Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Chương 17: Mất tích




Lâm Hinh Ý ra khỏi bệnh viện liền đi thẳng đến biệt thự ởNew York, mang đi tất cả thẻ căn cước và hộ chiếu, dùng máy bay riêng trở về nước một cách nhanh nhất. Toàn thân nóng bừng bởi lửa giận, không ngờ chồng của mình lại dùng thủ đoạn như vậy lừa gạt mình.

Thật ra thì cô cũng không rõ lắm mình tức giận vì chuyện này là đúng hay sai, có lẽ là đến giờ phút này cô cảm thấy mình vẫn chưa hiểu rõ Vũ Chính là một người như vậy, cô không có cách nào tiếp nhận mình là một người vợ chưa bao giờ hiểu rõ chồng của mình.

Lúc bắt đầu bước vào phòng bệnh, cô cũng lo lắng cho tình trạng sức khỏe của Vũ Chính, sau khi mình đi, anh có thể tự chăm sóc tốt cho mình không. Nhưng nghĩ lại, ông chủ lớn của JL, ở New York có không ít minh tinh ao ước được với tới, cỏn sợ không có ai chăm sóc anh sao?

Lý Tử Ngôn thấy Vũ Chính nhìn vợ của mình bỏ đi nhưng vẻ mặt lại không u sầu nên thử hỏi: “Bây giờ cậu có về nước không?”

Vũ Chính không trả lời ngay. Thật ra thì anh cũng biết bây giờ không phải thời cơ tốt nhất để trở về, hiện tại Giang Vũ Minh vẫn chưa hoàn toàn mất hết khả năng công kích, nếu vội vã trở về chỉ sợ sẽ đánh cỏ động rắn.

Vũ Chính nhàn nhạt mở miệng: “Chiều nay làm thủ tục xuất viện đi, chuẩn bị máy bay tối nay.”

“Nhưng mà vợ cậu đã dùng máy bay rồi, máy bay riêng của các người không thể dùng được nha!” Lý Tử Ngôn nhắc nhở.

Vũ Chính hứng thú thở dài một tiếng: “Aizz…” trên mặt hiện lên một nụ cười nhẹ.

Văn phòng tổng tài Giang thị trong nước.

Giang Vũ Minh đã liên tục ba ngày không có ra ngoài, vẻ mặt râu ria chán chường ngồi trước chiếc bàn làm việc cực lớn, ngẩn người nhìn số liệu trên máy tính.

Giá cổ phiếu của Giang thị đang rớt thảm, các cổ đông đều muốn mở cuộc họp đại hội đồng, những ngân hàng bình thường có quan hệ rất tốt giờ đây cũng đuổi theo đòi trả tiền. Điểm chết người nhất chính là bản thân hắn ta cũng đã quăng vào một số tiền lớn, còn lấy danh nghĩa cá nhân mà mượn nợ bên ngoài. Thật ra thì Giang thị còn có thêm vài hạng mục khác cũng làm ra tiền, nhưng làm thế nào cũng không thể đền bù được số tổn thất trong hạng mục hợp tác với JL.

Hắn gãi gãi đầu tóc rối bù, cầm lấy chai XO trên bàn uống một ngụm. Hắn làm thế nào cũng không nhớ nổi mình đã từng có liên quan gì đến vị lãnh đạo cấp cao của tập đoàn JL kia, mà ngay cả lần trước đến New York cũng là lần đầu tiên gặp Lý Tử Ngôn. Hắn cũng nghĩ mãi không ra tại sao lại hài dùng con cá lớn như vậy để hãm hại mình, hơn nữa là trọn đời không thể thoát được cái lưới hãm hại mình kia.

Lúc này cửa đột nhiên bị dùng sức mở ra.

Giang Vũ Minh cau mày, đang muốn nổi giận.

Người phụ nữ kia bước nhanh đến trước bàn làm việc, dùng sức vứt một chồng ảnh chụp trước mặt hắn. Khuôn mặt trang điểm dày cộm lộ ra vẻ tức giận. Nhanh chóng nói: “Anh mở mắt ta mà xem đi nha, nhìn xem anh ngốc thế nào, không điều tra rõ ràng đã hợp tác với JL.”

Giang Vũ Minh cầm lấy những tấm ảnh trên mặt bàn, mở ra xem. Vừa cúi đầu nhìn xuống thì toàn cơ thể đã trở nên căng cứng, gân xanh trên mặt bởi vì hàm răng gắt gao cắn chặt lại mà lộ ra.

Tất cả ảnh chụp đều là hình ảnh Lý Tử Ngôn nói chuyện với Giang Vũ Chính, bên trong phòng bệnh, bọn họ nói chuyện với nhau thật vui vẻ, trên bãi cỏ trong khuôn viên bệnh viện, Lý Tử Ngôn giúp Giang Vũ Chính tản bộ…

Giang Vũ Minh tức giận lật tung cả bàn làm việc lên. Tôi thật sự đã đánh giá thấp anh rồi, Giang Vũ Chính, không ngờ tới anh lại có thể tìm đến một chỗ dựa như Lý Tử Ngôn.

