Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Chương 57: Nỗi khổ ly biệt




Trong phòng khách, Hinh Ý đang mát xa chân cho Vũ Chính.

Anh nằm trên giường, nhìn cô đang cố gắng để làm cho mình thấy thoải mái, mà hai chân của anh lại không hề cảm thấy gì, tâm trạng cũng giống như bầu trời bao la ngoài cửa sổ, u ám và nặng nề.

Mà Hinh Ý chỉ chuyên tâm làm những động tác vận động cho chân của anh, mắt cá chân phải của anh bị sưng lên, mỗi ngày lúc giúp anh mang tất đều đặc biệt chú ý, tay đều run rẩy mà dùng sức căng tất chân nhẹ nhàng mang vào chân anh. Đầu gối phải cũng vẫn căng cứng, mỗi lần giúp anh điều chỉnh tư thế cơ thể xong đều có thể nghe được tiếng xương cốt chuyển động, khiến cho trái tim cô rất khó chịu nhưng cũng không dám biểu hiện ra ngoài.

Bởi vì uống thuốc chống co giật sẽ làm cho anh vô cùng mệt mỏi hay ngủ gật cho nên sau khi tháo thạch cao thì anh không chịu uống nữa, hơn nữa bác sĩ nói tốt nhất là phải vận động thật nhiều để phòng ngừa co rút, dù sao những thứ thuốc kia cũng có tác dụng phụ.

Nhưng một mình anh căn bản là không thể tự mình lên giường, mà mỗi ngày Hinh Ý đều phải đến công ty, cho nên chỉ có thể để cho y tá ở bên anh, cách một tiếng lại mát xa cho anh. Cô biết rõ anh không thích người khác đụng vào người anh cho nên mỗi ngày đều cố gắng hết sức tranh thủ thời gian về với anh sớm một chút. Dù cho không cần phải làm gì, chỉ nhìn anh lẳng lặng ngủ cũng cảm thấy thỏa mãn lắm rồi.

Anh vặn người sang, nhìn xám xịt bầu trời bao la mông lung ngoài kia, đột nhiên mở miệng hỏi cô: “Nếu như khi đó anh chết ở Pháp hoặc là không thể tỉnh lại…em sẽ thế nào?” Giọng nói trầm thấp mà xa xôi, dường như đang tự nói với mình, ánh mắt mê ly nhìn ra bên ngoài.

Động tác tay của cô dừng lại một chút nhưng không dừng hẳn lại, không dám tưởng tượng đến lời nếu như anh nói nhưng vẫn nói đùa: “Nếu như vậy thì em sẽ lấy di sản của anh, tìm một người đàn ông thật tốt…không phải anh nghĩ em sẽ thủ thân như ngọc đấy chứ?” Giọng nói của cô trào phúng, nhưng không ngẩng đầu lên, nước mắt đã rơi vào đáy lòng, làm cho nước hồ mùa thu êm ả nổi lên từng đợt rung động. Cho dù là như thế thì cũng vẫn vô cùng đau đớn.

Anh vẫn nhìn ra bên ngoài, khẽ cười dùng giọng nói nỉ non nói: “Vậy là tốt rồi…” phảng phất như có vẻ đang tự an ủi chính mình.

Cô chỉ lo hoạt động các khớp xương cho anh, không nghe rõ rốt cuộc anh đã nói gì, “Vừa rồi anh nói gì vậy?” Lập tức cảm thấy sợ hãi.

“Anh nói, ít nhất em cũng phải nói câu gì đó như là em sẽ vẫn chờ anh, làm cho anh cảm động chứ.” Anh nhìn đôi mắt nghi hoặc của cô, khẽ cười nói.

“Chắc chắn em sẽ không, cho nên anh có nghĩ cũng không được nghĩ đến những thứ nếu như kia.” Lời nói của cô kiên định mà bướng bỉnh, những thứ kia đều đã là quá khứ, cô và anh vẫn còn một tương lai rất xa phải đi, mà tương lai kia sẽ không hề có nếu như.

“Keo kiệt, một câu an ủi cũng không chịu nói…”

“Ai keo kiệt hả?”

“Anh…Giang Vũ Chính…”

“Cũng không tệ lắm.”

“….Giang phu nhân, Lâm Hinh Ý.”

