Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Chương 74: Phiên ngoại – Nhật ký bất đắc dĩ của phụ nữ mang thai



“Em…giày của em đâu?...Giang Vũ Chính…” Hinh Ý nhìn tủ giày chiếm cả một góc tường của phòng chứa quần áo, toàn bộ đều là giày đáy bằng, giày cao gót của cô đâu? Trước kia giày cao gót được đặt trong này tất cả đều là kiểu dáng kinh điển được thiết kế bởi những nhà thiết kế nổi tiếng, trong đó còn có những đôi giày số lượng có hạn trên toàn cầu dù có tiền cũng không mua được. Cô trừng mắt nhìn những nhãn hiệu giày đáy bằng mới nhất của quý này, khuôn mặt méo mó.

“Làm sao vậy?” Giang Vũ Chính thản nhiên điều khiển xe lăn đi vào liếc nhìn cô đang ngồi trước tủ giày, vẻ mặt bình tĩnh hỏi.

“Giày cao gót của em đâu?”

“Anh nói quản gia dọn hết rồi.” Lại nhìn biểu lộ căm tức của cô, mỉm cười dỗ dành cô, “Nào có phụ nữ có thai nào lại mang giày cao gót chứ?” Cô vẫn không nói lời nào, thẳng tắp nhìn vào anh.

Anh cầm một đôi giày trong tủ giày lên, vừa cúi người thay giày cho cô vừa nói: “Đôi này không phải rất đẹp sao? Đây là đôi giày số lượng có hạn quý này của Gucci…” Anh nhẹ nhàng nâng chân cô lên, mà Hinh Ý lại giãy ra, đứng lên tức giận nói: “Bây giờ cũng chỉ mới vài tuần thôi mà! Làm gì có phụ nữ mang thai nào vừa mới biết mình mang thai đã mang giày đế bằng?” Cô còn phải mang thai hơn tám tháng nữa, lúc này mà không thừa dịp bụng còn nhỏ mà mang, từ nay về sau càng không thể mang được nữa.

“Nhưng mà bây giờ bắt đầu làm quen là vừa rồi, đừng nóng giận mà…” Anh kéo tay cô, kiên nhẫn dỗ dành cô. Nghe nói phụ nữ mang thai thì tính tình rất cổ quái, dạo này anh đã tự mình trải nghiệm. Tuần trước sau khi đến bệnh viện kiểm tra xác định đã mang thai, bộ dạng chốc lát khóc chốc lát lại cười của cô khiến cho người khác luống cuống chân tay. Hơn nữa càng hay làm nũng hơn trước kia, ôm anh như một đứa bé, dáng vẻ một giây cũng không muốn rời xa làm cho anh chính thức dở khóc dở cười.

“Em muốn giày 7 phân của em…” Cô đong đưa tay anh, Hinh Ý tuy cao 1m68 cũng không tính là thấp nhưng mà phụ nữ không mang giày cao gót sẽ không gọi là phụ nữ nữa! Cô không yêu cầu giày 9 phân đã là quá nhượng bộ rồi. Trong phim “Sex and the city” đã từng nói, tôi đứng trên giày cao gót dùng thái độ ngạo mạn nhìn toàn bộ thế giới. Phụ nữ yêu thích giày cao gót cũng giống như đàn ông yêu thích xe hơi.

“No” Kể từ sau khi biết cô mang thai, vừa nghe thấy tiếng giày cao gót của cô trên sàn nhà là tinh thần anh đã không yên, nhìn thấy cô mang trên chân đôi giày cao gót đi về phía mình mà anh thót tim.

“5 phân…” tiếp tục đàm phán, cô biết anh có thể dọn hết giày của cô thì nhất định sẽ nhẫn tâm không cho cô mang những đôi giày cao gót bảo bối ấy nữa, chỉ có thể cọ cọ vào anh, âm thanh rột roạc, ngay cả chính cô đều thấy buồn nôn, nhưng mà vì giấc mộng của cô…

“No”

“2 phân…” vậy còn gọi là giày cao gót sao? Cô thất bại gục đầu xuống, đáng thương nhìn anh.

