Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Chương 41: Chiến tranh của đàn ông



Hinh Ý nhìn hoa hồng trên bàn làm việc, kinh ngạc nói không nên lời, sửng sốt một hồi lâu mới hồi phục lại tinh thần.

Khó trách vừa rồi sau khi vào cửa, thư kí cùng các đồng nghiệp rất hăng hái nhìn cô, thứ này ở đâu ra đây?

Người quen biết cô cũng biết cô không thích hoa hồng, đây là do Giang Vũ Chính ban tặng, bởi khi còn học đại học có bạn học gửi hoa hồng đến nhà cô, về sau bị anh biết được, thật sự không ghen tuông mà chỉ phẫn nộ nói một câu: “Người này thật là dung tục.”

Bị câu nói kia của anh ảnh hưởng, cô cũng bắt đầu nhìn những đóa hoa hồng mà cười nhạt.

Cô cầm lấy hoa, tỉ mỉ tìm tòi, không tìm thấy tấm thiệp hoặc một tờ giấy nào, càng không có chữ kí người gửi.

Mà cũng không biết có phải gửi nhầm hay không, cứ để đây đã.

Nhưng mà toàn bộ tòa nhà hành chính của Giang Lâm, từ bãi đỗ xe đến phòng thư kí tổng giám đốc lầu 75 đang thảo luận về việc hôm nay giám đốc Lâm nhận được một bó hoa hồng khổng lồ, trong văn phòng rốt cuộc thì cũng có chủ đề mới.

Trong tầng lầu căn tin.

“Hôm nay mọi người có thấy bó hoa trong văn phòng giám đốc Lâm không? Bó hoa thật lớn thật đẹp nha. Mọi người nói xem có phải của Giang tổng không?” một tá những cô gái trang điểm xinh đẹp nói.

“Sao có thể được, Giang tổng có chịu ăn nói khép nép cũng không cần phải hạ mình như vậy chứ. Theo tôi thấy nha, nhất định là của một công tử đào hoa nào đó tặng đấy, nghe nói trước khi kết hôn bà Giang của chúng ta có không thiếu những cây si quỳ dưới váy đâu.”

“Vậy tại sao còn không nhanh ly hôn đi? Tôi vẫn đang chờ Giang tổng đấy.”

“Đúng rồi đúng rồi, phó tổng mới được điều từ tổng bộ JL tới đây cũng rất đẹp trai nha, cảm giác giống như ánh mặt trời, nhìn cơ thể sau lớp áo sơ mi của anh ta rất rắn chắc.”

“Aizz, mọi người nói xem, Giang tổng và Lưu phó tổng thì ai được phụ nữ hoan nghênh hơn?”

“Cái này thật sự là khó lựa chọn, Giang tổng bên trong rất có khí chất, giết người một cách vô hình. Lưu phó tổng thì khí thế bức người, ngược lại với Giang tổng, rất khó chọn.” Người phụ nữ đang nói tỏ ra buồn rầu.

“Năng lực bên ngoài đều rất xuất sắc nha, nhưng mà Giang tổng so với phó tổng thì có nhiều tiền hơn nha, cho nên tôi chọn Giang tổng.”

“Ai nói nhất định Giang tổng có nhiều tiền hơn chứ? Nghe nói vị Lưu phó tổng này của chúng ta mới chân chính là đại gia. Lúc trước ở Wall Street làm tổng giám đốc một ngân hàng, nhưng về sau đột nhiên từ chức. Từ chức không đến hai tháng thì ngân hàng mắc phải nguy cơ tài chính, báo chí nói anh ấy đoán việc như thần, kịp thời nhảy ra, lúc ấy còn bán đi tất cả cổ phần nắm giữ trong ngân hàng. Năm ngoái mới đến JL, mới có mấy tháng thôi nha đã thăng lên vài cấp, nghe nói CEO JL Lý Tử Ngôn cũng khen ngợi anh ấy không dứt miệng.”

“Aizz, thật phiền quá, tôi dứt khoát chọn cả hai người.”

Lại là một trận cười vang.

Sau khi ăn cơm trưa xong, Hinh Ý lại gặp Lưu Dư Chân trong thang máy đại sảnh.

