Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Chương 26: Một bước cuối cùng



Biệt thự tại Long Island New York nằm bên bờ biển rộng, làm cho người ta có cảm giác yên bình kèm theo một chút xa hoa.

Vũ Chính vừa mới tham dự một hội nghị cùng với các cổ đông, lúc này đã là hơn mười một giờ tối.

Anh mệt mỏi ngả người vào chiếc ghế da thật lớn cạnh bàn làm việc, nhấn điện thoại gọi Kelvin vào.

“Hủy bỏ hành trình ngày kia, gọi điện thoại cho giám đốc bộ phận tiếp thị bên MBH, hẹn gặp vào tối mai.” Giọng nói của anh vẫn giống như bình thường, nhàn nhạt, không làm cho người ta phát hiện ra bất kì thay đổi nào.

Kelvin liếc nhìn ông chủ, có chút lo lắng nhưng vẫn nói: “Vâng.” Rồi xoay người rởi khỏi thư phòng.

Vũ Chính nhìn vào màn hình máy tính, nhớ tới hội nghị vừa rồi, tay trái chậm rãi dùng sức nắm chặt tay vịn của ghế.

Một bộ phận đại cổ đông của JL không tán thành việc mang cờ trống tiến quân sang nước khác, đặc biệt là dạo này nền kinh tế toàn cầu không được khả quan. Bọn họ tán thành việc xác nhập Lâm thị cùng Giang thị sau đó nuốt luôn cả hai, như vậy có thể tiết kiệm được rất nhiều chi phí cho giai đoạn chuẩn bị. Nhưng mà trợ giúp công ty hai nhà thoát khỏi tình trạng khó khăn lại còn phải triệt để thay đổi hình thức kinh doanh, cuối cùng bao nhiêu lợi ích đều rơi vào túi Vũ Chính, bọn họ nhất định sẽ không vui.

Nhưng mà ngại thế lực của Vũ Chính trong JL nên bọn họ chỉ dám dựa vào một người Hoa trong JL có thể chính thức ngang tài ngang sức với Vũ Chính – Hà Cảnh Thịnh.

Đối phó với một đám sâu bọ không còn cách nào khác phải từng bước từng bước tiến công, bắt giặt phải bắt vua trước.

Hà Cảnh Thịnh có một cô con gái mà ông ta rất yêu thương, Hà Thư Mẫn. Vừa khéo khi còn học đại học Vũ Chính cũng từng có quan hệ đàn anh với cô, sau này trong công việc cũng thường tiếp xúc, tình bạn cũng xem như sâu nặng. Nhưng mà anh có thể giúp cô một chút trong MBH, quan hệ có ích như vậy sẽ không khó để cho cô nhận lời.

Địa điểm hẹn là lầu dưới khách sạn Ritz-Carlton ở Lespinasse Manhattan, nhà hàng cao cấp nhất, đắt tiền nhất ở New York.

Nhà hàng yên tĩnh gần như là đơn điệu, những đường nét hoa văn trang trí cao quý, các thiệt bị nội thất đều mang vẻ quý phái cùng trang nhã.

Vũ Chính mặc một bộ vest màu trắng, trông giống như một quý công tử thanh nhã trong những bộ phim thời loạn đen tối.

Nhưng mà hôm nay không phải đi hẹn hò với tình nhân, anh nhớ đầu tuần nói chuyện điện thoại với Hinh Ý, cô nói đã chuẩn bị một món quà cho mình, rốt cuộc là món quà gì nhỉ? Anh đột nhiên cảm thấy rất xúc động, bởi vì quá nhớ cô.

Thì ra hôn nhân chính là như vậy, đã quen mỗi buổi tối đều có người đó ngủ bên cạnh mang lại cho mình cảm giác an tâm.

Anh cũng không quen giường, căn nhà ở New York trước kia anh cũng thường tới, nhưng mà rất khó tập thành thói quen không có cô ngủ bên cạnh.

Có lẽ, nơi có cô mới gọi là nhà, là vì có cô, cho nên mới có gia đình ấm áp.

Khóe miệng anh nhẹ nhàng nhếch lên, trong ánh mắt đều là niềm vui ôn nhu nên không chú ý tới Hà Mẫn Tư đã được nhân viên phục vụ dẫn vào.

