Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Chương 53: Sương mù



Dưới bãi đỗ xe của Giang Lâm, sau khi đỗ xe xong Dư Chân định xuống xe nhưng bởi vì qua kính chiếu trông thấy một chiếc xe đang chậm rãi chạy vào mà ngừng động tác mở cửa xe lại, cầm lấy văn kiện trên ghế phụ lái, nắm thật chặt, các khớp xương ngón tay đều lộ ra.

Hôm nay Hinh Ý ngồi trên xe của Vũ Chính đi làm, nói là xe của mình đã đem đi bảo dưỡng. Lái xe lại âm thầm cười, trong nhà không chỉ có hai chiếc xe này.

Nhưng thật ra là lo lắng cho anh nửa đường cảm thấy không thoải mái, thời tiết quá lạnh, dù cho có cầm chặt lấy tay của anh thì vẫn cẩm thấy lạnh buốt lại cứng ngắc. Các ngón tay đều lạnh buốt như vậy chứ đừng nói chi là hai chân.

Khi anh ngồi lên xe lăn thì cô liền ngồi xổm trước mặt anh, tỉ mỉ vuốt lại những nếp nhăn, giúp anh choàng kín cổ lại, thấy dáng vẻ vẫn lạnh lùng không có phản ứng gì của anh thì hai tay bưng lấy mặt của anh kéo lại gần, nhẹ nhàng in lên trán anh một nụ hôn. Sau đó không đợi cho anh kịp phủ ứng thì đã chạy ra sau giúp anh lên thang máy.

Dư Chân nhìn thấy dáng vẻ thỏa mãn, hạnh phúc của cô thì nói không nên lời đó là tư vị gì, vì sao khi ở bên cạnh Giang Vũ Chính có thể nở nụ cười như vậy, còn ở bên anh thì không?

Lâm Đạt Quảng nhìn bản kế hoạch bị bác bỏ của mình, vẫn chưa hoàn toàn tỉnh lại sau cơn chấn động, đây là hạng mục đầu tiên ông hợp tác cùng tập đoàn Uy Đạt, lần này ông nói với Hoàng tổng của tập đoàn Uy Đạt sau khi thành công sẽ chia lời 30%, nhưng mà hiện tại lại cứ bị Giang Vũ Chính bác bỏ như vậy.

Ông lập tức gọi điện thoại đến văn phòng tổng tài, giọng nói của thư kí quanh quẩn bên tai ông, mà ông chỉ tràn ngập lửa giận nghĩ đến tiền lời của mình, Giang Vũ Chính, mày thật sự cho là mình có thể nắm giữ đại cục của Giang Lâm sao?

Vũ Chính đang thảo luận cùng Hà Thư Mẫn chiến lược phải làm thế nào để quý sau Giang Lâm sẽ có thêm nhiều công ty đầu tư vào các lĩnh vực của mình, điện thoại nội bộ vang lên, giọng nói nhu hòa của thư kí vang lên, “Giang tổng, giám đốc Lâm Đạt Quảng gọi đến, đường dây số 1.”

Hà Thư Mẫn nhìn thấy Giang Vũ Chính nhướng nhẹ chân mày, khóe miệng hiện lên một nụ cười vui vẻ, trong lòng thầm đánh giá ý đồ của anh.

Vũ Chính cầm lấy microphone cung kính nói một tiếng: “Chào chú.” Tưởng tượng đến bộ dạng hổn hển của Lâm Đạt Quảng giờ phút này, khóe miệng lại hơi nhếch lên.

Đầu dây bên kia Lâm Đạt Quảng vẫn phải cắn răng cười nói: “Giang tổng vừa về đã mang đến một món quà lớn vậy rồi sao?” Lòng thầm nghĩ lần trước bị bắt cóc Giang Vũ Minh sao không dứt khoát giết chết nó luôn đi, hiện tại đỡ phải gây phiền toái.

