Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Chương 24: Thử



Trong thư phòng của biệt thự nhà họ Giang.

Ánh mắt của Giang Vũ Tuyên, chị hai của Giang Vũ Minh không chút cảm xúc nhìn Lâm Đạt Quảng, sắc mặt âm hiểm gần như chảy nước.

“Qua vài ngày nữa Vũ Chính sẽ ra tay, hiện tại ông ở trong Lâm thị còn nắm chắc được bao nhiêu phần?”

“Trong hạng mục với JL lần trước Lâm thị cũng chịu thiệt hại rất lớn, hiện tại có người đang điên cuồng thừa dịp này mà thu mua một số cổ phần khá lớn của Lâm thị, tôi cũng không biết chuyện gì đang xảy ra nữa. Hiện tại trong tay tôi nắm giữ cũng không bao nhiêu.” Lâm Đạt Quảng thấp giọng chán nản nói.

Thật sự ông ta cũng không biết đang xảy ra chuyện gì, dường như có người đang đứng phía sau chỉ đạo tất cả.

Giang Vũ Tuyên cau mày, gần đây Giang thị cũng không hề bình yên, bởi vì trong hạng mục với JL đi khắp nơi gom góp tài chính, hiện tại đang thiếu một khoản nợ lớn, điểm chết người nhất là tên Giang Vũ Chính kia đã trở lại.

Nhắc tới Vũ Chính cô lại nhận không thể giết chết nó. Đứa em trai bảo bối của cô cũng bởi vì nó mà phải lưu lạc ở nước ngoài. Cô đã sớm nhắc nhở Vũ Minh là Vũ Chính không phải một ngọn đèn đã cạn dầu, không ngờ nó lại không kiên nhẫn như vậy, giờ thì…, cô tuyệt đối không thể để cho mình thua trên tay nó.

“Ông tiếp tục trở về giám sát Lâm thị, tôi không tin nó ngay cả gia nghiệp của nhà vợ mình cũng muốn nuốt.” Giang Vũ Tuyên biết rõ Giang Vũ Chính yêu Hinh Ý như yêu mạng, lúc trước khi nó dám chống lại lời của ông nội trong lúc bệnh tình nguy kịch đã dặn dò, tình nguyện từ bỏ 30% cổ phần của công ty cũng không đính hôn với tiểu thư nhà họ Phương thì cô đã nhìn ra.

Nhưng mà cô cũng không nhìn ra được đến tột cùng Giang Vũ Chính muốn làm gì, nó muốn nắm bắt Lâm thị với mục đích gì? Theo lí mà nói, là con rể của nhà họ Lâm, nếu nó muốn gia nhập vào Lâm thị thì cũng có thể có một vị trí nhất định, vì sao phải đi nước cờ hiểm này chứ? Một ý niệm không tốt chợt lóe lên trong đầu cô, chẳng lẽ nó…

Vũ Chính ngồi trong văn phòng tổng tài tòa nhà Giang thị, nhìn những hạng mục của công ty bị Vũ Minh làm cho rối tung lên, hàng mi nhẹ khép lại, môi hơi nhếch lên.

Các giám đốc bộ phận tài vụ cùng bộ phận kinh doanh đều rất phẫn nộ, không lên tiếng.

Thật ra thì cũng không thể trách bọn họ, ông chủ yêu cầu làm, sao bọn họ có thể không nghe theo? Huống chi khi đó Giang Vũ Minh lại nắm quyền cao nhất.

Sau khi Vũ Chính xem hết những văn kiện cùng báo cáo, nhấn nút gọi Kelvin vào.

“Thông báo cho bộ phận nhân sự, bộ phận tài vụ do Ngô Trạch tiếp nhận, bộ phận kinh doanh để cho Phàm Kính tiếp nhận. Về phần hai vị này…”

Anh nhìn hai người kia cũng đang yên lặng nhìn anh: “Thì đều đưa đến bộ phận nhân sự.”