Anh không nói gì, kéo cô ngồi lên đùi anh, cằm nhẹ nhàng cọ cọ vào cổ của cô, “Sinh con xong chúng ta sẽ sắp xếp lại phòng chứa quần áo một lần nữa…” Giọng nói mê ly của anh dụ hoặc cô.

Thân thể cô bỗng nhiên nhúc nhích, vẫn cau mày không để ý tới anh.

“Em muốn bao nhiêu thì mua bấy nhiêu, hai mặt tường ở trong này đều là tủ giày…” Một tay anh dịu dàng vuốt ve vùng bụng bằng phẳng của cô, một tay chỉ vào tủ giày trong vách tường.

Trên mặt cô hơi lệ ra vẻ tươi cười nhưng miệng vẫn còn phụng phịu nói tiếp: “Có tủ giày thì làm được gì chứ? Chẳng còn đôi giày nào.”

“Vậy thì mua lại.” Anh nhắm mắt lại, dịu dàng hôn lên gương mặt cô, hai tay cách một lớp áo mỏng của cô vuốt ve bụng của cô, nghĩ đến việc đang có một sinh mệnh thần kì bắt đầu phát triển, ngón tay như đang cảm giác được nhịp tim của đứa bé trong bụng kia. Không thể che giấu được nét vui sướng hiện lên trên gương mặt anh, từng đường nét anh tuấn trên mặt đều thấm vẻ hạnh phúc tràn đầy trong lòng mà trở nên nhu hòa.

Cô mím môi cười khẽ, nhưng vẫn không động đậy buồn bực hỏi: “Ai mua cho em?”

Môi của anh rời khỏi mặt cô, chậm rãi chuyển đến bên tai cô, in một nụ hôn lên vành tai cô, dán sát vào tai cô nhẹ nói: “Anh…”

Trên mặt cô tràn ngập nụ cười, nắm lấy bàn tay đang vỗ về bụng của mình. Nụ cười thỏa mãn của một người làm mẹ làm cho ánh sáng hạnh phúc trên người cô chói lọi.

Hai

“Em đã nói rồi mà, đợi sau khi siêu âm xác định được giới tính hãy chuẩn bị phòng trẻ em, giờ lại phải làm lại một lần nữa.” Từ khi ở bệnh viện ra đến giờ Hinh Ý đều buồn bực nằm trên đầu vai anh buồn rầu nói.

Kể từ sau khi biết cô mang thai, anh đã bắt đầu thiết kế phòng baby, còn tự mình ra tay sắp xếp cả gian phòng, hơn nữa anh còn kiên quyết nói mình cảm giác đây nhất định là một bé gái, cho nên thiết kế của cả gian phòng anh đều dùng những vật trang trí dành cho bé gái. Hinh Ý nhìn anh mỗi ngày đều bận rộn sắp xếp những thứ ấy chỉ có thể dở khóc dở cười. Hơn nữa anh còn rất khoa trương nói giác quan thứ sáu của anh cho anh biết cái thai này nhất định là con gái. Cô chỉ có thể kinh ngạc nghĩ, một Giang Vũ Chính trên thương trường luôn dùng lí trí tỉnh táo phân tích, luôn bách chiến bách thắng lại cũng có lúc tin tưởng vào giác quan thứ sáu như vậy.

Vừa rồi ở bệnh viện siêu âm xác định giới tính đứa bé là con trai, trên mặt anh cũng không có biểu hiện gì, vẫn vui mừng đến rối tinh rối mù, nắm thật chặt tay bác sĩ, khiến cho phu nhân viện trưởng cùng có mặt ở đó cũng phải cười đến nở hoa.

Một tay anh ôm lấy bờ vai cô, một tay vuốt ve baby đã được mười ba tuần của bọn họ, hàng mi khẽ nhướng lên nhẹ nhàng an ủi: “Không sao, chúng ta sẽ thiết kế một căn phòng khác.”

“Nhưng mà rất phiền nha?” Cô nhịn không được phàn nàn, rồi lại đột nhiên ngộ ra ý tứ trong lời nói của anh, thiết kế thêm một căn phòng khác…

“Vậy còn căn phòng này thì sao?”

“Cứ giữa lại sau này dành cho con gái nha!” Anh nói rất tự nhiên, bộ dạng như không hề có chút vấn đề gì.

