Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Chương 44: Kìm lòng không được



Sau khi thảo luận thì cuối cùng bản kế hoạch của Lưu Dư Chân được thông qua, bởi vì Vũ Chính cũng hiểu được anh ta đã đưa ra những số liệu rất đủ thuyết phục để chứng minh hạng mục này có tương lai tốt đẹp, dù cho hiện tại nền kinh tế toàn cầu không lí tưởng cho lắm.

Nhưng vượt qua dự kiến của tất cả mọi người chính là không ai nghĩ rằng hạng mục này lại thành công, ba tháng sau, trên dưới trong công ty đều bàn luận việc Lưu phó tổng đã bắn phát pháo đầu tiên trong Giang Lâm, vô cùng đẹp mắt.

Vì lạ chuyện quan trọng nên Giang Lâm đã cố ý vì chuyện hạng mục lần này thành công mà mở một bữa tiệc khen thưởng lớn đầu tiên.

“Aizz, gần đây nghe nói cậu ở bên kia cũng rất nổi tiếng nhỉ, chuyện xấu của phó tổng và bà Giang đều truyền khắp nơi.” Lý Tử Ngôn cười nham nhở nhìn trên màn hình vẻ mặt Vũ Chính không có biểu tình gì, người này còn có thể bình tĩnh như vậy sao?

“Tôi thấy cậu thích hợp làm bà mối hơn đấy.” Vẻ mặt Vũ Chính rất đứng đắn

“Tại sao?”

“Bởi vì tôi thấy năng lực đào móc mấy chuyện thị phi của cậu ở Mĩ còn tốt hơn so với những phương diện khác.” Vũ Chính vẫn ra vẻ không có biểu tình gì.

Mà Lý Tử Ngôn lại kinh sợ trong lòng, dẫm lên cái đuôi của cậu ta, nếu làm không tốt thì cậu ta thật sự sẽ rút anh ra khỏi tập đoàn JL. “Tôi cũng là quan tâm đến cậu thôi mà. Tôi cũng chẳng hiểu nổi cậu, người ta rõ ràng đã trở thành tình địch của cậu, cậu còn có thể từng bước từng bước một giúp người ta trèo lên đỉnh.” Thật ra anh đối với danh tiếng lan xa trong hạng mục của Dư Chân lần này rất có ý kiến, cho rằng Vũ Chính đang quá dung túng cho Dư Chân.

“Vừa nhận chức mà không thể khai phát pháo đầu tiên, người như vậy thì tới đây để làm gì, tôi coi trọng Lưu Dư Chân là bởi vì anh ta rất có năng lực làm việc. Hơn nữa…” Vũ Chính ngừng lại một chút, nhướng lông mày nhìn Lý Tử Ngôn, khóe mắt lộ ra một vẻ vui vẻ bén nhọn, “Cậu cảm thấy anh ta có thể leo lên trên đầu tôi sao?”

Lý Tử Ngôn vô cùng quen thuộc với biểu hiện này của anh, rùng mình một cái, nhanh chóng chuyển chủ đề, “Vậy cậu sẽ cho phép cậu ta theo đuổi vợ cậu sao?”

“Bớt lo lắng những chuyện không có một chút đi, tôi thấy cậu nên chuyên tâm chuẩn bị cho tốt bản báo cáo tình hình lợi nhuận của JL ở khu vực Bắc Mĩ năm nay thì hơn đấy, cuộc họp hàng năn tháng sau của JL sẽ không đơn giản như năm ngoái nữa đâu.”

Lý Tử Ngôn nhìn ánh mắt né tránh của Vũ Chính, cậu ta đang trốn tránh chủ đề này, rất ít khi nhìn thấy cậu ta như vậy.

Vũ Chính cũng không biết tại sao mình phải trốn tránh vấn đề này như vậy, anh có thể dùng tâm trạng bình tĩnh để bàn chuyện làm ăn với Lưu Dư Chân, nhưng khi nhìn thấy Hinh Ý có thể tươi cười nói chuyện phiếm với anh ta, khi thấy cô rất bận rộn chuẩn bị canh cá cho anh ta, ngay cả anh cũng bắt đầu hoài nghi.

