Từng Chút Từng Chút Một Yêu Nàng

Chương 7



Sở Dịch thắng lợi trở về, lại lặn lội đường xa, hoàng đế lo lắng hắn gian nan khổ cực, chuẩn tấu để hắn nghỉ ngơi ở nhà một thời gian.

“Dịch, lúc chàng đi vội vội vàng vàng cũng không kịp từ biệt cha, lần này chàng trở về, chúng ta cùng đi bái kiến cha có được hay không?” Mấy ngày trước nhìn Sở Dịch mệt mỏi, Song Song cũng chịu ở nhà cùng hắn, nhưng đến ngày thứ ba đã ngồi không yên.

“Được!” Kì thực hắn cũng đang định thế.

Phiên chợ náo nhiệt ồn ã, Song Song nói muốn đi vấn an phụ thân, nhưng lúc đi qua chợ lại quấn quít lấy Sở Dịch đòi hắn đi xung quanh nhìn ngắm một chút. Sở Dịch đương nhiên là đồng ý rồi, chỉ cần nàng vui vẻ thì không có gì là không thể được.

Đi qua một cửa hàng đồ cổ thì Song Song hiếu kì chạy vào, Sở Dịch cũng phải đi theo. Nàng nhìn ngó khắp nơi, sờ sờ này nọ, đột nhiên bị một vật đặc biệt hấp dẫn.

Nói đặc biệt cũng không hẳn đặc biệt, chỉ là một miếng ngọc bội, nhưng ngọc bội lại do hai khối ngọc hình tròn tương khảm mà thành, một mặt có khắc rồng bay, mặt kia khắc phượng múa, tuy không phải là thứ vô cùng đáng giá gì đó nhưng không hiểu sao Song Song lại cảm thấy hứng thú với nó.

“Thích không?” Sở Dịch hỏi, hắn cũng hiểu miếng ngọc kia đích xác rất đặc biệt, nhưng đặc biệt ở chỗ nào thì không thể nói rõ.

“Thích!” Song Song quay đầu lại, gật đầu.

Lúc này, một nam tử trung niên đi tới, hướng Sở Dịch cùng Song Song gật đầu một cái nói: “Hai vị, thật là người biết nhìn hàng, nhưng muốn mua miếng ngọc bội này phải có điều kiện.”

Sở Dịch chau mày, lạnh lùng hỏi: “Điều kiện gì?”

“Vậy, vị chưỡng quỹ này, có điều kiện gì xin nói nghe một chút.” Song Song mỉm cười.( Chưởng quỹ: Ông chủ)

“Khối ngọc bội này có tên là Tương tư bội, do hai miếng ngọc bội khắc hình rồng phượng khớp lại mà thành, nếu ngọc bội gặp phải hữu duyên mới có thể một phân thành hai, người nào làm ngọc bội tách ra, người đó là chủ nhân chân chính của nó, rất nhiều người đã thử qua nhưng đến bây giờ vẫn chưa thành công.”

“Tò mò quá!” Song Song nghe chưởng quỹ giảng giải, càng lúc càng thích khối ngọc, không khỏi vươn tay cầm lấy.

“Tương tư bội! Tên thật dễ nghe, ta là người có duyên với ngươi sao?” Song Song nhẹ nhàng đặt ngọc bội trong lòng bàn tay ngắm nghía, như đang khẩn cầu ngọc bội có thể đem chính nó tách ra.

Sở Dịch nhìn hành động ngây thơ của Song Song, không khỏi cười thầm trong lòng.

Song Song cẩn thận mở tay ra, nghĩ có lẽ đã vỡ vụn.

“Thật không thể tin được!” Chưởng quỹ kêu lên ngạc nhiên đầu tiên.

Song Song cũng có chút giật mình, Sở Dịch kinh hãi. Chỉ thấy trong lòng bàn tay Song Song sờ sờ hai khối ngọc bội.

“A! Ra rồi!” Song Song không thể tin được, nàng căn bản là không làm gì nha! Song Song lật mặt sau ngọc bội lên, chỉ thấy khắc một bát quái đồ.(*)

Sở Dịch, Song Song cùng chưỡng quỹ đều không thể hiểu ngọc bội làm sao tương hợp cũng một chỗ, nguyên nhân có bát quái đồ.

