Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Chương 73: Trăm năm hạnh phúc



Ngoài cửa sổ bầu trời âm u, mây bay lượn lờ. Mưa vẫn còn tí tách rơi trên mặt đất, tuy không lớn nhưng cũng không nhỏ, đủ làm cho rừng lá diệp trở nên mờ mịt, cách một lớp cửa sổ thủy tinh dày, trong phòng không nghe được tiếng động nào, phòng ngủ yên tĩnh làm cho người ta cảm thấy lười biếng cùng thư thả lạ thường. Cô cầm điện thoại gọi cho thư kí nói hủy bỏ hết các cuộc họp hôm nay, cô không đến công ty. Xoay người lại, lấy tay ôm lấy đầu nhìn người bên cạnh đang ngủ say khẽ cau mày lại, thời tiết như vậy nhất định anh ngủ không được ngon, ngay cả lúc ngủ lông mày cũng co lại, nhưng mà rất yên tĩnh, khí chất thuần túy mà thanh thuần, mái tóc ngắn ngủi làm nổi bật khuôn mặt gầy yếu, trong sáng như một đứa bé.

Tay cô vuốt ve mái tóc đen ngắn ngủn của anh, mềm như một chiếc bàn chải, vuốt ve lấy lòng bàn tay cô. Nhìn hàng lông mi của anh, quá dài, còn đẹp hơn cả cô, vừa dài vừa cong lại rất rậm, vì muốn nhìn càng rõ hơn nên cô chậm rãi sáp lại gần anh, nhưng không ngờ anh lại đột nhiên mở to mắt ra, cô bị giật mình.

“Em đang làm gì vậy?” Rõ ràng còn đang mơ hồ chưa tỉnh ngủ, dáng vẻ mơ mơ màng màng này càng trông giống trẻ con.

“Có phải anh trộm dùng thuốc dưỡng mi của em không? Làm sao lông mi có thể đẹp hơn cả em vậy?” Cô tức giận nói, nụ cười trên mặt vẫn không rút đi.

“Đó chính là vẻ đẹp trời cho không ai mua được.” Người đàn ông không biết xấu hổ này, anh nhìn nhìn chung quanh, nghi ngờ một chút rồi hỏi, “Không phải đêm qua ở hầm rượu sao?” Chẳng lẽ chỉ là mơ.

“Mỹ nhân có vẻ đẹp trời cho không thể mua được ơi, tối hôm qua đại gia ta đây đã bế nàng về…nàng quên rồi ư?” Cô mím môi cười trộm, nói tiếp, “Còn vụng trộm tắm uyên ương cùng nàng nữa.” Giang đại mỹ nhân tham hoan này sau khi xong việc thì mệt mỏi ngủ thiếp đi (thân thể người ta còn rất yếu mà – lời tác giả), đáng thương cho cô còn phải đưa anh về phòng ngủ, còn phải tắm rửa thay quần áo cho anh, sợ anh quá mệt mỏi nên còn giúp anh mát xa toàn thân để thư giãn cơ thể đang căng thẳng. Tuy mệt đến ngất đi nhưng mà lại rất vui vẻ.

Anh cúi đầu, có chút ảo não, sao lại không nhớ chút nào vậy nhỉ?

Cô nâng mặt anh lên, liếc qua chiếc váy nằm trên cái chăn dày bên giường bị anh xé rách, đau lòng muốn chết đi được, đây chính là thiết kế mới nhất của Valentino, đợi cả một tuần mới đưa tới, trừng mắt liếc anh nói: “Váy, giày,…của em…tối qua đều hỏng cả rồi.”

“Em mặc màu đỏ không đẹp, chúng ta đặt một cái khác, màu trắng thuần…” Giọng nói của anh cực kì hấp dẫn, hơi khàn khàn lại mang theo một chút yêu mị làm cho người ta bị thuyết phục, “Gả cho anh đi.” Ánh mắt của anh rất chăm chú, đôi mắt đen như mực vô cùng kiên định. Cô xoay người lại đưa lưng về phía anh, lạnh lùng hờn dỗi nói: “Nào có ai gả đi hai lần đều cùng một người?” Khóe miệng lại không thê che giấu nụ cười.

