Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Chương 46: Chỉ cần anh



Hinh Ý tức tốc rời khỏi văn phòng, nghe thấy đằng sau truyền đến âm thanh thủy tinh vỡ, chần chờ một chút nhưng vẫn không dám dừng bước, cô sợ chính mình sẽ quay đầu lại, cho dù có nuối tiếc thì sau đó vĩnh viễn cũng không có cách nào rời khỏi.

Cô mở cửa ban công ra, lao ra ngoài nhưng lại không ngờ cửa ra vào lại có người đang đứng chắn, cả người cô đập vào người kia.

Dư Chân cầm văn kiện, nhìn Hinh Ý vẫn còn vệt nước mắt trên mặt, tâm tình vốn đã chìm xuống đáy cốc bây giờ lại có một loại cảm giác nói không nên lời, có chút vui sướng, cũng có chút lo lắng.

Hinh Ý lấy lại bình tĩnh, khàn giọng hỏi: “Tại sao anh lại ở đây?” cảm giác được ánh mắt của anh dán trên người mình nên có chút mất tự nhiên.

“Ừm..anh…” anh ấp a ấp úng, cảm thấy cực kì quẫn bách, lúc này mới phát hiện văn kiện nằm trên tay mình, lập tức nói: “Anh đưa văn kiện này cho Giang tổng kí tên.”

Hinh Ý không thèm để ý đến anh tìm những lí do gì, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây, thấp giọng nói một câu: “Tôi đi xuống trước đây.” Sau đó vượt qua anh, trực tiếp đi về phía thang máy.

Dư Chân đứng tại nguyên chỗ nghĩ nghĩ, cuối cùng trước khi cửa thang máy đóng lại vẫn đi vào, nhìn Hinh Ý đứng cạnh không nói một lời, anh cũng muốn nói gì lại thôi.

Hinh Ý không hề đảo mắt qua anh, nhàn nhạt nói: “Vừa rồi anh ở ngoài sao. Cần gì phải vậy, anh biết tôi và anh ta không thể mà.”

Dư Chân không nghĩ tới cô lại biết mình vừa rồi đứng nghe lén, xấu hổ không dám lên tiếng.

Mà Hinh Ý lại tiếp tục nói: “Tôi cũng không muốn anh hiểu lầm, dù cho tôi và anh ta không có khả năng, vậy cũng không có nghĩa là sẽ có gì với anh. Tôi quý trọng người bạn như anh, có nhiều thứ không thể là không thể.”

Thang máy ‘đinh’ một tiếng, cửa mở ra, Hinh Ý bình tĩnh bước ra ngoài, mà Dư Chân chỉ có thể nhìn theo bóng dáng của cô. Vậy là ngay cả một cơ hội cũng không thể cho anh sao?

Phòng làm việc của anh vốn cùng lầu với cô, nhưng không đi theo cô ra khỏi thang máy, nhìn cửa thang máy đóng lại, màn hình tinh thể lỏng trên tường đang giảm xuống dần dần, giống như anh đối với cô, vĩnh viễn chỉ có thể chìm xuống vực sâu, không thể nhìn thấy ánh sáng ban ngày.

“Mọi người nói xem, lần này JL họp hàng năm, công ty của chúng ta sẽ chọn ai tham dự đây?” Trong một tầng lầu của Giang Lâm, các chuyên gia buôn chuyện lai tiếp tục sự nghiệp của mình.

Hàng năm vào tháng mười hai, tất cả các tổng giám đốc trên toàn cầu phụ thuộc công ty mẹ JL, tổng cộng ba trăm quản lí cấp cao đều tụ tập ở JL New York, tham gia cuộc họp hàng năm của JL.

Hàng năm công ty họp một lần, mục đích là chia xẻ tất cả kinh nghiệm, làm báo cáo tổng kết năm, còn có đưa ra mục tiêu cùng sách lược cho năm kế tiếp.

