Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Chương 49: Vuốt ve



“Mẹ, gần đây sức khỏe có tốt hơn chút nào không?” Hinh Ý ngồi trong thư phòng, nhìn bên ngoài tuyết rơi phủ trắng mặt đất cùng đại dương mênh mông phía xa xa, tay cầm điện thoại, cảm thấy rất nặng nề.

“Khá tốt, có đôi lúc vẫn còn hơi chóng mặt. Đúng rồi, khi nào con về?” Lâm mẹ trực tiếp hỏi, bởi vì hiện tại Giang Lâm chỉ còn một mình Hà Thư Mẫn nên càng cố gắng chèn ép người trong nhà họ Lâm, Đạt Quảng nói không biết bên phía JL có phải đã thỏa thuận gì với Giang Vũ Chính hay không mà hình như đã toàn lực phối hợp với hành động của cậu ta. Bà biết rõ con người nham hiểm như Giang Vũ Chính sẽ không bỏ qua cho người của nhà họ Lâm.

“Không cần phải quan tâm đến việc của chú hay dì, sức khỏe của mẹ không tốt lại còn muốn quan tâm đến chuyện xấu của bọn họ làm gì.” Giọng điệu của Hinh Ý dứt khoát, trên thực tế bọn họ cảm thấy ở trong công ty cái gọi là người nhà họ Lâm đều toàn là bù nhìn, hai ba ngày lại gây phiền toái cho ban giám đốc. May mắn Vũ Chính cũng không phải người dễ bị ức hiếp, bằng không thì thật đúng là đã lộn xộn đến ngất trời.

“Nói gì vậy hả? Làm gì có đứa con gái nào như con, cánh tay chỉ biết hướng ra ngoài. Con đừng quên…” Lâm mẹ càng nói càng kích động, giọng nói có chút run rẩy, bà vĩnh viễn cũng không có cách nào quên đi cái chết của chồng mình, muốn bà không hận Vũ Chính, dù cho có chết cũng không thể.

“Mẹ.” Hinh Ý vội vàng chặn đứng lời bà lại, cô biết rõ bà muốn nói gì, nhưng mà cô phát hiện mình thật sự không để ý tới, cô thầm nghĩ phải ôm lấy hạnh phúc của mình. Nhưng cuối cùng vẫn phải bất đắc dĩ nói: “Con biết rồi.” Cô biết rõ mẹ vẫn không thể quên, chấp nhất như vậy nhưng lại không biết mình phải chấp nhất cái gì.

Hinh Ý mệt mỏi bỏ điện thoại xuống, bên ngoài sắc trời âm u mờ mịt, khi nào thì ánh mặt trời mới lộ ra đây?

Trong phòng khách biệt thự bên bờ biển, Hinh Ý ngồi trên ghế salon xem nhìn Vũ Chính ngồi bên cạnh đang đọc nhật báo Wall Street, một tay kéo kéo tờ báo trong tay anh mà chỉ thấy Vũ Chính đang rất nhập tâm chỉ ngây người nhìn thoáng qua cô.

Cô ngồi xổm xuống, vừa giúp anh vén lại tấm chăn dày bị tụt xuống trên cặp đùi tiều tụy, vừa nói: “Không cho xem nữa, vừa rồi đã hơi sốt, trở về giường nghỉ ngơi đi.” Mắt trừng thật lớn, dáng vẻ tỏ ra không cho anh mặc cả.

Vũ Chính khi xem báo vẻ mặt tỉnh táo trầm mặc lạ thường giờ dần dần tỏ ra nhu hòa, khóe miệng khẽ nhếch lên, hiện lên một nụ cười nham hiểm: “Chúng ta cùng về phòng ngủ đi.” Nói xong liền làm bộ muốn ôm lấy Hinh Ý.

Hinh Ý lập tức đứng lên, trong lòng biết rõ một khi bị anh quấn lấy thì hai người nhất định sẽ không dứt ra được, vốn buổi sáng muốn cùng Dư Chân đến tổng bộ JL họp, nhưng bây giờ chỉ có thể để cho anh ta một mình độc diễn trong cuộc họp, sau đó nhất định thế nào thì cô cũng phải qua đó một lát.

