Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Chương 29: Vết rạn



Kelvin nhìn thấy cả người Vũ Chính đang run rẩy kịch liệt, vẻ mặt cực kì đè nén nỗi thống khổ thì nhanh chóng đưa anh vào thang máy.

Vũ Chính một tay bám chặt bánh xe, giọng run run nói với anh: “Lập tức gọi điện cho Lý Tử Ngôn.”

Kelvin nhìn thoáng qua ông chủ của mình, trong lòng biết không đi tìm bác sĩ ngay là không được, nhưng cuối cùng vẫn phải lấy điện thoại ra gọi cho Lý Tử Ngôn.

“Lão Lý, cậu lập tức ngừng việc công bố kế hoạch JL thu mua cổ phần xác nhập hai công ty Giang Lâm cho giới truyền thông đi.” Vũ Chính cực độ kìm chế cơn đau đớn toàn thân, dường như anh phải cắn răng mới nói ra được những lời này.

Lý Tử Ngôn ở bên kia cảm thấy rất kinh ngạc, khó mà tin được Giang Vũ Chính mấy ngày trước còn vì dự án này mà bôn ba vất vả không ngủ không nghỉ giờ lại nói dừng lại.

“Vũ Chính, có phải cậu bị điên rồi không? Nếu như vậy cậu sẽ làm cho JL rơi vào hoàn cảnh như thế nào cậu có nghĩ tới không?” Lý Tử Ngôn kích động đến độ muốn ném điện thoại từ lầu 70 của tổng bộ xuống, anh không phải không rõ Vũ Chính đã tốn nhiều tâm huyết vào dự án xác nhập này như thế nào.

“Tôi bảo cậu lập tức gác nó lại ngay bây giờ.” Tuy Vũ Chính đã yếu đến mức ngồi không vững được nữa nhưng giọng điệu vẫn kiên quyết như vậy. Tin tức kia tuyệt đối không thể truyền ra ngoài, một khi đã được tuyên bố, anh và Hinh Ý cũng coi như xong.

Lý Tử Ngôn hít một hơi thật sâu, “Vũ Chính, đã quá muộn rồi, bộ phận PR của tổng bộ JL ba tiếng trước đã mở cuộc họp báo công bố tin tức này với giới truyền thông toàn cầu rồi. Sau khi Giang Lâm xác nhập thành công, JL chính là đối tượng nắm cổ phần lớn nhất đứng sau khống chế.”

Vũ Chính nghe những lời truyền đến từ trong điện thoại, đầu óc trống rỗng, lỗ tai chỉ còn tiếng vù vù, cảm thấy đầu đau muốn nứt ra, cơ thể càng thêm run rẩy, gục sang một bên mà hôn mê.

Kelvin nhanh tay lẹ mắt nhanh chóng đỡ lấy anh, còn gọi điện thoại cho bác sĩ nhanh chóng chạy tới. Anh biết rõ xương sống của Vũ Chính bị thương rất nghiêm trọng, cũng không dám tùy tiện di chuyển thân thể của anh.

Lúc bác sĩ đi vào trông thấy Vũ Chính đau đến tái mặt thì cau mày lắc đầu, bảo hộ lý chuyện nghiệp đến nhẹ nhàng bế anh lên giường bệnh. Trong cơn hôn mê, lúc hộ lý chạm vào lưng anh, trong nháy mắt cơn đau kịch liệt làm cho anh mở mắt ra, nhìn nhìn chung quanh rồi lại lâm vào tình trạng hôn mê.

Từ khi Kelvin đi theo Vũ Chính đến nay chưa bao giờ gặp phải tình huống như vậy, không khỏi cảm thấy kinh hãi.

Lúc này chuông điện thoại của ông chủ vang lên, anh nhìn nhìn, là Lý Tử Ngôn.

Lý Tử Ngôn đứng ở trong tòa nhà tổng bộ JL, nghe thấy Kelvin nói, dù không thường hút thuốc anh cũng phải đốt một điếu xì gà, suy nghĩ xem phải làm thế nào để dẹp loạn chuyện này.

Tình huống hiện tại xem ra tiến độ JL mượn Giang Lâm để tiến quân vào trong nước không có khả năng dừng lại, Vũ Chính đã rất vất vả mới đả thông được hội đồng quản trị hai bên để thực hiện dự án xác nhập này, chuyện bây giờ không chỉ còn là chuyện riêng của anh nữa. Phải nên biết rằng đại cổ đông của JL ai cũng không phải chỉ biết ngồi không, chỉ là…

Một khi chuyện này để cho Hinh Ý biết được, vừa phải chịu tang ba mình cô sẽ làm ra chuyện gì anh cũng không biết. Nhưng có một việc anh vô cùng khẳng định, tình trạng căng thẳng giữa Lâm Hinh Ý cùng Vũ Chính là không thể tránh khỏi.