Chỉ cần là nhân viên của tổng bộ ở New York đều có thể tham gia cuộc họp lần này, mà ở 44 địa điểm trên toàn cầu các nhân viên cũng có thể quan sát trực tiếp cuộc họp thông qua vệ tinh. Trong cuộc họp hàng năm của công ty, CEO sẽ tuyên bố các chính sách của công ty năm tới, đồng thời những quản lí cấp cao đến từ khắp các chi nhánh cũng sẽ tiến hành phân tích khả năng xâm nhập vào thị trường quốc tế.

“Không phải cuộc họp hàng năm năm ngoái là do Giang tổng cùng phó tổng đi sao? Năm nay hẳn là cũng không ngoại lệ nhỉ.” Một nữ trưởng phòng 30 tuổi chụm đầu vào đám phụ nữ mân mê móng tay của mình ung dung nói.

“Làm sao có thể? Cô ngẫm lại xem, mấy năm trước bà Giang Lâm phó tổng của chúng ta vẫn chưa trở lại, Giang tổng đi cùng Hà phó tổng cũng không có gì đáng trách. Nhưng mà hiện tại bà Giang chính quy đã về rồi, việc đó sao vẫn còn đến phiên Hà Thư Mẫn được?”

“Nhưng mà hai người ấy đều là người bên này, tổng bộ JL sẽ không có ý kiến gì sao? Chính mình phái hai quản lí cấp cao mỗi năm đều không tham gia buổi tiệc cuối năm nào của công ty mình. Nghe nói cuộc họp hàng năm này đối với tất cả các quản lí cấp cao chính là chong chóng đo chiều gió tiền thưởng cuối năm đấy.” Một cô gái trẻ mặc bộ cánh thịnh hành nhất năm nay nói.

Lúc này một nhân viên nữ dáng vẻ trông giống như một cô gái trẻ mới tốt nghiệp hưng phấn nói: “Tất cả mọi người không cần đoán nữa, tin tức mới nhất từ cuộc họp lầu 74, tham dự cuộc họp hàng năm của JL năm nay chính là Giang tổng, Lâm phó tổng, còn nữa dĩ nhiên là có Lưu phó tổng.”

Trong phòng họp lầu 74, không khí cực kì yên lặng, tất cả các giám đốc đều hai mặt nhìn nhau, nhưng mà không ai dám lên tiếng, chỉ nhìn vào “tứ đại trụ cột” của Giang Lâm.

Đầu tiên Hà Thư Mẫn làm khó dễ, “Tôi không cho rằng Lâm phó tổng biết tình hình năm trước, cô ấy mới đến Giang Lâm chưa tới nửa năm, căn bản là không đủ để hiểu hết về tình hình công ty.” Tuy trong công ty Vũ Chính có tiếng nói tuyệt đối, nhưng Hà Thư Mẫn vẫn cho rằng chính mình có thể cùng anh tranh luận mọi chuyện.

“Thành tích của cô ấy rất tốt, tôi nghĩ lần này để cho cô ấy tham gia cuộc họp hàng năm của JL sẽ có thể gia tăng lòng tin của JL đối với chúng ta.” Dư Chân từ đầu đến cuối không hề lên tiếng lần đầu tiên mở miệng lại là bênh vực cho Lâm Hinh Ý, tuy anh cố ý để cho chuyện xấu của mình với Hinh Ý truyền khắp công ty nhưng anh là do tổng bộ phái tới, trong mắt mọi người chính là một khâm sai đại thần, vốn đến đây để phân chia thế lực với Guang Vũ Chính, giờ khắc này lại không hê bận tâm đến lợi ích của JL.

Vũ Chính mệt mỏi nhíu mày thoáng nhìn qua Hinh Ý, cô từ khi bước vào phòng họp đều không liếc mắt nhìn anh, không biết tại vì khinh thường hay trốn tránh.

