Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Chương 30: Tang lễ cho ai?



Trong linh đường, tất cả đều trằm lắng làm cho người ta thấy khó thở, Hinh Ý mặc váy lụa màu đen, tay đeo hoa trắng, đầu đội khăn tang. Khuôn mặt cô trắng bệch đứng trong linh đường rộng lớn, vài ngày không ngủ bôn ba lo cho tang lễ của ba, sắc mặt tiều tụy, rõ ràng đã gầy hơn rất nhiều.

Bởi vì Lâm mẹ còn đắm chìm trong nỗi đau đớn cho nên Hinh Ý phải đại diện cho gia tộc lên đài nói lời cảm tạ. Nhớ lại tất cả về ba làm cho Hinh Ý vài lần nghẹn ngào khóc òa lên.

Cô cúi đầu trả lễ, lấy hai tay chặn mũi lại nhưng cũng không có cách nào ngăn cả được những giọt nước mắt lăn xuống, nhìn thấy những người bạn thân lúc còn sống của ba đến thăm hỏi càng làm cô nghẹn ngào.

Mà mọi người đến phúng viếng cũng cảm thấy khó hiểu, vì sao con rể duy nhất của nhà họ Lâm lại không xuất hiện ở linh đường? Tin tức JL thu mua cổ phần chuẩn bị xác nhập Lâm thị cùng Giang thị được tung ra ngoài, nhưng mà chủ tịch Lâm lại qua đời. Nghe đồn Giang Vũ Chính con rể của nhà họ Lâm tự mình bay sang Mĩ để cứu hai nhà Giang Lâm, cùng hợp tác với người bên JL, kêu gọi người ta bơm tiền cứu nguy cho hai nhà Giang Lâm. Lúc này không có lí do gì ba vợ qua đời lại không thể đến chịu tang nha, thật sự là giữa hai nhà giàu có này đang có chuyện gì mờ ám nha!

Cho dù Hinh Ý chỉ bận rộn lo chuyện hậu sự cho ba mình nhưng những tin đồn tràn lan từ bên ngoài vẫn truyền đến tai cô.

Hừ! Vì cứu hai nhà Giang Lâm? Cùng lắm cũng chỉ là muốn đen tất cả nhét vào trong túi anh ta mà thôi. Trước kia cô chưa bao giờ cảm thấy mình thua kém anh trên thương trường, nhưng mà hiện tại xem ra thì mình chỉ mới là một đứa trẻ ngây thơ mà thôi. Anh ta che giấu thân phận của mình tại JL làm cho tất cả mọi người cho rằng anh ta đang phổ độ chúng sinh, thật sự là không chịu nổi!

Mình vĩnh viễn sẽ không thể làm được như Giang Vũ Chính, là vì cô không có lòng dạ độc ác như anh. Hinh Ý nhìn di ảnh của ba trên linh đường, ngẩn người.

Lúc này ngoài cửa lớn truyền đến một tiếng ồn ào, Hinh Ý chậm rãi xoay đầu về hướng đó.

Vũ Chính nhìn Hinh Ý không có chút cảm xúc tựa như một con búp bê vải, chỉ cảm thấy khó chịu đến không thể thở được. Tất cả đau đớn trên người so ra đều thua kém loại rung động khi thấy cô tiều tụy xoay đầu lại, anh chỉ cảm thấy đau lòng.

Lâm Đạt Quảng đứng giữa cửa ra vào của linh đường muốn ngăn cản Vũ Chính tiến vào trong nhưng lại bị Kelvin chặn lại, chỉ có thể kích động mắng: “Mày là cái thứ ăn cây táo rào cây sung không biết xấu hổ, mày còn dám tới đây nữa sao?”

Hinh Ý nhìn những vị khách trong sảnh đường, thật sự không muốn sau khi chết ba vẫn không thể bình an, liền đi ra ngoài cửa.