Song Song muốn tìm hiểu huyền bí trong đó, thử khớp hai miếng ngọc bội lai, nhưng thế nào cũng hợp không được.

“Không nghĩ ngọc bội tự tìm được chủ nhân rồi,haha…”

Chưởng quỹ nhìn cảnh tượng trước mắt sang sảng cười.

“Vậy chưỡng quỹ, ngọc bội yêu quý của ngài bán cho chúng ta .” Song Song nháy mắt, vui vẻ nói.

“Haha…, ngọc bội gặp người có duyên với nó, không bán mới không có đạo lí nha!”

“Chưỡng quỹ, ngươi nói giá đi.” Sở Dịch nói.

“Ngọc bội ở cửa hàng nhỏ của ta cũng được năm năm, không ai có thể mở được, hôm nay coi như ta hoàn thành tâm nguyện của một người, tặng ngọc bội cho người có duyên, nếu bán chắc chắn sẽ làm ô uế ý nghĩa tồn tại của ngọc bội.”

“Chưởng quỹ là người làm ăn, cũng có công lưu giữ ngọc bội, sao có thể để chưỡng quỹ nhận phần thiệt! Ngọc bội cùng ta có duyên, chưỡng quỹ lấy chúng ta giá gốc cũng được.” Song Song rất thích miếng ngọc bội, thế nhưng sao có thể nhận không, đành nghĩ một biện pháp ổn thỏa trung hòa.

“Đã như vậy, theo ý phu nhân.” Chưởng quỹ cũng là người hào sảng, bán ngọc bội cho Song Song với giá rất thấp .

Oa! Thật hài lòng, song Song vừa đi vừa ngắm nghía hai miếng ngọc bội, Sở Dịch ở một bên nhìn Song Song, trầm mặc không nói.

Song Song đột nhiên đứng lại, kéo Sở Dịch, cầm miếng ngọc bội khắc hình rồng đeo bên hông Sở Dịch.

“Một nữa chàng giữ lấy, nửa còn lại của thiếp. Đây là vật của hai chúng ta, chàng không thể làm vỡ, cũng không được tặng cho người khác.” Dặn dò Sở Dịch, cũng có một chút uy hiếp.

Sở Dịch nhìn Song Song không nói, chỉ là với tay lấy miếng ngọc bội còn lại buộc chỗ thắt lưng Song Song. Nhìn nàng thật sâu, ôn nhu cầm tay nàng đi nhanh hướng Liễu phủ.

Hắn thừa nhận bọn họ có tình? Haha, Song Song cười, hạnh phúc.

Đi tới Liễu phủ, Liễu Sĩ Viên hài lòng, để chúc mừng thắng lợi của Sở Dịch cũng như việc hắn được bình an trở về, xiêm áo yến hội muốn cũng Sở Dịch “từ từ” vui vẻ hát hò một hồi.

Sở Dịch cùng Song Song định ở Liễu phủ một thời gian…

Ai ngờ…!

Sáng ngày thứ hai, Sở Dịch cùng Song Song chuẩn bị dời Liễu phủ, lại truyền đến tiếng gọi ầm ĩ của Tiểu Hương.

“Tiểu thư, cô gia, Tiểu Ngọc cô nương ở phòng khách, dường như có việc gấp.”

Hai người ăn ý liếc mắt nhìn nhau, không biết vì sao Tiểu Ngọc lại vội vã tới. Vội vàng đi đến phòng khách. Đến nơi còn chưa đứng vững liền nghe thấy thanh âm lo lắng của Sở Dịch.

“Tướng quân, phu nhân, rốt cục nhìn thấy hai người, nhanh lên! Nhanh về nhà!”

Song Song bị bộ dạng sốt ruột của Tiểu Ngọc dọa sợ: “Đừng nóng vội! Từ từ nói có chuyện gì?”