Mà Hinh Ý vẫn chỉ mặt không chút biểu tình nhìn vào màn hình laptop trước mặt, cô vốn cho rằng sáng nay đã chọc giận anh, anh nhất định sẽ không để cho cô sống yên ổn trong cuộc họp chiều nay. Nhưng mà cô đã đánh giá thấp Giang Vũ Chính, cho tới bây giờ anh vẫn chưa làm bất cứ chuyện gì quấy rầy đến công việc của cô.

“Tôi vốn còn không tán thành Lâm…” Hà Thư Mẫn vẫn kiên trì không tán thành Lâm Hinh Ý đến dự cuộc họp hàng năm của JL, thế lực của nhà họ Lâm trong công ty gần đây đã được nâng lên, mặc dù biết Vũ Chính đúng là đang giúp cô ấy nâng cao vị thế, nhưng mà cô lại không thể vừa mắt Lâm Hinh Ý có mắt không tròng không biết Giang Vũ Chính đang giúp mình. Hoặc là cô cũng đang đố kị, đố kị Lâm Hinh Ý có thể là người duy nhất anh yêu.

“Cứ quyết định vậy đi, tan họp.” Vũ Chính không đợi Hà Thư Mẫn nói xong đã điều khiển xe lăn ra khỏi phòng họp, Kelvin đi theo phía sau.

Hà Thư Mẫn cũng đuổi theo, chỉ để lại một nhóm giám đốc đang hoang mang bàn tính. Dư Chân ngồi bên cạnh Hinh Ý nhẹ giọng nói với cô, “Yên tâm đi, anh ủng hộ em.” Sau đó cho cô một nụ cười an ủi.

Hinh Ý chỉ lễ phép đáp lại bằng một nụ cười nhẹ, nhưng trong lòng lại không có một chút hưng phấn nào. Cô không biết Vũ Chính đang nghĩ gì trong lòng, nếu như muốn hạn chế địa vị của cô trong Giang Lâm, vậy thì cho cô dự cuộc họp hàng năm của JL không phải là giúp cho cô nâng cao vị thế hơn một chút sao?

Văn phòng tổng tài lầu 75 Giang Lâm, Hà Thư Mẫn nhìn sắc mặt tái nhợt và có chút xanh xao của Vũ Chính, cơn giận vừa rồi không thể bùng lên nữa, chỉ có thể buồn bực nói: “Anh hẳn là thiếu em một lời giải thích nhỉ.”

Vũ Chính sớm chỉ biết cô sẽ đuổi theo, Hà Thư Mẫn khi quyết tâm bảo vệ quan điểm của mình thì sẽ không nhượng bộ, đây cũng là nguyên nhân anh coi trọng cô.

Anh cười cười với cô, “Sớm đưa cô ấy lên cao không phải càng tốt sao? Không phải hai người đều muốn anh trở về Mĩ quản lí mọi việc sao?” Trong nụ cười kia lại mang theo một nỗi khổ bất đắc dĩ.

Anh rất ít dùng giọng điệu như vậy nói chuyện, làm cho Hà Thư Mẫn có chút hoảng hốt, một Giang Vũ Chính có chút lạ lẫm làm cho cô không thích ứng được.

Một lúc sau mới thử hỏi một câu: “Anh định lần này đến Mĩ sẽ không trở về nữa sao?”

Vũ Chính chỉ bình tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ, hờ hững đáp một câu: “Ai mà biết được?” Ánh mắt trống rỗng, một chút không không giống người đang nắm giữ thế gian phồn hoa như anh.

Từ lầu 75 nhìn xuống thật ra thì không hề có phong cảnh gì, chỉ vì quá cao, như thể gần chạm vào mây xanh, nhưng mà vẫn không thể sờ tới nó. Mỗi khi anh cho rằng đã lấy được thứ gì thì thật ra nhiều thứ khác cũng đã mất đi.