Anh cũng chỉ vui vẻ nói với Lâm Đạt Quảng: “Chú nói như vậy thật là khách sáo.” Dừng lại một lúc lâu mới nói: “Trò chơi chỉ vừa mới bắt đầu.” Giọng nói lộ ra khí thế lười biếng mà cao quý, phảng phất như chỉ đang chơi đùa với một con kiến trên tay anh.

Lâm Đạt Quảng nghiến răng đến nỗi phát ra tiếng vang, nhưng vẫn cười nói: “Giang tổng đã muốn chơi thì tôi đây xin chơi theo ngài.” Giọng nói không có chút lo lắng nào, sau đó thẳng thừng cúp điện thoại, dùng sức ném trên mặt đất.

Hà Thư Mẫn nhìn biểu lộ nguy hiểm của Giang Vũ Chính, ánh mắt hài hước mang theo một vẻ sắc bén hung ác làm cho cô bỗng nhiên cảm thấy lạnh người.

“Anh tính ra tay với Lâm Đạt Quảng?” Cô thử thăm dò.

Mà anh chỉ nhúc nhích cái cổ có hơi mỏi của mình, bình thản trả lời cô: “Vẫn còn quá sớm, cứ đùa với ông ta đã.” Nếu không phải bởi vì cái chết năm đó của ba ba, Lâm Đạt Quảng cũng sẽ khôn tồn tại trong Giang Lâm đến hôm nay. Nhưng mà anh lăn lội tìm kiếm ba năm trời cũng không tìm ra nguyên nhân cái chết của Lâm ba.

Hinh Ý ra nước ngoài hơn hai năm, hành động của Lâm Đạt Quảng trong Giang Lâm vô cùng cẩn thận, mặc dù anh đã tạo áp lực, nhưng ông chú kiên nhẫn này vẫn có thể chịu đựng được. Hiện tại Hinh Ý đã trở về, người nhà họ Lâm và họ Phương lại bắt đầu ở sau lưng vụng trộm động chân động tay. Chẳng qua là cũng rất đúng lúc, có cớ để cho anh ra tay, Lâm Đạt Quảng, ông ta không thể không trừ khử.

Hà Thư Mẫn biết rõ năng lực giết người của Giang Vũ Chính, nhưng vẫn lo lắng, “Lâm Đạt Quảng cũng chiếm một ghế trong ban giám đốc của Giang Lâm, vậy anh có thật sự làm được không? Hơn nữa…” Giọng của cô càng lúc càng thấp, hơn nữa Lâm Hinh Ý vẫn là người nhà họ Lâm, thực lực của cô trong ban giám đốc có thể nói là ngang với Vũ Chính.

“Phải một lần vất vả cả đời nhàn nhã thôi, biện pháp lâu dài tốt nhất chính phải là diệt cỏ tận gốc.” Giọng nói lạnh lẽo đến nỗi làm cho Hà Thư Mẫn không kìm được mà rùng mình một cái.

Vũ Chính nhìn về phía văn phòng của Hinh Ý ở lầu 73, nụ cười giảm đi, bàn tay đặt trên đùi nắm chặt lấy chiếc chăn lông dê. Sau này phải để cho chính cô lựa chọn, không thể để cho cô mãi bị kẹp ở giữa anh và nhà họ Lâm, anh muốn cô hoàn toàn thuộc về mình, anh muốn Lâm Hinh Ý chỉ thuộc về Giang Vũ Chính.

Hinh Ý nhìn hạng mục đang bày ra trước mặt, rõ ràng Giang Lâm là bên đầu tư lớn nhất mà chỉ hưởng được 50% lợi nhuận thì ai mà làm? Cũng khó trách Vũ Chính lại phủ quyết hạng mục của chú. Cô nhìn chú mặt đen như than, cân nhắc không biết nên mở miệng thế nào.