“Nghĩ hay quá nhỉ!” Vô cùng kiên định cự tuyệt anh sau đó liền giúp anh lấy xe lăn, làm bộ muốn giúp đỡ anh chuyển người sang xe lăn. Anh vừa gặp phải thời tiết này thì liền thấy khó chịu, toàn thân mệt mỏi đau nhức, cành tay không thể dùng lực được. Sáng nay lúc xuống giường phải nhờ đến sự hỗ trợ của cô mới xuống được.

Cô cảm thấy lòng rất chua xót, thời tiết âm u khí trời lại rét lạnh như vậy ba năm qua có bao nhiêu ngày? Mà anh mỗi một buổi sáng thức dậy làm sao mà vượt qua đây? Cô biết rõ sự kiêu ngạo của anh, việc mình có thể tự làm tuyệt đối sẽ không để cho người khác hỗ trợ. Cô cho rằng ba năm qua cuộc sống nội tâm của cô bị dày dò như đang ở địa ngục, nhưng mà còn anh thì sao? Thân thể đau đớn cùng sự dày vò áy này trong lòng rốt cuộc làm sao mà vượt qua được?

Khi cô cúi người xuống đang muốn nâng anh lên thì hai tay của anh nắm lấy bờ vai cô, đặt trán mình lên trán cô, chóp mũi nhẹ nhàng mà vuốt ve lấy chóp mũi cô, nói: “Anh thật sự không sao, đừng xem anh như người bệnh, OK?”

Hai người cách nhau gần như vậy, đôi mắt đối diện với đôi mắt của đối phương, yên lặng mà nhìn đối phương, thuần khiết không một chút tạp niệm.

Hinh Ý cảm thụ được nhiệt độ trên trán anh truyền đến cao hơn nhiệt độ của cô, hốc mắt nong nóng, nhưng lại bị đánh bại chỉ có thể cười cười, “Vậy thì không cho phép anh ra ngoài, ở lại đây chờ em về.”

Vũ Chính nhìn thấy cô đã thỏa hiệp, bản chất lưu manh lại nổi lên, ra vẻ thảm thương nói: “Chỉ còn lại một mình anh trong phòng thôi…”

Hinh Ý biết rõ anh đang giả sư ăn thịt cọp, mỉm cười nói: “Anh đừng có mà xạo!” Nói xong lập tức hôn lên môi anh một cái, nhìn thấy đôi mắt thâm thúy như dòng nước xoáy của anh thì nghiêm túc thập giọng nói: “I love you!”

Vũ Chính cũng mỉm cười đáp lại nụ hôn của cô, “I love you too!”

Ra khỏi hội trường khắp nơi toàn những lời trao đổi so sánh ghanh đua nhau, Hinh Ý muốn nhanh chóng trở về nhà nên bước nhanh hơn.

Dư Chân cũng đuổi theo chạy đến bên cạnh cô, nhìn dáng vẻ hớn hở của cô, rõ ràng cảm nhận được cô đang vui vẻ liền cười hỏi cô: “Thế nào? Đêm qua tụ họp với bạn học vui đến vậy sao? Không phải đã tìm được niềm vui mới nào rồi chứ?” rất ít khi thấy cô vui vẻ như vậy, chuyện kinh doanh không thể nào làm cho cô vui đến vậy.

Hinh Ý vui vẻ dừng bước, nghiêng đầu nhìn anh mỉm cười: “Thế nào? Chẳng lẽ anh về đến địa bàn của mình lại không quen thêm được hồng nhan tri kỉ nào sao? Nhàn hạ thoải mái mà để ý đến chuyện của tôi vậy hả?”

Dư Chân càng nghi hoặc, Lâm Hinh Ý cũng bắt đầu có tế bào hóm hỉnh như vậy sao? “Chẳng lẽ thật sự gặp được niềm vui mới rồi sao? Nhanh đến vậy sao, có đẹp trai bằng anh không? Hẳn là trẻ tuổi hơn anh nhỉ, trông thế nào?” anh nhướng mày nhìn vẻ mặt tươi cười không thể che dấu của Hinh Ý.