Lúc đầu giám đốc La bộ phận tài vụ không phục: “Giang Vũ Chính, lúc ba của tôi thay Giang thị giành thiên hạ không biết anh còn đang ở đâu đấy. Hiện tại anh dám một cước đá văng tôi sao? Tôi cũng không tin…”

Không đợi ông ta nói xong, Vũ Chính dựa lưng vào chiếc ghế bên bàn làm việc, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, khuôn mặt hiện lên một chút mệt mỏi.

Bảo vệ hiểu ý lập tức kéo ông ta ra ngoài.

Trợ lí tổng giám đốc Kelvin lo lắng nhìn anh, “Giang tiên sinh, muốn nghỉ ngơi một chút không?”

Trên danh nghĩa anh là trợ lí tổng giám đốc, nhưng trên thực tế lại là người Vũ Chính tin tưởng nhất, anh được Vũ Chính mang về từ Mĩ, là một trong số ít những người biết Vũ Chính là ông chủ của JL, từ khi du học trở về đi theo Vũ Chính vẫn luôn ở bên cạnh anh. Cho nên trước mặt mọi người vẫn giả vờ gọi anh là Giang tiên sinh.

Vũ Chính chỉ hơi cau mày, không trả lời anh. Cơn đau đầu chết tiệt đánh úp lại từng cơn, cộng với việc ngày hôm nay đã ngồi trong một tư thế liên tục bốn tiếng đồng hồ, toàn thân đều vô cùng khó chịu.

Kelvin biết sau khi anh bị tai nạn rất dễ bị mệt, lập tức đỡ anh lên xe lăn đẩy vào phòng nghỉ ngay trong văn phòng.

Sau khi Vũ Chính trở về phòng nghỉ của anh được thiết kế lại, còn có một toilet thiết kế dành riêng cho anh.

Đang lúc Kelvin giúp anh đắp lại tấm chăn rồi kéo màn lại thì tiếng chuông điện thoại vang lên.

Vũ Chính cau mày, trên vầng trán tái nhợt đã lấm tấm một tầng mồ hôi, như là không nghe thấy điện thoại đang vang lên.

Kelvin đành phải nhận điện thoại.

“Lý tiên sinh.” Anh cẩn thận đi đến phía bên trái Vũ Chính nói với anh.

Vũ Chính biết Lý tiên sinh chính là chỉ Lý Tử Ngôn, cũng không muốn cậu ta phải lo lắng nên mở mắt ra cầm lấy điện thoại.

Cả cuộc điện thoại anh chỉ nói “Ừ”, “Tuần sau tôi trở về.”

Bên kia Lý Tử Ngôn nghe thấy giọng nói yếu ớt của anh cũng vô cùng lo lắng, chỉ muốn khuyên anh cứ để mọi chuyện từ từ rồi trở về xử lí cũng không muộn, không nghĩ tới anh đã trực tiếp cúp điện thoại.

Vũ Chính nằm trên giường, cơn đau đầu cũng gần hết, toàn thân đẫm mồ hôi ngược lại càng làm anh thêm tỉnh táo, chỉ nhắm mắt lại nhưng không ngủ.

Chuyện này phải nhanh chóng giải quyết cho thật tốt, kéo dài càng lâu, đối với Giang thị cùng Lâm thị mà nói cũng không phải chuyện tốt.

Văn phòng tòa nhà Lâm thị.

Hinh Ý vẫn bận rộn như bình thường, bởi vì tổn thất nặng nề trong hạng mục hợp tác với JL, cả công ty đều rốt tung lên, hơn nữa đáng sợ nhất chính là có người bên ngoài đã thu mua cổ phần của công ty, bên trong các cổ đông đều rục rịch, tình thế giống như đang dần dần thoát ra khỏi tầm khống chế của cô.

Giọng nói của thư kí vang lên từ đường dây nội bộ, “Lâm tổng, Phương Đổng nói muốn gặp cô.”

“Mời dì ấy vào!” aizz, lại thêm một tam cô lục bà rồi. Chỉ là bình thường cô rất ít lui tới với Phương Đổng, sao đột nhiên lại tới đây?

