Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Chương 52: Tha thứ cho em



Giày cao gót của Hinh Ý gõ trên sàn nhà của biệt thự nhà họ Lâm, nặng nề mà dồn dập, cô vừa vào cửa thì chị Hàng đã kéo tay của cô khóc, khóc đến nói không thành tiếng: “Mấy hôm trước phu nhân bắt đầu bị bệnh, nhưng mà nhất quyết không chịu đến bệnh viện…cũng không chịu ăn gì…”

Lòng của cô cũng nặng nề như bước chân của mình, đi vào gian phòng tăm tối của mẹ, nhẹ nhàng gõ cửa rồi đẩy cửa bước vào, trong phòng chỉ có một ngọn đèn lập lòe, còn có mùi thuốc nhàn nhạt. Cô nhìn thấy mẹ nằm trên giường, một nỗi chua xót dâng lên trong lòng.

Cô nhẹ nhàng ngồi bên giường, “Mẹ, con về rồi. Mẹ bị bệnh, con cùng mẹ đến bệnh viện được không?” Giọng nói nhu hòa của cô rơi vào tai mẹ cô.

Lâm mẹ khẽ lay động, nhẹ nhàng xoay người lại, sắc mặt tiều tụy của bà làm cho Hinh Ý đau lòng, cho tới bây giờ mẹ vẫn luôn thích mình xinh đẹp như vậy, mỗi lần ra ngoài đều hỏi xem cách ăn mặc của mình hôm nay thế nào, nhưng mà bây giờ lại tiều tụy như vậy.

Lâm mẹ nắm chặt lấy tay Hinh Ý: “Mẹ cho là con không cần mẹ nữa rồi…Đạt Bình cứ bỏ mẹ đi như vậy, mẹ cho là Hinh Ý nhỏ bé cũng không quan tâm đến mẹ…” nước mắt chảy xuống che kín những nếp nhăn, vẻ già nua hiện ra.

Hinh Ý ôm lấy mẹ, vỗ về trấn an bà: “Làm sao có thể thế được? Không phải con đã về rồi sao? Đừng khóc…bây giờ chúng ta đến bệnh viện được không?” Vừa nói vừa đỡ bà dậy giúp bà mặc quần áo.

Lâm mẹ chỉ bắt lấy tay cô, có thế nào cũng không chịu buông, còn nhắc đi nhắc lại: “Đừng đến bệnh viện…không đi…” Trong ánh mắt đều là nỗi sợ hãi bất an.

Hinh Ý biết bà đã khắc cốt ghi tâm nỗi đau đớn khi chứng kiến cái chết của ba trong bệnh viện, lại an ủi bà: “Được được, không đi, không đi nữa…nhưng mà bây giờ mẹ phải ăn gì đó, lát nữa gọi bác sĩ tới được không? Chúng ta không đến bệnh viện.”

Lâm mẹ chỉ hờ hững gật đầu, cực kỳ mệt mỏi dường như mơ mơ màng màng như đang ngủ.

Hinh Ý chậm rãi ra khỏi phòng, thở phào nhẹ nhõm, lấy điện thoại di động ra gọi cho Vũ Chính, nhưng mà lần nào cũng chuyển đến hộp thư thoại.

Lại nhấn số của Lý Tử Ngôn, vẫn là phải để lại tin nhắn, khi cô đang muốn cúp điện thoại thì đầu dây bên kia nhận điện, lòng Hinh Ý tràn ngập căng thẳng hỏi: “Vũ Chính…anh ấy không sao chứ?”

Lý Tử Ngôn thở hổn hển, ngập ngừng một lúc lâu mới nói: “Không sao, đã đưa cậu ta về lâu rồi.” Giọng nói lạnh lẽo, giống như được ngâm trong nước đá.

Hinh Ý nghe thấy đầu dây bên kia tĩnh lặng không một tiếng động, tiếp tục cẩn thận hỏi: “Anh ấy…đợi có lâu không?” Cô cầm điện thoại mà toát mồ hôi, vô cùng căng thẳng.

Lão Lý đã không còn kiên nhẫn, “Khoảng hai tiếng. Cô nói hết chưa vậy? Tôi còn phải đi dự party, có chuyện gì thì lát nói sau đi.” Rồi cứng rắn ngắt điện thoại.

Hinh Ý như nhớ ra gì đó, “Vậy tại sao anh ấy không nghe điện thoại? Anh ấy có khỏe không?” cô bắt đầu có chút lo lắng, quán cà phê kia ở ngoài trời, một người bình thường mà chờ hai tiếng ngoài trời gió tuyết còn có thể ngã bệnh, huống chi thân thể của anh lại như vậy.

Lão Lý ở bên kia trợn trắng mắt, thở dài, mất tự nhiên an ủi cô: “Nếu đổi lại là cô lòng tràn đầy mong đợi chờ hai tiếng, cô có tức giận không? Thân thể của cậu ấy khá tốt, mấy ngày nữa tôi thấy cô không cần gọi điện cho cậu ấy đâu, tôi nghĩ cậu ấy cũng sẽ không nhận.” Bình thường anh cũng coi như là một cao thủ tình trường, rất giỏi dỗ dành phụ nữ, nhưng giờ phút này lại không có cách nào chọn một giọng điệu thích hợp để nói Vũ Chính đang rất khỏe.

Hinh Ý thở phào nhẹ nhõm, thấp giọng nói: "Cám ơn anh." Cuối cùng không có xảy ra chuyện gì lớn, cô biết rõ anh nhất định sẽ tức giận, hiện tại đành phải chờ anh nguôi giận thôi, sau đó từ từ mà dỗ ngọt anh.