“Ai nói sẽ sinh cho anh?” Cô chán nản.

“Con của hai chúng ta sao có thể nói sinh cho anh chứ? Hơn nữa hai đứa cũng sẽ không quá vắng vẻ nha, sau này anh trai có thể chăm sóc em gái mình, trong nhà cũng sẽ rất náo nhiệt…” Giang mỗ tiếp tục chìm đắm trong ảo tưởng về một gia đình hoàn mĩ của mình.

“…nhiều con rất mệt nha…” Cô khẽ thở dài một hơi, nhìn ra cảnh vật ngoài cửa, suy nghĩ bay xa.

Thật ra người mệt nhất không phải là cô, đang là mùa hè, phụ nữ có thai rất dễ mồ hôi đầm đìa, rất sợ nóng. Mà Vũ Chính lại không thể mở máy lạnh quá lạnh, hơn nữa lúc ngủ nhất định phải đắp chăn bông. Mới vào đầu hạ, anh dọn ra khỏi phòng đến phòng khách bên cạnh, phân phòng ngủ với cô.

Nhưng mà sau khi mang thai cô lại rất quái, không có anh bên cạnh thì không ngủ được, lăn qua lộn lại cả đêm cũng không thể ngủ.

Mỗi tối anh đành phải đến phòng ngủ nằm bên cạnh cùng ngủ với cô, đợi cô ngủ rồi lại trở về phòng khách. Thỉnh thoảng cô mở mắt nhìn thấy anh khẽ cau mày, tay trái nắm lấy cổ tay phải ấn nhẹ lên, cô biết rõ nhiệt độ như vậy là quá thấp với anh nên xương cốt sẽ đau.

Anh nhìn thấy ánh mắt có chút lo lắng của cô, biết rõ cô muốn mở miệng đuổi mình đi vì vậy đã nói đùa di dời sự chú ý của cô: “Không phải muốn anh kể chuyện nữa chứ?” Trên mặt tỏ ra kinh ngạc rồi lại khẽ cười.

Cô bị nét mặt của anh làm cho nở nụ cười, nháy mắt nhìn anh.

Ngón tay thon dài hơi lạnh lẽo của anh phủ lên mắt cô, nói: “Ừ…được rồi, vậy thì cứ luyện tập trước, sau này còn phải dỗ con anh ngủ…” Giọng nói dịu dàng của anh quanh quẩn bên tai cô, cô chỉ mỉm cười không nói gì.

“Nhưng mà em phải vừa nghe vừa ngủ…” Anh nghiêm túc bắt đầu, “Thật lâu, thật lâu trước đây…” ý thức của cô dần dần mơ hồ, cuối cùng không thể nghe rõ đến tột cùng anh đang nói gì, hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.

Giọng nói của anh kéo suy nghĩ của cô lại, “Anh biết bà xã đại nhân rất cực khổ…sau này anh sẽ chỉ nghe lời bà xã đại nhân nói, làm một ông xã đầy đủ hai mươi bốn hiếu đạo…”

Cô bị dáng vẻ thề son sắt của anh làm cho cười vang, nhìn anh cười đến cong đôi mắt lên, Vũ Chính của cô đẹp nhất là lúc cười, tất cả đều kém hàng mi của anh một khi giãn ra, đầu cô nhẹ nhàng cọ cọ vào bời vai anh, cảm thấy an toàn và thỏa mãn.

Phiên ngoại – Đàn ông cùng bé trai

Một ngày bầu trời đầy sao.

Bạn nhỏ Giang Lăng Hiên hấp tấp chạy vào phòng ngủ của ba mẹ, cậu bé nghiêm túc gõ cửa.

“Vào đi.” Giọng nói của ba ba.

Bạn nhỏ Giang Lăng Hiên vừa vào cửa thì đã kêu lên: “Ba ba, hôm nay thầy giáo khen con, thầy nói con đàn violin có tiến bộ.”

Cậu bé nhảy lên trên giường, ngồi bên cạnh Vũ Chính.

Vũ Chính cũng không ngẩng đầu lên, tiếp tục xem tạp chí, chỉ nói: “Ừ, phải tiếp tục cố gắng.”