Trước kia anh luôn không thể cho phép mình không tin tưởng vào chính mình như thế, nhưng mà Hinh Ý là người, không phải chuyện làm ăn, không phải công việc. Cô, không phải là thứ mà anh có lòng tin thì có thể lấy được.

Có lẽ ý thức được mình đã thất thố nên Vũ Chính trong nháy mắt đã khôi phục lại vẻ mặt bình tĩnh, chặt đứt những trò đùa dai của Lý Tử Ngôn.

Chỉ để lại vẻ mặt kinh ngạc của Lý Tử Ngôn trên màn hình, Giang Vũ Chính mà anh biết lại cũng có lúc yếu đuối như vậy sao. Anh luôn cho rằng Vũ Chính là người vô cùng kiên định không bao giờ lay động, bất kể là làm việc hay về phương diện tình cảm.

Cho dù năm đó Lâm Hinh Ý trốn đi, Giang thị cùng Lâm thị rơi vào nguy cơ, anh đều có thể ứng phó rất tốt. Nhưng mà lúc này đây anh lại cảm thấy cậu ta lại biểu hiện vẻ bất lực chưa từng có trước đó.

Cậu ta, vẫn không thể từ bỏ Lâm Hinh Ý, dù cho có hàng tỉ lí do đi liền với lợi ích khiến cậu ta muốn cho Lâm Hinh Ý trở về bên cạnh mình, nhưng đến cuối cùng, lí do cậu ta làm cho cô ấy trở về chỉ có một, đó chính là cậu ta vẫn còn rất yêu người phụ nữ kia.

Rốt cuộc là vì loại tình yêu như thế nào mà có thể làm cho Giang Vũ Chính lạc lối đến tình trạng này?

Tại buổi tiệc trong sảnh khách sạn, ánh nến lung linh, những ly rượu cao thấp, không gian mờ ảo, tiếng nhạc du dương, còn có những nhân vật nổi tiếng qua lại tấp nập, xứng danh là buổi tiệc hoa lệ.

Nhưng mà bữa tiệc này vốn là để chúc mừng Giang Lâm lần này khai phá thêm một hạng mục thành công ngoài dự đoán, nhân vật chính vốn phải là vị công thần nổi danh Lưu phó tổng. Nhưng mà sự xuất hiện của vợ chồng Giang Vũ Chính lại triệt để trở thành tiêu điểm của đêm hôm ấy.

Ba năm trước từ sau khi Giang Vũ Chính sang Pháp bị tai nạn thì không hề tham gia các hoạt động tiệc tùng làm ăn, người ngoài luôn đoán già đoán non về sức khỏe của anh cùng tình trạng hôn nhân của anh và Lâm Hinh Ý, lần này bữa tiệc chúc mừng này lại mời được Giang Vũ Chính cùng Lâm Hinh Ý đến dự, mà người ngoài cũng rất quan tâm đến vị Lưu phó tổng này.

Chẳng lẽ theo lời mọi người nói vị Lưu phó tổng này nhiệt tình theo đuổi bà Giang cũng chỉ là lời đồn đãi thôi sao, Giang Vũ Chính không có lí do gì phải nâng đỡ tình địch của mình như vậy.

Hinh Ý ngắm nhìn quang cảnh lấp lánh ngoài cửa sổ xe, lại nhìn sang Vũ Chính mặt không chút biểu tình ngồi bên cạnh mình, thật sự không thể đoán ra người này.

Rõ ràng ba năm trước đây đã công bố sẽ không tham gia bất kì hoạt động công khai nào, bây giờ đột nhiên lại rầm rộ nói muốn tham gia buổi tiệc chiêu đãi của Giang Lâm, tuyệt đối không phải là vì mặt mũi của Lưu Dư Chân.

Ngược lại giống như là đang muốn chứng minh gì đó trước mặt người khác? Thân thể của anh rất tốt hay hôn nhân của anh rất tốt? Hay còn có gì khác?