“May, giúp tôi đặt một vé máy bay về nước sớm nhất.”

Anh một tay cầm điếu thuốc, một tay day day trán. Thầm than một tiếng, Vũ Chính à, hy vọng cậu có thể chống đỡ được.

Khi anh vội vàng chạy tới bệnh viện thì Vũ Chính vẫn còn đang hôn mê trong phòng bệnh.

Lý Tử Ngôn nhìn khuôn mặt tái nhợt không còn chút máu của Vũ Chính mới nhớ đến lời vừa rồi bác sĩ đã nói với anh.

“Thân thể Giang tiên sinh hiện tại vô cùng yếu. Lưng bị chấn động, ít nhất phải nằm nghỉ nửa tháng; hơn nữa bởi vì lúc trước não bị tổn thương quá nặng, không biết bởi vì anh ấy quá mệt mỏi hay vì nguyên nhân nào khác mà khiến cho anh ấy đau đầu kịch liệt, điểm này cần phải chú ý nhiều, hy vọng sau khi tỉnh lại anh ấy có thể phối hợp làm kiểm tra kĩ càng…”

Tang lễ cùng lệ truy điệu Lâm Đạt Bình diễn ra vào ba ngày sau, anh đã gọi điện thoại rất nhiều lần cho Hinh Ý, nhưng mà trợ lí của cô đều một mực từ chối nói cô không rảnh.

Hiện tại thì cả thế giới đều biết việc Giang thị cùng Lâm thị đã xác nhập lại, JL là đại cổ động nên chắc hẳn bên nhà họ Lâm cũng biết, Lâm Hinh Ý lại không có bất kì phản ứng nào, tất cả tinh lực của Lâm thị đều dồn vào tang lễ của Lâm Đạt Bình, như thể là tuyệt đối không bất ngờ trước việc xác nhập kia.

Hôm nay là lễ truy điệu của Lâm ba, đại sảnh lầu một của nhà tang lễ trang trọng yên lặng mà trang nghiêm, bàn thờ cùng linh đường của Lâm Đạt Bình đều nằm trong này, trong linh đường đặt ảnh của Lâm Đạt Bình, bên cạnh còn có chữ một dòng chữ viết bằng bút lông: “Vô cùng thương tiếc tiên sinh Lâm Đạt Bình”. Quanh di ảnh phủ kín hoa tươi, linh đường treo những tấm màn mỏng màu trắng, cầu thang của nhà tang lễ thông với linh đường đều bao phủ bởi những tấm vải đen, gắn lên những vòng hoa hình cầu bằng lụa, bên ngoài nhà tang lễ cũng đặt đầy những vòng hoa.

Hinh Ý từ trước đã biết ba tin rằng người chết không muốn người sống quá đau khổ nên giờ đây chỉ yên lặng, mẹ cũng trầm tĩnh như vậy, tĩnh lặng giống như không còn thở nữa, chỉ có hôm qua khi chú nhắc đến Vũ Chính thì trong ánh mắt đều là nỗi hận sâu sắc.

Con rể duy nhất của mình lại là hung thủ hại chồng mình phát bệnh tim mà chết, Lâm mẹ chỉ cảm thấy mình thật thê lương, làm sao ông trời lại trêu ghẹo mình như vậy.

Nhà họ Lâm thoạt nhìn rất bình tĩnh, nhưng mà bởi vì việc Lâm thị và Giang thị xác nhập mà âm thầm xảy ra mâu thuẫn gay gắt, mỗi người đều muốn nắm quyền trong tay, nhưng mà sau khi Lâm thị xác nhập sẽ thay đổi chính sách, dù cho lúc trước có dựa vào Lâm Đạt Bình nắm giữ cổ phần của công ty trong tay thì hiện tại cũng không thể nắm giữ quyền lực trong tay nữa. Chỉ có điều, bọn họ đều không hiểu, trước khi chết tại sao Lâm Đạt Bình lại đem cổ phần của mình trao cho JL.