Lão Lý cũng an ủi cô: “Tôi sẽ để ý đến cậu ấy, cô cũng không cần phải lo lắng.” Ánh mắt chạm đến giường bệnh của Vũ Chính, thở dài.

Trong phòng họp Hà Thư Mẫn cầm điện thoại, không đếm xỉa đến những quản lý đang chờ cô lên tiếng, ánh mắt ngưng trọng cao giọng nói: “Cái gì?” Làm cho tất cả ánh mắt của các quản lý đều tập trung về phía cô.

Mà cô chỉ đứng bật dậy trong phòng họp, vẫn chừa hoàn toàn kịp phản ứng với lời của đối phương, trong miệng vẫn không ngừng nói: “Anh đánh anh ấy ngất xỉu…làm sao anh dám đánh anh ấy?” Giọng nói có chút không thể tin cùng xúc động.

Lý Tử Ngôn ở đầu dây bên kia thở dài: “Đúng vậy đó, anh đánh ngất cậu ấy.”

Hà Thư Mẫn không thể nào tin được, hơi run rẩy nói: “Anh dám dùng một quyền đánh cho Vũ Chính hôn mê? Làm sao anh có thể làm vậy? Thân thể của anh ấy…”

“Anh còn có cách nào khác sao, lúc ấy cậu ta không chịu đi, tình thế cấp bách nên cũng không nghĩ được nhiều như vậy, hơn nữa một quyền kia thật sự cũng không mạnh lắm…” Lý Tử Ngôn có chút rối loạn, nếu ngay tình cảnh lúc đó, có cho anh lựa chọn lại lần nữa thì anh cũng sẽ dùng một quyền mà đánh ngất cậu ta.

Tối hôm ấy, Vũ Chính cứ bám chặt lấy đàn dương cầm, dù cho yếu đến mức một giây sau có thể bất tỉnh ngay vẫn không chịu buông tay.

Có thế nào thì Lý Tử Ngôn cũng không thể nào quên được biểu lộ hôm đó của cậu ấy, một Giang Vũ Chính hoàn toàn mất đi lý trí, anh chưa bao giờ biết một Giang Vũ Chính như vậy.

Trên người Vũ Chính không có chỗ nào là không bị ướt, cứng đờ mà lạnh run, mười đầu ngón tay bám lấy đàn dương cầm đều lạnh cóng chuyển sang tím xanh, trên mặt lại đỏ bừng khác thường.

Lý Tử Ngôn biết rõ cứ tiếp tục như vẫy sẽ xảy ra chuyện lớn nên đành phải…, anh thề thật sự không dùng bao nhiêu lực, mà Vũ Chính lại cứ ngã xuống như vậy.

Lão Lý tự an ủi mình, cái này thì có là gì so với một quyền mà trước kia cậu ta đã đánh anh, cú đánh kia làm cho hàm răng của anh muốn rơi ra, mặt sưng lên gần hai tuần lễ.

Khi đó hai người chỉ là bạn cùng phòng vừa mới quen, còn chưa gọi là bạn bè. Có một ngày Lý Tử Ngôn và một người bạn da đen nhìn thấy một tấm ảnh chụp trong máy tính của Vũ Chính, vừa vặn lại nói ra chủ đề có chút không lịch sự. Lão Lý cười chỉ vào tấm hình của Hinh Ý nói với người bạn da đen kia: “Phụ nữ châu Á như có ấy là tốt nhất, tại sao vậy chứ? Bởi vì…” Còn chưa nói hết lời thì đã bị Vũ Chính cho một quyền, Vũ Chính lạnh lùng túm lấy cổ áo nhìn anh nói: “Lời nói và việc làm của cậu tỏ ra tôn trọng một chút, người…châu…Á.” Mà lão Lý chỉ có thể trợn tròn mắt ra mà nhìn tên điên này. Đây là lần đầu tiên Lý Tử Ngôn nhìn thấy Giang Vũ Chính không thể khống chế được vì Lâm Hinh Ý.

Có thể tình bạn của bọn họ cũng vì một quyền đó mà bắt đầu, đúng là không đánh nhau thì không quen biết.

Giọng nói của Hà Thư Mẫn kéo suy nghỉ của anh lại, “Hiện tại Vũ Chính sao rồi?” Giọng nói tràn ngập lo lắng.

“Tình hình không tốt lắm, bác sĩ nói phải nhập viện theo dõi.” Thật ra thì anh muốn cô không phải lo lắng nên mới nói tránh đi rất nhiều. Anh nhớ lúc ấy khi ôm Vũ Chính đang hôn mê đến bệnh viện, bây giờ nghĩ lại mà còn thấy sợ.

Trong chạm vào quần áo ướt đẫm, vốn phải lạnh buốt, mà nhiệt độ cơ thể cậu ta lúc đó nóng đến mức có thể hong khô quần áo, trên xe dù đang hôn mê vẫn còn nói mớ: “Đừng cho cô ấy biết…” Lý Tử Ngôn không thể nói được gì nữa, chỉ có thể nhanh chóng phóng xe đến bệnh viện.

Khi anh ôm Vũ Chính đến phòng cấp cứu của bệnh viện, quần áo của anh cũng đẫm mồ hôi, quần áo trên người Vũ Chính cũng hoàn toàn giống vậy, anh nhìn Vũ Chính đang dồn dập thở, dáng vẻ khó chịu cực điểm lại cảm thấy bất lực.