Ánh mắt của Vũ Chính chỉ yên lặng rơi trên người Hinh Ý, tay trái nắm chặt lấy xe lăn như muốn chèo chống trọng lượng của cả cơ thể, nhìn thấy trong ánh mắt của Hinh Ý đều là mỗi bi thống cùng thương tiếc.

Hinh Ý đến bên cạnh Lâm Đạt Quảng, nhẹ nhàng nói: “Chú, chú cứ vào trong linh đường đi. Cháu nói với anh ta vài câu.”

Lâm Đạt Quảng trừng mắt nhìn Hinh Ý cùng Vũ Chính, yết hầu run run, thấp giọng nói với Hinh Ý: “Cháu chớ quên anh cả đã chết như thế nào!” Sau đó xoay người đi vào.

Cô không nhìn Vũ Chính lấy nửa con mắt, chỉ hờ hững nhìn về phía trước, giống như không hề có tiêu điểm, “Tìm một chỗ nói chuyện, được chứ?”

Giọng điệu lạnh nhạt giống như không để cho người ta từ chối, dẫn hai người họ vào phòng nghỉ bên cạnh linh đường.

Lý Tử Ngôn giúp Vũ Chính vào phòng nghỉ rồi nháy mắt với Kelvin, bảo anh cùng mình ra ngoài. Trước khi đóng cửa vẫn chưa yên tâm cố ý liếc nhìn Vũ Chính một cái, thở dài.

Hinh Ý đưa lưng về phía Vũ Chính đang ngồi trên xe lăn khẽ run nhè nhẹ, mệt mỏi và lãnh đạm mở miệng: “Anh có chuyện gì thì cứ nói hết một lần ở đây đi. Tôi không có ý định tiếp đón anh trước mặt ba ba, cho nên mời anh cứ nói hết trong này đi.”

Vũ Chính căn bản không có sức chuyển xe lăn đến trước mặt cô, chỉ có thể nhìn theo bóng lưng cô, thấp giọng nói: “Anh muốn gặp mặt ba lần cuối.” Lúc này anh không có cách nào chứng minh cuối cùng mình có phải là hung thủ hay không, anh đến đây chỉ là muốn tiễn ba một đoạn đường cuối cùng, dù sao thì Lâm Đạt Bình trước đây vẫn luôn xem anh như con ruột của mình.

Hinh Ý chỉ cảm thấy buồn cười, “Anh có tư cách gì mà nói muốn gặp mặt ba lần cuối cùng? Không phải vì văn kiện kia của anh thì ba cũng không nằm ở trong kia. Anh nói xem rốt cuộc thì anh có tư cách gì?” Còn còn chưa bao giờ gặp người nào không biết xấu hổ như vậy.

Vũ Chính tựa hẳn lưng vào chỗ dựa của xe lăn, yếu ớt nói: “Rất xin lỗi!” Tuy anh biết rõ chuyện này khẳng định không đơn giản như vậy nhưng mà anh thật sự cũng biết rõ văn kiện kia có kích thích đến ba, anh không nên chỉ biết lo lắng cho chuyện của công ty mà xem nhẹ sức khỏe của ba.

Nhưng mà lọt vào tai Hinh Ý thì uy lực của câu “rất xin lỗi” này quá lớn, đây chính là anh đã thừa nhận mình là hung hủ. Cô rất hy vọng anh đến nói cho cô biết thật sự không phải là anh, tất cả chỉ là hiểu lầm, văn kiện kia không phải là do anh đưa tới, anh cũng không gọi điện thoại cho ba, tất cả đều là giả.

Cô cắn chặt răng, hai tay nắm chặt. Trong ánh mắt đều là nước mắt, cô gắt gao kìm nén, không cho chúng chảy xuống. Quay người lại, dùng hết sức lực toàn thân, vung một cái tát lên mặt Vũ Chính.

Một tiếng ‘ba’ thanh thúy trong phòng nghỉ yên lặng nghe rõ ràng lạ thường, thậm chí dường như còn có thể nghe được tiếng vang lại.

