Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Chương 59: Tìm kiếm



Trên con đường lớn thẳng tắp, vô số xe rít lên từng đợt, thế giới vẫn bận rộn như trước.

Hinh Ý một tay cầm tay lái, cau mày, một tay cầm điện thoại gọi, nhìn con đường phía trước, ánh mắt có chút mơ màng. Cô không tìm thấy anh, ở đâu cũng không có anh. Lòng của cô như đang rơi xuống vực sâu tối đen vô tận, mờ mịt mà bất lực.

“Xin chào bà Giang, bác sĩ Dương còn đang phẫu thuật, nếu như bà có việc thì có thể để lại lời nhắn, tôi sẽ…” Thư kí của bác sĩ riêng của Vũ Chính không nhanh không chậm nói.

“30 phút sau tôi sẽ đến, đến lúc đó tôi nhất định phải nhìn thấy ông ta trong phòng làm việc.” Hinh Ý ngắt lời thư kí rồi cúp điện thoại.

Cô cắn răng, chân không kìm chế được giẫm ga chạy nhanh hơn. Cây cối hai bên đường rút cực kì nhanh về phía sau, cô chỉ chăm chú nhìn về phía trước.

Trong văn phòn chủ nhiệm khoa ngoại của bệnh viện, Hinh Ý xuất thần nhìn tách cà phê bốc khói mờ mịt trước mặt.

“Bà Giang, để bà đợi lâu rồi. Hôm nay bởi vì có một ca phẫu thuật cho nên…” tiếng bước chân của bác sĩ dồn dập truyền đến từ phía sau, giọng nói mang thang vẻ xin lỗi cùng nghi hoặc.

“Tôi chỉ muốn biết rõ rốt cuộc tiên sinh đã xảy ra chuyện gì.” Cô cứng rắn ngắt lời ông ta. Lần trước lúc Vũ Chính bị té phải nằm viện, cô đã cảm thấy anh có chuyện muốn giấu nhưng không kiên trì hỏi cho rõ, cho rằng đó chỉ là một việc nhỏ.

Bác sĩ Dương sửng sốt một chút, ánh mắt u ám, sắc mặt hơi ngưng trọng, “Giang tiên sinh đã từng nói không cho phép bất kì ai biết tình hình của ngài ấy, mà bệnh viện chúng tôi cũng không có quyền tiết lộ tư liệu của bệnh nhân.”

“Tôi là vợ anh ấy, anh ấy là chồng của tôi. Anh ấy có chuyện gì mà tôi không thể biết chứ?” Cô không giận ngược lại cười nói.

“Thật xin lỗi, làm một bác sĩ phải tôn trọng tư liệu của bệnh nhân, mà tôi cũng không có quyền…”

“Tôi biết ông đang tỉ mỉ chuẩn bị cho đợt tranh chử viện trưởng sắp đến.” Cô lại một lần nữa cắt đứt lời ông ta. Giang Lâm cũng nắm 25% cổ phần trong bệnh viện, vô cùng có tiếng nói trong cuộc tranh cử viện trưởng.

Bác sĩ Dương khẽ run lên, nhìn biểu lộ không đạt được mục đích thì không bỏ qua của Hinh Ý, lắc đầu nói: “Bà hãy trở về đi.” Giọng điệu tràn đầy bất đắc dĩ.

“Chứng động kinh của anh ấy là vì nguyên do gì?” Ánh mắt của cô không chút gợn sóng nhìn bác sĩ.

Bác sĩ Dương lại đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô, cô cũng biết rồi sao? Kinh ngạc vạn phần, thở dài nói: “Bởi vì Giang tiên sinh không làm kiểm tra kỹ càng ở đây cho nên tôi không có cách nào trả lời câu hỏi đó của bà, chỉ là…” Ông ta dừng lại một chút, do dự có nên nói tiếp hay không, nhưng rồi vẫn nói: “Trong đầu Giang tiên sinh vẫn còn một khối máu tụ, nhưng mà lúc ở Mĩ tình hình của ngài ấy không thích hợp để lấy nó ra, khiến cho trong đầu ngài ấy…về phần nguyên nhân của chứng động kinh thì chúng tôi thật sự không biết…” Ông ta đứt quãng nói. Thật ra những gì ông ta biết cũng rất có hạn, bởi vì Giang Vũ Chính kiên quyết sang Mĩ tiến hành trị liệu nên ông ta cũng không thể cản được.