Bác sĩ trong phòng cấp cứu kiểm tra chừng nửa tiếng sau đó bác sĩ riêng của Vũ Chính cũng đến bệnh viện, lúc đó đã là rạng sáng.

Đang lúc ý tá đang mặt nạ dưỡng khí vào cho Vũ Chính rồi đẩy vào phòng bệnh cao cấp thì anh cầm lấy tay bác sĩ hỏi tình hình. Bác sĩ riêng chỉ thở dài một hơi, chậm rãi tháo khẩu trang xuống nói: “Sao lại để nặng như vậy? Sốt cao đến gần 40 độ, xem tình huống của cậu ta thì chắc đã hơn 4 tiếng, đã chuyển sang viêm phổi….”

Bác sĩ còn chưa nói hết lời thì y tá vừa rồi đẩy Vũ chính vào đã chạy tới nói: “Bệnh nhân lại co giật.”

Bác sĩ riêng lập tức chạy vào thang máy, lão Lý nghe xong thì lòng trầm xuống, cũng chạy theo, trước kia anh cũng từng chứng kiến tình trạng co giật của Vũ Chính, nhưng lần này lại nghiêm trọng đến mức vượt qua sức tưởng tượng của anh.

Bốn y tá đè chặt lấy chân tay của anh, mà trong cơn hôn mê anh lại không ngừng run rẩy, chân tay như đang không bị khống chế mà run rẩy kịch liệt, hơn nữa biên độ rung động cũng rất lớn. Lão Lý nhìn anh trong cơn hôn mê cũng cắn chặt răng, gương mặt căng thẳng vì rốt cuộc cũng không thể hiểu được anh có bao nhiêu thống khổ.

Bác sĩ cũng đè chặt cơ thể của anh lại, miệng không ngừng gọi y tá đi lấy băng vải đến…hốc mắt lão Lý đỏ lên, anh không dám nhìn, cho dù một nam tử hán cũng không dám nhìn, đến tột cùng là thê lương như thế nào đây?

“Chuyện này thật sự phải gạt Lâm Hinh Ý sao?” Hà Thư Mẫn không quá tán thành, anh vì cô mà một lòng chờ đợi, hiện tại bệnh nặng nhập viện, dựa vào cái gì mà Lâm Hinh Ý có thể thoải mái hoàn toàn không biết gì cả. Thật ra thì cho dù cô không hề thích người tên Lâm Hinh Ý này nhưng mà hiện giờ ở Mĩ Vũ Chính thật sự cũng cần người chăm sóc mà.

Lão Lý nằm duỗi lưng trên ghế sofa một cái, cổ đau nhức nói: “Đúng vậy, giấu cô ta. Đây là lệnh của Giang Vũ Chính – Giang đại tổng tài đã dặn dò, anh có thể làm sao?” Anh thật sự không dám đi nói chuyện này cho Lâm Hinh Ý biết, bởi vì ánh mắt đêm đó của Vũ Chính làm cho anh kinh hãi, anh không dám tưởng tượng sau khi cậu ta tỉnh lại mà biết anh chạy đi nói cho Lâm Hinh Ý biết thì hậu quả sẽ thế nào, huống chi…anh thật sự đã đánh cho Giang Vũ Chính một quyền, chuyện này nếu mà bị Lâm Hinh Ý phát hiện ra thì không chạy đến nhai xương anh thì không phải là Lâm Hinh Ý.

“Em cứ nói với các quản lý là gần đây JL có hành động mới là được, anh sẽ gọi điện thoại làm tròn lời nói dối này.” Anh mệt mỏi ngắt điện thoại, nhắm mắt lại nghĩ, hai người kia kiếp trước thật sự là oan gia sao?

Trong căn phòng của Hinh Ý tại biệt thự nhà họ Lâm, Hinh Ý mệt mỏi nằm trên giường, nhìn điện thoại trong tay, trở về đã được bốn ngày, chính cô cũng không thể nhớ rõ rốt cuộc mình đã gọi bao nhiêu cuộc điện thoại cho anh, nhưng mà anh vẫn không nhận. Cô biêt rõ anh nhất định sẽ tức giận, lại không nghĩ tới lại quật cường như vậy, nhất định không chịu nhận điện thoại của cô.

Nếu như không phải bệnh tình của mẹ vẫn chưa ổn định thì cô thật sự đã bay về tìm anh, chỉ là vừa về đến nhà thì lại thấy mình thân bất do kỉ.

Gọi điện thoại di động anh không nhận, gọi đến biệt thự thì quản gia nói anh không muốn nhận, một chút tin tức cũng không thèm hồi âm (mặc dù biết anh sẽ rất ít khả năng hồi âm lại). Cô không thể làm được gì, chỉ có thể từng ngày trông ngóng anh sớm nguôi giận.

Đây đã là lần thứ 12 trong ngày hôm qua gọi sang đấy, cô nghe âm thanh “đô…đô..đô...” trong điện thoại mà tràn đầy cô đơn vì khẳng định lần này cũng sẽ không có kết quả.

Lúc đang chuẩn bị cúp điện thoại thì bên kia có người nhận, một âm thanh trầm thấp quen thuộc vang đến bên tai Hinh Ý, “Alo…” vành mắt của cô nóng lên, cảm giác như nước mắt sắp rơi xuống.

Cô lập tức bắt lấy cơ hội, run rẩy nói: “Vũ Chính à, rất xin lỗi.” Ngoại trừ câu rất xin lỗi thì không thể nói gì hơn.