“Mai Nhi cô nương, không biết làm sao mà sáng sớm ngày hôm nay ta đến

hầu hạ nàng ấy, thấy Mai Nhi cô nương cả người phát run, ôm mình ngồi trên giường không cho người khác chạm vào, cũng không cho đại phu khám bệnh, gọi to cha, nói nàng rất sợ, nói không để cha đi các loại. Nô tỳ cũng không biết làm sao, hiện tại quản gia cùng mấy nha hoàn đang trông nom…”

Tại sao lại có thể như vậy?

Về đến nhà, Sở Dịch cùng Song Song bị cảnh tượng trước mắt dọa cho ngây người, chỉ thấy Tả Mai Nhi quần áo xộc xệch ôm đầu ngồi góc phòng, liên tục gào thét “Cha, không, máu…!”, “Có máu!”

Song Song cất bước lên phía trước cố gắng vuốt lên khuôn mặt bất an của Tả Mai Nhi, lại không ngờ hai tay nàng ta cuồng loạn cào cấu mặt nàng. Miệng hét: “Người xấu, hung thủ, không được không được chạm ta!”

Sở Dịch kéo Song Song vào lòng, nhìn xem vết thương thế nào, cũng may không đáng lo ngại.

Sở Dịch đưa Song Song cách ra một khoảng, tiến lên nắm cổ tay Mai Nhi nhẹ giọng trấn an nói: “Mai Nhi, ở đây không có người xấu, đừng sợ, ta là Sở đại ca.”

Sở Dịch nhẹ giọng dỗ dành, Tả Mai Nhi dường như có chút thanh tỉnh, chậm rãi ngẩng đầu nhìn Sở Dịch, nhào vào ngực hắn khóc: “Sở đại ca, cha ta đi rồi, cha ta đi rồi, Sở đại ca đừng rời bỏ ta, đừng rời bỏ ta, ta sợ.” Nói xong lại khóc rống lên.

“Sở đại ca sẽ không bỏ ngươi lại, đừng sợ, ngươi nghỉ ngơi đi, ngủ một hồi sẽ khỏe.”

“Được.” Tả Mai Nhi nghe xong Sở Dịch hứa hẹn, an tâm nằm xuống, chậm rãi ngủ.

Sở Dịch ngắm Tả Mai Nhi dường như ngủ, đang định cùng Song Song rời đi, tay lại bị Mai Nhi nắm.

“Sở đại ca, đừng bỏ lại ta.” Tả Mai Nhi thì thào khẩn cầu, giống như gặp ác mộng bất an nói mơ.

Nguyên bản Sở Dịch muốn thoát, lại sợ Mai Nhi tỉnh nên thôi. Chỉ ngồi trên ghế cạnh giường, mắt nhìn Song Song.

“Vậy chàng chăm sóc Mai Nhi cô nương một lúc, thiếp ra trước.” Song Song không muốn nhìn sự ôn nhu của trượng phu mình dành cho nữ tử khác, cũng không nguyện thấy bàn tay kia bị một nữ tử ngoài mình nắm.

Song Song gượng cười với Sở Dịch rồi hướng ngoài cửa đi đến.

Song Song trong lòng cũng không thoải mái, thế nhưng cũng thầm nói với mình, hiện tại không phải lúc ghen tuông, Tả Mai Nhi mất đi người thân rất cần có người chiếu cố, mà Sở Dịch cũng vì báo ân, đối Mai Nhi chỉ có tình huynh muội. Nàng không nên có cảm xúc khó chịu này, trách nhiệm chăm sóc Mai Nhi nàng cũng có phần… Song Song ngẩng đầu nhìn bầu trời, thở dài một hơi, bước nhanh về Thính Vũ hiên.

Tâm trạng Sở Dịch thật là uể oải, hắn không biết vì sao Tả Mai Nhi đột nhiên biến thành như vậy, bởi vì mất đi người thân là đả kích quá lớn? Chờ Mai Nhi ngủ say, Sở Dịch dặn dò Tiểu Ngọc ở lại chăm sóc, chính mình liền rời đi. ..