“Tại sao lại không?” Anh gian nan thay đổi tư thế, ôm lấy eo cô, giọng nói trầm thấp mà dễ nghe, “Bà xã, chúng ta kết hôn đi mà!”

“Anh để em suy nghĩ đã…”

“Còn phải suy nghĩ gì nữa!”

“Sao lại không cần? Bây giờ bắt đầu thử việc, thời gian thử việc anh phải nghe lời em, mỗi ngày thời gian làm việc không được quá một tiếng, đúng giờ phải nghỉ ngơi, đến ngày trị liệu không được lười biếng…” Cô quay lại, bưng lấy gương mặt thon gầy của anh, cười gian nói: “Còn nữa, béo lên mười cân (5kg) cho em xem, em không thích ông xã gầy như con khỉ.”

“Thời gian thử việc là bao lâu vậy?” Giọng nói của anh đáng thương lại không nhẫn nại, người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu nha.

“Không nói chính xác được, khi nào anh phù hợp với tiêu chuẩn của em thì nói sau. Từ hôm nay trở đi, em sẽ định ra một số tiêu chuẩn cùng lịch biểu hoàn thiện, sau này biểu hiện của anh đều sẽ lọt bào bảng ghi chép này của em.”

“Anh không được phép kháng nghị sao?”

“Bản tòa đã tuyên án, kháng nghị không có hiệu quả.”

Khi anh đang tiếp tục muốn làm nũng thì bất chợt tiếng gõ cửa vang lên, “Phu nhân, một vị tiên sinh họ Lưu đang chờ cô dưới lầu, anh ta nói anh ta là người của công ty.”

“Dì bảo anh ta chờ một lúc.”

Vẻ thoải mái của anh ngưng lại, cô hôn lên mặt anh một cái, nói: “Chỉ một lát thôi, chắc là công ty có việc. Xong việc em trở lại mát xa cho anh…” Thời tiết như vậy rất dễ làm cho anh co rút, cho nên trước khi xuống giường nhất định phải thư giãn các dây thần kinh căng cứng của cô thể sau một đêm.

“Ừ” Anh mỉm cười lên tiếng.

Ánh đèn đại sảnh sáng tỏ mà ôn hòa, tuy sắp đến mùa đông nên hệ thống sưởi ấm đã được bật lên nhưng Dư Chân ngồi trên ghế sofa lại có một loại cảm giác vội vàng xúc động không thể giải thích được, có thể là do không khí trong phòng quá ấm áp làm cho anh chảy mồ hôi.

Những bông hoa bách hợp thuần khiết trong chiếc bình thủy tinh thanh tú nằm ở góc đại sảnh yên lặng nở rộ, không gian tràn ngập hương thơm thanh khiết của hoa, làm cho người ta có cảm giác lười biếng mà thoải mái. Hinh Ý mặc một bộ đồ ngủ trắng noãn đi từ trên lầu xuống, loại khí chất tĩnh lặng kia dường như hòa làm một thể với những bông hoa bách hợp chung quanh, cẩn thận mà tản ra mùi thơm ưu nhã, không quá ngào ngạt nhưng lại từng chút một thấm vào lòng người.

Cô bình tĩnh đi đến trước người đang ngồi trên ghế sofa trong đại sảnh, khẽ mỉm cười hỏi, “Sớm như vậy, có chuyện gì sao?”

Hôm nay anh ta ăn mặc rất đơn giản, cũng không giống như vừa ở công ty đến, chậm rãi buông tách cà phê trên tay xuống, nhìn cô cười cươi nói: “Tôi hôm qua em đi quá gấp, hôm nay thư kí của em nói em không đến công ty, gọi vào điện thoại di động thì em tắt máy, anh sợ em xảy ra chuyện gì nên mới tới.”