“Không thể tưởng được cuối cùng vẫn là Giang tổng, bà Giang cùng với Lưu phó tổng đến Mĩ, Hà phó tổng thật là thảm, được ở lại quản lí trong nước nhưng lại mất đi cơ hội thể hiện mình trước mặt các sếp lớn ở JL.” Những kẻ buôn chuyện lập tức hành nghề sau khi cuộc họp chấm dứt.

“Aizz, người đến từ JL vẫn không thể chọi lại Giang tổng nhỉ, mọi người ngẫm lại xem, bình thường Giang tổng nói ra câu nào, Hà phó tổng có thể phản bác sao? Cùng lắm chỉ có Lưu phó tổng mới bỏ một phiếu chống vào thôi. Xem ra, lực lượng trong nước vẫn tương đối mạnh.” Một người có tuổi đưa ra kết luận.

“Anh không nhớ Giang tổng là ai sao? Làm sao có thể để cho người khác nắm gáy mình sao? Năm đó lúc anh ta dẫn JL về Giang Lâm, người trong ngoài nước đều nói anh ta dẫn soi về nhà, vậy mà đã bao năm nay, Giang tổng của chúng ta vẫn khống chế được đấy thôi.” Một nhân viên nữ ái mộ nói.

Tháng mười hai ở Mĩ nhiệt độ đã xuống tương đối thấp, không nghĩ tới đoàn người sau khi tới New York lại có một trận tuyết rơi, khắp nơi toàn một mảnh trắng xóa, những tòa nhạ cao chọc trời được phủ thêm lớp áo trắng thuần xinh đẹp cực điểm, làm cho Hinh Ý cảm thấy một New York xa hoa như vậy cũng có thể nhẹ nhàng thanh lịch.

Sau khi đến New York, cơ bản là cô và Dư Chân bận rộn không ngừng tham gia các cuộc họp ở JL, không hề nhìn thấy Vũ Chính đi chung với bọn họ.

Vậy mà cũng nói là anh đến đây dự họp sao? Ngược lại cô có gặp Lý Tử Ngôn vài lần nhưng đều thảo luận trong cuộc họp, cho dù có ngẫu nhiên gặp mặt nhau thì Lý Tử Ngôn cũng coi như không biết cô, rất lạnh lùng.

Hinh Ý đang cùng với Dư Chân đứng trước thang máy trong tòa nhà tổng bộ JL, lại lơ đãng phát hiện thì ra nhân viên ra ra vào vào trước cửa lại chưa từng đến gần thang máy có hoa văn màu tím, giống như là quy định từ trước.

Dư Chân nhìn thấy dáng vẻ thắc mắc của cô thì cười nói: “Thang máy chuyên dụng của CEO, có thể đi từ bãi đỗ xe dưới tầng hầm lên tầng cao nhất. Ngay cả một quản lí cấp cao như anh cũng chưa từng có cơ hội đi nó.”

Chuyên dụng? Là của anh sao? Hinh Ý lại lơ đãng nhớ tới anh, một loại mong nhớ luôn quấn quýt lấy cô cả ngày lẫn đêm. Vì che dấu vẻ ngây người của mình, cô nói đùa: “Thế nào, người ngang hàng với người Mĩ như anh cũng không được hưởng quyền lợi sao?”

Dư Chân ít khi thấy cô nói đùa nên vô cùng hào hứng nói: “Được nhiều đặc quyền hơn, có thể dùng máy bay riêng trên sân thượng, cũng là thứ chuyên dụng cho cổ đông lớn cùng CEO! Còn có…”

Hinh Ý không nghe rõ Dư Chân nói những gì, cô chỉ nhớ đến người kia. Hôm nay nhiệt độ thấp như vậy, không biết anh có cảm thấy khó chịu hay không, bất tri bất giác tâm hồn cô lại bay đến chỗ anh.

Nhưng không nghĩ tới tại cuộc họp hàng năm của JL lại còn gặp được người quen, đó là người bạn thời đại học của Hinh Ý ở Mĩ, sau khi tốt nghiệp thì đến JL làm việc, từ đó cho đến nay đã lên làm giám đốc bộ phận PR.