Vũ Chính bị cô dùng hết sức tát một cái, trên mặt là năm dấu ngón tay, trong miệng còn có mùi mặn mặn, thân thể đau đớn chống đỡ không để cho mình ngã xuống khỏi xe lăn. Nhưng lưng truyền đến một cơn đau đớn làm cho toàn thân anh run rẩy, ánh mắt tràn đầy hối hận nhìn Hinh Ý.

“Cái tôi cần không phải là một câu rất xin lỗi, xin lỗi thì có thể làm cho ba tôi sống lại sao? Anh cho rằng một câu rất xin lỗi thì có thể xóa sạch những việc làm của anh sao? Hiện tại tôi nhìn thấy anh đã thấy chán ghét, biết tại sao không? Mỗi một lần anh đều cho rằng chỉ với một câu rất xin lỗi tôi sẽ tha thứ cho anh. Nhưng lần này thì không. Tôi chưa từng hận anh như bây giờ, cho nên xin mời anh từ nay về anh đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.” Nước mắt cô rơi đầy mặt, từng chữ dường như đều phải thét lên mới thoát ra khỏi cổ họng được.

Sau khi nói xong Hinh Ý liền rời khỏi phòng nghỉ, một khắc khi dùng sức đóng cửa lại, cô biết rõ tất cả đều đã vỡ nát, tình yêu của cô, gia đình của cô, tất cả mọi thứ của cô đều đã vỡ nát.

Vũ Chính nhếch môi, muốn nói điều gì đó nhưng biết có nói gì cũng không thể giữ cô lại được, một dòng máu chảy ra từ khóe miệng.

Hai ngày sau tiến hành lễ truy điệu, mây tuy thưa, nghĩ trời sẽ mưa nhưng lại không mưa, chỉ là sắc trời vô cùng âm u.

Từ hôm ba qua đời đến hôm nay Hinh Y đều không hề nghỉ ngơi, Lâm mẹ còn có thể đắm chìm trong thế giới của mình, mặc kệ hết thảy mọi việc. Nhưng mà Hinh Ý thì không thể, tất cả những việc lớn nhỏ trong tang lễ, còn có một đống việc khi Lâm thị bị xác nhập…từ khi ba qua đời đến nay, tất cả những người thân lớn nhỏ trong nhà đang dựa vào Lâm thị đều muốn đến đạp phá trước cửa nhà.

Cô cảm thấy mệt chết đi được, rất muốn có người ôm lấy cô thật chặt, nói không cần phải sợ, tất cả đã có anh. Nhưng mà, sẽ không có người như vậy, từ nay về sau cô chỉ có thể dựa vào chính mình.

Xe tang chở linh cửu của Lâm Đạt Bình chạy trên đường núi uốn lượn, Hinh Ý ngồi bên ghế phụ, hai tay ôm lấy di ảnh của ba mình, mờ mịt nhìn về phía trước.

Xe tang cuối cùng cũng dừng lại tại khu nghĩa trang, bởi vì phần mộ được xây trên khu mộ cao cấp nhất trên ngọn núi cho nên phải khiêng quan tài vượt qua hơn một ngàn bậc thang xuôi theo sườn núi mà lên.

Lúc Hinh Ý vừa xuống xe đã nhìn thấy một hình dáng quen thuộc tại bãi đỗ xe, trong lòng cảm thấy mệt mỏi, không muốn liếc mắt nhìn anh.

Lý Tử Ngôn cũng nhìn Vũ Chính, tên kia vẫn còn chưa chịu đủ những lời nhục mạ của người nhà này sao? Một lần rồi lại một lần chặn ngang họng.

Lâm Đạt Quảng cũng nhìn thấy Vũ Chính, đứng ở bên cạnh Hinh Ý, mở miệng mắng: “Nó còn dám tới? Hôm nay tao không cho nó bò trở về thì tao không còn mang họ Lâm nữa.” Nói xong liền chuẩn bị đi qua.

Hinh Ý bắt lấy ống tay áo của ông, cau mày kêu một tiếng: “Chú!”