Bên kia hình như đang ngừng lại, rất lâu không có động tĩnh gì, hai người đều im lặng không lên tiếng trong vài phút, cuối cùng Hinh Ý nghĩ anh đã vứt điện thoại đi nên thút tha thút thít nói: “Vũ Chính…”

Bên kia chỉ là nhẹ nhàng mà "Ừ" một tiếng, nhưng không lên tiếng.

“Có phải anh bị bệnh không, sao giọng lại khàn như thế? Mấy ngày hôm nay có phải không nghỉ ngơi tốt không?” Giọng nói của anh trầm thấp khàn khàn, rồi lại yếu ớt không có lực, làm cho cô lo lắng không biết anh có bị bệnh không.

Bên kia dừng lại một lúc lâu mới chậm rãi nói: “Vừa thức dậy.” Tiếng nói rất chậm, nhẹ nhàng mà vang lên bên tai.

Giữ lời như vàng vậy sao? Hinh Ý biết anh còn đang giận nên không muốn nói tiếp, cho nên cũng không hoài nghi gì, tiếp tục cố gắng, “Mẹ bị bệnh, cho nên đêm giáng sinh em phải trở về gấp. Rất xin lỗi, anh chờ rất lâu phải không?” Cô cẩn thận hỏi.

Bên kia quay về trạng thái yên tĩnh, Hinh Ý chỉ nghe thấy trái tim cô đang nhảy nhót, nhưng rồi lại nghe thấy Vũ Chính gấp rút nói: “Đang họp…không nói chuyện được…”

Cô còn chưa kịp nói lời tạm biệt anh thì đã cúp điện thoại, nghe thấy điện thoại quay về âm thanh đơn điệu “đô…đô…đô”, cô nhìn ra bóng đêm yên tĩnh ngoài cửa sổ thủy tinh, con đường mòn trong vườn hoa được ánh đèn nhàn nhạt chiếu sáng đều bị bao phủ bởi tuyết, trong lòng cô cũng như đang chất đầy những bông tuyết, thở không nổi.

Bầu trời New York bao la lại trong trẻo, ánh mặt trời lười biếng chiếu xuống mặt tuyết, hắt xuống từng vệt sáng vàng kim. Trong căn phòng VIP trên tầng cao nhất của bệnh viện truyền đến từng tiếng ho khan tê tâm liệt phế.

Bên ngoài phòng bệnh y tá nhỏ giọng nói chuyện, sợ đánh vỡ không gian yên tĩnh này.

“Tối hôm qua Giang tiên sinh thế nào?” Y tá trưởng có tuổi hỏi một y tá tóc vàng.

“Ho khan rất nhiều, cũng không có quá nhiều đàm, chỉ ho cả một đêm. Buổi tối lúc vào giúp ngài ấy xoay người có đo nhiệt độ, cơ bản chỉ sốt nhẹ, không xảy ra tình huống hai ngày trước một lần nữa. Cũng có tình trạng co giật nhưng không nghiêm trọng như lần đầu tiên…”

Thật ra thì lúc Vũ Chính tỉnh lại đã là ngày 28, anh không biết tại sao mình lại vào bệnh viện, trong trí nhớ mơ mơ hồ hồ đều là chuyên đêm Giáng sinh hôm đó.

Vừa rồi nhận điện thoại của Hinh Ý động đến vết thương ở khóe miệng nên thấy đau đớn mới nhớ thì ra là mình bị lão Lý đánh cho một quyền, chuyện về sau thì không nhớ gì cả.

“Khụ khụ khụ…khụ khụ khụ…” toàn thân mềm nhũn không còn chút lực mới nhớ tới đêm hôm đó mình đã làm một việc thật ngốc, thật là ngốc mà.

Lúc này có người gõ cửa bước vào, anh không cần nghĩ cũng biết người đó là ai.

Lý Tử Ngôn nói với y tá khi nào Vũ Chính tỉnh thì gọi điện cho anh, nhưng lúc bước vào phòng bệnh thì lại giống như đang đi ăn trộm, thật ra thì phòng bệnh được phủ kín bằng thảm lông dê, cũng sẽ không tạo nên bất kì tiếng động nào nhưng mà anh lại có tật giật mình.

“Khụ…khụ…khụ…” Vũ Chính đang đè nén cơn ho khan, nhìn bộ dạng lén lút của lão Lý thì khàn giọng nói: “Tới đây, tôi không trách cậu.”

Không nghĩ tới những lời này lại kích thích đến lão Lý, anh đi thật nhanh vào nói: “Dù cho cậu có trách tôi thì tôi cũng sẽ làm như vậy. Nói thật, tôi chưa từng thấy người đàn ông nào ngốc như cậu…” Anh cố ý nhấn mạnh chữ đàn ông, giọng điệu châm chọc.

Nhưng Vũ Chính lại không tức giận, nhìn ánh mặt trời bên ngoài, nhàn nhạt nói: “Khụ khụ khụ…ngay cả chính tôi, khụ khụ khụ…cũng chưa từng thấy một Giang Vũ Chính như vậy.”

Lão Lý nhìn khóe miệng bị thương của anh mang theo một nụ cười giễu cợt thì không đành lòng nhìn nữa.