Cô nhíu chặt mày, nắm chặt tay để cho móng tay đâm vào lòng bàn tay, cô không biết mình đã xuống bãi đỗ xe thế nào, đứng bên cạnh xe chân mềm nhũn quỳ rạp xuống mặt đất, đầu gối đập xuống đất. Cô nhìn máu trên mặt đất, không biết mình bị đau ở đâu.

Cho tới bây giờ anh vẫn chưa nói với cô trong đầu anh vẫn còn một khối máu tụ, mỗi khi anh đau đến chết đi sống lại, anh vẫn yếu ớt nhìn cô cười nói không sao.

Những điều này cô phải nên biết, lúc anh đau đớn, cô phải nên biết thân thể anh nhất định có vấn đề. Nhưng mà cô không biết, cô vẫn luôn canh cánh trong lòng cái chết của ba mình, cô ba lần bốn lượt vì lợi ích của gia đình mà cãi nhau với anh, cho tới bây giờ cô vẫn chưa từng chính thức quan tâm đến anh, cho nên cái gì cô cũng không biết.

Cô chậm rãi vịn vào cánh cửa xe trơn bóng đứng lên, bây giờ cô không thể khóc, mở cửa xe ngồi vào, vừa nổ máy xe vừa gọi điện thoại.

“Giúp tôi đặt vé máy bay đến New York sớm nhất.” Giọng điệu của cô bình thản, ánh mắt nhìn về phía trước kiên định lạ thường.

Lúc xe tiến vào hoa viên của bọn họ, cũng vẫn bình tĩnh như vậy, âm thanh trầm thấp của động cơ xe vang lên trong hoa viên, cô rất tự nhiên ngẩng đầu lên nhìn về thư phòng của anh, vẫn chỉ một mảnh đen kịt như trước.

Lòng cô lúc này cũng thế, cô vẫn gọi đến điện thoại di động của anh nhưng vẫn tắt máy; mà cả điện thoại của Lý Tử Ngôn cũng chuyển đến hộp thư thoại; biệt thự ven biển nói anh không về đó…cô cảm thấy rất sợ hãi, rất bàng hoàng, cô không dám nghĩ đến những cái nếu như kia, sợ chính mình tưởng tượng đến sẽ phát điên mất. Bác sĩ nói anh phải trở về làm phẫu thuật nhưng lại không có cách nào xác định độ nguy hiểm của ca phẫu thuật. Cô chỉ có thể tự an ủi mình, anh nói mình phải chờ anh trở về, vậy anh nhất định sẽ trở về, nhất định sẽ như thế.

Hai giờ sau máy bay mới cất cánh, phòng ngủ lóe lên ánh đèn tường, mờ mịt mênh mông, cô tựa vào giường của bọn họ dùng hết sức mình hít lấy hương thơm của anh nhưng lại xa xôi như vậy. Ánh mắt chạm vào chiếc gối mềm đặc chế đặt ở cuối giường, trong lòng như bị kim đâm run lên từng đợt.

Lúc anh ngủ, vì để giúp cho máu tuần hoàn, hai chân đều đặt lên chiếc gối mềm để tư thế nửa người dưới được nâng lên. Nhưng lúc anh ở một mình thì đều không có kiên nhẫn làm những việc này. Mỗi lần đều là cô giúp anh làm, cô vĩnh viễn không quên được cảm giác lúc bàn tay nắm lấy chân anh, mềm nhũn, không có một chút lực, rất gầy và thật lạnh…

Cô chậm rãi vươn tay tới, ôm lấy chiếc gối mềm kia, ôm thật chặt vào lòng.

