Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Chương 3: Tuần trăng mật 1



Đêm tân hôn, chú rể và cô dâu đã bận cả ngàynhưng không thấy mệt mỏi, chỉ cảm thấy hạnh phúc. Bởi vì hai người đều biết là từ hôm nay trở đi, họ sắp sửa chính thức tan ra và hòa tan vào trong sinh mạng của nhau.

Hinh Ý nằm trên lồng ngực Vũ Chính, dùng ngón tay vẽ vài vòng lên vòm ngực anh hỏi: "Nói đi, tại saomuốn kết hôn? Lần trước rõ ràng em nghe thấy trong hôn lễ của chị họ anh nói với chồng chị họ là anh ấy đang nhảy vào hố lửa mà. Không phải anh không muốn kết hôn sớm hay sao?"

Thì ra Hinh Ý còn nhớ kĩ chuyện lần đó.

Cô nghe thấy anh rầu rĩ cười, vì vậy dùng sức nhéo anh một cái, Vũ Chính hít một hơi, tội nghiệp nói: "Vợ yêu trong ngày đầu tiên sau tân hôn đã muốn mưu sát chồng huh? Chúng ta kết hôn sao có thể so với chuyện Lý Tín kết hôn với chị họ em? Bọn họ căn bản không có tình cảm, chỉ là cuộc hôn nhân dựa trên lợi ích làm ăn của hai nhà. Mà chúng ta là đôi bên yêu thương lẫn nhau, cuối cùng có tình sẽ thành người thân !"

Nghe thấy Vũ Chính thản nhiên trả lời, Hinh Ý cũng cười, đúng vậy nha, bọn họ là con trong những gia đình như vậy, có mấy người có thể kết hôn chính thức cùng người mình yêu mến đây? Họ thật sự rất may mắn mới có thể quen biết nhau, hiểu nhau, và yêu nhau.

Lúc này Vũ Chính đang dùng lực len len lỏi lỏi vào bờ vai của Hinh Ý, nói dịu dàng: "Hơn nữa, người như Lâm Hinh Ý, là người con gái có tài lại có tiền, có rất nhiều đàn ông hận không thể có được. Anh không thể không tranh thủ nắm bắt cơ hội sớm lấy em về nhà được!" nói xong lại hôn hôn Hinh Ý, cô dường như đang làm nũng dụi dụi vào lồng ngực anh.

Cả đêm nay, căn phòng tràn ngập hương vị nồng nàn.

Sau tân hôn, Vũ Chính cùng Hinh Ý chính thức bước vào hành trình tuần trăng mật. Thật ra hai người cũng rất bận rộn, phải trông nom công ty của riêng mình màmỗi ngày đều phải dự không hết các hội nghị.

Nhưng hành trình tuần trăng mật của họ đã được lên kế hoạch trước đó rất lâu , vì để đền bù cho nuối tiếc vì không đi được chuyến du lịch sau khi tốt nghiệp đại học, Hinh Ý sớm đã giao hẹn với Vũ Chính, bất kể có bận thế nào thì tuần trăng mật nhất định phải đi du lịch vòng quanh thế giới.

Nhớ đến chuyến du lịch sau khi tốt nghiệp đại học, Hinh Ý cảm thấy đặc biệt tiếc nuối, toàn bộ các bạn đại học đều tập hợp thành một đoàn du lịch đến Hawaii, cô đương nhiên là muốnđi cùng người mình yêu nhất . Vũ Chính lại nói bởi vì việc học ở Mĩ bận rộn nên không có cách nào đi được, càng thảm hơn chính là trước khi xuất phát Hinh Ý lại đột nhiên bịsốt cao. Khi đó cô còn nói dù sao Vũ Chính không đi, cô cũng không cảm thấy hứng thú nữa, không đi được cũng có cái tốt.

Chỉ là không ngờ tới Vũ Chính là lén lút đến Hawaii để tạo cho cô một vui mừng ngạc nhiên . Khi cô nhận được điện thoại của Vũ Chính ở Hawaii, một Hinh Ý luôn kiên cường độc lập trước mặt mọi người lại nhịn không đượctrở nên nghẹn ngào, dù sao chuyến du lịch tốt nghiệp cả đời chỉ có một lần. Về sau bởi vì cô xuất ngoại đi du học và Vũ Chính lại trở về nước tiếp nhận công ty của gia tộc nên càng ngày càng bận rộnnên không thể đi được.

Lúc này đây, cô cùng Vũ Chính thật sự chỉ muốn bắt đầu một hành trình tuần trăng mật cả đời chỉ có một lần, cô tin tưởng đây tuyệt đốiđâylà chuyến du lịch lãng mạn nhất của bọn họ.