Bởi vì nhiều năm không gặp, hai người có rất nhiều chuyện để nói, cho nên quyết định đêm nay đến Minetla Lane họp mặt.

Chỉ trước khi đi cảm thấy hai người bạn học cũ nhất định sẽ điên cuồng cả đêm nên Hinh Ý tính gọi điện thoại về biệt thư ven biển, nói cho quản gia biết hôm nay mình sẽ không về.

Bởi vì thường cách một thời gian sẽ sang New York cho nên toàn bộ người giúp việc trong biệt thự vẫn luôn làm việc. Thật ra thì cô cũng không biết vì sao mình lại phải nói cho quản gia biết đêm nay không về.

Cô không muốn anh lo lắng, tuy vậy nhưng lại không chịu thừa nhận. Trong lòng lo lắng không yên gọi điện về, lúc quản gia hỏi cô có muốn nói cho tiên sinh biết trước không thì cô cũng chỉ mơ mơ hồ hồ nói cứ tùy ý.

Cô biết rõ như vậy nhất định quản gia sẽ nói cho anh biết, gọi điện xong tâm lí vẫn không thấy thoải mái, cảm thấy mình làm vậy chẳng khác nào nói cho anh biết đêm nay đừng chờ em, cảm thấy mình thật giống như một cô gái nhỏ.

Bởi vì sợ mình uống quá nhiều lại làm chuyện như bữa tiệc lần trước của Giang Lâm nên Hinh Ý chỉ uống một ly cocktail nhỏ, nói chuyện với bạn hơn hai tiếng, cuối cùng tất cả mọi người nói phải thay đổi một quán bar khác nói chuyện nên cả đêm Hinh Ý đều không yên lòng.

Buổi sáng nay khi đi ngang qua phòng anh, nghe thấy anh khó chịu ho khan, không biết có phải bị bệnh hay không. Càng nghĩ lại càng lo lắng, nhìn đồng hồ đã hơn 11h.

Hinh Ý cầm lấy túi xách, nói lời tạm biệt với đám bạn cũ rồi nhanh chóng trở về biệt thự.

Tuyết vẫn đang không ngừng rơi trên mặt đất, hệ thống lò sưởi trong xe đã mở hết cỡ, ngoài cửa sổ xe đều đóng một tầng sương trắng, Hinh Ý không rảnh nhìn cảnh vật ngoài cửa số, trong lòng đang rất lo lắng cho anh.

Thật ra thì từ lần trước sau khi giúp anh bôi thuốc trong phòng làm việc xong thì hai người đều không nói với nhau lời nào, đa số chỉ nói chuyện công việc, về đến nhà càng không ai lên tiếng. Bị đè nèn như vậy tuy làm cho Hinh Ý rất khó chịu nhưng đồng thời cũng làm cho cô yên tâm, ít nhất cô cũng không xúc động mà làm ra những việc khác người.

Căn biệt thư cách biển rất gần, dù cho phòng ngủ có cách âm rất hiệu quả nhưng khi ngủ vẫn có thể nghe thấy tiếng sóng biển.

Lúc Hinh Ý đến nhà thì tuyết đã ngừng rơi, nhưng mà vẫn cảm thấy rất lạnh, chỉ mặc một bộ quần áo công sở, lúc xuống xe cô cảm thấy lạnh đến phát run.

Phòng khách chỉ có ánh đèn tưởng le lói, có vẻ yên lặng an nhàn, trong phòng hệ thống sưởi ấm được bật tối đa, làm cho Hinh Ý vừa vào nhà tự nhiên đã thấy trầm tĩnh trở lại. Vừa rồi lúc xuống xe đi vào vườn hoa, phòng ngủ không có ánh đèn, có lẽ anh đã ngủ rồi.

Nhưng khi Hinh Ý lên cầu thang thì lại mơ hồ nghe thấy trên lầu có tiếng động, đi lên lầu hai, cửa phòng Vũ Chính không khóa.