Mà Lâm Đạt Quảng lại mở miệng trước, “Hinh Ý, không phải là chú cậy già lên mặt, hạng mục này là lĩnh vực mà Giang Lâm chưa bao giờ làm qua, mà viễn cảnh phát triển rất tốt. Chúng ta có thể tìm được một công ty lành nghề như Uy Đạt để hợp tác đầu tư là không hề dễ dàng, tuy hiện tại khả năng lợi nhuận nhìn thì không lớn nhưng khả năng phát triển trong tương lại lại rất tốt.” Ông ta múa tay nói với Hinh Ý, nhìn thấy bộ dạng đó, Hinh Ý cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

“Hơn nữa, khi còn sống anh cả rất thân với Hoàng tổng, khi còn sống anh cả cũng đã từng hợp tác với ông ấy hạng mục này, chú nhớ lúc đó cháu vẫn còn đi học.” Ông tiếp tục không ngừng thuyết phục cô.

Tuy Hinh Ý cảm thấy lần này Vũ Chính bác bỏ nó là có lý nhưng cũng biết chỉ cần sửa chữa lại một chút là có thể được, nếu như có thể bàn bạc lại vấn đều ăn chia lợi nhuận với Uy Đạt thì hạng mục này hẳn là có viễn cảnh rất tốt, huống chi vừa rồi Lâm Đạt Quảng đã nhắc đến ba nên cũng không khỏi làm cho Hinh Ý nhớ đến ba ba mình, càng muốn giúp ba hoàn thành công việc còn dang dở.

“Chú cứ để nó ở đây đi, cháu xem kĩ lại rồi hãy nói.” Cô không trực tiếp đồng ý với ông, nhưng giọng điệu đó đã đồng nghĩa với việc sẽ giúp đỡ, mặt mũi Lâm Đạt Quảng tràn đầy đắc ý rời khỏi phòng làm việc của Hinh Ý, còn nghĩ Hinh Ý vẫn sẽ luôn đứng về phía nhà họ Lâm.

Sáng nay Hinh Ý cố ý mang một chén súp tổ yến lên phòng làm việc của Vũ Chính nhưng vừa bước vào phòng thì đã nghe thấy từng tiếng ho khan, cô nhíu mày.

Mấy đêm nay lúc ngủ đều ho khan không ngừng, nhưng mà anh đã cố đè nén không làm kinh động đến cô. Mỗi lần nữa đêm giúp anh xoay người, trời lạnh như vậy mà quần áo toàn thân anh đều ướt đẫm, cô nhịn không được thấy đau lòng.

Hỏi bác sĩ riêng cách giảm ho thì bác sĩ gửi đến cho cô một phong bưu kiện, trong đó đều là thực đơn bổ phổi giảm ho. Người giúp việc trong nhà đều cảm thấy khó hiểu, sao gần đây bà Giang lại có hứng thú với nhà bếp như vậy?

Cô nhớ sáng nay trong nhà bếp cô còn cầm sách xem, miệng còn lẩm bẩm: “5g tổ yến, 5g sâm tây dương…trước tiên đổ ngập nước vào tổ yến, loại bỏ những tạp chất, rửa sạch, gạn nước, sau đó bỏ vào cùng với sâm tây dương cho lên chưng…” chân tay luống cuống loay hoay vài những thứ đó, đây không phải là một cô vợ nhỏ sao?

Nhẹ nhàng gõ cửa phòng anh bước vào, nhìn thấy anh cầm khăn tay che miệng khó chịu ho, vội vàng vỗ nhẹ lưng giúp anh bớt ho.

Ánh mắt Vũ Chính đảo qua chiếc bình thủy trên bàn, vẻ dịu dàng vẫn chưa ngập đầy đôi mắt thì đã nhìn thấy bên cạnh bình thủy có một phần văn kiện làm anh chùn xuống, một lần nữa trở về trạng thái yên lặng, bình thản mà lạnh lùng.

Anh vừa ho vừa hỏi: “Khụ khụ khụ…có chuyện gì vậy?” Tay nhẹ nhàng đẩy bàn tay cô đang giúp anh vuốt lưng ra.