Vũ Chính chỉ lẳng lặng nhắm mắt dưỡng thần, trong xe rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức làm cho anh dường như có thể nghe được tiếng thở của Hinh Ý, chung quanh anh đều quanh quẩn mùi hương của cô, giống như một giấc mộng, có thể cảm nhận được nhưng không có cách nào đụng vào, làm cho anh rất khó chịu.

Ngay cả chính anh cũng không biết rốt cuộc mình bị làm sao, anh rất ít khi còn việc không có mục đích như thế, nhưng mà tuần trước khi nghe thấy Lưu Dư Chân có ý với Hinh Ý thì lòng anh bắt đầu nôn nóng khó hiểu.

Lâm Hinh Ý là vợ của Giang Vũ Chính, cô muốn tới, cũng chỉ có thể đi cùng anh.

Xe vững chãi đứng trước cửa khách sạn, bởi vì chung quanh đều có bảo vệ trông coi, hơn nữa phóng viên không được phép vào cho nên trật tự rất tốt.

Lúc Hinh Ý xuống xe thì trông thấy Vũ Chính ngồi trên xe lăn ống quần có nếp gấp, rất tự nhiên ngồi xổm xuống vuốt lại giúp anh, cũng giúp anh đặt hai chân vào đúng vị trí, giúp anh có tư thế ngồi thoải mái nhất.

Lúc cô ngẩng đầu lên thì trông thấy Vũ Chính đang cúi đầu yếu ớt nhìn cô cười, mà cô lại theo ánh mắt của anh cúi đầu nhìn xuống, chết tiệt, anh ta lại còn dám nhìn chằm chằm vào ngực cô.

Hinh Ý mặc một chiếc váy lụa dài màu táo chín lộ vai, bờ vai mĩ nhân trơn mượt, eo nhỏ tinh tế, khuôn ngực đầy đặn, cặp mông nho nhỏ, chiếc cổ thon dài, cằm đầy, hiện rõ vẻ nữ tính ưu nhã, tinh sảo cùng hấp dẫn gợi cảm.

Cô lập tức trừng mắt liếc anh một cái, cho là anh đang hiểu lầm mình quan tâm đến anh nên lạnh lùng nói một câu: “Tôi chỉ nhìn thấy phóng viên.”

Vẻ mặt vui vẻ của Vũ chính càng hiện rõ, cũng thấp giọng nói với cô: “Anh cũng nhìn thấy phóng viên.” Sau đó nhanh chóng khom người xuống, cúi đầu ở trên môi cô mà đặt xuống một nụ hôn.

Hinh Ý kinh ngạc, trong lòng có chút ngọt ngào, nhưng không có cách nào kìm chế được nỗi chua xót trong lòng.

Trước kia vẫn luôn ra vẻ lạnh lùng, cho dù sau này cô đã trở về nhưng cũng không nhiệt tình lắm, cô lại càng không dành sắc mặt tốt cho anh. Nhưng mà, hôm nay lại có một loại cảm giác, bọn họ như đã trở về trước kia, chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, vẫn luôn ngọt ngào như trước.

Nhưng mà, không có khả năng trở lại như trước.

Dư Chân nhìn thấy Hinh Ý giúp Vũ Chính thì nhớ tới hôm đó cô dùng bàn tay non mềm mát xa cho Vũ Chính, nhớ tới lời Hà Thư Mẫn nói với anh, chỉ có Lâm Hinh Ý mới có tư cách làm người phụ nữ đứng phía sau Giang Vũ Chính giúp anh mọi việc. Anh gắt gao nắm chặt nắm đấm của mình lại.

Tất cả mọi người đến dự tiệc dường như đều tập trung về phía cửa, Giang Vũ Chính tuy ngồi trên xe lăn nhưng vẫn rất tuấn tú đẹp trai hơn người, khí chất ung dung bình tĩnh, làm cho các thương nhân bốn phía rất thành công trên thương trường đều không thể sánh bằng. Mà Lâm Hinh Ý đứng ở bên cạnh anh cũng thật sự rất nổi bật, như là một đôi do ông trời tác hợp, nụ cười cùng hành động của hai người cũng ăn ý vô cùng.