Tuyết rơi, trận tuyết rơi đầu tiên khi mùa đông tràn về, Sở Dịch đi tới phía trước, Song Song chắc vui vẻ ngắm những bông tuyết rơi bất ngờ, chậm rãi đi theo sau, nhìn phía sau Sở Dịch một hàng dài dấu chân in trên mặt tuyết. Hiếm khi tuyết rơi nhiều như vậy, vốn muốn cùng Sở Dịch đi nhìn cảnh tuyết rơi, thế nhưng nàng biết không được, vì bọn họ phải chăm sóc Tả Mai Nhi.

Ngực Song Song có chút tiếc nuối, đi tới đi tới đột nhiên muốn đùa nghịch một chút, khom lưng nắm lên một khối tuyết, nhắm vào đầu Sở Dịch, bịch! Trượt rồi, chỉ thấy Sở Dịch nghiêng sang một bên tránh, Song Song không phục, tiếp tục nắm lên một khối nữa ném tới, Sở Dịch không thèm quay đầu lại nhìn, đầu nghiêng sang một bên, hắn có mắt sau gáy chắc?

“Sở Dịch!” Song Song có chút buồn bực gọi , bước nhanh đuổi kịp, chắn trước mặt Sở Dịch.

“Sao lai né tránh?” Câu hỏi hơi buồn cười.

“Trái lại muốn ta đứng im làm bia ngắm cho nàng chắc?” Sở Dịch nhìn cô gái nhỏ trước mắt, có chút bật cười, thật là tính tình trẻ con.

Song Song chu môi: “Không chơi nữa, không thèm để ý chàng!”

Sở Dịch kéo tay Song Song, đặt tay nàng trong lòng bàn tay ấm áp của mình, nói: “Không nghịch ngợm nữa! Đi thôi, chúng ta đi nhìn Mai Nhi một chút!”

“Dạ, phu quân.” Song Song nói.

Sở Dịch sủng nịch ôm thắt lưng Song Song hướng Tử Vân cư.

“Sở đại ca!” Thấy Sở Dịch tiến đến, mắt Tả Mai Nhi sáng lên, không để Song Song liền nhào vào lòng Sở Dịch.

Sở Dịch nhẹ nhàng đẩy Mai Nhi ra, đỡ nàng ngồi xuống ghế. Nhìn Tả Mai Nhi thân mật quá độ với Sở Dịch, ngực Song Song có chút khó chịu, nhưng nàng cố gắng bài trừ cảm giác kia.

“Mai Nhi, cảm thấy đỡ hơn chưa? Hôm nay có tuyết rơi, một mảnh trắng xóa rất đẹp, có muốn đi xem không?” Song Song hy vọng Mai Nhi thoát khỏi bóng ma người thân qua đời sớm một chút, đi ra ngoài thay đổi tâm tình, đại phu cũng nói Mai Nhi chỉ bị đả kích về tinh thần, thân thể hơi suy yếu, cũng không có gì trở ngại. Quan trọng nhất chính là tâm trạng vui vẻ.

“Cảm ơn chị dâu quan tâm, ngày hôm nay nghĩ rất nhiều, mấy ngày qua thật sự là gây phiền phức cho chị dâu cùng Sở đại ca.” Mai Nhi nhìn khuôn mặt tươi cười như hoa hé nở kia, vô cùng khó chịu, khách khí trả lời.

“Sở đại ca, ta muốn ngắm tuyết, ngươi theo ta được không, nghe hạ nhân nói đằng sau có một khe sâu, đi phía nào để thấy khe sâu?” Tả Mai Nhi quay đầu nhìn về phía Sở Dịch khẩn thiết nói, không hề để ý tới Song Song.

Khe sâu, không phải Hồ Điệp cốc của nàng chứ?

Sở Dịch có chút khó xử, chỉ nói: “Tuyết rơi trời lạnh, ngươi thân thể suy yếu, không thích hợp đi ra ngoài.”

“Thế nhưng ta muốn đi ra ngoài một chút, giải sầu cũng tốt, chẳng phải chị dâu nói nên đi ra ngoài sao, Sở đại ca đi cùng ta được không?”

Song Song cười khổ, thật sự là vấp phải đá do chính mình bê ra.