Trạm thứ nhất trong tuần trăng mật của Hinh Ý cùng Vũ Chính chính là Saipan, được mệnh danh là bán đảo "thiên đường nhân gian". Nước biển trong suốt lóng lánh, bãi cát trắng như sữa cùng những rặng san hô đủ màu sắc, tạo thành bán đảo Saipan Tây Thái Bình Dương.(Saipanlà hòn đảo lớn nhất và làthủ đôcủaThịnh vượng chung Quần đảo Bắc Mariana thuộc Hoa Kỳ, một chuỗi 15 hòn đảo nhiệt đới nằm trênquần đảo Marianaphía tâyThái Bình Dương)

Ban ngày, Vũ Chính sẽ dạy cho Hinh Ý lái loại máy bay nhỏ, chơi trò lái xe máy trên nước, còn mang cô đi lặn sâu xuống biển.

Đêm đến, hai người nắm tay nhau tản bộ trên bãi cát trắng xóa, thưởng thức điệu múa truyền thống của người dân bản xứ. Khi nhìn thấy Hinh Ý đang cùng những người dân bản xứ nhảy một điệu múa không biết tên, cười tươi giống như bầu trời đêm đầy ánh sao, Vũ Chính đã âm thầm nói với mình, anh muốn cả đời này cho cô một cuộc sống như công chúa, ở bên cạnh che chở cho cô.

Trạm thứ hai chính là thành phố Florence(Florence là tên tiếng anh của Firenzelà thủ phủ của vùngToscana,Ý)có lịch sử lâu đời. Nhà thơ Từ Chí Ma đã gọi nơi đây là thành phố mộng ảo, cho dù không đi tham quan bất cứ nơi nào, chỉ đứng trên một con phố nhìn lễ rửa tội tang thương trong lịch sử này cũng là một loại cảm thụ.

Ngày đầu tiên Vũ Chính cùng Hinh Ý đến Florence thì trời đã đổ mưa. Họ ngồi ngồi ở một quán cà phê bên bờ sông Arno, nhìn dòng nước sông màu xanh ngọc bích chậm rãi chảy xuôi ngoài cửa sổ, mưa phùn rơi lăn tăn trên mặt sông, mật độ dày đặc làm mặt sông rung động.

Bên kia bờ sông là một bãi cỏ xanh, có một đôi vợ chồng già đang dắt tay nhau bước chầm chậm trong làn mưa. Hinh Ý uống mộthớp cà phê, nhìn đôi vợ chồng già vẫn gắn bó bước đi trong làn mưa bên kia bờ sông, cầm tay Vũ Chính nói: "Đến khi chúng ta được bảy tám mươi tuổi cũng sẽ giống như họ, đúng không?" Vũ Chính dùng ngón tay vuốt nhẹ lên chóp mũi cô, cười nói: "Đương nhiên rồi! Cô bé ngốc!"

Họ đứng bên bờ ngắm từng chiếc xuồng màu đỏ đang chạy cực nhanh trên sông, kéo theo một vệt nước trắng xóa, bên cạnh bờ còn nghe thấy rất nhiều tiếng thuyền máy lớn nhỏ. Dọc theo hai bên bờ sông, những tòa nhà màu hồng phấn cùng vàng nhạt trong làn mưa bụi hiện ra như mộng như ảo.

Giờ khắc này, dường như tất cả những thứ ấy đều đã trở thành thiên vĩnh viễn sánh cùng trời đất.

Đêm đến là lúc hai người họ vô cùng cuồng nhiệt, như muốnlàm mình tan biến trong thân thể của đối phương, hai người đang không ngừng cố gắng tiến về phía đối phương, quấn quýt cho đến bình minh.

Sáng ngày thứ hai, lúc Vũ Chính ăn bữa sáng, nhìn Hinh Ý ngay trước mặt không hề có chút hình tượng, ăn như hổ đói mà đành phải mím môi cười. Hinh Ý giả vờ giận dỗi lườm Vũ Chính một cái.

Vũ Chính đành phải nhún nhún vai đầu hàng nói: "Tiếp theo chuẩn bị đi đâu đây?" trên thực tế họ ra khỏi cửa căn bản không vạch trước lộ trình của tuần trăng mật, hơn nữa họ còn có máy bay riêng của mình, tất nhiên muốn đi đâu thì đi.

Hinh Ý nghiêng đầu nghĩ, cười nói: "Đến ngôi nhà nhỏ của chúng ta đi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.