Nhưng ở trong mắt Dư Chân thì vẻ sầu bi không thể xóa đi trong ánh mắt Hinh Ý lại bám rễ thật sâu trong lòng anh, anh sẽ vĩnh viễn không quên được Hinh Ý đã khóc với anh ở Australia, cô hận Giang Vũ Chính đến chết.

Dư Chân vẫn cho là Hinh Ý vì bất đắc dĩ mới đến Giang Lâm, nhưng mà anh lại không nhìn ra lòng của Hinh Ý đối với Vũ Chính, là một loại đau đớn không cách nào phai nhạt, cũng là một loại yêu không cách nào phai mờ.

Các nhân vật có tiếng trong giới thương nhân đều tụ tập bàn luận vài chuyện làm ăn, còn có những kẻ đến để tạo dựng quan hệ, Hinh Ý cũng không xa lạ với những việc này, tất nhiên cũng thành thục ứng phó một cách cẩn thận.

Nhìn lại Vũ Chính ở bên kia, tuy vẻ mặt có chút mệt mỏi nhưng mà cô biết rõ anh sẽ không sao, Giang Vũ Chính là ai chứ, anh mà còn cần cô phải lo lắng sao?

Cô cười khổ, nhìn những người đang nhảy múa trên sàn nhảy hoa lệ, thật ra thì cùng lắm cũng chỉ là một nghi thức xã giao mà thôi. Thuận tay cầm lấy một ly rượu, nhẹ nhàng nhấp một ngụm. Lúc này, một ly rượu nào đó lại lơ đãng đụng vào ly rượu của cô.

Tiếng vang thanh thúy, cô ngẩn đầu lên nhìn người đứng bên cạnh, vẻ mặt tràn ngập ánh nắng của Dư Chân đang mỉm cười, ngọn đèn nhàn nhạt chiếu rọi khuôn mặt anh, mang theo một vẻ cô đơn khó hiểu.

Hinh Ý giơ ly rượu lên cao một chút, gật đầu cười cười với anh.

Có lẽ Dư Chân đã uống hơi nhiều một chút, thấy khuôn mặt của cô xinh đẹp hơn ngày thường hàng vạn lần, đúng là thật mê người.

“May I?” Dư Chân kìm lòng không được muốn mời cô nhảy, rất phong độ vươn tay ra.

Hinh Ý rất kinh ngạc, cũng rất sầu não. Đã từng, có một người duỗi bàn tay hoàn mĩ của anh ra mời cô nhảy, thời gian ấy, dường như đã trôi đi rất xa.

Tay không tự giác đặt lên bàn tay của Dư Chân, Dư Chân không nghĩ tới cô lại đồng ý nên cũng sững sờ.

Hinh Ý dường như chần chờ một chút, làm sao lại nhầm anh ta là anh chứ? Tay chậm rãi lui về, nhưng Dư Chân đã cầm thật chặt, không cho cô cơ hội lùi bước.

Vừa dẫn cô về phía sàn nhảy vừa nói: “Chỉ là nhảy một khúc nhạc mà thôi, không cần phải căng thẳng như vậy.”

Ôm lấy eo của cô, vịn vào vai cô khiến cho Dư Chân cảm thấy giờ khắc này có thể kéo dài vĩnh viễn thì tốt biết mấy. Nhưng Hinh Ý lại ngây người, như là không hề chú ý đến chút nào, chỉ lo đắm chìm trong hồi ức của chính mình.

Vũ Chính ở trong đám người cách đó rất xa, nhìn về phía hai người, nhìn bọn họ nhảy cùng nhau, nhìn Lưu Dư Chân ôm eo của cô, vịn vào vai của cô. Đó vốn phải là vị trí của anh, làm sao có thể như thế?

Anh chưa bao giờ hận chính mình không thể đi lại như bây giờ, anh cho rằng chỉ cần anh muốn thì sẽ không có gì không chiếm được. Nhưng mà, anh ngay cả việc cùng người mình yêu nhảy một bản nhạc đơn giản nhất cũng không thể. Thậm chí, anh căn bản không có cả cơ hội mời cô nhảy.