Động tác của Hinh Ý trở nên cứng ngắc, từ khi trở về từ New York anh vẫn thường lãnh đạm như vậy, làm cho giữa hai người có một bức tường ngăn cách, mất tự nhiên làm cho cô không biết phải làm sao.

Cô nâng khóe miệng cười cười, cầm lấy bình thủy nói với anh: “Sáng nay nhịn ăn, bất kể thế nào thì anh cũng phải ăn sạch nó cho em.” Lời nói bá đạo như vậy nhưng giọng điệu lại rất dịu dàng, vặn mở nắp bình ra, hương vị của chén canh lan tỏa trong căn phòng.

Cô đổ canh ra một cái chén nhỏ tinh sảo, cầm thìa nhẹ nhàng thổi, đưa đến miệng anh. Vũ Chính do dự một chút, cuối cùng cũng chậm rãi há miệng ra, canh rất nhạt, mùi thơm tràn ngập cả khoang miệng, anh nhìn biểu lộ chờ mong của cô, cuối cùng nói một câu: “Uống rất ngon.”

Ngữ điệu nhàn nhạt lại làm cho Hinh Ý cười tươi tắn, anh chỉ nói một câu mà thôi, sao có thể làm cho lòng mình nở hoa như vậy. Chịu không nổi sự ngốc nghếch của mình, cô cắn môi, cố gắng làm cho mình bình tĩnh trở lại.

Sau khi Vũ Chính uống được hai thìa thì dừng lại, quay về phía văn kiện vừa rồi cô đặt trên bàn hỏi: “Đó là cái gì?”

Hinh Ý cầm lấy khăn nhẹ nhàng lau khóe miệng của anh, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía văn kiện: “Đó là kế hoạch hợp tác với Uy Đạt của chú, tuy có nhiều thứ em cảm thấy không hợp lí nhưng nếu phát triển lĩnh vực này thì thật sự có thể nâng Giang Lâm thêm một tầm cao mới, em nghĩ anh nên xem xét lại…” Cô đang dùng lập trường công bằng mà xem bản kế hoạch này, không nghĩ sẽ nói đỡ cho ai.

Vũ Chính nhướng nhẹ chân mày, nhàn nhạt hỏi: “Hả? Lâm Đạt Quảng đến tìm em?”

Hinh Ý không biết tại sao anh lại có thành kiến với chú như vậy, cho dù trước kia chú từng có những khoản quỹ đen tại Lâm thị, nhưng ít ra theo cô thấy sau khi đến Giang Lâm cũng rất theo khuôn phép: “Chú ấy thật sự có tìm em nhưng không phải muốn em nói tốt trước mặt anh, chú ấy…”

“Em đã là một CFO thì nên biết hiện tại tình hình tài chính của Giang Lâm không thích hợp để đầu tư một hạng mục lớn như vậy.” Anh chỉ đơn giản cắt ngang lời cô sẽ nói tiếp.

“Không phải Giang Lâm không đủ tài chính, mà là anh không muốn thôi!” Hinh ý làm sao có thể không biết tình hình tài chính của Giang Lâm, mà cô cũng bị thái độ của anh chọc giận, dù có thế nào thì anh cũng không muốn cho người nhà họ Lâm làm nên chuyện trong Giang Lâm mà thôi. Lần trước hạng mục mà Lý Tử Ngôn đưa ra không phải cũng rất lớn sao, vậy mà anh lại khẳng định sẽ có lợi nhuận.

Giọng nói của Vũ Chính mang theo một vẻ mỉa mai, ho nhẹ hỏi: “Khụ khụ khụ… chén canh này là vì như vậy sao? Khụ khụ…” Rồi nhếch lên một nụ cười châm chọc.