Chân trần bước đi trên mặt thảm, như một linh hồn đi tới thư phòng của anh. Bên trong gọn gàng và yên tĩnh, nguyên một kệ sách xếp đầy sách cùng văn kiện. Thật ra cô rất ít đi vào thư phòng của anh, nhìn gian phòng to như vậy ngoại trừ sách có liên quan đến kinh doanh, tài chính của anh cũng vẫn còn rất nhiều văn học quốc tế, triết học, nghệ thuật, kiến trúc, thậm chí cả tôn giáo đều có.

Giá sách bởi vì sắp xếp thuận tiện cho anh cho nên cũng không cao. Cô khom người rút ra một quyển, là sách của Benser, cô đọc không hiểu nhưng hẳn là liên quan đến triết học. Anh và ba đều giống nhau đều thích trong sách có dòng bút ký, tiện tay có thể viết xuống lời phê bình hoặc chú giải của mình, trước kia cô đã từng cười anh, sao lại đọc sách như một ông lão vậy? Anh cũng chỉ nhẹ nhàng cười với cô.

Tay không tự giác được mở sách ra, những trang sách lướt cực kì nhanh qua tay, cô lại thấy một tờ giấy tràn ngập chữ, rút ra xem. Ngón tay run rẩy, đôi mắt chua xót rất muốn rơi lệ nhưng cũng không có cách nào thổ lộ nổi đau trong trái tim. Lúc này mới phát hiện ra, thì ra đau đớn không thể dùng nước mắt để diễn tả.

Nhìn trang sách bình thường, mặt trong viết đầy tên của cô. Hinh Ý, Hinh Ý, Hinh Ý….lớn, nhỏ, xiên vẹo, nghiêng ngả….chữ viết cũng không đẹp, cong vẹo, tuyệt đối không phải là phong cách của anh, một người luôn theo đuổi sự hoàn mĩ như anh làm sao có thể viết nên những chữ như thế.

Cô nghi hoặc lật sang trang khác, nhìn thấy những con chữ mà giật mình, từng trang sách như một mũi tên sắc bèn dùng tốc độ nhanh nhất cùng lực lớn nhất mà bắn vào trái tim cô.

“Rất đau, làm sao bây giờ?” Cũng chỉ có vài chữ đơn giản như vậy.

Chữ đau kia, nét chữ xiên vẹo, một số chữ dường như phải cực kì vất vả mới ghi được. Cô ôm chặt cuốn sách trong lòng, đã là đầu xuân, hơn nữa nhiệt độ trong nhà cũng rất ổn định, nhưng mà cô lại cảm thấy lạnh giống như không thể nào thở nổi.

Lúc anh đau đớn, cô đang ở đâu? Cô rất nhanh gấp cuốn sách lại, đặt vào chỗ cũ. Cô không dám nhìn nữa, thật sự, không dám nhìn nữa.

Anh là một người như vậy, một Giang Vũ Chính lúc đau đớn đều cắn răng chịu đựng mỉm cười với cô, rốt cuộc là loại đau đớn như thế nào mới có thể khiến cho anh viết xuống những chữ này? Cô vô lực ngồi trên chiếc ghế trước bàn sách, nhìn về phía cửa sổ, hoa viên im ắng tràn ngập hoa, dù có có thật nhiều loại hoa, không có anh ở đây, tất cả đều không còn màu sắc, chỉ còn là một mảnh tái nhợt mà trống rỗng.

“Tiên sinh, xin hỏi có cần tạp chí không?” Tiếp viên khoang hạng nhất dịu dàng ân cần hỏi hành khách trong tiếng động cơ máy bay vang vọng.

Hinh Ý có hơi xuất thần nhìn ra ngoài những đám mây trắng ngoài cửa sổ, tuy cô vẫn chưa biết anh đang ở đâu nhưng có thể đến gần bên anh một chút cũng tốt, ít nhất có thể khiến cô không cảm thấy bất lực.

Mắt lơ đãng nhìn sang tờ tạp chí của người nước ngoài ngồi bên cạnh, lập tức bị tiêu đề hấp dẫn “JL phủ nhận lời đồn về việc tan rã.”