“Làm sao? Cháu còn đau lòng cho cái thứ kia sao? Cháu chớ quên nó đã hại chết anh hai, cháu chớ quên mình họ gì.” vừa nói vừa đẩy tay Hinh Ý ra.

Hinh Ý kéo mạnh tay của ông lại, thấp giọng nói: “Hôm nay nhiều khách như vậy, nhà họ Lâm chúng ta cũng phải giữ lại mặt mũi chứ. Thôi, để cho ba yên tâm ra đi đi, được không?” cô dường như đang khẩn cầu, bởi vì cô cũng không còn sức lực đi xử lí tình huống khi người người đều biết sự thật về cái chết của ba.

Lâm Đạt Quảng hung hăng nhìn Vũ Chính, nhớ đến 5% cổ phần của Lâm thị giờ đã hóa thành hư không thì “hừ” một tiếng rồi quay đi.

Hinh Ý nhìn thấy Vũ Chính đang cùng Lý Tử Ngôn đi về phía này, nghĩ một lát rồi chủ động đi về phía bọn họ.

Mây đen ùn ùn kéo tới, từng đợt gió thổi đến làm cho chiếc quần lụa mỏng màu đen của Hinh Ý phất phới trong gió, càng nổi bật vẻ thon gầy tiều tụy.

Thân thể Vũ Chính khi thời tiết không tốt vốn rất khó chịu, hơn nữa mấy ngày nay xương sống vẫn chưa khỏe nên chỉ có thể cố sức ngồi, không thể nhúc nhích. Mấy ngày nay, anh cũng gầy đến không còn nhìn ra hình người nữa. Nhìn thấy Hinh Ý đi tới, trong lòng tràn đầy tình cảm không thể nói nên lời.

“Các người còn muốn gì nữa? Muốn bức chúng tôi đến hoàn cảnh nào nữa đây?” Hinh Ý vừa nhìn thấy vẻ mặt bi thương của Vũ Chính thì lửa giận bị khơi dậy. Cô cũng muốn biết rốt cuộc vì sao phải giả vờ từ bi mèo khóc chuột nhưa vậy.

Vũ Chính nhìn khuôn mặt không chút tình cảm của cô, nặng nề nói: “Anh…chỉ muốn đưa tiễn ba đoạn đường cuối cùng.” Đã đến nước này, anh cũng thật sự không thể nói bất kì điều gì nữa.

“Đưa tiễn? Anh muốn đưa tiễn làm sao đây? Gọi người khác cõng anh trên lưng đưa đi hay là kéo lên? Anh đã trở nên như vậy còn muốn đưa tiễn như thế nào đây? If you would go up high, then use your own legs! Do not let yourselves carried aloft; do not seat yourselves on other people's backs and heads. Ba của tôi không cần một người tàn tật đến đưa tiễn.” (Nếu anh muốn lên đó thì hãy dùng chính đôi chân của anh ấy. Đừng để mình được đưa lên trên đấy; đừng để mình phải ngồi lên lưng hay lên đầu những người khác). Ngón tay của cô chỉ lên những bậc thang kia, nghiến răng nghiến lợi nói ra những lời này.

Vũ Chính không ngờ tới cô sẽ nói như vậy, trợn tròn mắt nhìn cô, một câu cũng không thể nói nên lời.

Mà Lý Tử Ngôn cũng bị những lời của cô dọa, anh vốn đứng phía sau Vũ Chính lập tức bước lên phía trước, “Cô…người phụ nữ này có phải điên rồi không? Cậu ấy không phải vì cô mà trở thành như vậy sao? Trên thế giới này ai cũng không có tư cách nói ra những lời kia, nhất là cô.”

Mắt của anh đỏ lên, chỉ cảm thấy đau lòng cho người anh em của mình, vì một người phụ nữ như vậy, đáng giá sao?

Hai người đứng trước mặt Vũ Chính mà giằng co, chỉ có tiếng gió không ngừng quanh quẩn bên kia.