“Hinh Ý à, dì đi thử lễ phục cùng với Khứ Hằng và Quảng Trường mới thuận đường ghé qua đây thăm cháu một chút. Dạo này cháu và Vũ Chính có khỏe không?” Phương Đổng chậm rãi mở miệng, khóe miệng hơi nhếch lên.

Phụ nữ nhà họ Phương đều có đặc điểm như vậy, nói chuyện thường có thói quen nhìn từ trên xuống dưới, kể cả mẹ của mình. Tuy những năm gần đây thế lực của nhà họ Phương rõ ràng đang suy sụp trên thương trường, nhưng bởi vì bám theo Lâm thị cho nên người hay gia cảnh vẫn có thể duy trì như trước.

Hinh Ý cũng khách sáo trả lời: “Dì sao phải chạy tới đây vậy? Cứ bảo cháu xuống quán cà phê bên dưới là được rồi?”

Cô nhìn thấy khuôn mặt trang điểm lòa loẹt của Phương Đổng thì trong lòng dâng lên một cảm giác chán ghét, đột nhiên muốn nhanh chóng về nhà. Nhớ tới lúc sáng Vũ Chính lại ngủ nướng như trẻ con, cô nhìn ly trà trước mắt bốc khói, vẻ mặt cũng giãn ra.

Thật ra thì bình thường Vũ Chính đều thức dậy trước cô, hơn nữa vô cùng đúng giờ, cho tới bây giờ cũng chưa từng ngủ nướng. Nhưng mà sáng hôm nay lần đầu tiên anh lại không muốn xuống giường, cô sợ anh mệt mỏi nên muốn bảo trợ lí của anh hủy bỏ lịch trình hôm nay.

Anh dường như đoán được cô sẽ để anh không đi làm nên hắng giọng hỏi: “Sao em không gọi anh dậy? Đến muộn rồi.”

Cô biết rõ cho tới bây giờ anh đều yêu cầu rất cao đối với nhân viên cũng như với mình, nhưng mà thời gian chuẩn bị của anh trước khi ra ngoài nhiều hơn người khác gấp vài lần, mỗi lần Hinh Ý đều rất đau lòng, nhìn thấy anh đi giải quyết gọn gàng từng việc mà đối với người khác được xem là “impossible mission”. (nhiệm vụ bất khả thi)

“Dì nói này Hinh Ý, gần đây con có nghe thấy tin đồn gì không?” Phương Đổng thử hỏi.

Cô kéo suy nghĩ của mình trở lại: “Tin đồn gì?”

“Nghe nói bên ngoài có người thừa dịp thu mua cổ phần của Lâm thị hả? Còn nữa, cổ phần của Giang thị hình như cũng bị một thế lực nào đó thâu tóm. Có phải có người đang muốn chơi hai nhà Giang Lâm chúng ta không?”

“Dì nghe những lời đồn bên ngoài làm gì? Với tư cách là người đứng đầu Lâm thị cháu biết những lời đồn bên ngoài chỉ là mặt trái, cơ cấu hoạt động của Lâm thị vẫn rất bình thường.” Cô hơi giật mình, tại sao là hỏi chuyện này?

Hinh Ý lại cười cười hỏi: “Chẳng lẽ dì không tin tưởng cháu?”

Phương Đổng xấu hổ ho khan: “Sao lại thế được? À, đúng rồi, gần đây sức khỏe của Vũ Chính đã khá hơn chút nào chưa? Lần trước trong bữa tiệc nhìn thấy nó, hình như sắc mặt không được tốt lắm.” Bà thức thời nhanh chóng chuyển đề tài.

“Nhờ phúc mọi người quan tâm, gần đây cũng không tệ lắm.”

Thật ra thì cô rất muốn nói, không có mọi người “quan tâm” có lẽ sẽ nhanh khỏe hơn. Thời gian trước lúc nghe nói anh một lần nữa trở lại Giang thị, biết rõ anh cần nghỉ ngơi mà vẫn cứ kéo đến nhà “thăm nom”.