Trong văn phòng lầu 73 của Hinh Ý trong Giang Lâm, cô vừa trở lại làm thì đã bị vô số những cuộc họp vây quanh, thật vất vả cuộc họp buổi sáng mới tạm nghỉ, cô nhìn những báo cáo cần cô phê duyệt chồng chất như núi trước mặt, chỉ có thể kiên trì tiếp tục công việc. Thì ra nghỉ ngơi quá lâu, tính lười biếng của con người sẽ bộc phát. Cô nhớ đến cuộc sống mình đã trải qua cùng Vũ Chính hơn nửa tháng ở biệt thư tại New York, thật sự rất hạnh phúc. Loại thoải mái khi vứt bỏ tất cả, cảm giác không gì sánh được.

Có khi hai người chỉ lười biếng nằm trên ghế sofa trong phòng khách đọc sách, cô uốn éo trong ngực anh, bị hơi thở của anh bao quanh, xem một lát thì ngủ mất, mà anh lại luôn không muốn đánh thức cô. Khi cô tỉnh lại thì cả người đều nằm trên người anh, nửa người trên vẫn còn hoạt động được của anh cũng bị cô làm cho chết lặng không còn cảm giác.

Cô vừa nhẹ nhàng giúp anh bóp bả vai đã chết lặng, vừa đau lòng trách anh: “Sao không gọi em dậy? Sao anh lại đần vậy hả? Heo, đã mệt vậy còn không gọi em dậy?”

Mà Vũ Chính lại nhe răng ra cười: “Ai là heo hả?” Còn giả vờ ra vẻ đáng thương.

“Giang Vũ Chính!”

“Giang Vũ Chính là ai?”

“Là ông xã yêu quý nhất của Lâm Hinh Ý.”

“Giang Vũ Chính là heo, vậy Lâm Hinh Ý bà xã yêu quý nhất của Giang Vũ Chính là cái gì?”

“…”

Cô ngẩng đầu nhìn về phía phòng làm việc của anh trên lầu 75, khi nào thì mới trở về đây? Hôm nay cũng đã từ miệng Hà Thư Mẫn biết một số chuyện của JL, ban giám đốc xảy ra một chút chuyện, có lẽ dạo này anh thật sự bận rất nhiều việc, cho nên lúc nói chuyện anh mới lãnh đạm như vậy, nhưng mà cô biết anh vẫn còn giận.

“Vũ Chính, mở webcam lên đi mà. Rất muốn gặp mặt anh…” Hinh Ý ra vẻ cô vợ nhỏ nói.

“Anh để chờ đến dịp khác thôi.” Giọng nói nhẹ nhàng mà lãnh đạm.

“Chỉ liếc nhìn một cái cũng không được sao?” Cô biết anh nói dối, hiện tại ở New York đã là hơn 10h tối, làm gì còn cuộc họp nào.

Bên kia hình đang đang cuống quýt che microphone lại, đột nhiên không còn âm thanh nào nữa, Hinh Ý khẩn trương nói: “Vũ Chính…anh làm sao vậy?”

Bên kia một hồi lâu sau mới có thanh âm, anh nhẹ nhàng mà hắng giọng một cái, khàn khàn nói: “Không sao.” Cuối cùng cúp máy.

Câu nói “Khi nào thì anh về?” còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, chỉ co thể ngẩn người nhìn điện thoại, ánh mắt dâng lên một chút sương mù.

Cô lo lắng cho anh nhưng cũng không thể ngay lập tức bay đến bên cạnh anh, bệnh của mẹ vừa mới khởi sắc, bất kể thế nào thì cô cũng không thể bỏ mặc bà được, hơn nữa Giang Lâm cũng còn rất nhiều việc chờ cô.

Tiếng chuông điện thoại trên bàn làm việc vang lên kéo suy nghĩ của cô lại, lúc đang làm việc sao lại nghĩ vẩn vơ như vậy chứ? Từ trước đến nay cô không bao giờ như vậy, điều chỉnh lại tâm tình của mình, hít một hơi thật sâu mới chậm rãi cầm lấy điện thoại.

Cứ mơ mơ màng màng kéo dài khoảng nửa tháng thì Hinh Ý mới từ lão Lý mà biết được Vũ Chính sắp trở về. Khiến cho cô buồn bực chính là tin tức chồng của mình sắp trở về lại biết được từ người ngoài.

Lần này chu kì giận dỗi của anh đã phá kỉ lục, trong trí nhớ của cô thì số lần Vũ Chính giận rất ít, dường như mỗi cơn giận đều lén la lén lút đến rồi lại lén lút đi, nhưng lần này thì lại…

Chẳng qua là cô nhớ đến câu nói kia của lão Lý, “Cô cứ thử một lần lòng tràn đầy hy vọng chờ đợi dưới trời gió tuyết hai tiếng đồng hồ…” còn nói anh đã tỉ mỉ chuẩn bị cho cô tất cả…anh tực giận là chuyện đương nhiên, thế nhưng ngay cả một cơ hội giải thích cũng không thèm cho cô nữa.

Ngày Vũ Chính trở về, cô đã xuất hết mọi kĩ năng, phấn đầu trong phòng bếp từ sáng sớm, còn học hỏi những chuyên gia trong nhà bếp, phối hợp với những khẩu phần dinh dưỡng trong sách cùng với khẩu vị của anh mới làm ra được cả một bàn thức ăn.

Cô nhìn thấy trên bàn ăn bằng thủy tinh dùng toàn những chén đĩa bằng sức để đựng thức ăn, trong lòng cảm thấy mỹ mãn, muốn giữ được trái tim của một người đàn ông thì trước tiên phải giữ được dạ dày của anh ta.