Tay của anh dùng sức bóp chặt cặp đùi không có chút cảm giác nào của mình, ánh mắt thâm trầm bi thống nhìn về phía hai người đang nhẹ nhàng khiêu vũ trên sàn nhảy.

Hinh Ý cảm thấy vừa rồi uống chút rượu nên hơi choáng, giờ mới lấy lại bình tĩnh, đẩy Dư Chân ra, bước nhanh về phía phòng nghỉ của khách quý, Dư Chân cũng theo sau cô.

Sau khi rời khỏi sảnh khách sạn, Hinh Ý đi rất nhanh, chiếc vày dài làm cho cô thoạt nhìn như một thiên sứ không cẩn thận rơi xuống nhân gian, mà Dư Chân không nghĩ sẽ để cho thiên sứ này chạy mất, anh muốn cô ở bên cạnh anh.

Trên hành lang đều là những ngọn đèn tưởng theo kiểu cung đình, thoạt nhìn trang nhã mà tĩnh mịch, tại khúc cua, rốt cuộc Dư Chân bắt lấy tay Hinh Ý.

Dư Chân nhìn khuôn mặt hơi ửng hồng của cô, chậm rãi tới gần cô nói: “Thật ra thì em cũng có cảm giác với anh, đúng không?”

Trong lòng Hinh Ý cũng đang vạn phần thống khổ, cô không biết phải nói với anh thế nào, trong ánh mắt anh, cô đều nhìn thấy hình ảnh của một người khác, cô không thể tàn nhẫn nói cho anh biết rằng anh vẫn chỉ là thế thân của một người khác.

Một lúc lâu, Hinh Ý chậm rãi mở miệng: “Rất xin lỗi.”

Dư Chân nhìn khuôn mặt áy náy của cô, nhếch nhếch khóe miệng, nới lỏng tay của anh ra, thì ra, anh cũng chỉ xứng với một câu rất xin lỗi mà thôi.

Bầu trời bao la đen ngòm, làm chi khí trời lạnh lùng lại tăng thêm vào phần lạnh lẽo.

Vũ Chính nằm trên giường, nhưng vì sao lại không thể ngủ được. Rõ ràng anh đã uống một viên thuốc chống co giât, những viên thuốc kia có tác dụng an thần, hẳn là sẽ làm cho anh mệt mỏi mà ngủ thiếp đi. Nhưng mà bất kể anh có mệt mỏi thế nào, mí mắt có nặng trĩu thế nào thì ý thức của anh vẫn cực kì tỉnh táo.

Anh nhìn thấy rõ ràng trước cửa ra vào của phòng nghỉ Dư Chân nắm tay Hinh Ý, rõ ràng như vậy, trong ánh mắt của cô lại đan xen một vài cảm xúc mà anh không thể hiểu được.

Giờ khắc kia, anh cảm thấy sợ hãi, đúng vậy, Giang Vũ Chính cũng có lúc lo sợ, sợ sẽ hoàn toàn mất đi cô. Anh không sợ cô hận anh, chỉ sợ cuối cùng thì vị trí của một người bị hận cô cũng không dành cho anh.

Lúc này, cửa phòng bị đẩy mạnh ra, nương theo ngọn đèn mờ nhạt đầu giường, Vũ Chính nhìn thấy Hinh Ý đang lảo đảo đi tới.

Hinh Ý cảm thấy mệt chết đi được, rất buồn ngủ, hôm nay đã uống quá nhiều rượu, nhưng mà cuối cùng cô không tìm thấy Vũ Chính, cô gọi lái xe nói muốn cùng Vũ Chính về nhà.

Cuồi cùng vẫn là Tưởng Ảnh Tuệ, người bạn thời đại học của cô, thiên kim của tập đoàn Tưởng thị khuyên mãi mới đưa được cô lên xe.

Hinh Ý vừa vào cửa đã không thể chờ đợi được muốn cởi quần áo ra, nơi này sao lại nóng như vậy nhỉ?