Lúc Hinh Ý về đến nhà đã là hơn bảy giờ tối, hôm nay bởi vì hủy bỏ một hội nghị buổi chiều cho nên cô về nhà sớm hơn bình thường.

Nhưng mà dù có về nhà theo thời gian bình thường thì Vũ Chính cũng về trễ hơn mình. Trước kia bởi vì Giang Vũ Minh nhúng tay vào Giang thị, rất nhiều thứ bị làm cho rối tung, hiện tại Vũ Chính cầm lái một lần nữa, tất nhiên sẽ không để cho Giang thị tiếp tục xuống dốc, cho nên khoảng thời gian này vô cùng bận rộn.

Hinh Ý cho dù có lo lắng cho sức khỏe của anh cũng không làm gì được, dù sao việc Vũ Chính đã quyết thì trên thế giời này cũng không có ai có thể thay đổi được.

Nhưng mà lúc Hinh Ý lái xe vào gara cảm thấy rất khó hiểu, hôm nay lái xe đã đưa anh ra ngoài xe nhưng giờ xe vẫn còn đậu trong gara.

Hinh Ý đi vào trong vườn hoa, xa xa nhìn lên thư phòng, trong thư phòng không có ánh đèn, mà phòng ngủ lại có ánh đèn nhàn nhạt xuyên qua bức màn.

Cô cảm thấy rất khó hiểu, từ sau khi anh trở về từ Mĩ, anh dường như mỗi lúc trời tối đều ở trong thư phòng đến gần mười một giờ mới trở về phòng ngủ.

Bởi vì lo lắng nên bước chân cũng nhanh hơn.

Đẩy mạnh cửa bước vào, quản gia vội vàng chạy tới.

“Vũ Chính về rồi sao? Đang ở trong phòng ngủ sao?” Cô nóng lòng hỏi thăm.

Quản gia tuy cũng lo lắng nhưng lại không nóng vội, “Chiều nay thiếu gia đã trở về, lúc về sắc mặt không được tốt lắm, sau khi xuống xe thì trợ lí Thẩm đã cõng thẳng vào phòng. Trợ lí Thẩm nói có thể thiếu gia quá mệt mỏi nên bị đau đầu, còn nói thiếu gia dặn không cần phải gọi bác sĩ. Vừa rồi thiếu gia nhận một cuộc điện thoại nên đã bảo trợ lí Thẩm về công ty lấy văn kiện.”

Hinh Ý cau mày, bước nhanh lên cầu thang xoắn ốc. Bình thường khi được người khác cõng xuống xe Vũ Chính đều cảm thấy không được thoải mái, hôm nay lại chịu để người khác trực tiếp cõng lên phòng ngủ, cô càng nghĩ càng lo lắng.

Trong phòng chỉ có chiếc đèn âm tường le lói, sau khi Hinh Ý đẩy cửa phòng ra, giẫm lên tấm thảm mềm mại đến bên cạnh giường.

Chỉ thấy Vũ Chính đang lẳng lặng nằm trên giường, tuy đang ngủ nhưng vẫn cau mày. Dù chỉ có ngọn đèn âm tường nhưng vẫn có thể nhìn ra khuôn mặt trắng bệch của anh.

Hinh Ý nhẹ nhàng ngồi bên mép giường, lấy tay khẽ vén những sợi tóc rơi trên trán anh sang một bên, ngón tay cảm thấy ươn ướt, thì ra là mồi hôi.

Đau lòng vô cùng, cô chỉ có thể cúi đầu đặt những nụ hôn nhỏ vụn trên mặt anh, giống như chuồn chuồn lướt nước, sợ đánh thức anh.

Nhưng anh lại hơi giật giật, chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy cô thì khóe miệng yếu ớt hiện lên một nụ cười.

Đôi mắt Hinh Ý rưng rưng, nhẹ nhàng cười với anh, nắm tay của anh nói: “Đánh thức anh rồi sao?”