“Thôi, đi thôi.” Vũ Chính tựa cả người vào xe lăn, nếu như không có sợi dây buộc cố định thân thể lại thì có lẽ cả người anh đã đổ xuống.

Anh cười khổ nhìn lên cầu thang, thật sự thì mình cũng không lên được. Nhưng mà ngay lúc Hinh Ý nói ra lời kia vì sao trong nháy mắt lòng anh đã không còn cảm thấy đau đớn? Bởi vì nó đã chết lặng mất rồi.

Cảm giác lúc vừa trở lại rồi lại đột ngột bị gió cuốn rớt xuống vách núi, hơi thở đều ngưng trệ, không có cảm giác đau đớn, chỉ có chết lặng.

Hinh Ý chỉ cảm thấy thật khoan khoái, nhưng ngay lúc cô xoay người đi thì nước mắt lại từng giọt từng giọt rơi xuống. Tay nắm thật chặt vào nắm tay, loại cảm giác tự làm khổ mình nhanh chóng mang đến cơn đau xuyên thấu từng lỗ chân lông toàn thân. Dù cho như vậy, cô vẫn không ngừng tự nói với mình, đây chính là báo ứng của anh vì đã làm quá nhiều chuyện không có tính người như vậy.

Lý Tử Ngôn nhìn hai người yêu nhau nhưng lại càng ngày càng cách xa nhau thì nhẹ nhàng lắc đầu.

Cảm thấy một chút mất mát, ngửa mặt lên nhìn bầu trời, mưa đã bắt đầu rơi xuống, tranh thủ thời gian muốn đưa Vũ Chính vào xe, thân thể cậu ta như vậy cũng không thể gặp mưa được.

Nhưng mà Vũ Chính nắm chặt bánh xe, không chịu để cho Lý Tử Ngôn đẩy anh ra xe.

Anh chỉ đứng trong mưa nhìn bóng dáng càng chạy càng xa của Hinh Ý, thẳng cho đến khi biến mất trong màn mưa.

Đây tột cùng là tang lễ của ai? Lâm ba? Hay là tình yêu và hôn nhân của anh và cô?

Vũ Chính toàn thân ướt đẫm nhưng lại không chịu để cho Lý Tử Ngôn đưa anh trở về bệnh viện, sau khi lên xe chỉ nói một câu: “Về nhà đi, tôi muốn yên tĩnh một chút.” Sau đó không hề nói thêm tiếng nào nữa.

Trong nhà yên ắng, ngay cả người giúp việc cũng cảm thấy lạnh băng khác thường, mới vài ngày trước phu nhân của bọn họ còn rất vui sướng, sao lại gặp phải nỗi đau mất cha như vậy chứ? Hơn nữa Giang tiên sinh vừa trở về tình trạng cũng không ổn, tự nhốt mình trong phòng, cả ngày đều không bước ra ngoài.

Vũ Chính ở trong phòng nhưng không có lên giường nghỉ ngơi, chỉ ngồi trong sảnh nhỏ trong phòng ngủ, nhìn tấm ảnh kết hôn của hai người treo trên tường, ngồi đúng năm tiếng.

Trong phòng chỉ có hai ngọn đèn tường nhàn nhạt, ngọn đèn in bóng Vũ Chính lên tấm thảm, có vẻ cô độc cùng thê lương lạ thường.

Cơn đau đầu chiết tiệt liên tiếp đánh úp lại, anh đã đau đến nỗi ý thức gần như mơ hồ mới nhớ đến thuốc giảm đau. Tayrun rẩy lục lọi trên bàn, lại cầm phải một tấm hình.

Cầm lên nhìn, cái gì đó đen sẫm, phía dưới viết một hàng chữ, anh nhận ra là chữ của cô. Sau khi nhìn lại thì đột nhiên giống như bị sấm sét đánh trúng, đầu óc trống rỗng.

Chỗ đó viết: “Tiểu bảo bối đáng yêu của chúng ta được 12 tuần!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.