Hinh Ý nhẹ nhàng đi vào, đèn bàn sáng rỡ, ánh mắt của cô lướt qua xe lăn bên cạnh giường cùng đôi dép lê đặt trên mặt thảm lông, lòng thấy yên tâm hơn.

Nhưng khi cô nhìn thấy trên giường không có một bóng người thì sợ tới mức tim muốn nhảy ra ngoài, người đâu?

Cô còn chưa kịp thay giày đã chạy thật nhanh vào phòng tắm, đi qua phòng chứa quần áo cũng không có.

Đầu cô trống rỗng, vội vàng chạy sang thư phòng, vẫn không có ai. Cho dù trời lạnh như vậy nhưng cô vẫn toát mồ hôi lạnh, toàn thân run lên.

Có tiếng động từ trên lầu truyền đến, giống như tiếng cây gậy gõ trên sàn nhà gỗ, từng cái từng cái đánh sâu vào trái tim Hinh Ý.

Ngôi nhà chỉ có ba tầng, phòng của chủ nhà và thư phòng đều ở tầng hai, sân thượng tầng ba có một vườn hoa, còn có một căn gác nho nhỏ dùng để cất giữ những cuốn sách cũ.

Hinh Ý lập tức chạy lên lầu ba, nhưng mà khi đứng trên cửa cầu thang lầu ba cô lại không dám bước tiếp, không nhúc nhích cầm chặt lấy tay vịn cầu thang gỗ, dùng sức nắm lấy nó, các xương ngón tay đều nổi lên.

Từ lâu ba đến căn gác nhỏ kia chỉ cách nhau khoảng năm sáu bậc thang, mà Vũ Chính đang mặc đồ ngủ, mang theo đôi nạng, dùng hết sức lực toàn thân “bước lên” mấy bậc thang.

Dù cho ngọn đèn rất tối, Hinh Ý vẫn thấy được anh đang run rẩy, nắm chặt lấy đôi nạng, chống đỡ thân thể của mình, vật vả bước trên mặt đất.

Anh không mang giày, thậm chí cả tất cũng không mang, mũi chân nhẹ nhàng nhón lên, run run theo từng động tác của cơ thể, lại hoàn toàn không hề có lực chống đỡ, bàn chân dùng tư thế không được tự nhiên mà kéo lên trên sàn nhà.

Hinh Ý nhìn đôi chân co rút gầy yếu của anh, cảm thấy thân thể mình hình như đã không còn là của mình, như đang run lên, nước mắt không tiếng động mà rơi trên mặt, dường như chính cô cũng tự hỏi không biết vì sao nước mắt của mình lại rơi xuống. Cô không có cơ hội nào để kìm nén, cô một chút cũng không thương khóc, nhưng mà nước mắt của cô bây giờ lại đang không theo sự khống chế của mình mà rơi xuống.

Nhiều lần anh không giữ thăng bằng được lảo đảo, nếu như không phải cô cắn chặt môi thì cô thật sự sẽ xông lên, nhưng mà cô không cho phép mình làm thế.

Lúc Vũ Chính sau bao gian khổ lên được căn gác thì Hinh Ý đã khôi phục lại tinh thần, cô tự nói với mình bất kể anh có làm gì thì cô cũng không được để ý đến, việc hiện tại cô cần phải làm là lập tức trở về phòng của mình.

Nhưng cô lại không làm được, cô từng bước một nhẹ nhàng bước trên sàn nhà, sợ bị anh nghe được.

Thật ra mang giày cao gót đi trên sàn nhà gỗ dù có thế nào cũng sẽ phát ra tiếng động, nhưng tâm tư của Vũ Chính đặt vào việc làm thế nào để giữ vững cơ thể mình, thể xác và tinh thần đều mệt mỏi vô cùng, làm gì còn đầu óc mà để ý đến tiếng động nào khác.