“Tối hôm qua Vũ Chính ở nhà một mình, tôi lo lắng cho anh ấy cho nên về sớm.” Cô thẳng thắn nói, cũng không có ý giấu diếm.

Anh ta đang muốn nói gì đó thì ánh mắt dừng lại chỗ thang máy cách cô không xa, cô cũng quay đầu nhìn sang, Vũ Chính đang ngồi thẳng trên xe lăn, hai tay trượt bánh xe đi về phía họ, lúc nhìn về phía Hinh Ý thì chân mày hơi nhíu lại, trên khuôn mặt tái nhợt vẫn mang một nụ cười thản nhiên. Cô nhìn thấy rất rõ ràng vẻ mặt anh, trong lòng lại âm thầm lo lắng, cánh tay một chút lực cũng không dùng được vậy mà còn cậy mạnh.

“Xem ra tinh thần Giang tiên sinh không tệ. Đúng không, Hinh Ý?” Khóe miệng Dư Chân hơi mỉm cười, nhìn Vũ Chính bên cạnh cô, giọng điệu không rõ ý tứ.

“Cảm ơn đã quan tâm.” Anh nhàn nhạt đáp lại, ánh mắt nhìn về phía Hinh Ý. Cô chỉ nhíu chặt mày nhìn tấm chăn lông đắp trên chân anh, tuy chăn lông dường như đã che lại nửa người dưới của anh nhưng cô vẫn tỉ mỉ nhìn ra ngoại trừ bên ngoài mang một đôi dép lê bằng lông mềm thì bên trong không mang tất, lập tức nổi trận lôi đình nhìn về phái Daniel.

Daniel chỉ có thể bất đắc dĩ vẻ mặt tỏ ra oan uổng cầm tất của anh trên tay nhún nhún vai, anh ta đến phòng chứa quần áo lấy tất cho anh khi đi ra đã thấy Vũ Chính trượt xe lắn tới cửa, lúc anh ta gọi anh lại thì Giang thiếu gia chỉ lạnh lùng quét mắt nhìn anh ta làm cho anh ta không dám lên tiếng nữa.

Cô không lên tiếng, nhận lấy tất trong tay Daniel, biểu lộ trên mặt có thể so sánh với bầu trời âm trầm ngoài kia, nâng chân của anh lên đặt trên đùi mình, hoàn toàn không đếm xỉa đến người đàn ông đang âm thầm đấu tranh trừng mắt tặc lưỡi giờ phút này.

Vũ Chính có chút xấu hổ muốn đè lại bàn tay đang dịu dàng cởi dép lê của cô nhưng lại bị ánh mắt sắc bén của cô làm cho hoảng sợ, “Điểm trừ.” Cô trừng mắt nhìn anh nói ra hai chữ nhưng lại làm cho khóe môi anh khẽ cong lên.

Tuy giọng điệu vô cùng hung ác nhưng động tác của cô lại rất dịu dàng, nhẹ nhàng mà tháo dép của anh ra, cởi bỏ đệm đỡ, cổ chân lạnh buốt, không có một chút nhiệt độ nào, vừa rời khỏi đệm đỡ thì bàn chân lập tức rũ xuống, giống như không có xương nằm trên chiếc chăn ấm áp cô đang cầm trên tay. Nhẹ nhàng mát xa huyệt trên lòng bàn chân sau đó mang tất vào, động tác trọn vẹn thành thạo giống như không cần phải suy nghĩ cũng làm được, mắt cá chân phải biến hình, hơn nữa bởi vì thời tiết không tốt nên hơi sưng lên, cô chỉ có thể thật cẩn thận giúp anh hoạt động mắt cá chân, cuối cùng mới nhẹ nhàng mang tất vào chân.