“Muốn giải sầu cũng tốt, gọi chị dâu ngươi đi cùng đi.” Sở Dịch không muốn Song Song hiểu lầm, hoặc khổ sở, nên uyển chuyển từ chối.

“Sở đại ca, ta muốn cùng ngươi, hay là ngươi không cần ta, căm ghét ta rôì?”

Nói xong Tả Mai Nhi chực khóc, vẻ mặt đau khổ.

Sở Dịch căng thẳng, những lời này đánh thẳng vào lòng hắn, hắn đã đáp ứng phụ thân Mai Nhi yêu thương nàng, chăm sóc nàng. Có ân tình, có hứa hẹn.

“Ngươi đã nhất quyết như thế, vậy đi thôi.”

Tay Sở Dịch nâng Mai Nhi đứng dậy, hướng ngoài cửa đi đến.

Song Song không cùng, lòng nàng lúc này như băng tuyết giữa trời đông, lạnh đến phát đau, nàng từng nghĩ Sở Dịch chắc chắn sẽ cự tuyệt, nàng từng nghĩ Hồ Điệp cốc chỉ thuộc về hai người bọn họ, mà giờ đây lại có một người khác chen vào. Là nàng đánh giá thấp sự hổ thẹn của Sở Dịch, hay nàng đã quá nhỏ nhen?

Thế nhưng không phải chính mình thầm nhủ phải bảo vệ chăm sóc Sở Dịch sao? Không làm hắn tức giận, không làm hắn phiền lòng, cho nên nàng phải nhẫn nại. Song Song ngồi trước cửa sổ nhìn hoa tuyết bay đầy trời. Có chút ngẩn người.

Sở Dịch phủi phủi hoa tuyết trên vai áo nàng, thấy Song Song ngồi một chỗ đờ ra, lắc đầu ôm lấy nàng nói: “Đang suy nghĩ cái gì?”

“Thiếp đang nghĩ lúc nào tuyết ngừng rơi?” Song Song không nhìn Sở Dịch vẫn ngơ ngác nhìn ngoài cửa sổ.

Sở Dịch vươn tay đóng cửa vào.

“Đi ra ngoài một chút không?” Sở Dịch biết Song Song không vui, hắn cũng biết nỗi lòng của nàng, nàng không nói gì chỉ vì không muốn hắn bận lòng.

“Không đi nữa, thiếp sợ lạnh, Mai Nhi sao rồi?”

“Nàng ấy về nghỉ ngơi rồi, có Tiểu Ngọc trông.”

“Nga!”

Sở Dịch cầm bàn tay nhỏ bé giờ đã lạnh lẽo đặt lên môi hôn một cái nói: “Ngồi ở nơi này lạnh, nên về giường nghỉ ngơi thôi.”

Song Song nhu thuận gật đầu.

…….

Song Song rúc vào lồng ngực ấm áp của Sở Dịch.

Thế nhưng sao không thấy ấm hơn chút nào, Song Song rùng mình một cái, tỉnh lại. Sở Dịch đâu? Chắc đi chỗ Mai Nhi. Song Song cười khổ.

Đi giầy, mở rộng cửa.

A! Người tuyết! Song Song vừa cười vừa chạy đến trước mặt người tuyết.

“Trong mắt nàng có người tuyết trước, sau mới đến tướng công!” Sở Dịch đi tới ôm Song Song vào lòng.

“Ha hả…, người ta không phải có mới nới cũ đâu, tướng công, người tuyết là chàng đắp?” Song Song đầy ý cười.

“Không phải!” Đường đường một đại nam nhân mà đi đắp người tuyết? Sở Dịch vội vàng phủ nhận. Hắn không ngờ mình lại hành động ấu trĩ như vậy, thế nhưng hắn biết Song Song sẽ thích.

“Xì! Đắp là đắp, sao phải ngượng ngùng.” Song Song chúm chím môi hôn Sở Dịch một phát: “Cảm ơn tướng công, Song Song rất thích.”

“Muốn cám ơn, nên có chút thực tế.”

Sở Dịch ôm Song Song hướng gian phòng đi đến.