Hinh Ý cười cười, thầm nghĩ đây có thể xem là niềm vui cũ được không, những vẫn nghiêm túc nhìn Dư Chân, tuy anh cũng xem như là rạng ngời hấp dẫn nhưng không biết vì sao cô cảm thấy không có loại khí chất kia của Vũ Chính. Vũ Chính của cô, mỗi một động tác, từng biểu lộ, thậm chí dáng vẻ nhàn nhạt mỉm cười ở trong mắt cô đều là độc nhất vô nhị, không gí so sánh được.

Dư Chân bị cô nhìn như vậy nên có chút sợ hãi, trừng hai mắt nói: “Thế nào, hay là anh đẹp trai hơn hả.” Lo lắng mình không bằng.

Mà Hinh Ý chỉ lắc đầu, thở dài nói: “Kém quá xa, bất kể là bề ngoài hay bên trong.” Sau khi nói xong liền đi về phía thang máy, bỏ lại một mình Dư Chân đứng nguyên tại chỗ ngẩn người.

Anh không tin, cô thật sự đang rất tốt đẹp với Giang Vũ Chính sao? Làm sao có thể? Cô hận Giang Vũ Chính như vậy, tuyệt đối không có khả năng.

Thế giời chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở của anh, anh làm sao lại cảm thấy sợ hãi như vậy, là vì nếu như người kia không phải là Giang Vũ Chính thì anh tuyệt đối có lòng tin có thể đánh bại. Nhưng mà, nếu như là Giang Vũ Chính thì sao? Anh cười khổ, anh làm sao có cơ hội đây?

Lúc Hinh Ý trở lại căn biệt thư ven biển thì trời đã tối đen, tuyết rơi càng lúc càng lớn, phiêu linh trên không trung, Hinh Ý nhìn thấy phòng khách còn một ngọn đèn lóe lên, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp. Cho dù từ trong xe bước ra ngoài lạnh đến nỗi thở ra từng ngụm khói trắng, đáy lòng cô vẫn thấy rất ấm áp, bởi vì cô biết rõ có người đang chờ cô, mà quan trọng nhất người kia là Giang Vũ Chính.

Nhẹ nhàng mở cửa phòng khách ra, ánh mắt lướt qua phòng khách rộng thênh thang, nhìn thấy Vũ Chính nằm trên chiếc ghế quý phi bên cửa sổ, cả người đều tự nhiên mềm mại hẳn đi.

Mặt của anh hướng về chiếc cửa sổ thủy tinh sát đất rất lốn, ngọn đèn ố vàng ấm áp chiếu rọi trên khuôn mặt anh, dáng ngủ an tĩnh như vậy.

Nhưng khi Hinh Ý nhìn thấy anh mặc áo tắm ngủ ở đây, hơn nữa đùi lại không đắp chăn lông thì lòng chùn xuống. Cho dù hệ thống lò sưởi trong phòng mở lớn cỡ nào thì dù sao cũng đang là mùa đông đấy.

Bước nhanh về phía trước, cầm lấy tấm chăn trên ghế sofa, nhẹ nhàng đi về phía anh, ngồi xổm xuống bên cạnh ghế quý phi, động tác nhẹ nhàng choàng tấm chăn lên đùi anh.

Động tác dịu dàng vẫn đánh thức Vũ Chính đang ngủ không say, anh chậm rãi mở đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ ra, vẻ mặt nghi hoặc nhìn cô.

Cô vừa luồn tay vào chăn mát xa cho anh, giọng điệu vừa nhu hòa quở trách: “Sao ngay cả chăn cũng không đắp mà đã ngủ ở đây?” tay chạm vào chân của anh cảm thấy khác thường, đầu gối vốn đã gầy yếu đang sưng to lên rất nhiều.

