Tui Yêu Bà, Ngốc

Chương 2



Nó với cô đang đi trên con đường đến trường, Bỗng nó đụng phải 1 người - Này đi đứng cẩn thận dùm 1 cái - tiếng người con trai ấy la lên

- Bộ ông không nhìn đường hả? - nó liếc

- Vậy mắt bà để ở đâu? - hắn ta liếc lại ;))

- ông...... - nó cứng họng

- Nhìn gì, tui biết tui đẹp mà - hắn tự tin

-Xấu quắc - nó kéo dài từ 'quắc'

-Bảo ơi!!! ở đây nè - tiếng của Cường

- Rồi rồi, tới liền - hắn đi tới chỗ Cường đang đứng

Vâng, nãy giờ nó đang cãi với hắn, ( giải thích luôn nó và hắn là kẻ thù không đội trời chung) cho tới khi anh đến

- May cho bà đấy - hắn không quên để lại cho nó cục tức

- Xí ai thèm chấp cái loại như ông - nó thầm rủa trong đầu

thấy hắn đi rồi, Cô và nó cũng đi vào trong lớp luôn. Xui thay, hắn, nó, cô và anh ở chung lớp ( ngồi cùng bàn nữa mới chết)

- haizz, mới vô gặp con nhỏ đanh đá rồi - hắn thở dài than

Nó đang ngồi uống ly nước cam, nghe hắn nói vậy mém sặc phun ra người hắn

- khụ khụ - nó ho khan

- gì nữa đây? muốn bệnh thì về nhà bệnh dùm tui đi, cho ba má lo - hắn ra giọng mỉa mai nó

nó im lặng trong 5s rồi cất tiếng

- không cần ông phải lo, vả lại tui cũng chả có cha mẹ nào lo đây - nó cười nhạt

Cô và hắn đơ tại trận

nó có cha mẹ mà, sao lại bảo không có cha mẹ như trẻ mồ côi

- mày nói gì tao không nghe rõ - cô hỏi lại

- tao nói tao không có cha mẹ được chưa? - nó nói lại cho rõ

- mày điên à? mày còn bố mày mà - cô điềm tĩnh nói

- cái đó tao sẽ cho mày biết ý nghĩa sau, còn bây giờ mày cứ lo học bài đi - nó quay sang nói

nghe vậy cô và hằn ráng học cho qua 5 tiết trong sự tò mò, và rồi cũng tan tiết

- rồi mày kể cho tao nghe đi - cô tò mò không chịu nổi nữa nói

-về nhà đi ở đây đông người lắm - nó vừa nói vừa đi

- ừ - cô và hắn nói

Sau khi về đến nhà...

- rồi mày kể đi - cô vừa vò vò tóc nói

- hồi hôm tao nghe được cuộc đối thoại của ba tao với bà mẹ kế - nó cầm li cà phê nhâm nhi

- mấy người đó nói sao? - hắn hỏi

- ổng với bả coi tui như cái gai trong mắt đang cản đường nên tìm cách đẩy tui ra khỏi nhà, coi như người vô gia cư ý mà - nó nói rồi nhấp ngụm cà phê

- cái ông già chết tiệt ấy - cô gằn giọng

- thôi mày bớt giận, vì thấy mày sẽ như thế nên tao mới không nói cho mày - nó đặt ly cà phê xuồng bàn

- còn vụ ổng đi công tác xa??? - hắn hỏi

- đó chỉ là cái cớ để đuổi tui ra khỏi nhà thôi - nó nói

- à mà mấy người ăn gì không, tui nấu cho???- nó đứng dậy cầm cái tạp dề

- cho tao mì xào đi - cô nói

- tui thì súp nha - hắn đắn đo hồi rồi nòi

- ông sao không về nhà ăn mà ăn ở đây? - nó hỏi

- chính bà mời tui rồi còn nói ai hở? - hắn cũng không vừa nói lại

- được rồi, đợi tui 1 chút - nó cười rồi chạy vào bếp

- làm cho lẹ lẹ đi, tui đói lắm rồi - hắn ngáp

- rủ Cường qua luôn đi, Bảo - Cô nói

-Ừ, đợi chút tui gọi nó đã - hắn vừa nói vừa cầm cái điện thoại lên

Ring Ring~~~

- Alo! - là giọng của Cường vang lên bên đầu dây bên kia

- ăn tối bên nhà bà Vi không? có người nấu ăn dùm nữa kìa - hắn nói

- oke, chờ tao 1 chút nhá! - đầu dây bên kia hớn hở ra mặt

- rồi đi cho lẹ lẹ lên, tao sắp chết đói rồi - hắn than

- cho mày chết luôn đi, đồ tham ăn - nói rồi anh cúp máy

- Thằng Khốn Nạn, mày nhớ đó - hắn gầm gừ

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.