“Tướng công, thiếp còn muốn nghịch người tuyết!” Song Song kháng nghị.

“Đã xem qua rồi còn gì!”

“Thế nhưng, thiếp còn muốn đắp một người tuyết khác.” Song Song bĩu môi.

“Không được!” Sở Dịch một phát cự tuyệt.

“Vì sao?”

“Không vì sao cả!!”

“Tướng công, chàng thật bá đạo!”

Đóng cửa, bị đặt lên giường.

“Tướng công, hiện tại là ban ngày, chúng ta làm chuyện khác đi!” Song Song rất muốn ra ngoài đắp người tuyết.

Sở Dịch không nói, cúi đầu hôn lên cổ Song Song, tay cũng không an phận bắt đầu cởi áo nàng.

“Không được cởi áo, người ta sợ lạnh!” Song Song vội vàng túm chặt quần áo.

Sở Dịch tự mình cởi quần, rồi cởi tiếp của Song Song. Song Song tay nhỏ bé không ngừng bảo vệ y phục không bị cởi ra.

Sở Dịch gầm nhẹ một tiếng, một tay to lớn tóm lấy hai tay nàng, giữ chặt trên đỉnh đầu, tay kia nhanh chóng trút bỏ quần áo Song Song, rồi lập tức tách đôi chân thon dài của nàng ra, vừa vặn áp dục vọng của mình vào.

Động thân thật mạnh, tiến vào Song Song.

Sở Dịch buông lỏng tay Song Song, tay cũng bao phủ ngực nàng, chơi đùa vuốt ve. Song Song ôm lấy cổ hắn…

Ai! Quên đi, phản kháng cũng vô hiệu, Song Song đầu hàng.

Tâm tình Tả Mai Nhi càng lúc càng tồi tệ, người khác đến gần nàng, nhẹ thì bị cào bị thương, nặng thì bị Mai Nhi ném đồ vào người…

Bọn nha hoàn không ai dám tiếp cận Tả Mai Nhi. Chỉ có thấy Sở Dịch, tinh thần Mai Nhi mới có chút ổn định, nước mắt lưng tròng khóc: “Sở đại ca, ngươi đã đến rồi, ta sợ quá, ngươi đuổi bọn họ đi đi, bọn họ là người xấu, giết chết cha, nếu không ngươi giết bọn họ báo thù cho cha có được hay không?”

Mỗi lần đều là Sở Dịch vẻ mặt hổ thẹn nói: “Mai Nhi đừng sợ, ta sẽ đánh đuổi bọn họ!”

Dường như Mai Nhi chỉ biết đến Sở Dịch, người khác nàng đều không nhận ra, không có Sở Dịch bên cạnh, nàng sẽ không chịu ăn, không có Sở Dịch dỗ dành, nàng sẽ không ngủ yên, suốt ngày cứ quấn quít lấy tướng công yêu quý nhà nàng!

Lâu rồi tướng công không cùng Song Song ăn cơm, không dỗ nàng ngủ, rồi không cùng nàng ra ngoài, bọn hạ nhân đều nói nàng đã bị chồng rồng bỏ, lòng Song Song đau ê ẩm, cũng có ghen tỵ. Nàng biết tướng công vì thực hiện lời hứa, nàng biết tướng công muốn Tả Thanh Vân chết đi được yên lòng, cho nên nàng không khóc, không náo loạn cũng không đòi thắt cổ. Vì nàng yêu thương tướng công của mình, không muốn hắn phiền lòng.

Sáng sớm, Song Song tỉnh lại, nhìn trượng phu ngủ say bên cạnh, không muốn làm hắn tỉnh giấc. Xuống giường, mặc quần áo, nhẹ nhàng mở cửa đi ra, nàng muốn đến thăm Tả Mai Nhi.

Mở rộng cửa, đi vào, thấy Tả Mai Nhi nằm trên giường.

“Mai Nhi muội muội, chị dâu đến xem ngươi.” Song Song nghiêm túc nói với Mai Nhi.

Đây là lần đầu tiên Song Song một mình tới gặp nàng, có chuyện gì sao? Tả Mai Nhi suy đoán, không nói gì, chỉ nhìn Song Song.