Cô xốc chăn lên, vén ống quần anh lên đến đầu gối, cô nhìn thấy mà giật mình, lớp da trên đầu gối sưng lên tím đen, còn kém xa một cành cây khô, hơn nữa chân giống như không thể duỗi thẳng ra, cong cong đặt trên giường, khó trách cô vừa mới bước vào đã cảm thấy tư thế nằm của anh là lạ.

Mắt cô đỏ lên hết, trái tim thoáng cái như bị một nhát dao đâm vào đau đớn, mà Vũ Chính hai tay dùng sức nâng người lên, không ngờ cổ tay trái lại truyền đến một cơn đau kịch liệt, làm cho anh ngã lại trên ghế, lưng truyền đến một trận co rút đau đớn làm cho anh hung hăng hít một hơi thật dài.

Hinh Ý nhìn thấy anh đau đến mặt trắng bệch, lồng ngực đau đến nói không nên lời, nhưng miệng vẫn nghiêm khắc nói: “Không phải đã bảo anh không được ra ngoài sao? Hôm nay rốt cuộc đã đi đâu?”

Vũ Chính nhìn thấy đôi mắt đỏ bừng của cô, cũng đau lòng nhưng vẫn cười nói: “Báo cáo vợ đại nhân, thật sự không đi đâu cả.”

Hinh Ý cau mày tiếp tục hỏi: “Vậy cái này làm sao mà bị?”

Anh thấp giọng nhàn nhạt nói: “Ở trong phòng tắm, ngã sấp xuống.” Trên mặt của anh nhìn không ra bất kì biểu lộ gì, bình thản như đang không phải nói chuyện của mình.

Sau khi Hinh Ý giúp anh đắp chăn lại, cố nén nước mắt, hơi nức nở nói: “Em gọi bác sĩ đến.” Nói xong liền đi ra ngoài.

Vũ Chính vội vàng nói: “Căn bản là không đau, trước kia cũng…” lập tức ý thức được lời của mình không đúng nên im lặng. Anh cố kéo lấy tay cô, không chịu để cho cô đi gọi bác sĩ.

Hinh Ý đưa lưng về phía anh, một giọt rồi lại một giọt nước mắt rơi trên mặt, “Trước kia cũng…” Trước kia cũng thường như vậy, té đến nỗi đầu gối biến thành màu đen. Cô căn bản cũng không có dũng khí nói tiếp, như vậy làm cho cô cảm thấy rất khó thở.

Anh kéo cô xoay người lại, dùng ngón tay thon thả gạt đi nước mắt trên mặt cô, nhẹ nhàng an ủi cô: “Thật sự không đau mà, đêm nay em giúp anh xoa, được không?” Sau đó cười nói cô là cô bé ngốc, việc nhỏ như vậy cũng khóc.

Nhưng mà trong lòng của cô, đây là chuyện lớn hơn bất kì thứ gì, cô tự trách mình tại sao buổi chiều nhất định phải ra ngoài? Nếu như cô ở bên cạnh anh cả ngày thì anh cũng không ngã như vậy. Nước mắt của cô, ngoại trừ đau lòng, còn có tự trách, tự trách thật nhiều.

Buổi tối trước khi ngủ cẩn thận mát xa toàn thân cho anh, tay chạm vào đầu gối sưng to của anh, ngón tay của cô run rẩy, dịu dàng giống như khẽ vuốt ve, cô cũng biết phải dùng thêm một chút sức nữa để mát xa thì thuốc mới thấm vào, vết bầm mới có thể tan ra, nhưng mà cô sợ anh sẽ đau, nhưng thật ra cô cũng sợ mình sẽ đau lòng, rất đau.

Lúc ngủ, cô ôm chặt eo anh, rồi lại sỡ hãi mình sẽ đụng vào chân của anh nên tư thế cứng ngắc mất tự nhiên, Vũ Chính lại ôm cô thật chặt vào trong lồng ngực của mình, cô lại càng không dám động đậy chút nào.