Dư Chân không nhìn về phía bọn họ, ánh mắt chỉ nhìn về phía vườn hoa bên ngoài cửa sổ sát đất, làn mưa đã làm mờ đi tất cả màu sắc trong vườn hoa. Cảnh tượng quen thuộc này, hình như rất lâu trước kia anh ta cũng đã từng nhìn thấy, đến nay anh ta vẫn không hề tin, đôi chân xấu xí như vậy của Giang Vũ Chính, không hề có một chút cảm giác nào lại được bàn tay thon dài mềm mại của Hinh Ý giữ lấy, thậm chí hai người còn ăn ý lạ thường, lòng cô luôn hướng về anh là chuyện đương nhiên, dường như bẩm sinh đã là như vậy.

Rốt cuộc cô cũng hoàn thành xong công việc của mình, sau khi tỉ mỉ đắp chăn lại cho anh, ánh mắt không hề có bất kỳ sự chán ghét hay không kiên nhẫn nào, chỉ có quan tâm cùng yêu thương vô tận, dường như đang rất thỏa mãn vì đã hoàn thành một công việc vô cùng quan trọng. Đúng, chính loại thỏa mãn này làm cho ánh mắt của anh ta đau đớn, không có cách nào nhìn thêm nữa.

Lúc này tiếng chuông điện thoại của Hinh Ý vang lên, cô nhìn thấy dãy số trên điện thoại, thở dài cười cười với hai người, “Là Hiểu Văn, chuyện của phụ nữ ấy mà…hai người nói chuyện trước đi.” Nói xong thì cầm điện thoại đi về phía góc sảnh, vừa tức giận vừa nói: “Bà cụ non chị lại làm sao nữa vậy…”

Thiếu Hinh Ý không khí đột nhiên trở nên kì quái, nhưng hai người đàn ông lại giống như đang thoải mái lạ thường, Vũ Chính khẽ mỉm cười nhìn những giọt mưa rơi bên ngoài cửa sổ thủy tinh, Dư Chân mở miệng trước: “Nhìn thấy anh ở đây, thật sự rất bất ngờ.”

“Vậy sao? Cảm thấy bất ngờ chỗ nào? Tôi không chết? Hay là tôi đã trở về?”

Dư Chân cũng cười, hai người đàn ông giống như những người phụ nữ đang thảo luận chuyện nhà, “Đều có cả. Thứ nhất, anh hẳn là nên chết, thứ hai, anh không nên trở về.” Lời nói của anh ta không có chút ác liệt vô tình, chỉ giống như đang chuyên nghiệp phân tích số liệu trong công ty.

“Vậy làm cho anh thất vọng rồi.” Vũ Chính khẽ gật đầu, lạnh lùng nhìn nét mặt của anh ta, giấu đi một chút sắc bén.

“Chẳng lẽ anh không cảm thấy mình thật sự rất ích kỉ sao? Một thân thể như vậy, đối với cô ấy mà nói chỉ là một gánh nặng.” Lời nói tàn nhẫn mà lạnh băng.

“Nếu như ích kỉ mà có thể làm cho cô ấy hạnh phúc vậy tôi đây không cần phải suy nghĩ nhiều, không phải sao?” Vũ Chính vẫn bình thản như vậy, mắt khẽ lướt qua khuôn mặt có chút căng thẳng của Dư Chân, hơi lộ ra một chút vui vẻ.

“Cô ấy là Queen trời sinh, chỉ có thể xứng đôi với King.” Mà trong mắt anh ta, anh ta chính là một vị King thích hợp nhất, bất kể là công hay tư cũng có thể mang lại những thứ tốt nhất cho cô.

“Vậy sao anh biết tôi không phải King?” Vũ Chính vươn tay nâng tách trà vừa rồi Hinh Ý đã uống, chén sứ tinh tế vẫn còn bốc khói, khẽ ngửi, mùi hương cam thuần khiết xông vào mũi, trà Ô Long thượng hạng.

“Đến tột cùng thì anh là ai?” Có quan hệ bất thường với Lý Tử Ngôn, Hinh Ý có thể bước lên vị trí cao nhất một cách tốc hành…tất cả đều bí ẩn.