Những người khác không hiểu, nhưng Hinh Ý lại biết rõ ràng nhất. Giang Vũ Chính là ông chủ lớn đứng phía sau JL, lợi ích của việc Giang Lâm xác nhập từ nay về sau đều là của anh. Cô cảm thấy mình thật sự rất nực cười, lúc trước không hề nhìn ra anh lại lòng lang dạ thú như vậy.

Cô nhìn di ảnh của ba ba trên linh đường, thật ra thì người bị lừa không chỉ có mình. Đôi mắt nhìn thấu chuyện đời của ba không phải cũng bị Giang Vũ Chính lừa gạt sao, cũng chỉ có thể trách mình quá mê muội. Thế gian này nào có tình yêu thật sự, tất cả chẳng qua chỉ là trao đổi lợi ích mà thôi.

Vũ Chính cảm thấy toàn thân đều đau, cử động một ngón tay cũng không còn sức, xung quanh tĩnh lặng chỉ nghe thấy tiếng nước thuốc “tích tích” từng giọt truyền đến.

Anh chậm rãi mở mắt ra, xung quanh đều một màu trắng, mùi thuốc nhàn nhạt bao quanh anh, nhìn thấy một bóng người đứng trước giường nhưng lại rất mơ hồ.

Lý Tử Ngôn nhìn thấy Vũ Chính đã mở mắt ra, rốt cuộc thả lỏng nói: “Cậu tỉnh rồi sao. Thật là làm tôi sợ muốn chết. Hôm trước đang gọi điện thoại thì ngất đi, làm tôi phải tức tốc từ Mĩ bay về. Cậu thì tốt rồi, ngủ một giấc coi như xong.” Anh thật sự không đè nén được lời muốn nói, kích động nói ra.

Đầu óc Vũ Chính vẫn trống rỗng, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía trước trong chốc lát, như là đang tìm về trí nhớ của mình trước khi hôn mê.

Đột nhiên, ánh mắt lóe sáng, vội vàng hỏi: “Hiện là là ngày mấy? Tang lễ của ba Hinh Ý diễn ra vào ngày nào?”

Lý Tử Ngôn vốn định gạt anh, tình trạng sức khỏe của anh hiện tại không thể đi đâu được. Nhưng mà anh nhìn vào mắt Vũ Chính, anh em tốt của anh chưa bao giờ lo lắng như vậy. Lúc này lừa gạt được anh, nhưng mà Giang Vũ Chính lại là người thông minh cỡ nào, cậu ta sẽ không đi tìm người khác hỏi sao?

“Hôm nay truy điệu.” Anh bình tĩnh nói.

“Giúp tôi thay quần áo ngay bây giờ, tôi muốn đến linh đường.” Vũ Chính muốn vén chăn lên, nhưng tay lại không có chút sức lực.

“Cậu thật sự bị điên rồi phải không? Từ ba ngày trước sốt cao đến bây giờ vẫn chưa hạ, bác sĩ đã nói cậu phải nằm nghỉ trên giường nửa tháng.” Lý Tử Ngôn đè bả vai lộn xộn của anh xuống.

“Để cho tôi đi đi.” Vũ Chính không biết lấy sức ở đâu ra, tay trái dùng sức kéo một cái, rút kim tiêm ra, miệng vết kim không ngừng chảy máu.

Mặc kệ cái chết của Lâm ba có phải do Vũ Chính gây ra hay không, thân là con rể của nhà họ Lâm, dù có thế nào hôm nay cũng không thể không đến. Huống chi, đây có thể là cơ hội cuối cùng để anh giải thích với Hinh Ý.

Lý Tử Ngôn trừng mắt nhìn anh, anh cũng trừng mắt nhìn Lý Tử Ngôn.

Mắt hai người đàn ông đều đỏ lên, làm cho hộ lý đứng bên cạnh cảm thấy kinh hãi.

Cuối cùng người thua cuộc vẫn là Lý Tử Ngôn, “Nào, giúp cậu ta thay quần áo đi.” Cho tới bây giờ anh cũng không phải là đối thủ của Giang Vũ Chính, bất kể là học tập, kinh doanh hay là cãi nhau…

Nhưng mà, lúc hộ lý dìu anh xuống, vẫn chưa dùng lực vịn vào bờ vai anh thì mặt của Vũ Chính đã đau đến trắng bệch, mồ hôi lạnh không ngừng rơi xuống. Nhưng anh vẫn cắn răng nói ra từng chữ: “Tiếp tục.”

Lý Tử Ngôn xoay người quay đi, không dám nhìn anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.