Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Chương 32: Nếu như như vậy có thể quên những ký ức về anh



Biển xanh mênh mông, những rặng san hô xinh đẹp, cánh rừng nhiệt đới rậm rạp lại mang theo một chút tĩnh mịch…đây là một tiểu vương quốc ở nam Thái Bình Dương – Sa Moka.

Ở đây không chỉ có phong cảnh đẹp, hơn nữa những người dân cũng rất đơn thuần chất phác, phảng phất giống như một nơi thế ngoại đào nguyên.

Hinh Ý đón xe đi vào hòn đảo Sava, những ngọn núi uốn lượn, rừng cây rậm rạp, dường như đang chui vào một con đường hầm màu xanh kín không kẽ hở nào. Có lúc đi qua một hang núi khoáng đạt, hoa cỏ xanh mượt, dòng suối thanh tịnh uốn lượn theo thung lũng, rồi lại đến một dòng suối chảy xiết qua ngọn núi, tiếng chim hót vang lên từ nơi thâm sơn cùng cốc, càng nổi bật vẻ u tĩnh.

Cô nhìn thấy cảnh sắc như vậy, chỉ cảm thấy thoải mái, chính cô cũng không biết làm sao mình có thể tìm đến nơi không có những thắng cảnh cổ điển, không mang vẻ xa hoa của thành thị này, chỉ có thể nói là một nơi không có gì cả. Cô chỉ biết mình cần được yên tĩnh, cô muốn được một mình, quên hết những chuyện đang níu lấy lòng cô kia.

Cô cũng cho rằng mình có thể quên, nhưng mà vì sao khi mỗi đêm dài tĩnh lặng, cô lại yên lặng mà nhớ đến anh.

Một loại nhung nhớ như thấm sâu vào trong xương tủy, bất kể lúc nào cũng như phục sẵn trong tâm trí cô, chỉ cần ngừng lại thì sẽ không có cách nào khống chế được chính mình không thèm nghĩ đến anh.

Mà ngay cả trong giấc mơ cũng đều là bóng dáng của anh.

Trong mơ, anh là một hoàng tử áo trắng như tuyết, trong vũ hội mặt không đổi sắc nhảy một bản cho cô, rất phong độ mà vươn tay mời cô lên sàn nhẹ nhàng mà nhảy múa…cô nhớ rõ, nhớ rất chân thật tình cảnh lần đầu tiên anh và cô gặp nhau. Nhưng mà, cả cô cũng không hiểu được tại sao lại cứ nhớ đến hình ảnh ấy ngày đó.

Cô chỉ có thể cười khổ, cuộc sống nếu chỉ như lúc mới gặp, tất cả chỉ dừng lại ở đó, nếu hết thảy chỉ giống như thời khắc đó thì thật là tốt biết bao!

Lâm Hinh Ý chưa bao giờ biết đến tổn thương đau đớn là gì, nhưng mà, vì sao bây giờ lại trở nên đa sầu đa cảm như vậy?

Giờ khắc này, cô chỉ có thể cố gắng làm cho mình quên anh đi. Tuy giọng nói của anh, khuôn mặt của anh, thậm chí mùi hương trên người anh, cô đều chưa một khắc nào quên đi.

Trong đêm khuya im ắng, vốn tất cả đều chìm trong yên tĩnh. Nhưng mà nhà của Hinh Ý cùng Vũ Chính lại ngoại lệ, trong nhà đèn đuốc sáng trưng, người làm trong nhà lại khẩn trương đến không thể ngủ được.

Bởi vì sau khi chủ nhân nơi này tự giam mình trong phòng bốn ngày thì rốt cuộc được Giang mẹ từ Vienna trở về thuyết phục, sau khi uống xong một ngụm canh gà thì nôn tất cả trong bụng ra rồi lâm vào hôn mê.

Sốt cao liên tục làm cho khuôn mặt thon gầy tái nhợt của anh hiện lên một màu ửng hồng không bình thường, chỉ lẳng lặng nằm trên giường, trước khi hôn mê còn luôn miệng dặn dò không đến bệnh viện.

Bác sĩ vào rồi lại ra, nhẹ nhàng lắc đầu với Giang mẹ và Kelvin.