Hắn chán nản ngồi lại ghế, người phụ nữ kia nhìn bộ dạng chán chường của hắn, khóe miệng nhếch lên: “Chẳng lẽ anh lại để bại bởi một kẻ tàn phế như vậy sao?”

Giang Vũ Minh cũng không ngẩng đầu lên, chỉ liếc nhìn cô ta.

Cô ta ngồi lên người hắn, nhẹ nhàng mà kéo lỗ tai hắn lại nói vài câu.

Giang Vũ Minh lập tức hiểu ý nở nụ cười.

Trong tòa nhà làm việc của Lâm thị.

Lâm Hinh Ý vừa xuống máy bay đã đến thẳng đây, mười mấy giờ không hề nghỉ ngơi chút nào. Ở trong phòng họp cùng nhóm quản lý thương lượng về phương án giải quyết hạng mục hợp tác cùng JL, lúc bắt đầu nhìn thấy tường tận một phần số liệu, hàng chân mày của cô nhíu chặt, không thể giãn ra chút nào.

Mỗi khi hội nghị tạm nghỉ, cô cũng sẽ ngơ ngác nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ, chính mình cũng không biết mình đang suy nghĩ cái gì, có lẽ cô căn bản không muốn nghĩ ngợi được gì. Mấy tháng trước, cũng là trong lúc này, cô vẫn còn là người hạnh phúc nhất.

Cô nhớ rõ ngày đó tiệm áo cưới nổi tiếng nhất trong thành phố gọi điện đến nói áo cưới đặt may ở Paris đã đưa đến đây. Vũ Chính bởi vì bận việc ở Giang thị không thể hoãn lại được nên ngày đó ba ba đã cùng cô đi thử áo cưới.

Lúc cô từ phòng thử áo cưới bước ra, Lâm ba ba đã nói với cô: “Con gái của ba đã lớn như vậy, sắp lấy chồng rồi. Nhớ lúc còn bé con mặc váy lụa mỏng làm hoa đồng cho cô con đã ầm ĩ đòi mặc áo cưới xinh đẹp giống cô con. Hiện tại đã mặc áo cưới của chính mình rời khỏi ba mẹ rồi.” Hốc mắt có vài giọt nước mắt.

Hốc mắt Hinh Ý cũng hồng hồng, “Ba, ba đang gả con gái, không phải bán con gái.”

Lâm Đạt Bình cười ha ha nói: “Ai mà mua nổi bảo bối tâm can của ba hả?” Sau đó nắm lấy tay con gái nghiêm túc nói: “Vũ Chính là người đáng giá phó thác cả đời, cha không nhìn nhầm người, con vẫn sẽ là một công chúa hạnh phúc.”

Ba, con rể ba tín nhiệm nhất đang làm những việc gây tổn thất cho ba, ba có cảm thấy mình đã nhìn nhầm người không?

“Lâm tổng, Lâm tổng…” Trợ lí ngồi bên cạnh gọi cô đã kéo suy nghĩ của cô trở lại.

Cô nhìn thấy điện thoại trên mặt bàn đang không ngừng reo, trên màn hình hiện lên số điện thoại của Vũ Chính, cô nghĩ ngợi, trực tiếp từ chối.

Trợ lý ngạc nhiên nhìn cô.

Điện thoại tiếp tục không biết mệt mỏi mà reo lên, Hinh Ý cầm lấy nó kín đáo đưa cho trợ lí: “Nói tôi không có ở đây.”

Trợ lí nhận điện thoại, sắt mặc ngưng trọng, đưa điện thoại lại cho Hinh Ý, giọng run run nói: “Lý Tử Ngôn của JL.” Cô cũng không muốn mua chuyện vào thân, vừa nghe đối phương giới thiệu là Lý Tử Ngôn của JL thì giống như ném đi một củ khoai bỏng mà trả lại cho Hinh Ý.

Hinh Ý hít một hơi, cầm lấy điện thoại nói với anh: “Nếu như anh muốn thay anh ta làm thuyết khách thì không cần, nếu như muốn nói về hạng mục của các người cùng Giang thị thì xin mời anh tìm người phụ trách hạng mục kia của Lâm thị, Phan quản lí. Nếu như…”

Không đợi Hinh Ý nói xong, Lý Tử Ngôn đã cắt lời cô: “Tôi mặc kệ cô đang tức giận cái gì. Hiện tại tôi muốn nói cho cô biết, chồng của cô Giang Vũ Chính đã về nước, chỉ là hiện tại cậu ta đã mất tích.” Khi nói chuyện giọng nói có chút tức giận, còn có tiếng nghiến răng.

Cả người cô chấn động, làm sao có thể, Vũ Chính mất tích?