Cô lập tức cầm tờ nhật báo Wall Streel lên, cẩn thận đọc nội dung bên trong, “JL thu nạp cổ phiếu cảu M&B, các cổ đông lớn nhỏ dường như đã chập nhận việc thu mua M&B. Nhưng phía người phát ngôn chính thức của JL lại chần chừ không chịu tiết lộ nửa chữ về nội dung cuộc thu mua lần này…”

“Tình hình kinh tế hiện nay tôi rất rõ, JL vẫn còn đủ khả năng tài chính cho hoạt động thu mua quy mô này, xin người đầu tư hãy cứ tin tưởng vững chắc…”

Cô nhớ tới một đống văn kiện cùng báo cáo tài chính về M&B trên bàn của anh, lần này anh trở về nhất định không chỉ tìm kế sách cứu vẫn nguy cơ tan rã mà còn có hành động lớn hơn. Cô thở phào một cái, nếu như anh còn có tinh lực đi thuyết phục tất cả các cổ đông duy trì phương án thu mua M&B vận không phải nói lên sức khỏe của anh vẫn rất tốt sao?

Có lẽ anh thật sự bởi vì công việc bận rộn nên không thể nhận điện thoại, có lẽ chính cô đã quá lo lắng, có lẽ Lý Tử Ngôn không phải cố ý tránh cô…có thể buông lỏng tảng đá nặng trĩu trong lòng sao? Nhưng cô lại không có cách nào ổn định lại tâm trạng, cô chỉ muốn thật nhanh biết được hiện nay anh ra sao rồi.

New York vẫn phồn hoa như trước, vô số xe cộ chạy trên con đường lớn , lúc đến nơi cô không mang theo hành lý gì, ra khỏi sân bay liền đón taxi chạy về tòa nhà tổng bộ JL, cô vẫn luôn gọi điện cho Lý Tử Ngôn nhưng đều chuyển tới hộp thư thoại, thư kí thì luôn nói anh ta đang họp hoặc không có ở đây…nhìn những dòng xe dài dằng dặc bên ngoài, cô càng ngày càng không thể kìm nén nỗi kinh hoàng trong lòng mình, còn nghĩ đến cả những nỗi cay đắng của anh.

Vừa đến cửa chính to lớn mà không mất đi vẻ nghệ thuật của JL, cô liền công khai chạy về phía thang máy chuyên dụng màu tím, trong hành lang, vô số những nhân viên mang giày tây nhìn cô gái châu Á lạ lẫm mà kinh ngạc, tại sao cô có thể có đặc quyền như vậy?

Thang máy từ lầu 1 chạy lên, cô đã chờ mong, rồi trong lòng lại tràn đầy sợ hãi, mờ mịt nhìn vào nhưng con số đang dần tăng lên màn hình LCD, tay nắm chặt đến đẫm mồ hôi, cô thậm chí còn có thể cảm nhận được những sợi tơ áo sơ mi ướt mồ hôi.

Thang máy "Đinh" một tiếng, cửa mở ra. Cô bước đi thật nhanh, thư kí cao gầy tóc vàng hiển nhiên vô cùng kinh ngạc rồi lại lập tức trấn định, Hinh Ý có thể đi ra từ trong thang máy, chắc hẳn cũng không phải là một nhân vật đơn giản.

“Lý Tử Ngôn đâu?” Cô dùng tiếng anh hỏi đơn giản, lại không để ý đến ánh mắt của thư kí, đi thẳng vào căn phòng của Lý Tử Ngôn.

“Lý tiên sinh ngài ấy…” Thư kí còn chưa nói hết thì giờ phút này cánh cửa chính của phòng Lý Tử Ngôn nặng nề mở ra, anh ta đi từ trong ra nhìn thấy Hinh Ý thì cũng ngạc nhiên, trong ánh mắt hiện lên một vẻ khác thường, nhíu mày, nhìn vào ánh mắt thư kí, gật đầu nhẹ, sau đó thở dài nói: “Vào đi đã.”