Anh cảm giác được cô khác thường nên nhẹ nhàng hôn lên vành tai cô, ở bên tai cô dịu dàng nói: “Không phải sợ.” Không phải sợ anh tàn tật, không phải sợ sự bất lực của anh, anh như vậy chỉ bởi vì yêu cô.

Giọng nói trầm thấp của Vũ Chính thoáng cái đã trấn an được lòng cô, làm cho cơ thể cô dần dần mềm nhũn, dính sát vào với anh.

Nhưng vào nửa đêm, cô bị cơn run rẩy kịch liệt của Vũ Chính đánh thức, nương theo ngọn đèn tường, cô nhìn thấy trên mặt anh đầy mồ hôi, như là đang chịu đựng một nỗi thống khổ nào đó, sắc mặt đều căng cứng, cắn chặt hàm răng làm cho cằm dưới thoạt nhìn càng bén nhọn đáng sợ hơn. Tay đang loạn xạ tìm kiếm thứ gì đó trên tủ đầu giường, run rẩy gắt gao.

Cô vốn đang mơ màng chưa tỉnh, nhưng vừa nhìn thấy tình cảnh này thì như bị dội một gáo nước lạnh xuống làm cho tỉnh hẳn, run giọng hỏi: “Có phải bị co giật không?” Tay thoáng cái vươn đến trấn an thân thể đang run rẩy của anh.

Mà Vũ Chính thì đau đến nhắm chặt hai mắt, gian nan lắc đầu, dường một chỉ một động tác cũng làm cho anh mệt mỏi, trì hoãn một hồi lâu mới buông hàm răng ra, nói hai chữ: “Thuốc…tủ…” Hô hấp cũng dồn dập.

Anh chỉ cảm thấy đầu đau đến sắp vỡ ra, không có cách nào hình dung được nỗi thống khổ, không có điểm dừng.

Hinh Ý lập tức trèo qua người anh đến tủ đầu giường, mỗi ngăn tủ đều là thuốc, cô gấp đến độ sắp khóc hỏi, “Thuốc…lọ nào?” Giọng nói của cô run rẩy đến độ không còn là chính mình.

“…đen…”

Cô lập tức cầm lên, ngón tay run rẩy cầm lọ thuốc xem phân lượng rồi đổ ra tay, nâng Vũ Chính dậy cho uống vào cùng nước.

Cô căng thẳng nhìn sắc mặt dần dần buông lỏng của anh, hô hấp vẫn còn hơi dồn dập, cảm thấy cái lạnh dâng lên từ đáy lòng, tay run run giúp anh vuốt ngực.

Cô không biết ngoại trừ co giật anh còn chịu đau đớn như vậy, tuy lúc trước bác sĩ có nói với cô tổn thương não nhất định sẽ để lại di chứng, tuy nhiên lại không ngờ nó nghiêm trọng như vậy.

Vũ Chính dựa lưng vào giường, hô hấp chậm rãi điều chỉnh lại, Hinh Ý cẩn thận đỡ anh nằm xuống, lấy khăn mặt ra giúp anh lau mồ hôi, nhìn anh yếu ớt một hồi lâu mới dám chui vào trong chăn.

Mà thuốc phát huy tác dụng rất nhanh, Vũ Chính mệt mỏi vô cùng nhẹ nhàng vỗ vỗ tay cô: “Không sao đâu, ngủ đi.” Giọng nói cùng hơi thở nhẹ nhàng giống như một cộng lông vũ phiêu bay bên tai Hinh Ý.

Thân thể anh mệt mỏi giống như không còn sức lực, tay chỉ nhẹ nhàng trùm lên tay cô, không còn một chút khí lực, mềm mại rồi lại lạnh buốt.

Cô ôm anh, nước mắt rơi như mưa, ngăn không được chảy xuống đầy mặt cô, cô để cho Vũ Chính đã mê man tựa vào trước ngực mình, nước mắt rơi thấm ướt cả gối.

Đêm hôm đó, cô thức trắng đêm, ôm Vũ Chính như một đứa bé, nhẹ nhàng một lần rồi lại một lần vuốt ve tấm lưng cứng ngắc của anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.