Tuy cô bị anh chọc cho nổi trận lôi đình nhưng vẫn đè nén chính mình hỏi: “Anh có ý gì?” Chẳng lẽ Lâm Hinh Ý trong mắt anh lại là người phụ nữ như vậy sao? Phải dùng đến những thủ đoạn này lấy lòng anh để có thể tồn tại trong Giang Lâm sao?

Anh không đáp lại lời của cô, nói lời xin lỗi rồi lấy khăn che miệng cúi đầu khó chịu ho khan, Hinh Ý nhìn thấy dáng vẻ khó chịu ho đến đỏ mặt hụt hơi của anh thì vừa tức đồng thời cũng đau lòng đến cực điểm, tay không kìm được mà vỗ nhẹ lưng anh.

Mà anh đang không ngừng ho khan nhưng vẫn đẩy tay cô ra, cô trừng mắt nhìn Vũ Chính đang khom người lại, tức giận không nói nên lời, cầm lấy văn kiện trên bàn xoay người đi nhanh ra khỏi cửa, không hề nhìn thêm bộ dạng khó chịu của anh nữa, nhưng tiếng ho khan của anh vẫn đâm sâu vào lòng cô.

Sau khi Vũ Chính ổn định lại hô hấp của mình, sắc mặt bình thản gọi một cú điện thoại, “Kelvin, cậu đi điều tra về tình hình tài vụ mấy năm nay của Lâm Đạt Quảng, và cả quan hệ của ông ta và Uy Đạt.”

Anh nhẹ nhàng buông điện thoại xuống, nhắm mắt lại, bất kể thế nào cũng phải diệt trừ Lâm Đạt Quảng, hoặc là phải làm cho Hinh Ý tự tay diệt trừ. Bằng không anh và cô vĩnh viễn cũng sẽ bị ngăn cách bởi người nhà họ Lâm, trong lòng vĩnh viễn sẽ bị ngăn cách.

Những ngón tay gầy trơ xương nhẹ nhàng nghịch chiếc bình thủy Hinh Ý mang đến, khóe miệng hiện lên một nụ cười dịu dàng, làm cho sắc mặt gần đây luôn sắc bén nhu hòa đi vài phần.

Hinh Ý một tay nhấn nút thang máy, một tay cầm chặt lấy văn kiện, dựa vào cái gì mà Vũ Chính lại vênh váo hung hăng như vậy? Cô đã biết từ trước người nhà họ Lâm bị chèn ép trong Giang Lâm là vì họ luôn gây phiền toái cho Vũ Chính, nhưng mà rõ ràng hạng mục này rất có tương lai, lợi nhuận thu được cũng rất khả quan, vì sao anh lại có thành kiến với chú như vậy?

Càng nghĩ càng tức, nhưng mà vừa nghe thấy tiếng ho của anh thì lòng lại đau gần chết, âm thanh của thang máy lại kéo suy nghĩ của cô trở về, hít một hơi thật sâu, lúc đi ra ngoài thì dáng vẻ bình thản hoàn toàn khác lúc nãy.

Nhưng lại bị Dư Chân nhìn ra vẻ ảo não của cô, anh mặt không đổi sắc chào hỏi, mà Hinh Ý chỉ lễ phép gật đầu một cái rồi đi ra.

Dư Chân xoay người đi theo cô, cẩn thận nhìn sắc mặt của cô, hỏi: “Không vui sao?”

Cô nhìn dáng vẻ cẩn thận của anh thì biết sắc mặt mình không được tốt, nặn ra một nụ cười nói: “Công việc gặp trục trặc thôi.” Cô biết rõ anh quan tâm đến cô, nhưng rất nhiều chuyện chỉ có thể để trong lòng, chuyện trong nhà làm sao có thể để cho người ngoài biết được?

“Có cần giúp đỡ không?” Anh nhìn ánh mắt có chút thất thần của cô, cảm thấy hơi đau lòng, bạn bè giúp nhau một chút cũng được mà.