“…”

“Sức khỏe vừa mới khá hơn một chút, sao lại phải về Mĩ ngay? Rốt cuộc thì anh có quan tâm chút nào đến sức khỏe của mình không?” Kể từ khi Hinh Ý biết tuần sau anh sẽ về Mĩ thì vẫn luôn lải nhải như vậy. Cô không phải không biết tình hình của JL lúc này thật sự rất cần anh trấn thủ, nhưng mà có thế nào thì cô cũng không thể yên tâm về sức khỏe của anh. Quan trọng nhất là, cô đã ngồi lên vị trí tổng tài của Giang Lâm, nhất định không thể bỏ lại công việc đi Mĩ cùng anh.

Nhưng trên thực tế, cô không rời khỏi anh, cô muốn anh vẫn sẽ luôn ở bên cạnh mình, mỗi ngày thức dậy đều nhìn thấy anh, mỗi ngày về nhà đều thấy anh, hận không thể dính với anh cả ngày. Trước kia cô không cảm thấy không có cảm giác an toàn như vậy, nhưng mà không biết vì sao gần đây luôn mang theo một loại cảm giác anh sẽ đột nhiên không tìm thấy tăm hơi. Cho dù là lúc ngủ cũng phải ôm anh thật chặt.

“Đứng ngốc, anh chỉ qua đó một tháng, một tháng sẽ trôi qua rất nhanh. Hơn nữa gần đây JL thật sự xảy ra quá nhiều chuyện, anh không thể bỏ lại một mình lão Lý.” Anh ôm cô, muốn cho cô cảm giác an toàn nhưng rồi lại đột nhiên phát hiện cái mình thiếu thốn nhất chính là thứ này.

“Vậy anh có thể bỏ lại em sao?” Cô bực mình cãi lại anh, cô thừa nhận, Lâm Hinh Ý là một cô gái nhỏ mọn, là một người phụ nữ ăn dấm chua với cả một người đàn ông. Nếu như không phải rất hiểu Giang Vũ Chính thì có đôi khi cô thật sự cho rằng anh có quan hệ gì đó với Lý Tử Ngôn, hai người cùng học đại học, về cá nhân mà nói lại là anh em không hề giấu nhau chuyện gì, trong công việc mà nói thì lại là chiến hữu khăng khít, quan hệ còn thân mật hơn cả một người vợ như cô.

Anh chỉ ôm lấy cô bởi vì tức giận mà đang phụng phịu trong ngực, nhẹ nhàng đong đưa, không hề nói gì, anh chỉ muốn ôm cô như vậy.

“Cuộc họp ban giám đốc ngày mai anh sẽ trở lại tham gia.” Anh khẽ nói, giọng điệu chắc chắn như vậy, căn bản không để cho cô có cơ hội phản bác.

Mà Hinh Ý còn đang tức giận nên dứt khoát nói: “Không được.”

“Ơ, lại trở thành một bà vợ quản chồng nghiêm khắc rồi?” Anh nheo mắt lại cười nhìn vẻ mặt tức giận của cô.

“Thì sao? Dù sao không cho cũng là không cho.” Giọng nói của cô bướng bỉnh.

“Không được, hôm nay anh phải lấy lại uy nghiêm của một người chồng mới được…”

“Anh lấy lại uy nghiêm của một người chồng như vậy đó hả? Tay không được sờ mó lung tung…”

Văn phòng tổng tài Giang Lâm lầu 75, Hinh Ý cẩn thận giúp Vũ Chính ngồi lên ghế salon, mà Vũ Chính chỉ khẽ cau mày tựa lưng vào ghế sofa.

“Nếu không thì hoãn cuộc họp ban giám đốc lại đi, anh nghỉ ngơi một chút được không?” Hinh Ý nâng chân anh lên nhẹ nhàng xoa bóp đầu gối cho anh, nhìn thấy sắc mặt có chút tái nhợt của anh thì trong lòng âm thầm lo lắng. Vừa rồi trên xe sắc mặt của anh đã không được tốt, vừa đến nơi đã vào toilet nôn ra.

“Anh vẫn ổn, không cần phải xem ông xã của em yếu ớt như vậy đâu. Suốt ngày cứ bảo anh nghỉ ngơi, anh không có bệnh cũng tưởng mình có bệnh đấy.” Anh cố gắng bình thường cười cười với cô.

Cô chỉ nhìn anh nói không nên lời, nhẹ cau mày, lần nào cũng nói mình rất ổn, nhưng lại chẳng thấy anh ổn tí nào. Nhìn anh thật lâu mới nói: “Nếu như không thể chống đỡ được hay là không thoải mái thì cứ nói nha.” Từ nhà đến Giang Lâm cùng lắm chỉ mất vài chục phút đi xe đã nôn như vậy, sang Mĩ đi mười mấy tiếng mày bay làm sao mà chịu nổi đây? Với tính tình của Giang Vũ Chính, chuyện anh đã quyết định thì có mười cái đầu trâu cũng không kéo lại được. Nhưng gần đây trong JL thật sự rất lộn xộn, dù cho Giang Lâm không trực tiếp tham gia vào chuyện kinh doanh quốc tế của JL nhưng dù ít dù nhiều cũng có ảnh hưởng.