Nhìn khuôn mặt phơi nắng đen sẫm của anh, Hinh Ý cười chào hỏi anh, “Thế nào, Lưu phó tổng cũng cần phải tự mình xuống ăn cơm sao?” Giọng điệu thoải mái giống như nói chuyện với một người bạn.

Dư Chân nhìn khuôn mặt tươi cười của Hinh Ý, trong lòng cũng thấy ấm áp nói: “Là người thì đều phải ăn cơm chứ. Không thể vì làm việc mà quên ăn được nha?”

Giọng điệu của anh cũng rất nhẹ nhàng, nhưng Hinh Ý lại nhớ tới một người khác, đúng vậy, có một người như vậy, anh luôn bận rộn làm việc cùng dự các cuộc họp đến quên ăn, chính mình cũng không cảm thấy đói, chỉ đến khi dạ dày đau nhói mới nhớ tới thì ra mình chưa ăn cơm.

Không biết, người kia có ăn cơm trưa không.

Dư Chân nhìn dáng vẻ có chút thất thần của cô, hình như có điều đang suy nghĩ, “Thích không?”

Hinh Ý như bị câu hỏi đột ngột của anh làm cho hồ đồ, nhăn nhó hỏi: “Thích gì?”

“Hoa hồng anh tặng đấy.” Dư Chân nghiêm túc nói

Lúc này Hinh Ý mới hồi phục lại tinh thần, thấp giọng lẩm bẩm: “Là anh tặng à?” dường như đang suy tư gì đó.

Dư Chân lại cầm tay cô, nghiêm túc nói, “Em có đồng ý cho anh cơ hội không?”

Hinh Ý hơi bị dọa, đang ở nơi công cộng, bị người trong công ty nhìn thấy sẽ thành chuyện chấn động, cô dùng sức giãy ra khỏi bàn tay của anh, nhưng anh lại dùng sức rất nhiều làm cho cổ tay của cô thấy đau.

“Buông tay ra, người ta nhìn thấy kìa.” Cô chỉ có thể trừng mắt nhìn anh.

Lúc này, cửa thang máy bỗng ‘đinh’ một tiếng, làm cho hai người đang nhìn nhau không tự giác đưa mắt nhìn về phía cửa thang máy.

Kelvin đứng phía sau Vũ Chính chứng kiến cảnh tượng như vậy thì không khỏi sững sờ, có chút kinh ngạc trợn mắt há mồm.

Mà Vũ Chính ngồi trên xe lăn chỉ lạnh lùng quét mắt qua bọn họ, dương như xem bọn họ như không tốn tại. Không đợi Kelvin kịp phản ứng, anh trực tiếp đẩy xe lăn ra khỏi thang máy.

Kelvin đành phải lập tức đuổi theo ông chủ, trước khi đi còn có ý tứ sâu xa thoáng nhìn qua Dư Chân.

Hinh Ý lạnh lùng dùng tay kia đẩy tay anh ra, ném lại một câu, “Chúng ta chỉ là bạn.” Sau đó thì đi vào thang máy, nhanh chóng nhấn nút tầng 62, cửa đóng lại.

Dư Chân bất đắc dĩ nhìn cửa thang máy đóng chặt lại, không nghĩ tới lần đầu tiên vụng trộm đã bị bắt gian tại giường, chứng kiến Vũ Chính lộ ra một tia sáng bén nhọn, anh dường như gặp phải việc gì rất thú vị.

Tuy khi đó đại sảnh rất ít người nhưng vẫn có nhân viên trông thấy cảnh kia, vì vậy, quan hệ mập mờ của bà Giang cùng phó tổng mới truyền khắp cả công ty.

Văn phòng tổng tài lầu 75, không khí dường như cực kì lạnh lẽo, Kelvin cùng Hà Thư Mẫn nhìn hai vị lãnh đạo của Giang Lâm, không dám nói một câu.

“Hạng mục này được triển khai trong nước, trước mặt đối với việc mở rộng nó mà nói thì không có chút ưu thế nào, chúng ta không thể kham nổi hạng mục này, phải chi ra một khoản tiền khổng lồ, rủi ro quá cao.” Vũ Chính bày ra một xấp văn kiện dày đến cả tấc, quăng một phiếu phản đối thứ nhất cho hạng mục này.