“Không có, anh mơ một giấc mơ, trong mơ có em và anh, còn có một công chúa đến hôn chúng ta, cho nên anh không thể chờ đợi được nữa mà tỉnh lại.”

“Chỉ biết ba hoa! Đầu còn đau không? Có muốn em gọi bác sĩ đến ngay bây giờ không?”

“Cũng không phải bệnh gì nặng, cùng lắm chỉ là mệt một chút thôi, nghỉ ngơi một lát là được rồi.”

“Nếu không thì sắp xếp thời gian đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe đi, lần trước không phải bác sĩ Dương đã nói anh phải trở lại bệnh viện…”

“Anh đói bụng, anh còn chưa ăn cơm trưa nữa.” Người này am hiểu nhất chính là đánh trống lảng.

Nhưng là lần này lại làm cho Hinh Ý tức giận, “Vì sao còn chưa ăn cơm trưa, Kelvin làm gì hả? Anh ta…” cô hơi kích động.

“Anh đói bụng.” Lại khoác lên mình cái ánh mắt đáng thương, đây quả thật là đòn sát thủ.

“Được rồi, để em gọi quản gia mang đồ ăn lên.” Hinh Ý dỗ dành anh.

“Anh muốn ăn mì Ý hải sản do em nấu.” Người này am hiểu nhất chính là một tấc lại tiến thêm một thước.

Hinh Ý nhìn thấy sắc mặt yếu ớt tái nhợt của anh, không thể tưởng tượng được anh còn nhớ đến món mí Ý hải sản.

Đó là món mà lúc còn bên Mĩ cô đã đọc sách và nấu cho anh ăn trong nhà trọ. Bọn họ học đại học ở hai thành phố khách nhau, Noel năm đó, anh một mình lái ô tô vượt hơn 1000 km đến gặp cô.

Boston tuyết trắng bồng bềnh, cô từ trên cửa sổ nhà trọ nhìn xuống, Vũ Chính mặc áo khoác màu đen đứng tựa vào xe, thở ra khói trắng phất tay với cô.

Giờ khắc ấy, những giọt nước mắt nóng hổi lưng tròng.

Trong căn hộ không có gì cả, chỉ còn một chút súp hải sản còn lại của buổi trưa, cô lấy nó làm cho anh món mì Ý hải sản.

Thật ra thì Vũ Chính cũng không nghĩ tới một Lâm Hinh Ý được nuông chiều từ bé lại biết nấu ăn, vừa ăn vừa khen ngợi cô đảm đang.

Thật ra thì cô cũng muốn nói cho anh biết, cô chỉ biết làm món này.

Nhưng lại không ngờ rằng anh đột nhiên nói: “Từ nay về sau, không cho em nấu cho những người khác ăn, chỉ được nấu cho anh ăn.”

Cô không biết, thì ra anh trong mắt người khác luôn khách sáo giữ lễ lại có thể báo đạo như vậy.

Trong nháy mắt đã nhiều năm như vậy, không nghĩ tới anh vẫn còn nhớ rõ.

“Được, em đi nấu.” Hinh Ý lấy lại tinh thần, đã nhiều năm như vậy không xuống bếp rồi sao.

Nhưng mà Giang Vũ Chính, anh là kẻ bại hoại nhất trên thế giới.

Lúc Hinh Ý làm xong món mì Ý hải sản mang tới trước mặt anh, đút cho anh hai miếng anh lại nói no rồi, không thèm nể tình chút nào.

Vốn muốn bắt anh phải ăn nhiều một chút, nhưng nghĩ kĩ lại, bời vì anh đã làm phẫu thuật dạ dày cho nên mỗi bữa ăn không được bao nhiêu, thì thôi vậy.

Khi cô muốn đi ra ngoài thì Vũ Chính gọi cô lại.

Mặt Hinh Ý đầy vẻ nghi hoặc nhìn anh, anh lẳng lặng nói: “Tuần sau anh muốn sang Mĩ.”

Hinh Ý cũng yên lặng không nói gì.

“Không được.” Cô đột nhiên nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.