Hinh Ý đi theo anh vào văn phòng, sau khi thư kí đóng cửa lại thì liền hỏi anh ta: “Giang Vũ Chính đang ở đâu?” Giọng nói không chút gợn sóng, nhưng lại kiên định như vậy.

Lý Tử Ngôn đưa lưng về phía Hinh Ý dừng lại một chút rồi lại tiếp tục đi về phía bàn làm việc, cố gắng nén giọng nói: “Tôi làm sao mà biết được?”

Cô biết rõ anh ta đang cố gắng lừa gạt cô, bước lên trước mặt anh chất vấn: “Anh làm sao có thể không biết?” Ánh mắt ngoan độc sắc bén như muốn đâm thủng Lý Tử Ngôn.

Anh ta nhìn bộ dạng của cô, giọng cười nhạo nói một câu, “Chồng của mình ở đâu cũng không biết, người làm vợ như cô thật sự là không tồi.” Cầm lấy ly rượu đỏ trước quầy bar nhấp một ngụm.

Hinh Ý cắn răng, nhìn chằm chằm vào anh ta nói: “Rốt cuộc anh ấy ở đâu?” Giọng điệu vẫn ngang ngạnh như trước, ánh mắt lại mờ đi vì hơi nước, quật cường mở to hai mắt để không cho nước mắt chảy xuống trước mặt người khác.

Lý Tử Ngôn lãnh đạm cười nhạo: “Rốt cuộc câu ta ở đâu, hiện tại đang thế nào? Cô có quan tâm sao?”

Cô nghe thấy giọng điệu giễu cợt của anh ta thì lớn tiếng phản bác: “Có” Đôi mắt tràn ngập nước mắt nhưng lại không chảy ra, giọng nói toàn bằng giọng mũi, làm lộ ra cảm xúc sâu trong lòng, thật ra thì cô vẫn chưa đủ quan tâm. Dù cho có nói lớn tiếng thì từ kia cũng thiếu một chút lo lắng làm cho người ta thất vọng.

Lý Tử Ngôn thu hồi giọng điệu trêu tức lại, nhếch khóe miệng, nói: “Đúng vậy! Cô có quan tâm.”

“Cô có quan tâm, cho nên có thể hoàn toàn không tin cậu ta, chỉ vào cậu ta mà nói cậu ta hại chết ba cô; cô có quan tâm, cho nên trong tang lễ nói cậu ta là một kẻ tàn phế ngay cả đường cũng không đi được; cô có quan tâm, cho nên có thể không quay đầu đi rời xa cậu ta ba năm; cũng bởi vì cô quan tâm cho nên mới thờ ơ mà nhìn cậu ta lăn từ những bậc thang đá xuống….” Anh ta càng nói càng kích động, cuối cùng dừng hẳn lại.

Cô cắn môi, nước mắt một giọt một giọt rơi trên mặt, lặng yên không một tiếng động, khuôn mặt cùng cơ thể bởi vì cố hết sức nhẫn nhịn mà khẽ run rẩy. Cô cho là mình có thể nhịn được, nhưng khi Lý Tử Ngôn đào bới lên những vết thương rất lớn nơi đáng lòng thì cô mới phát hiện thì ra mình đã đánh giá cao chính mình, không cô hề kiên cường như mình tưởng tượng.

Lý Tử Ngôn không nhìn vào mặt cô, cười cười, nói tiếp: “Mà cậu ta? Thằng ngốc Giang Vũ Chính kia lại vì một người phụ nữ như vậy làm có thể làm đến mức nào nữa đây?”

“Cậu ta quan tâm nên có thể vì cô mà mỗi khúc xương trên cơ thể đều vỡ vụn; cậu ta quan tâm nên lúc tê liệt nhất còn có thể cười mà nói với cô không sao cả; cậu ta quan tâm nên tình nguyện một mình đối mặt với tất cả ốm đau hào phóng mà buông ta cho cô ra đi…”

Tay cô dùng sức che miệng lại nhưng vẫn không nén được tiếng nức nở, cúi đầu càng khóc càng lớn, cô không dám nghe tiếp nữa, bởi vì những lời nói kia đã cứng rắn mà xé rách tâm trí cô, toàn bộ những hình ảnh kia đều hiện lên trước mắt cô, tàn nhẫn đến nỗi chính cô cũng không thể đối mặt.