Tính kiên nhẫn của cậu bé tiếp tục phát huy, đôi mắt tròn tròn thật to đảo quanh, nói: “Ba ba, ba xem sách lâu như vậy không thấy mệt sao? Con mát xa cho ba.”

Nói xong liền đặt bàn tay nhỏ nhắn đầy thịt lên vai Vũ Chính, chỉ đặt xuống, không bóp ngay.

Khóe mắt Vũ Chính hơi liếc sang, không tiếp tục để ý đến bé nữa.

Cuối cùng bạn nhỏ nhịn không được nói, “Ba ba, hôm nay con cũng không được ngủ với mẹ sao?” Đôi mắt trong như thủy tinh nhìn Vũ Chính.

Vũ Chính biết đây chính là điều người này muốn nói, không thèm quay đầu lại nói: “Không được.”

“Vì sao?” Bé tuyệt đối không hiểu, giọng nói lớn hơn rất nhiều so với vừa rồi. Đã rất lâu mình không được ngủ cùng với mẹ, chỉ khi nào ba ba đi Mĩ mới được sang ngủ cùng với mẹ, nhưng mà, mỗi lần sau hai ngày mẹ đều lo lắng cho ba mà bay sang đấy, bỏ lại bé đến nhà bà nội hoặc bà ngoại, cái này thật là không công bằng.

“Bởi vì con là con trai, Tiểu Hiên à. Con trai không thể ngủ cùng phụ nữ được.” Vũ Chính ném tạp chí xuống nhìn con.

“Nhưng mà ba ba cũng là con trai, vì sao ba lại có thể?”

“Ba đương nhiên có thể, ba là đàn ông.” Anh nói một cách đương nhiên.

“Thế lớn lên con đây cũng trở thành đàn ông vậy có thể ngủ cùng mẹ chưa?”

“Không được!”

“Vì sao? Lớn lên cũng không được sao?” Cậu bé cảm thấy thật là kì lạ khó hiểu.

“Mẹ con là người phụ nữ của ba, cho nên chỉ có thể ngủ cùng ba.”

“Nếu con lớn lên trở thành đàn ông vậy có phải cũng có thể ngủ cùng với người phụ nữ của con không?”

“…” Vũ Chính không nói gì, “Ừ, chờ sau khi con lớn lên đã, bây giờ đã là 9h, nhanh lên giường ngủ đi.”

Nhưng mà Lăng Hiên vẫn ở lì trên giường không chịu đi, kéo tay anh bắt anh phải đồng ý.

Vũ Chính hít một hơi thật sâu, “Con mà không quay về ngủ là ba kêu lên đó nha.” Sau đó há miệng ra.

Tiểu Lăng Hiên lập tức lấy hai tay che miệng anh lại. Mỗi lần bé ở bên cạnh ba, ba ba có chuyện gì là mẹ đều mắng bé, cho rằng nhất định là bé đã làm cho ba đau. Nhưng mà thật sự rất oan cho bé nha!

Con mắt tròn tròn căm thù đến tận xương tủy nhìn ba của mình, để lại một câu: “Ba ba, ba thật là một người nham hiểm.”

Vũ Chính tức giận nói, “Con mới là đứa nham hiểm ấy.” Luôn chạy đến làm lỡ “chuyện tốt” của anh.

Lúc này Hinh Ý bước ra từ trong phòng tắm, nhìn hai ba con đang trừng mắt nhìn nhau, mặt tràn đầy vẻ nghi hoặc.

“Hai người đàng làm gì thế?”

Tiểu Lăng Hiên bĩu môi, vốn định nói mình muốn ngủ cùng mẹ nhưng lại nhìn sang vẻ mặt “Con mà dám nói thì nhất định phải chết” của ba.

Cuối cùng chỉ nói, “Ba ba, mẹ ngủ ngon. Con về phòng ngủ đây.”

Bị đánh bại nên có vẻ ủ rũ ra khỏi phòng của ba mẹ.

Hinh Ý ngồi xuống giường hỏi, “Vừa rồi anh nói gì với con vậy?”

Vẻ mặt Vũ Chính rất đứng đắn nói: “Vấn đề giữa đàn ông và bé trai.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.