Song Song mặc kệ biểu cảm của Tả Mai Nhi , nói tiếp: “Một người mất đi mẫu thân, hiện tại lại mất phụ thân nhất định rất thương tâm, điểm ấy ngươi cùng Sở Dịch có chút đồng bệnh tương liên(*). Phụ Thân của ngươi rất rất giỏi, hắn hi sinh thân mình cứu tướng quân, vì hắn hiểu rằng, quân đội mất đi kẻ lãnh đạo sẽ cầm chắc thất bại, hắn thật vĩ đại, ta thật kình nể hắn!” (Đồng bệnh tương liên: giống nhau về một điểm nào đó, thường là có cùng nỗi đau)

“Ta…ta không biết ngươi nói cái gì?” Tả Mai Nhi lạnh lùng nói.

“Không, Mai Nhi, ngươi rất rõ, bệnh của ngươi căn bản không phải vì cha ngươi chết đi, mà vì Sở Dịch không phải sao? Ngươi thích Sở Dịch đúng không? Thế nhưng ngươi lại lợi dụng cảm giác hổ thẹn của Sở Dịch, mỗi giờ mỗi khắc đều nhắc nhở hắn, cha ngươi vì hắn mà chết, ngươi đang thương tổn hắn, ngươi biết không?” Song Song thẳng thừng vạch trần điểm then chốt của vấn đề, nàng chỉ đoán, đoán Mai Nhi bệnh tật chẳng qua chỉ là giả, để giành lấy sự chú ý của Sở Dịch! Thế nhưng tất cả chỉ là suy đoán của nàng, chẳng may…

“Ngươi muốn nói gì, ngươi đang sợ ta đoạt mất trượng phu của ngươi?”

Tả Mai Nhi cười nhạt hỏi, bộ dạng nhu nhược lúc trước biến mất.

Song Song tự tin cười nói: “Không! Ta nói những lời này… mong ngươi buông tha hắn! Đừng để hắn ngày ngày sống trong thống khổ tự trách.”

“Ta sẽ làm hắn yêu ta!” Tả Mai Nhi đáp lại.

Cái gì? Trọng tâm câu chuyện chuyển biến rồi!

“Là đồng tình thôi chứ?” Song Song thành thật nói.

“Ngươi! Vậy Sở Dịch từng nói yêu ngươi bao giờ chưa?”

Tả Mai Nhi lãnh khốc nghiêm mặt nói.

Ầm! Đầu Song Song trống rỗng, đúng vậy, tuy Sở Dịch cùng nàng ân ân ái ái là thế, nhưng hắn chưa bao giờ nói qua hắn yêu nàng. Nàng có tư cách gì nói tình yêu của Sở Dịch không phải Mai Nhi? Mặt Song Song trở nên trắng bệch.

“Ta chỉ muốn ngươi hiểu rõ như thế không phải là ái tình, mà là đồng tình, nếu như ngươi cứ quyết làm như vậy, cứ tự nhiên thôi!” Song Song có chút kích động, không còn gì để nói về nữ nhân biến thái trước mắt. Nàng ta chẳng lẽ không biết, làm vậy, cùng lúc thương tổn cả Sở Dịch cùng nàng ta sao?

“Ngươi muốn nói cho Sở Dịch ta đang diễn trò sao?” Tả Mai Nhi lạnh hỏi Song Song.

Song Song nở nụ cười, nhìn Tả Mai Nhi nói: “Ta nghĩ ngươi cũng biết, ta nói cho Sở Dịch sao? Nói ta không chấp nhận Mai Nhi muội muội sao? Không! Ta sẽ không nói, dù nói hắn cũng chưa chắc đã tin, ta chỉ dùng phương thức của ta để bảo hộ hắn, nếu như ngươi thực sự thích hắn, ta không ngại cùng ngươi cạnh tranh công bằng, nếu như Sở Dịch chọn ngươi, ta cũng không còn lời nào để nói, thế nhưng ta không cho phép ngươi dùng cách này thương tổn hắn!”