Nghe thấy tiếng động, quản gia sợ Vũ Chính bị ngã nên chạy vào thì nhìn thấy Hinh Ý say rượu đang cố sức cởi váy ra, chỉ có thể trợn tròn mắt đứng trước cửa.

Mà Vũ Chính trông thấy quản gia như vậy thì lại dùng giọng nói trầm thấp lạnh lẽo gấp trăm lần ngày thường nói: “Đi ra ngoài.” Giọng nói trầm thấp phảng phất như từ địa ngục truyền đến.

Quản gia lập tức thức thời xoay người ra ngoài đóng cửa lại, ông chưa bao giờ nhìn thấy Giang tiên sinh lại nổi giận như vậy, sợ tới mức rùng mình một cái.

Hinh Ý thành công cởi bỏ bộ lễ phục dạ hội ra, mặc một bộ nội y tinh sảo, đá rơi đôi giày cao gót, bò lên giường của Vũ Chính, ôm chặt lấy Vũ Chính mà làm nũng: “Đêm nay sao anh lại không đợi em?”

Mùi hương trên người cô hòa lẫn với mùi rượu phả vào mặt anh, làm cho người đang rất tỉnh táo như anh cũng cảm thấy say.

Vũ Chính cau mày hỏi: “Đêm nay em đã uống bao nhiêu rượu?”

Hinh Ý lại chỉ “ưm…ưm” nở nụ cười, vẫn là dáng vẻ say rượu, “Uống một chút..chỉ..một chút…” vừa nói vừa so ngón tay cho Vũ Chính xem.

Vũ Chính nương theo ngọn đèn yếu ớt nhìn khuôn mặt hồng hồng của cô, ánh mắt mơ màng, thân thể cũng đang sôi trào lên.

Hinh Ý lại bất chấp tất cả, cởi thẳng bộ nội y của mình ra, xốc chăn của Vũ Chính lên, cưỡi lên trên người anh. Ôm anh, hôn hít khắp mặt anh, miệng của anh, cô giật áo ngủ của anh ra, một đường hôn thẳng xuống cổ anh.

Vũ Chính cảm thấy kinh ngạc, anh chưa từng nhìn thấy Hinh Ý điên cuồng như vậy, hoàn toàn không giống với cô ngày thường. Nhưng Hinh Ý vừa hôn anh mà không hề để ý đến người ở dưới lại vừa nỉ non lẩm bẩm: “Vũ Chính…em yêu anh… Vũ Chính… Vũ Chính…” lúc này, anh mới nhớ tới Lưu Dư Chân, Dư Chân, Vũ Chính, thì nhẫm tâm thô bạo dùng sức đẩy cô ra. (tên của hai anh đồng âm ^_^)

Bị cô khơi mào ngọn lửa thiêu đốt, nhưng lòng đố kị không tên kia lại dâng trào, anh vừa thở hổn hển vừa hỏi: “Đến tột cùng thì em đang gọi tên ai?”

Hinh Ý bị đẩy ra nhưng lập tức lại dính lên người anh, hôn chiếc cổ mẫn cảm nhất của anh, vừa khóc vừa nói: “Đương nhiên là em yêu Giang Vũ Chính, trong lòng đều chỉ có Giang Vũ Chính…Tên họ Giang khốn nạn kia, tôi hận anh chết đi được…”

Cuối cùng dùng sức cắn lên vai Vũ Chính, dùng hết mọi sức lực, thân thể của cô cũng run rẩy theo.

Vũ Chính cảm thấy lòng đau nhói, những giọt nước mắt kia chảy xuống cơ thể anh, chảy vào trong lòng anh.

Anh run rẩy dùng tay gạt đi những giọt nước mắt của Hinh Ý, miệng dịu dàng an ủi: “Đừng khóc, cục cưng…đừng khóc…”

Hinh Ý càng khóc càng lớn, lại không ngừng hôn lên cơ thể anh, hai tay thật nhanh cởi hết quần áo của anh, cô muốn anh, cô rất muốn anh, cô không thể không có anh.

Nhưng mà cô lại không nói ra, tất cả liền biến thành từng đợt vui sướng cùng hưng phấn.