Trong phòng họp lầu 73 đang tiến hành cuộc họp ban giám đốc của Giang Lâm, mỗi một tầng lầu vào giờ nghỉ, các nhân viên nhỏ đều khí thế ngút trời mà đưa tin bàn tán.

“Hôm nay lúc mang văn kiện lên cho thư kí tổng tài ở lầu 75, rốt cuộc đã nhìn thấy Giang tổng.” Một nữ nhân viên trẻ ra vẻ háo sắc nói với một đám phụ nữ.

“A a… tôi cũng đã lâu rồi chưa được nhìn thấy Giang tổng, rất muốn ngài ấy xuất hiện.” Một nữ nhân viên khác cũng gia nhập đội ngũ háo sắc, nghĩ đến trước kia mỗi ngày đều có thể gặp Giang tổng, thật đúng mà thiên đường mà.

“Nhưng mọi người không biết đâu, lú nhìn thấy Giang tổng tôi thật sự rất rung động, có khả năng thật sự giống như lời đồn nói bệnh tình rất nặng, gầy đến nỗi cả người đều chỉ còn xương, sắc mặt xanh xao ngồi trên xe lăn được Lâm tổng của chúng ta đẩy vào văn phòng.”

“Tôi vẫn còn rất nhung nhớ Giang tổng trước kia của Giang thị, là một bạch mã hoàng tử phong độ nhẹ nhàng nha, lòng của tất cả phụ nữ già trẻ lớn bé trong Giang thị đều bị bắt làm tù binh…”

“Vả lại, từ sau khi Giang tổng và Lâm tổng kết hôn rồi đi hưởng tuần trăng mật gặp tai nạn thì thân thể không lúc nào lành lặn cả. Các người nói xem…có thể nào vận số của hai người ấy không hợp nhau không nhỉ, có thể Lâm tổng chính là khắc tinh của Giang tổng cho nên thân thể ngài ấy mới kém như vậy…”

“Hic hic…Giang tổng đáng thương của chúng ta, nếu mà năm đó lấy tôi thì sẽ không thảm như vậy…”

“…”

“Hội nghị tạm dừng mười phút.” Hinh Ý nhìn thấy sắc mặt Vũ Chính thì tạm ngừng hội nghị lại, đến khi mọi người ra khỏi phòng họp gần hết mới gọi Kelvin đến đưa anh lên lầu 75 nghỉ ngơi.

Vũ Chính cũng chỉ hơi nhíu nhíu mày, cũng không tỏ vẻ phản đối, bởi vì dạ dày như có cái gì đó dâng lên, cố gắng ngậm chặt miệng, đôi mắt bình tĩnh nhìn về phía Hinh Ý.

Nhưng khi Kelvin đưa anh lên lầu 75 thì gặp phải Dư Chân trong thang máy, trong tay anh ta cầm văn kiện, chắn hẳn là có việc cần thương lượng với Hinh Ý.

“Giang tiên sinh, đã lâu không gặp.” Anh khách sáo chào hỏi, lúc đảo mắt qua sắc mặt của Vũ Chính thì không khỏi cảm thấy kinh ngạc, không ngờ lại thảm như vậy, nhìn bộ dạng ngồi cũng không vững của anh, trong lòng thầm đoán được sự thay đổi gần đây của Giang Lâm. Hôm nay vừa khéo lại là đại hộ cổ đông của Giang Lâm, Giang Vũ Chính hẳn là trở về vì việc này.

“Phó tổng Lưu.” Vũ Chính chỉ nhàn nhạt mở miệng chào hỏi, sau đó không nói gì nữa. Mà Dư Chân cũng không nói gì, mọi người cứ im lặng như vậy, sau khi lên lầu 75, Dư Chân buông văn kiện trong tay xuống rồi xoay người rời khỏi ngay, Vũ Chính chỉ nhàn nhạt nói: “Có thể dừng bước nói vài lời không?”

Dư Chân có chút kinh ngạc nhìn anh, nhưng cũng chỉ hơi sửng sốt một chút rồi sau đó cười khẽ ngồi xuống ghế salon, tuy không biết anh muốn nói gì nhưng mà anh ta cũng không cần phải sợ.