Hà Mẫn Thư cũng là một cô gái xinh đẹp, trang điểm cẩn thận tỉ mỉ, nhưng không ai dám xem thường năng lực của cô, sau khi tốt nghiệp không vào công ty của ba cô mà vào MBH dưới quyền JL dốc sức làm một giám đốc tiếp thị. Nhưng mà hôm nay ăn mặc vô cùng nghiêm túc, không giống như có hẹn, mà giống như đến đàm phám hơn.

“Em nói này Ken, nụ cười dịu dàng kia của anh nhất định là không dành cho em rồi, phải không?” Cô biết rõ anh đi lại bất tiện nên chủ động đến bên cạnh anh nhẹ nhàng in xuống một nụ hôn chào hỏi lịch sự.

Vũ Chính cũng rất lịch sự hôn nhẹ lên gương mặt cô, cười nói: “Đã nhiều năm như vậy, em vẫn luôn giữ phong cách ứng xử của Lôi Phong không hề thay đổi.”

Lúc nói còn cố ý quan sát trang phục của cô.

Cô không để ý nhún vai, “Vừa họp xong là chạy đến ngay, dù sao cũng không phải gặp gỡ tình nhân, mặc một bộ trang phục gò bó tra tấn chính mình làm gì?”

Sau đó còn đùa dai cười nói: “Hay là anh muốn tìm một tình nhân?” nhớ năm đó ai cũng biết cô đã từng ngược xuôi theo đuổi Giang Vũ Chính.

Vũ Chính giả vờ tức giận nói: “Hay nhỉ, còn muốn khi dễ người tàn tật như anh à?”

Khuôn mặt Hà Thư Mẫn trở nên buồn bã, cô không ngờ anh có thể thoải mái nói như vậy, thật thì ra cô cũng chỉ thông qua báo chí mới biết chuyện anh gặp tai nạn, lúc ấy thật sự cho dù anh đã là chồng người khác thì lòng cô vẫn cảm thấy đau đớn co rút từng đợt. Có lẽ mình đã xem anh như một người bạn thân, cho nên mới quan tâm như vậy.

Vừa rồi lúc đến bên anh cúi người xuống hôn anh nhìn thấy chân của anh, tuy không nhìn ra có gì khác với chân người bình thường nhưng cô biết rõ anh đã không còn có thể đứng dậy được. Đã không còn có thể nhìn thấy hình bóng anh đấu bóng rổ với những người da đen nữa rồi.

Cô tranh thủ thời gian điều chỉnh cảm xúc của mình, không muốn để cho anh nhìn thấy tâm trạng không ổn của bản thân.

“Hôm nay anh hẹn em ra thật ra thì có chuyện muốn nhờ em giúp đỡ.” Vũ Chính cũng biết cô là người thông minh nên không cần phải quanh co lòng vòng làm gì.

“Em biết, em muốn em giúp anh thuyết phục ba ba. Em cũng biết rõ, lần này anh đến đây không thành công thì sẽ không về.” Trên mặt Hà Thư Mẫn hiện lên một nụ cười khổ, người mà mình ngày nhớ đêm mong cũng chỉ những lúc cần thì mới nhớ đến mình.

“Em biết anh không có ý như vậy, anh...” Vũ Chính nhìn thấy cô như vậy thì có chút đau lòng, lúc trước nhất quyết từ chối cô bởi vì anh đã có Hinh Ý, lúc kết hôn cũng có gửi thiệp mời sang Mĩ cho cô, nhưng mà tổn thương vẫn chính là tổn thương, không có lí do gì cả.

Cô không để anh nói tiếp, “Em tình nguyện giúp anh, nhưng mà em cũng có một điều kiện.” Hiện tại cô cũng không còn là một cô bé cái gì cũng không hiểu như trước nữa.

“Sau khi dự án xác nhập kết thúc, em muốn về nước.” Cô muốn nhìn thấy người phụ nữ kia rốt cuộc là thành công như thế nào mới có thể có tư cách xứng với anh.

Vũ Chính nhìn vào bình hoa trang trí của nhà hàng suy nghĩ: “Đến lúc đó thật sự cũng rất cần em.”