Tuy bình thường bọn họ không hay đến đây, nhưng trước kia Vũ Chính rất thích ngồi ở đây giở từng trang sách cũ ra xem, ngẫu nhiên sẽ tìm thấy một vài cuốn sách đã lâu không đọc được trợ lí thu dọn rồi đặt trên giá sách cũ.

Hinh Ý đứng ở cửa ra vào, nhìn bàn chân trống trơn của anh, đau lòng không nói nên lời. Hệ thống lò sưởi trên lầu không được như tầng dưới, sàn nhà lạnh buốt, mặc dù cô có đi giày cũng cảm thấy cái lạnh từng chút một truyền đến lòng bàn chân.

Vũ Chính chống nạng đứng trước giá sách, tựa lưng vào bức tường lạnh buốt, đoán chừng có thể chống đỡ được cả người nên chậm rãi buông nạng bên trái ra, cẩn thận với tới tầng cao nhất của giá sách, rút ra một quyển sách.

Bởi vì ngọn đèn rất tối nên Hinh Ý không có cách nào nhỉn rõ đó là quyển sách gì, nhưng lúc nhìn thấy anh với được cuốn sách thì đột nhiên giống như đang ôm trong lòng một thứ rất quan trọng, mặt vẫn thoáng hiện lên một vẻ dịu dàng.

Nhưng thân thể của anh lại không thể chống đỡ thêm nữa nên lảo đảo, anh vội vàng vịn lấy đôi nạng chống đỡ cơ thể mình, lại cầm cuốn sách không được, ‘pằng’ một tiếng, cuốn sách rơi xuống đất.

Sau khi cuốn sách rơi xuống mở ra Hinh Ý mới nhìn thấy rõ, đây không phải là sách, đó là album ảnh kết hôn của bọn họ, một trang được mở ra, cô đang cầm bó hoa, nhìn anh cười như đang nắm giữ toàn bộ thế giới, đôi mắt cong cong, trong ánh mắt đều lấp lánh ánh sáng.

Móng tay cô cắm sâu vào lòng bàn tay, dường như không có loại đau đớn nào có thể so sánh với cảm giác trong lòng, đã không phải là đau đớn, cô không có bất kì lời nào để hình dung về cảm giác đó. Nước mắt lén lút chảy xuống mặt, làm ướt cả vạt áo, mà cô lại hồn nhiên chưa phát hiện ra.

Sau khi Vũ Chính thật vất vả mới đứng vững được, cúi đầu nhặt album ảnh trên mặt đất, trên ảnh là nụ cười của Hinh Ý, làm cho anh không tự giác nở nụ cười.

Hinh Ý lại cảm thấy trên người mình không có chỗ nào là không run rẩy, cho tới bây giờ cô chưa từng nhìn thấy nụ cười đó của Vũ Chính. Đó là nụ cười thê lương nhất cô từng nhìn thấy, một người không bao giờ dám biểu lộ cảm xác của mình, cho dù là lúc chỉ có một mình anh, cũng chỉ có thể lộ ra nụ cười hèn mọn như vậy.

Ánh mắt của anh thoáng rời khỏi tấm ảnh, nhìn thấy đôi chân co rút biến hình của mình, bất kể là có cố gắng thế nào thì cũng không có dấu hiện nhúc nhích nào, khóe miệng anh khẽ nhếch lên, cười nhạo chính đôi chân vô dụng của mình.

Hinh Ý không còn khống chế được nữa, run rẩy gọi một tiếng “Vũ Chính”, đã không còn vẻ bình tĩnh cùng e dè như mọi người, kích động đến nỗi không thể nghe ra mình đang cất giấu tình cảm như thế nào.

Vũ Chính nghe thấy tiếng gọi của cô thì toàn thân run rẩy, chậm rãi ngẩng đầu lên, đầu tiên là sững sờ, rồi lại rất nhanh mỉm cười với cô. Cơ thể lại không nghe theo sự sai bảo của mình nghiêng về một phía, mềm nhũn, đổ xuống như một người không có xương cốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.