Ánh nắng mặt trời xuyên qua rèm cửa hắt vào trong phòng, vẻ đẹp hoàn mĩ của buổi sáng sớm thấm vào toàn bộ căn phòng.

Hinh Ý rúc vào trong ngực Vũ Chính, hai tay ôm chặt lấy eo của anh, mơ hồ nói câu gì đó rồi lại ngủ say.

Một lát sau, cô lại lẩm bẩm một câu, Vũ Chính mơ mơ màng màng cuối cùng cũng nghe rõ, “Đau thắt lưng, anh xoa cho em.”

Vũ Chính nhìn vẻ mặt say ngủ bình yên của cô, cười cười, mười ngón tay thon dài đang ôm lấy tấm lưng mảnh khảnh của cô, giúp cô xoa tới xoa lui.

Hinh Ý lại đột nhiên giật giật, cứng ngắc rồi lại buông lỏng ra, chậm rãi mở to mắt, cô không phải đang nằm mơ chứ? Cô mơ thấy mình ngủ cùng với Vũ Chính?

Khoảng cách rất gần nhìn thấy cả khuôn mặt tuấn tú, cô nhắm mắt lại, không phải thật, không phải thật.

Rồi lại đột nhiên mở to mắt ra, nhìn Vũ Chính chằm chằm, cắn răng hung hăng hỏi: “Vì sao anh lại ngủ trên giường của tôi? Ai cho phép anh vào phòng tôi, đêm qua anh vào bằng cách nào?” Trừng mắt thật lốn, dường như muốn nuốt chửng Vũ Chính.

Vẻ mặt Vũ Chính bắt đắc dĩ, thở dài nói: “Ai bò lên giường ai đây?”

Hinh Ý cứng người, cô đột nhiên ngồi dậy, chỉ vào anh lớn tiếng nói: “Anh có tin là tôi sẽ tố cáo anh không?”

Vẻ mặt anh nghẹn lời, nhìn cô thật lâu rồi mới nói: “Bây giờ là ai tố cáo ai đây?”

Lúc này Hinh Ý mới nhìn rõ cách bài trí căn phòng, không phải là của cô, chẳng lẽ hôm qua cô vào nhầm phòng? Trời ạ, đầu cô đau chết mất, tối hôm qua đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì?

Cô chỉ nhớ rõ sau khi cô nói lời xin lỗi với Dư Chân xong thì trở vào đại sảnh của bữa tiệc, lái xe liền nói cho cô biết anh vừa đưa Giang tiên sinh về. Sau đó cô uống rượu cùng bạn học cũ, sau đó…không nhớ rõ.

Trên mặt cô lộ ra biểu tình cứng ngắc, nhẫn nhịn một lúc lâu mới nói: “…vậy anh có thể đuổi tôi đi hoặc gọi quản gia đưa tôi về phòng mà…anh cố ý để tôi vào nhầm, đúng không?” Cô hung dữ nói.

“Em vừa vào phòng đã cởi sạch quần áo, còn bò lên giường cởi hết quần áo của anh…” Vũ Chính tiếp tục chịu trách nhiệm gợi trí nhớ tối hôm qua về cho cô.

“Stop!” Hinh Ý không thể để cho anh tiếp tục nói nữa, nói thêm gì nữa thì mặt của cô còn biết giấu vào đâu đây?

Vũ Chính nhìn dáng vẻ quẫn bách của cô, nụ cười giãn ra, ánh mắt thâm thúy lóe sáng, bờ môi mỏng vẫn giữ vẻ gợi cảm.

Hinh ý bị nụ cười của anh khiến cho càng không được tự nhiên, cầm lấy gối ném vào người anh, nhưng cũng nghe thấy tiếng hít thở vì đau của anh.

Trong lòng run lên, xốc tấm chăn của anh lên nhìn nhìn, dấu răng vẫn còn in trên vai, máu đã đông lại, nhưng mà những vết bầm vẫn còn đọng trước ngực, còn có những dấu hôn thật sâu trên cổ.

Điên mất, đây chính là tính từ mà giờ phút này Hinh Ý có thể dùng để diễn tả tâm trạng của mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.