Thật ra thì bình thường cô rất ít xuống bếp, ngoại trừ bận rộn thì thật ra cũng không có thói quen, từ nhỏ đến lớn đều có người lo những thứ này, làm sao mà biết nhúng tay vào làm cơm? Cho dù lúc đi du học ở Mĩ cũng luôn mua ở ngoài về ăn.

Nhưng mà cảm giác tự tay nấu một bữa cơm cho người mình yêu rất tuyệt vời. Khóe miệng cô không ngừng mỉm cười, cuối cùng vẻ chờ mong trong ánh mắt làm cho cô trông càng giống với một cô gái nhỏ đang ở nhà chờ chồng mình về, một cây cung duy nhất trong lòng đã bị anh nắm giữ, mỗi một động thái lắc lư đều là vì anh mà nên, không thể hơn.

Vũ Chính nhìn xe cách nhà ngày càng gần, tuy trong lòng rất muốn nhanh chóng gặp lại cô nhưng lại mâu thuẫn như vậy, “Về nhà mà cũng sợ sao?” Khóe miệng của anh lại nhếch lên một nụ cười vui vẻ không tên, rồi lại ho nhẹ từng đợt.

Kelvin ngồi kế bên tài xế vội vàng quay đầu lại lo lắng nhìn anh, mà anh chỉ giơ tay lên ý bảo Kelvin không cần khẩn trương.

Dù cho thân thể của Vũ Chính mấy ngày nay đã tốt hơn nhưng Kelvin vẫn không dám xem thường, từ khi anh nằm viện đến nay vẫn luôn là Kelvin và lão Lý gác đêm.

Thật ra thì cũng không phải là không tin vào y tá ở bệnh viện, huống chi còn có hộ lý chuyên nghiệp, nhưng mà hai người bọn họ vẫn khẩn trương muốn chết, nửa đêm vừa nghe thấy tiếng anh ho khan là tựa như trông gà hóa cuốc. Cũng không lạ khi bọn họ quá phận mà căng thẳng, bởi vì từ khi Vũ Chính vào viện thì không ngừng sốt cao cùng co giật, làm bọn họ sợ gần chết.

Lòng Hinh Ý sung sướng tràn đầy khi nhìn Vũ Chính đi vào đến cửa thì tan biến hết, nhìn thấy thân hình gầy gò của anh ngồi trên xe lăn, mặt không có chút huyết sắc nào, cô biết anh đã gạt cô, nói không bị bệnh là gạt cô, nói rất khỏe cũng là gạt cô. Cô không dám chảy nước mắt, chỉ có thể để cho mình khóc thầm trong lòng.

Khóe miệng cố nặn ra một nụ cười, nghênh đón ngồi chồm hổn trước mặt anh, nhẹ nhàng nâng chân anh lên cởi giày cho anh.

Người giúp việc đứng bên cạnh đưa đôi dép lẹ lông tơ cho Hinh Ý, vừa cười vừa nói với Vũ Chính: “Hôm nay phu nhân đã bận rộn cả ngày vì làm bữa cơm này cho tiên sinh.”

Ánh mắt Vũ Chính hướng về phía bàn ăn, thân thể trong nháy mắt cũng cứng ngắc lại, ánh mắt lập lòe ánh sáng nhưng rồi không biết vì sao lại đột nhiên đen sầm xuống.

Hinh Ý nâng lấy đôi chân gầy yếu của anh, thiếu chút nữa đã rơi nước mắt, chân của anh nửa tháng nay nhất định không được mát xa kĩ lưỡng, khớp xương nơi mắt cá chân đều sụp xuống, cơ co rút rất căng, lúc nắm lấy bàn chân lạnh buốt của anh, cô chỉ có thể thầm liều mạng nói với chính mình ngàn vạn lần không được rơi nước mắt.

Cô cúi đầu điều chỉnh khuôn mặt mình rồi ngẩng đầu lên cười với anh: “Thay xong rồi, chúng ta đi ăm cơm trước được không, hôm nay em…”

“Anh mệt, lên tắm rửa trước đã.” Vũ Chính thẳng thừng cắt lời cô, giọng nói trầm thấp mà bình tĩnh, bình tĩnh đến gần như tàn nhẫn, sau đó tự mình điều khiển xe lăn đi về phía thang máy, chỉ để lại mình Hinh Ý ngồi đó, ngơ ngác nhìn đôi giày vừa cởi ra khỏi chân anh.

Trước kia bởi vì Vũ Chính bị ngã trong phòng tắm ở biệt thự ven biển nên Hinh Ý đã hạ lệnh nhất định phải để cho cô giúp anh tắm rửa, anh cũng không có ý kiến gì. Nhưng khi Hinh Ý cầm áo tắm của anh chính đẩy anh vào phòng tắm thì anh cũng đang đứng ngoài cửa phòng tắm, cầm lấy áo tắm trong tay cô, thấp giọng nói: “Tự mình tắm.”

Khi anh nhận lấy quấn áo Hinh Ý nhìn thấy trên mu bàn tay anh đầy những vết kim đâm xanh đen thì trong lòng run rẩy không kịp phản ứng gì, anh đã đi vào nhà tắm đóng cửa lại. Cô nhìn thấy cánh cửa phóng tắm đóng lại, kinh ngạc đến ngây người.

Lần này giận thật rồi nha, cho tới bây giờ cô chưa từng thấy anh như vậy, rốt cuộc muốn cô làm thế nào cho phải đây?

Bởi vì hôm nay cả ngày Hinh Ý không đến công ty cho nên phải đem văn kiện về nhà xem, Vũ Chính tắm rửa xong phải mất khoảng hơn một tiếng, đành phải chờ anh tắm xong rồi dỗ dành anh ăn cơm vậy.