“Tôi thấy thì anh đã không nắm bắt được tình hình toàn cầu rồi.” Giọng điệu của Dư Chân có chút châm chọc, không biết vì cái gì, vừa nhìn thấy Giang Vũ Chính thì anh lại nhớ đến dáng vẻ đau khổ của Hinh Ý ở Australia.

Anh cũng không phải người không phân biệt công tư, nhưng không biết vì sao đọc được nỗi bi thương trong mắt Hinh Ý làm cho anh không có cách nào không nhìn Giang Vũ Chính bằng đôi mắt tràn ngập địch ý.

“Tốt lắm, tôi cho anh một tuần lễ giải trình tình hình trong nước, đồng thời làm một bản kế hoạch tường tận đưa lên.” Vũ Chính dường như cũng không phải không có chút dư âm nào với chuyện kia, anh cũng không mang chuyện làm ăn ra làm trò đùa, hạng mục này tuy thoạt nhìn lợi nhuận rất cao, nhưng giai đoạn dự tính trước rủi ro cũng không thể bỏ qua, anh nguyện ý chờ Dư Chân giao lên một bản kế hoạch tường tận.

Lúc Hà Thư Mẫn bước ra khỏi phòng Vũ Chính thì thở ra một hơi thật dài, hai người kia nha, một người máu nóng sôi trào, toàn thân rực lửa, một người tá lực đả lực (mượn sức đánh sức), thâm trầm nhưng sắc bén.

Thật là không phải khó đối phó bình thường.

Trong thang máy, Dư Chân dường như còn suy nghĩ vấn đề vừa rồi, mà vẻ mặt Hà Thư Mẫn thành thật nói với anh: “Tuy tôi không phản đối lập trường của anh trong chuyện này, nhưng tôi vẫn muốn khuyên anh một câu, Giang Vũ Chính không phải là người dễ chọc vào, thật sự thì nghĩ cũng đừng nghĩ đối nghịch với anh ấy.”

Vẻ mặt Dư Chân bình tĩnh nói: “Tôi không nghĩ sẽ đối nghịch với anh ta, tôi chỉ xuất phát từ lập trường của công ty mà thôi.”

Hà Thư Mẫn nhịn cười, nói đi nói lại thì không phải anh cũng chí làm công cho anh ấy thôi sao.

Nhưng không đến vài ngày sau thì bộ phận nhân sự lại đưa ra một thông báo vượt ngoài dự kiến của mọi người.

Lâm Hinh Ý trực tiếp bị thăng lên làm CFO (Chief Financial Officer – giám đốc tài chính), đồng cấp với Hà Thư Mẫn và Lưu Dư Chân, ngoài mặt thì nói là đã trải qua cuộc họp ban giám đốc để quyết định, nhưng mọi người trong công ty đều đồn đại nói Giang Vũ Chính muốn ngang tài ngang sức với JL nên mới đưa vợ của mình lên.

Bây giờ trận thế của bốn vĩ lạnh đạo cấp cao, Giang Lâm gần đây thật sự rất náo nhiệt nha.

Người ngoài cũng đều suy đoán đây là chiến thuật cân bằng của Giang Vũ Chính, nhưng ở trong mắt Hinh Ý thì lại rất buồn cười, cái gì mà Giang Vũ Chính khiêu chiến với JL chứ? Hà Thư Mẫn cùng Lưu Dư Chân đều là do JL phái tới, JL của Giang Vũ Chính, có thế nào thì cũng đều là ba người bọn họ đấu với một mình cô nha.

Hinh Ý đứng từ lầu 73 nhìn xuống phong cảnh bên dưới, đây thật không phải là đẹp bình thường. Bởi vì Giang Lâm mang kiến trúc song nam, ngụ ý Giang thị cùng Lâm thị hợp thành một, văn phòng của Hinh Ý ở phía tây, văn phòng của Vũ Chính lại ở phía đông, cho nên Hinh Ý ngẩng đầu lên là có thể trông thấy phòng làm việc của anh.

Nhất định là anh cố ý, lúc này Hinh Ý dừng công việc lại không tự chủ được ngẩng đầu lên nhìn, cảm giác như mình đang đi rình mò thật biến thái. Có khi buồn bực trong lòng nên dứt khoát kéo rèm cửa lại, khỏi phiền lòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.