Hinh Ý nhìn vào ánh mắt chân thành của anh, cảm thấy có người bạn như vậy thật sự rất may mắn, lông mày giãn ra nói: “Yên tâm, nếu cần anh hỗ trợ chắc chắn tôi sẽ không nương tay.”

Không phải mùa mưa mà lại mưa trong ngày đông, cơn mưa mùa đông làm cảnh vật u ám, Hinh Ý đứng bên cửa sổ thủy tinh tầng 73, nhìn xuống từ lầu 73, cái thành phố phồn hoa này nhất là vào lúc tan tầm càng đông người, cô không biết mình đang chờ cái gì, dù sao cũng vẫn là chờ đợi.

Thật ra hôm nay chỉ là một chuyện công việc rất nhỏ, không cần phải cãi nhau, trước kia anh cũng sẽ không dây dưa với cô vì mấy chuyện này. Nhưng mà từ khi trở về từ Mĩ, anh dường như có chút thay đổi. Nhưng rốt cuộc là thay đổi ở điểm nào thì cô lại không thể nói rõ.

Sáng nay không lái xe đến, nếu như anh vẫn còn đang giận thì chắc chắn sẽ không để ý tới cô, “Aizz!” Cô thở dài, càng ở chung với Giang Vũ Chính lại càng phát hiện ra tính anh giống trẻ con cực kì, có đôi khi làm đau lòng người khác, có đôi khi lại rất bướng bỉnh, có đôi khi lại hay làm nũng…anh như vậy thật không phải là một tổng tài cao không với tới, chỉ là một người đàn ông làm cho cô luôn phải lo lắng.

Lúc này điện thoại vang lên, cô nhẹ nhàng nhận điện thoại, nhưng giọng Kelvin lại nóng như lửa đốt, “Bà Giang, vừa rồi Giang tiên sinh lại bị co giật…”

Ngọn đèn nhu hòa trong phòng chiếu lên khuôn mặt tái nhợ của Vũ Chính, bởi vì vừa mới uống thuốc chống co giật cho nên yên lặng lạ thường, ngay cả tiếng thở cũng không nghe thấy.

Vừa rồi lúc Hinh Ý giúp anh thay chiếc áo sơ mi đẫm mồ hôi ra, sờ đến lồng ngực gầy nhô cả xương sườn của anh, cả người cô đều chết lặng, bất kể có dùng lời nào để diễn tả cảm giác trong lòng thì cũng bất lực và mịt mờ như vậy.

Nhẹ nhàng ngồi lên giường, giúp anh mát xa cơ thể còn đang run nhè nhẹ, cầm lấy bàn chân héo rút của anh trong tay, tất rất dày nhưng lại không thể làm cho bàn chân của anh ấm lại…

Dưới ánh đèn mờ nhạt, mắt của anh khẽ giật giật, bỗng nhúc nhích thân thể đã gần chết lặng, chậm rãi mở mắt ra, nhìn người trước mắt đang chăm chú mát xa cho mình, chống thân mình lên ngồi dậy nhưng cánh tay lại không có chút lực.

Cô nhìn thấy anh như vậy nên vội vàng nâng anh dậy, hai người đều không nói gì, phòng ngủ to như vậy chỉ còn sự yên lặng, không khí vô cùng ngột ngạt.

Cuối cùng anh cầm lấy tay cô, nhìn đôi mắt đang nhìn về hướng khác mà không thèm nhìn anh của cô, thấp giọng nói: “Uống cạn sạch rồi.”

Hinh Ý bị câu nói không đầu không đuôi của anh làm cho mơ hồ, không kịp phản ứng gì, chỉ khó hiểu nhìn anh.

Anh tiếp tục dịu dàng tấn công, “Canh em nấu anh đã uống cạn sạch đều…bệnh cũng đỡ rồi.” Nắm lấy tay cô đưa lên mặt mình vuốt ve.

Cô vẫn không nói lời nào nhưng trên mặt đã có chút vui vẻ, tay cô chạm vào cằm của anh, nơi đó có những sợi râu khô ráp tinh tế làm cô thấy thoải mái và hưởng thụ.