“Tôi biết rõ anh thật lòng yêu mến Hinh Ý, cô ấy tuy thoạt nhìn rất mạnh mẽ nhưng mà khi làm việc lại có lúc thiếu sót, từ nay về sau công ty này hy vọng các anh sẽ hỗ trợ thật nhiều.” Anh ôn hòa nói, dường như đang nói chuyện với một người bạn bình thường.

Dư Chân rất kinh ngạc, làm gì có người lại mở miệng nói người khác yêu mến vợ của mình? Có một cảm giác khó hiểu, lại không có cách nào nói nên lời.

“Tuần sau tôi đi Mĩ, có khả năng trong một thời gian ngắn không thể trở về Giang Lâm.” Anh cười cười, thản nhiên nói.

Dư Chân nghe thấy anh nói sắp đi Mĩ thì lập tức tỉnh lại, “Anh…và JL rốt cuộc có quan hệ gì?” Mặc dù có hỏi cũng không có kết quả nhưng vẫn nhịn không được mà mở miệng hỏi. Anh ta biết rõ Giang Vũ Chính và Lý Tử Ngôn có quan hệ rất thân thiết, điều tra tất cả thì có thể tìm được một số tư liệu nhưng lại không có cách nào chứng thực Giang Vũ Chính rốt cuộc có quan hệ gì với JL.

“Việc đó không liên quan gì đến anh, có một số việc biết càng nhiều không phải nhất định sẽ có lợi cho mình. Tôi biết thực lực của anh cho nên trước khi đi mới nói những lời này với anh…” Anh nhìn thẳng ra bầu trời không ngoài cửa sổ, không nhìn về phía anh ta.

“Anh không nói thì tôi cũng sẽ…” Lời nói của Dư Chân còn chưa dứt thì anh ta phát hiện ra Vũ Chính có chút không ổn.

Vũ Chính cúi đầu, chân nhẹ nhàng run rẩy, đôi mắt thất thần nhìn thẳng xuống đất, cơ thể căng cứng, giống như trong nháy mắt sẽ mất đi ý thức. Dư Chân chưa từng nhìn thấy tình huống này, thở nhẹ gọi vài tiếng nhưng không thấy anh trả lời. Bước chân lập tức luống cuống, muốn gọi Kelvin đến nhưng Vũ Chính lại run run nói: “Phiền anh…trong túi áo có thuốc…tất cả…” Đồng thời tay của anh cũng run rẩy không ngừng, căn bản không thể nào giơ lên.

Dư Chân kinh hãi, nhưng vẫn cố trấn định lấy hộp thuốc từ trong túi áo của anh ra, nhìn thấy thuốc trong đó thì vô cùng kinh ngạc, tất cả số thuốc có chừng mười loại, nhưng vẫn trấn định đưa thuốc cho anh uống.

Đợi thật lâu sau hô hấp của Vũ Chính mới trở lại bình thường, anh không nhìn về phía anh ta mà chỉ nhẹ nói một câu: “Cảm ơn.”

Giờ phút này Dư Chân đã có chút hoảng sợ, “Thân thể của anh…có tốt không?”

Vũ Chính chờ cơn co giật từ từ tan biến rồi mới miễn cưỡng nhếch khóe miệng lên: “Cản ơn, rất tốt.” Từng chữ từng chữ đều phải cố sức nói ra.

Hinh Ý vừa vào cửa nhìn thấy vậy cũng không nói gì, nhưng đều thầm đoán hai người đàn ông kia nói gì, nhẹ nhàng gõ cửa: “Quấy rầy đến hai người sao?”

Cô cho rằng Vũ Chính tìm Dư Chân là có chuyện quan trọng muốn nói với anh ta, đang định đi ra ngoài. Nhưng không ngờ Dư Chân lại cướp lời trước, “Tôi ra ngoài trước đây.” Anh căn bản vẫn chưa làm rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với Giang Vũ Chính, suy nghĩ trong đầu rất hỗn loạn, càng không muốn chứng kiến dáng vẻ quan tâm lo lắng của Hinh Ý với anh ta nên đi thẳng ra khỏi văn phòng.

Hinh Ý đi thẳng đến trước mặt Vũ Chính còn đang mơ màng, ngồi xổm xuống nâng tay anh lên nói: “Không phải nói anh phải nghỉ ngơi một chút sao?” rồi lại đứng lên giúp anh đi vào phòng nghỉ.