Anh ta cười lạnh một tiếng, nói: “À há, nhất định cô còn chưa biết nhỉ. Đêm Giáng sinh năm trước cậu ta đã ở trong quán cà phê ngoài trời mà chờ cô đến hai giờ sáng, trong cơn mưa tuyết vẫn quật cường nói phải chờ cô tới. Khi cậu ta sốt cao hôn mê, khó thở, lúc toàn thân co giật, trong miệng còn lẩm bẩm nói không được cho cô biết…Khi rốt cuộc cậu ta có thể chứng minh mình không phải hung thủ giết ba cô, cậu ta nói nếu như phẫu thuật thành công vậy thì cũng không cần phải nói ra…cậu ta làm vậy cũng chỉ vì cô…”

“Lâm Hinh Ý, nếu như đó là cách cô quan tâm một người vậy thì cậu ta là cái gì?” Anh nặn ra một nụ cười mỉa nhìn cô.

“Đừng mà…đừng nói nữa…” Cô lắc đầu, chưa từng ở trước mặt người nào lớn tiếng khóc mất hình tượng như vậy, đó là vì chưa từng có ai nói với cô những việc anh đã làm cho cô. Cho tới bây giờ anh cũng chưa từng nói cho cô biết anh đã vất vả thế nào, cho nên cô vẫn không hề biết. “Tôi chỉ…muốn biết anh ấy…hiện tại anh ấy thế nào…ở đâu…” Cô không thể nói thành lời, đứt quãng mở miệng nói ra vài từ.

Cô kéo lấy áo anh, nhìn vào ánh mắt của anh, đó là ánh mắt hèn mọn chưa bao giờ có, mặt đầy nước mắt, “Van xin anh…nói cho tôi biết…”

Lý Tử Ngôn xoay người sang, anh đã từng nhìn thấy phụ nữ khóc, khóc đến lê hoa đái vũ (hoa lê dính hạt mưa, mô tả kiểu khóc của Dương quý phi), làm cho người ta đau lòng. Mà kiểu khóc lớn không hề có hình tượng này của Lâm Hinh Ý, ít nhất với những hiểu biết của anh về người này thì anh chưa từng nhìn thấy. “Cô không thể thấy ánh mắt chờ đợi của cậu ấy trong quán cà phê ngày đó đâu…có lẽ cô cũng yêu, nhưng mà…cậu ấy đã dùng hết một chút sức lực của mình đối xử với cô, toàn tâm toàn ý như vậy, liều lĩnh như vậy, giao cho cô tất cả, chỉ có cô là không hề biết trân trọng…” Giọng nói của anh ta nhẹ tênh, không còn vẻ hung ác vừa rồi, cuối cùng chỉ còn lại tiếng thở dài.

Cô níu lấy áo vest của anh ta chân nhũn ra quỳ trên mặt đất, “Trước kia tôi không hiểu, nhưng mà bây giờ thật sự…đã hiểu…van xin anh…nói cho tôi biết…” Giọng nói khàn khàn vỡ òa ra. Cô không có cách nào, cô biết rõ nhất định Lý Tử Ngôn biết anh đang ở đâu, cho dù phải vứt bỏ tự tôn, cô cũng không thể không có anh.

Anh không đành lòng nhìn bộ dạng của cô như vậy, nhắm hai mắt lại, chậm rãi nói: “Không biết đại hội cổ đông lầu 62 đã xong chưa…” Anh không còn cách nào nhìn hai người kia tra tấn nhau nữa, càng không có cách nào nhìn Vũ Chính đi về phía vực sâu không đáy.

Hiện tại có lẽ chỉ có cô ấy mới có thể thuyết phục cậu ta, dù cho chỉ có cơ hội xa vời như vậy, nhưng mà không bỏ cuộc sẽ tốt hơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.