vô cùng nha. Lần này đến Mĩ cũng là muốn bàn chuyện làm ăn mới thuận tiện ghé thăm anh hai luôn.” Sau đó, có một người đến nói: “Giang tổng, đến giờ họp rồi.”

Tiếng “Giang tổng” này Hinh Ý cảm thấy cực kì chói tai, trời mới biết cô rất muốn tát vào mặt cái tên Giang Vũ Minh kia.

Lúc này, rốt cuộc Vũ Chính lên tiếng: “Nếu quý nhân như Giang tổng đã bận việc như vậy thì Hinh Ý, em giúp anh tiễn Giang tổng đi.” Anh lười biếng mở miệng, dường như tấ cả đều không liên quan gì đến anh. Đôi mắt nhắm lại một lần nữa, dường như chuyện vừa rồi cũng không chút nào ảnh hưởng đến giấc ngủ của anh.

Hinh Ý đóng cửa phòng bệnh của Vũ Chính lại, đứng đối diện với Giang Vũ Minh lạnh lùng mở miệng: “Giang tổng, thứ cho tôi không tiễn xa được.”

Giang Vũ Minh rất hứng thú nhìn khuôn mặt tinh tế của cô nói: “Tôi đã nuốt cả Giang thị, đợi một thời gian nữa sẽ có thể nuốt chửng luôn Lâm thị, đến lúc đó sẽ ăn cả em nữa.”

Hinh Ý không hề tức giận, nhìn hắn nói: “Tôi chỉ sợ anh không tiêu hóa nổi lại bội thực mà chết thôi.”

Hắn đã có chút tức giận, “Một tên bị liệt thì có gì tốt? Tôi kém anh ta ở điểm nào chứ? Trước kia thì mệnh danh là thiên chi kiêu tử (con cưng của trời), cái gì mà hoàng tử đàn dương cầm, tổng tài Giang thị…., hiện tại thì sao? Anh ta không có gì cả, sống một cuộc sống của một kẻ tàn phế mà mỗi ngày đều cần người khác chăm sóc, rốt cuộc thì em yêu anh ta ở điểm nào? Lại nói tiếp, gia đình của em chịu gả em cho anh ta cùng lắm cũng chỉ là ham cái vị trí lúc trước của anh ta ở Giang thị mà thôi. Đừng nói với tôi là lúc này nhà họ Lâm vẫn chưa yêu cầu em ly hôn với anh ta!”

Hinh Ý tỏ vẻ phục tùng cười nhẹ nói: “Cho dù anh ấy không là ai cả, không có gì cả, tôi vẫn yêu anh ấy, trước kia, hiện tại, từ nay về sau, vĩnh viễn.”

Giang Vũ Minh phất tay áo bỏ đi, Hinh Ý nhìn bóng lưng của hắn nói: “Còn nữa, đừng để cho tôi nghe thấy anh nói anh ấy tàn phế lần nữa.” Cô căn răng, hung hăng nói, đôi mắt hồng hồng.

Cô đi vào phòng bệnh, nhìn thấy Vũ Chính đang ngủ, làn da tái nhợt, bởi vì quá gầy nên khuôn mặt trông cũng rất hốc hác. Vũ Chính của cô, sao có thể ẩn nhẫn như vậy chứ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.