Anh hôn lên tay cô rồi tiếp tục dỗ dành, “Trước nay làm thế nào mà không phát hiện ra bà xã của anh lại lợi hại như vậy, từ nay về sau mỗi khi bị bệnh đều không cần bác sĩ nữa…”

Cô chỉ cảm thấy hốc mắt nong nóng, cắt đứt lời của anh: “Lại nói vớ vẩn gì vậy? Từ nay về sau không được bệnh nữa.”

Anh chăm chú nhìn vào ánh mắt của Hinh Ý, nhẹ ôm cô vào trong lòng, thật lâu sau mới nói, “Anh muốn tắm.” Giọng nói rất nhẹ, như là đang làm nũng.

“Vậy anh tắm đi.” Lãnh đạm mà đáp lại.

“Chúng ta cùng nhau tắm…”

Ngẩng đầu nhìn thoáng quá ánh mắt gian xảo của anh, hừ, là ai kiên quyết đòi tự mình tắm? Gương mặt tràn đầy bất mãn nhưng trong lòng lại dâng lên một chút rung động ngọt ngào.

Phòng tắm mang màu sắc trang nhã cùng bệ cửa sổ, bồn rửa tay, ngọn đến hương huân thảo trên mặt đất tô điểm thêm vẻ đẹp nhu hòa mà mơ mộng, hai người đang nằm trong bồn tắm mát xa thật lớn đều được nước bao phủ, vốn là thời khắc thư giãn nhất trong ngày nhưng cô gái nhỏ nào đó lại nổi giận.

“Bồn tắm lớn như vậy, lúc trước làm nó để tắm cùng ai hả?” Giọng nói tràn ngập ghen tuông, nơi này sau khi cô đi mới được thiết kế lại, lúc ấy anh tự mình tắm, bồn tắm càng lớn càng không an toàn, thiết kế như vậy căn bản không an toàn.

Anh nhắm mắt lại khóe miệng hơi nhếch lên, nhàn nhạt nói: “Không biết, có lẽ chờ em trở về.”

Cô không lên tiếng, chỉ nhìn dòng nước ấm quay cuồng trong bồn tắm lớn cùng hơi nước bay lên, đôi mắt mơ màng.

Thật lâu sau, Vũ Chính mới mở to mắt, nhẹ giọng mở miệng hỏi: “Anh cảm thấy chúng ta hẳn là phải tâm sự với nhau nhiều hơn.” Ánh mắt quét qua Hinh Ý, cô đang ngẩn người.

“Mặc kệ trong công ty có chuyện gì, chúng ta là chúng ta, chuyện công ty là chuyện công ty, đừng để cho lợi ích ảnh hưởng đến chúng ta, được không?” Vũ Chính nói tiếp.

“Anh ghét nhìn thấy em luôn phải đi theo lót đường cho bọn họ, nhưng em là người nhà họ Lâm nên không có lựa chọn nào khác. Nhưng anh hy vọng sau khi em trở lại ít nhất sẽ là một Lâm Hinh Ý thuộc về anh, đừng để bọn họ ảnh hưởng đến chúng ta…”

Cô xoay người lại ôm cổ anh, khuôn mặt đỏ bừng vì hơi nước dán vào lồng ngực gầy yếu của anh, hai chân ở trong bồn tắm nhẹ nhàng đè lên mát xa đôi chân không còn cảm giác của anh, hai tay đi xuống nâng cặp mông gầy gó có thể sờ đến tận xương cốt của anh lên.

Thân thể của cô chậm rãi chìm xuống dưới cho đến khi cả hai người đều chìm nghỉm trong nước. Vũ Chính cảm thấy được bộ phận kia trên thân thể của mình đã nhanh chóng có phản ứng, một loại khoái cảm vui sướng thấm sâu vào từng lỗ chân lông.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.