Thân thể đã gần yếu đến cực hạn, liên tục sốt cao không hạ, nhiều ngày lại chưa ăn cơm, lại tăng thêm nội tạng vốn đã suy yếu, trong cơn hôn mê còn thường xuyên xuất hiện những cơn co giật, từng thời khắc đều đang giày vò anh.

“Hãy đưa anh ấy đến bệnh viện đi!” Bác sĩ riêng của gia đình đề nghị, cho dù có tìm bác sĩ tốt nhất đến thì trong nhà cũng không đủ thiết bị như bệnh viện.

Không ai dám làm theo ông, bởi vì ai cũng biết lời nói của Giang Vũ Chính là mệnh lệnh, anh nói không đi thì không có ai dám nói đi, ngoại trừ người kia – bà Giang.

Giang mẹ nhìn đứa con tàn tật đang bị bệnh tật giày vò của mình, nhẹ nhàng mà lau nước mắt, không thể nói gì. Có lẽ, làm cho người ta thấy tuyệt vọng nhất không phải là bệnh tật mà là đau lòng.

Nhưng mà sáu ngày sau đó thì tình huống lại chuyển biến tốt đẹp ngoài mong đợi.

Vũ Chính yếu ớt mở mắt ra, giống như một đứa bé, nháy nháy mắt nhìn mẹ ngồi bên cạnh giường khóc đến đỏ cả mắt, tuy thân thể vẫn còn yếu, nhưng ánh mắt lại sáng ngời kinh người, giống như có một ngọn lửa rạng rỡ thiêu đốt.

Giang mẹ nhìn bộ dáng như vậy của con mình thì vừa mừng vừa lo, nhẹ tay vuốt ve khuôn mặt của anh, giúp anh vén vài sợi tóc rũ trước trán ra, nhưng một câu cũng không nói nên lời, chỉ có nước mắt lưng tròng cùng vẻ yêu thương.

Vũ Chính hơi nhếch miệng, khàn khàn mở miệng nói: “Mẹ, con không sao.”

Giang mẹ cảm thấy đau lòng, đứa nhỏ này, mới đó mà đã nói mình không sao sao?

Khi còn bé đánh nhau với những đứa trẻ khác trong nhà, bị đánh mình đầy thương tích, rõ ràng khi giúp nó bôi thuốc đau đến thở dốc nhưng vẫn nó vẫn với với cô không sao cả.

Nhưng lúc biết cách lẩn tránh những xung đột cùng những người khác, biết cách nhường nhịn trong mọi chuyện thì lại khiến cho ông Giang cho rằng đứa nhỏ này biết cách che giấu nội tâm, lớn lên chắc hẳn sẽ là lang sói nên bị phạt quỳ trên bàn gia pháp. Rõ ràng lòng rất chua xót nhưng vẫn lên tiếng nói với bà mình không sao cả.

Lúc đi du học ở Mĩ, bởi vì một câu nói của Giang Vũ Tuyên: “Lớn như vậy rồi, cũng có thể hiểu được mình không phải là ông hai trong nhà nhỉ? Đã gần hai mươi tuổi rồi mà vẫn còn mặt mũi xin tiền người nhà sao?” Ông nội kiên quyết cắt hết những khoản tiền trợ cấp cho anh du học ở Mĩ. Khi bà gửi tiền cho anh, anh cũng nói với bà, anh không sao, có thể tự nuôi sống chính mình.

Vũ Chính run rẩy vươn tay, lau đi nước mắt của mẹ, “Con chỉ mơ một giấc mơ…sau đó, đã quên đi cô ấy.”

Giang mẹ yên lặng nhìn đứa con của mình, dường như không thể tin được. Đã quên? Làm sao có thể? Trước đó một ngày còn vì nó mà bệnh chết đi sống lại.

“Từ nay về sau con sẽ không để cho mọi người lo lắng nữa.” Anh nhìn sang ngọn đèn nhàn nhạt, ánh mắt mê ly. Anh, từ nay về sau, sẽ trở lại làm Giang Vũ Chính. Một Giang Vũ Chính trước khi gặp gỡ Lâm Hinh Ý, một Giang Vũ Chính cô độc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.