Nhưng khi cô bước vào phòng ngủ thì phát hiện anh đang nằm ngủ. Mở cửa phòng, trong phòng không có ánh đèn, anh cuộn mình trong chăn lộ ra mái tóc đen sẫm. Có lẽ lúc nằm ngủ đã tự trở mình nên anh đưa lưng về phía cửa, Hinh Ý nhìn bóng lưng cô đơn của anh, cảm thấy sao mà yếu ớt.

Cô nhẹ nhàng bò lên giường, từ phía sau lưng ôm lấy anh, thân thể của anh trở nên cứng ngắc, cô biết anh vẫn chưa ngủ, nhỏ giọng hỏi: “Ăn cơm trước được không?”

Anh không trả lời cô, hai người cứ giằng co như vậy, hệ thống sưởi ấm mở hết cỡ nhưng lại không thể sưởi ấm tâm hồn đang lạnh buốt.

Cô chậm rãi mở miệng nói: “Mệt thì cũng hãy ăn cơm rồi hãy ngủ.” Tay vẫn ôm chặt lấy eo của anh, mặt dán vào lưng anh, nhẹ nhàng vuốt ve.

Mà Vũ Chính lại im lặng một lúc lâu mới lạnh giọng nói: “Đêm nay…em trở về phòng khách ngủ đi.”

Cánh tay của Hinh Ý đang ôm lấy anh như đang đông cứng lại, nước mắt tranh nhau từ khóe mắt chảy qua mũi, lướt qua mắt còn lại, chậm rãi chảy xuống vành tai.

Cô chậm rãi buông tay ra, bất động thanh sắc mà rời đi, mà Vũ Chính cũng cảm thấy luồng hơi ấm truyền qua lưng mình đã biến mất, thân thể dường như ngã xuống một hầm lăng lạnh lẽo.

Hinh Ý dùng sức ôm gối đầu, trong miệng nhắc đi nhắc lại: “Giang Vũ Chính…thật không thể nhận ra anh lại giống quỷ hẹp hòi như vậy, em đã xin lỗi ăn nói khép nép như vậy rồi, anh còn muốn em phải thế nào nữa?” suy nghĩ của cô loạn cả lên, thương cho sức khỏe của anh mà đồng thời cũng ghét thái độ của anh, nằm trên giường lăn qua lăn lại không ngủ được, nửa đêm lặng lẽ đứng dậy đi qua giúp anh xoay người.

Nhưng khi cô đi đến cửa phòng của anh thì nghe thấy tiếng ho khan, trong màn đêm yên tĩnh rét mướt cực kì rõ ràng, những tiếng ho chạm vào lòng cô.

Cô vội vàng mở cửa, nương theo ngọn đèn tường yếu ớt, chứng kiến người trên giường bởi vì kịch liệt ho khan, mà thân thể co lại, cô không thể ngăn được nỗi đau trong lòng mình, lập tức chạy đến cẩn thận nâng anh dậy, nhẹ nhàng vuốt lưng cho anh.

“Khụ khụ khụ…” Vũ Chính ho đến nỗi mặt đỏ ửng, nhìn thấy ánh mặt lo lắng của cô thì muốn nói một câu an ủi nhưng lời nói đến miệng cuối cùng lại hóa thành những tiếng ho khan.

Cô đỡ lấy thân thể đang run rẩy của anh, đợi tiếng ho của anh ngừng lại thì cầm lấy ly nước ấm trên đầu giường, anh vịn tay cô uống một hớp nhỏ rồi liền lắc đầu.

Lưng tựa vào giường nhẹ nhàng thở hổ hển, vuốt vuốt bàn tay vì khẩn trương của Hinh Ý mà nắm chặt lại, khàn giọng nói: “Không sao, đi ngủ đi.”

Cô chỉ nhẹ nhàng nức nở, nước mắt rơi xuống, uất ức nói: “Anh gạt em…nói không bị bệnh…sao anh lại gạt em chứ? Trước kia sao lại không cảm thấy anh nhỏ mọn như vậy? Em đã xin lỗi rồi…hơn nữa vì mẹ bị bệnh nên em mới…”

Bờ môi lạnh của anh phủ lấy môi cô, không cho cô tiếp tục nói nữa, chỉ là nụ hôn bị gián đoạn bởi tiếng ho khan, cô nhìn thấy dáng vẻ khó chịu của anh, không biết hình dung cảm giác trong lòng mình thế nào nữa, mỗi một tiếng ho khan giống như một thanh đao, đâm thật mạnh vào da thịt trong lòng cô.

Trời đã sáng, bầu trời lất phất dường như tuyết lại sắp rơi, cô muốn xuống giường kéo rèm lại, lúc ngủ Vũ Chính không thích quá sáng.

Nhưng lúc cô muốn ngồi dậy thì anh lại ôm lấy cô, dùng giọng nói khàn khàn hỏi: “Lại muốn đi đâu nữa?”

Anh không nghĩ tới anh sẽ dậy sớm như vậy, tối hôm qua ho cả đêm, đến rạng sáng năm giờ mới thoáng yên tĩnh một chút, nhìn đáy mắt mệt mỏi của anh, lòng như bị kim đâm.

Cô sờ lên vầng trán trơn bóng của anh, cười hỏi: “Sao không ngủ thêm chút nữa?”

Anh cũng cười, nhàn nhạt nói: "Dù sao cũng đã tỉnh dậy, vậy thì dậy luôn đi."