“Tôi chính là Ken.” Câu trả lời của anh rất đơn giản nhưng lại làm cho Dư Chân thật sự chấn động. Ken – King – K…trước kia ở trong JL luôn nghe thấy CEO, COO và CFO luôn miệng gọi K, một câu của K thì đã không chấp nhận phương án đầu tư anh ta đã chuẩn bị tỉ mỉ trong ba tháng, K thao túng cả JL, K biến JL từ một công ty tài chính nhỏ trở thành một đế quốc…

Vũ Chính nhìn bộ dạng ngây người của anh ta, ánh mắt lại bị hấp dẫn bởi Hinh Ý đang đi tới, lời nói trong miệng tuyệt đối không phải nói vẩn vơ, “Giang Lâm không phải một mình anh có thể nuốt được, cẩn thận một chút, dù sao trên cái thế giới này không có ngọn gió nào không lọt tường được.” Anh khẽ ho khan, rồi lại nói tiếp: “Huống chi, Hinh Ý không phải là Elizabeth đệ nhị, anh tuyệt đối cũng không thể làm Philip…”

Dư Chân nhìn anh như đang nhìn một quái vật, ánh mắt như không thể tin được nhưng không hề kinh hoảng, có thể còn mang theo một vẻ bội phục. Một người nằm trên giường bệnh bốn tháng ở Mĩ dường như còn xém chết mà lại có thể mò ra rõ ràng những chuyện ở đây.

“Đang nói gì thế? Từ xa nghe thấy Elizabeth…” Cô nhìn tay Vũ Chính cầm chén trà, có ý muốn trách mắng nhưng lại nhịn xuống, vẫn trừng mắt nhìn anh.

Anh vô tội nhún nhún vai, “Đang nói đến chế độ chính trị của Anh, có hứng thú gia nhập không?” Vẻ mặt chân thành nhìn cô.

“Thời gian cũng không còn sớm nữa, tôi còn có việc phải đi trước.” Dư Chân đột nhiên đứng lên, lễ phép nói lời tạm biệt.

“Tôi tiễn anh.” Hinh Ý đứng lên tiễn anh ta ra cửa, bên ngoài mưa vẫn rơi, tí tách không dứt. Cô đứng trước hành lang mưa rơi, “Hoa hồng rất đẹp, nhưng hoa bách hợp đã chiếm lấy lòng tôi, thấm thật sâu vào máu thịt, không thể nhổ ra được.” Ánh mắt cô nhìn về phía cửa sổ thủy tinh sát đất trong đại sảnh, lẳng lặng rơi trên người đang ngồi kia, đã không còn cách nào rời khỏi nữa. “Rất xin lỗi.” Cô bình tĩnh nói, mang theo chút áy náy, “Đã lợi dụng anh.”

Anh nhìn thấy cô cúi đầu, “Không cần xin lỗi.” Vừa đi về phía xe của mình vừa nói, “Nếu thật sự áy náy thì hãy tăng lương cho anh là được rồi.” Bóng lưng phóng khoáng mơ hồ trong làn mưa.

Cô quay trở lại đại sảnh, nhìn người kia vẫn còn cầm lấy tách trà, khẽ cắn môi: “Thắng rồi?”

“Thắng cái gì?” Thoáng chốc lại bày ra vẻ mặt vô tội, dùng ánh mắt làm rung động lòng người, nếu không phải là cô thì ngưới khác thật sự sẽ bị gạt.

“Anh không phải giả vờ với em. Còn nữa, bữa sáng chưa ăn, anh còn dám bụng rỗng uống trà?”

“Oan cho anh quá, anh chỉ ngửi một chút thôi, có uống đâu?” Vẻ mặt giả vờ oan uổng hơn cả Đậu Nga.

“Trừ điểm.”

“Anh đã nói anh không có uống mà.”

Quản gia bưng cháo lên cho anh, nét mặt của anh trong thoáng chốc chùn xuống, “Bây giờ anh vẫn chưa đói bụng, cũng không muốn…” giọng càng nói càng nhỏ.

“Em phải đến thư phòng thảo luận với Hiểu Văn về kế hoạch thử thách…”

“Anh ăn…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.