Sau khi trở lại biệt thự, Vũ Chính bảo Kelvin mang một kế hoạch phát triển lâu dài sau khi xác nhập Lâm thị và Giang thị lại, bây giờ anh còn một cửa ải cuối cùng. Đây chính là chướng ngại vật cuối cùng mà anh phải quét dọn cho Giang thị và Lâm thị.

Sau khi Kelvin cầm văn kiện đưa đến cho anh xem xong, Vũ Chính bảo anh dùng tốc độ nhanh nhất đưa tới tay Lâm Đạt Bình. Anh tin rằng Lâm Đạt Bình nhất định không phải là một ông già cổ hủ cố chấp, đối với kết quả như vậy, ông sẽ không kích động. (aizz chết anh rồi)

Vũ Chính điểu khiển xe lăn đi đến bên cửa sổ nhìn xuống bờ biển, rất nhanh anh có thể quay trở về gặp Hinh Ý, anh muốn tặng cho cô món quà kết hôn lớn nhất.

Sau khi Giang thị và Lâm thị xác nhập sẽ trở thành tập đoàn lớn nhất châu Á, anh muốn dành cho Hinh Ý một “Giang Lâm” hoàn mĩ.

Lâm Đạt Quảng ngồi trong văn phòng phó tổng tài của Lâm thị, vẻ mặt tràn đầy u sầu hút xì gà, lòng phiền muộn rốt bời.

Dạo này ông ở trong Lâm thị thật sự không được thuận lợi, nguyên nhân là vì lần hợp tác cùng Giang Vũ Minh cùng JL tổn thất một số tiền lớn, sau khi trở về Hinh Ý nhìn ông chằm chằm, không cho ông làm việc gì lớn trong Lâm thị. Thậm chí người của ông đưa ra rất nhiều dự án lớn đều bị từ chối. Bên ngoài thì vì đầu tư cổ phiếu lỗ nghiêm trọng, nhiều bạn bè quen biết lâu năm đều thúc giục ông trả tiền. Quan trọng nhất là, ông làm cho Lâm thị thâm hụt một số tiền lớn như vậy, ông sợ một ngày nào đó Hinh Ý bỗng nhiên nổi hứng gọi kiểm toán đến kiểm tra. Lần trước lúc cô gọi giám đốc bộ phận tài vụ đến nói chuyện, ông sợ hãi đến toàn thân toát mồ hôi lạnh.

Hai hàng chân mày của ông nhíu chặt lại, hơn nữa gần đây không biết Giang Vũ Chính sang Mĩ làm gì, bên ngoài thì Giang thị cùng Lâm thị có vẻ vẫn bình yên, nhưng không biết bên trong còn có những cơn sóng ngầm nào nữa.

Lúc này điện thoại vang lên, ông khẽ cắn môi, không phải đã sớm dặn dò thư kí không tiếp điện thoại của bất kì ai rồi sao? Sao lại còn gọi tới.

Ông nhấn nút nội bộ: “Bất kể là ai cũng nói tôi không có ở đây.” Giọng nói lộ ra một vẻ không kiên nhẫn.

“Là bà Lâm.” Giọng nói ngọt ngào của thư kí quanh quẩn bên tai.

Thể xác và tinh thần của ông đều mệt mỏi, nhìn điện thoại, do dự một chút rồi mới nhận.

“Bà lại phát điên gì nữa đây? Dạo này tôi không rảnh về nhà quan tâm đến bà đâu...” Ông vừa mở miệng đã mắng to, như là đã tìm được người thích hợp làm bia đỡ đạn.

Đầu dây bên kia bà Lâm cắt lời ông: “Ông khoan hãy tức giận, ông mau về nhà ngay cho tôi. Không biết Giang Vũ Chính từ Mĩ gửi văn kiện gì về mà anh cả một mình ngồi trong thư phòng hơn một tiếng rồi chưa đi ra.”

Văn kiện? Giang Vũ Chính gửi cho anh cả văn kiện gì, những năm gần đây bởi vì bệnh tim của anh cả ngày càng nghiêm trọng nên đã sớm mặc kệ việc của Lâm thị rồi mà.

Lâm Đạt Quảng nghĩ ngợi rồi lập tức cầm chìa khóa xe trên bàn, lao ra khỏi văn phòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.