Mà cô lại õng ẹo trong ngực của anh, rầu rĩ nói: “Quà giáng sinh của em.” Giọng nói rất nhẹ, giống như muốn biến phòng tuyến cứng rắn nơi đáy lòng anh thành tuyết tàn hoa rơi.

Anh vươn tay lên tủ đầu giường, kéo ra, nhẹ nhàng lấy ra một chiếc hộp gấm nhỏ, mở ra rồi liếc nhìn đôi mắt ướt át của Hinh Ý, cười nói: “Không cho phép khóc nhè.”

Cô gật đầu lia lịa, không thể tin được anh lại có thể nhờ Tolkowsky làm lại một chiếc mới, chiếc nhẫn đã bị cô ném xuống biển Thái Bình Dương.

Anh cầm bàn tay mềm mại của cô, nhẹ nhàng đeo nhẫn vào ngón vô danh bên trái của cô, thấp giọng nói: “Lần này không cho phép làm mất nữa.” Giọng nói dịu dàng phiêu đãng bên tai cô.

Cô ôm lấy anh thật chặt, chôn đầu vào ngực anh, khóc nói: “Sẽ không để mất nữa…vĩnh viễn đeo…đời này đeo…kiếp sau vẫn muốn đeo…” Lời nói của cô lộn xộn đến nỗi chính cô cũng không biết mình đang nói gì, giống như một đứa trẻ ôm lấy anh khóc nức nở.

Vũ Chính nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô để trấn an, cúi đầu nói lời an ủi cô, giọng nói có chút khàn khàn và mềm mại quanh quẩn bên tai cô, như một làn gió xuân ấm áp.

Vũ Chính ngồi trên chiếc ghế quý phi trong phòng chứa quần áo, nhìn Hinh Ý nghiêm túc chọn đồ cho anh, cân nhắc một chút rồi lại rầu rĩ mở miệng hỏi: “Có phải em đã quên cái gì đó không?”

Hinh Ý vẫn đang chui đầu vào tủ tìm đồ, quay trái rồi lại quay phải, xoay đầu lại mặt mang theo một dấu chấm hỏi lớn: “Quên cái gì?”

Vũ Chính không thể nhịn được nữa, đè nặng giọng nói, “Quà của anh?” Lúc anh đeo nhẫn cho cô cũng đã chờ mong món quà của cô, một món quà đến chậm. Nhưng mà cô lại không biết đang giả ngu hay là quên thật mà không đưa cho anh.

Hinh Ý nhìn thấy khuôn mặt nhăn nhó của anh, Giang Vũ Chính cũng có lúc quẫn bách như vậy sao, “Anh không được chê em, anh phải hứa trước là không được chê bai.” Cô nghiêm túc nhìn anh, làm cho Vũ Chính cảm thấy không khí thật quỷ dị.

“Ừ” anh chăm chú gật gật đầu, không biết rõ đến tột cùng là trong hồ lô bán thứ gì.

Hinh Ý cầm một cái túi giấy không biết chứa gì bên trong, ngồi xổm xuống trước mặt anh, nhẹ nhàng nâng bàn chân có hơi biến dạng của anh lên, cẩn thận mát xa bàn chân cong cong cho anh, giúp cho những ngón chân co quắp của anh được thả lỏng.

Rồi sau đó lấy ra một đôi tất màu đen trong túi, nhẹ nhàng xỏ vào chân anh. Tiếp đó vừa làm lại động tác vừa rồi cho chân còn lại vừa nhỏ giọng nói: “Em tự tay đan…” Trên gương mặt đỏ ửng là một nụ cười hạnh phúc.

Cô theo Phương Hiểu Văn học đan, thật ra thì đã học rất lâu nhưng mà chưa từng làm thực tế, chỉ mơ hồ nhớ cái gì mà mũi trên mũi dưới…thời gian ở trong biệt thự ven biển, đột nhiên nhớ tới nên hào hứng bừng bừng đi mua mũi đan và len lông dê về đan. Trước kia lúc cô nhìn thấy bạn học ngày đêm không ngủ mà đan khăn quàng cho bạn trai thì cười nhạt, dựa vào cái gì mà phụ nữ luôn phải làm những việc này? Nhưng khi cô vì người mình yêu mà tỉ mỉ đan từng mũi thì cô phát hiện thì ra lại hạnh phúc như vậy. Dù cho đó chỉ là một việc rất nhỏ.

Vũ Chính cúi đầu nhìn đôi tất đang mang trên chân mình, trong lòng không biết đang có tư vị gì, thốt ra một câu: “Thật xấu.”

Khuôn mặt tràn đầy nụ cười của cô cứng lại, khóe miệng khẽ giật giật, cô đã tốn nhiều công sức như vậy…

Anh lập tức nhàn nhạt nói: “Chân của anh…thật sự rất xấu.” Ánh mắt rơi trên đôi chân héo rút của mình, gầy như vậy, dường như chỉ còn lại da bọc xương, nhưng lại không có chút sức sống, cứng ngắc mà tái nhợt.

Vành mắt cô lại rưng rưng nước mắt, nhưng vẫn tiếp tục giúp anh mang tất vào, nhẹ nhàng nâng bàn chân của anh lên, đưa đến gần khuôn mặt mình vuốt ve, ngẩng đầu cười nói: “Một chút cũng không xấu, còn dám nói chân của chồng em xấu, em sẽ không tha cho anh.”

Anh dùng ngón tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho cô, cố nặn ra một nụ cười nhẹ: “Đứa ngốc.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.