“Mệt lắm không?” Sau khi cô dìu anh lên giường nằm thì chậm rãi mở miệng hỏi, vừa rồi lúc đi vào nhìn thấy dáng vẻ thất thần của anh, lo lắng anh quá mệt mỏi, cúi đầu nhẹ nhàng giúp anh đắp lại chăn.

Mà anh lại đột nhiên ôm lấy cô, lâu lắm mới bị như vậy, trong ánh mắt có vẻ kinh hoảng nói không nên lời, đây là lần đầu tiên anh có cảm giác như vậy, cảm giác khủng bố như thế, như là đột nhiên mất đi ý thức, cài gì cũng không thể suy nghĩ.

Cô cúi xuống nhìn vào ánh mắt của anh, tưởng là anh đang làm nũng nên vỗ nhè nhẹ lên cánh tay anh đang ôm cô, dịu dàng nói: “Chỉ một lát thôi, em ở trong này cùng anh…”

Mà anh chỉ nhắm mắt lại dúi đầu vào cổ của cô, dùng sức hít lấy hương thơm của cô, không thể chờ đợi được như vậy, cảm giác trống rỗng trong lòng sắp bao phủ lấy anh. Anh cảm nhận được hơi ấm truyền đến từ cơ thể cô, ấm áp như vậy, dịu dàng như vậy, anh làm sao có thể cam lòng buông tay đây?

Buổi tối trước ngày Vũ Chính đi Mĩ, hai người ở bên nhau thật lâu, làm sao cũng không thể nào chìm vào giấc ngủ. Phòng ngủ rất ấm áp, hai người nằm trong chăn đều có chút phiền loạn nhưng cái gì cũng không thể nói nên lời.

Cuối cùng vẫn là Vũ Chính mở miệng trước, “Cũng không phải lần đầu tiên đi xa, làm gì mà cả đêm lăn qua lộn lại vậy?” Tay của cô luôn động đậy, chốc lát sờ sờ cái này, lát sau lại sờ cái kia.

“Không biết, chỉ cảm thấy không nỡ…chỉ muốn ôm lấy anh…” Giọng nói của cô rất nhỏ nhưng anh lại nghe thấy rất rõ.

“Đứa ngốc.”

Trong bóng tối, cô có cảm giác được anh dùng ngón tay vuốt lên mái tóc mình, nhẹ nhàng mà quan tâm, lại dịu dàng như vậy, như là khi còn bé ba đã ở bên cạnh vuốt tóc mình, dỗ dành mình ngủ.

Giọng nói khẽ khàng của anh vang lên bên tai cô, “Hãy để tóc dài…chờ anh trở về…” Anh vẫn thích mái tóc dài của cô, từng sợi tóc mềm mại, so với mái tóc ngắn hoạt bát thì càng xinh đẹp hấp dẫn hơn, nhưng thật ra thì anh vẫn không thể quên được lần đầu tiên gặp cô trong mái tóc dài cùng biểu lộ lạnh nhạt của cô, như một đóa phù dung trong nước làm cho người ta rung động.

“Một tháng có thể dưỡng tóc dài sao?” Cô cười khẽ, nhớ tới một câu “Trường phát tam thiên vi quân lưu” (tóc dài ba ngàn thước vì quân vương mà giữ lại), cô chỉ vì anh mà giữ lại nó.

“Ừ, lần này có thể phải đi hơn một tháng một chút…” Giọng của anh càng nói càng thấp, tỏ vẻ chột dạ.

“Không sao, em rảnh sẽ bay qua thăm anh.” Cô không muốn anh vì muốn sớm về với cô mà quá vất vả làm việc nên nhẹ giọng an ủi anh.

Vũ Chính cũng không lên tiếng, chỉ ôm chặt cô hơn chút nữa, hôn lên tóc cô, cằm nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu cô, trong lòng dâng lên cảm giác không thể buông tay.

Đầu của cô chậm rãi nhích tới trước ngực anh, dính sát vào, nghe tiếp tim đập có quy luật của anh, cảm thấy an tâm, “Ở Mĩ anh phải ăn cơm đúng giờ, không cho từ chối y tá mát xa, mỗi buổi tối phải uống hết thuốc bổ, phải nghe theo lời dặn của bác sĩ, không được làm việc cả ngày, phải chú ý nghỉ ngơi…” Cô không ngừng dặn dò từng việc một cho anh, lải nhải mãi không hết. Cuối cùng, rầu rĩ nói: “Không cho cả ngày ở bên cạnh Lý Tử Ngôn.”

Mà anh chỉ nhẹ nhàng mà cười, tiếng cười như được truyền từ trái tim, chấn động màng nhĩ của cô, chấn động đến lòng cô.