“Không, ta không muốn nghe, ngươi gạt người, Sở đại ca sẽ không bỏ lại ta, ta sẽ không cùng ngươi tranh Sở đại ca, ngươi đừng đuổi ta đi!” Tả Mai Nhi đột nhiên trở nên không bình thường, khóc thét lên.

Song Song nghĩ thật kì quái, đột nhiên thấy một đạo bóng đen lao vào.

Là Sở Dịch!

“Nàng nói gì với Mai Nhi?” Sở Dịch nghe Mai Nhi nói, có chút tức giận Song Song, nghiêm mặt hỏi.

“Ta nói cái gì, chàng nếu tin tưởng những lời nàng nói, sao phải mất công hỏi lại ta?” Song Song nhìn Sở Dịch tức giận chất vấn nàng, ngực không khỏi lạnh toát! Hắn còn chưa rõ ràng chuyện gì xảy ra, đã hung hăng như thế, nàng nói xong vung tay đi ra ngoài.

“Đứng lại!” Phía sau truyền đến tiếng Sở Dịch tức giận quát.

Nghe lời hắn mới là lạ, Song Song tiếp tục bước.

“Sở đại ca, ngươi sẽ không đuổi ta đi đúng không, đừng mặc kệ Mai Nhi!” Tả mai Nhi khóc lóc khẩn cầu thương tâm.

“Sẽ không, chị dâu chỉ nói đùa ngươi, Mai Nhi chỗ này, không ai để ngươi đi đâu!” Sở Dịch bất an an ủi nói.

Song Song quay đầu lại nhìn một màn buồn cười, sách! Nữ nhân này thật biết diễn trò! Người thông minh như Sở Dịch mà cũng bị lừa. Song Song nhìn Sở Dịch ôn nhu an ủi Mai Nhi, ngực trở nên đau đớn, bước nhanh đi ra ngoài. Nước mắt, cũng không nhịn được nữa mà rơi xuống, đứng cạnh bàn đu dây, yên lặng rơi lệ, lúc này chắc hẳn Sở Dịch còn an ủi Tả Mai Nhi đang hoảng sợ . Song Song cười khổ một chút.

“Sao lại khóc một mình ở nơi này? Đại ca nhà ta khi dễ chị dâu sao?”

Song Song cả kinh, quay đầu nhìn nơi phát ra tiếng nói, đã thấy cách đó không xa có hai người đứng từ lúc nào, Song Song lau nước mắt nhìn kĩ, thì ra là hai anh em kết nghĩa của Sở Dịch.

Tiêu Ngọc Long mỉm cười hành lễ nói: “Bái kiến chị dâu!”

Song Song nhớ đến Sở Dịch, lòng vẫn còn chút tức giận, khẩu khí có chút không khách khí, bởi vì tâm tình hiện tại của nàng đang không vui!

“Các ngươi đến tìm hắn? Sao lại chạy đến hậu viện, là leo tường vào chắc? Ta nghĩ các ngươi tìm nhầm chỗ rồi, hắn ở Tử Vân cư. Còn có, lần sau, mời đi cửa lớn, cảm tạ!” Song Song không khách khí nói xong chỉ chỉ cái cửa nhỏ dẫn tới tiền viện, ý nói, bản cô nương ta tâm tình không tốt, đứng có quấy nhiễu ta, đi nhanh đi!

Tiêu Ngọc Long liếc mắt nhìn Thạch Phi.

“Vậy không làm phiền chị dâu khóc nữa, tiểu đệ xin đi trước!” Chắc là vợ chồng son đang giận nhau. Tiêu Ngọc Long vẫn không thay đổi tính tình, trước khi đi còn không quên trêu chọc Song Song một chút.

Song Song trừng mắt nhìn hắn: “Cửa ra ở bên kia, xin cứ tự nhiên!”

Tiêu Ngọc Long cùng Thạch Phi rời đi, tìm Sở Dịch, có trò hay để nhìn, ha ha! Tả Mai Nhi được Sở Dịch an ủi cũng dần bình tĩnh lại, nằm xuống nghỉ ngơi, nàng biết mình không thể làm quá mức .

Sở Dịch đi ra muốn đi tìm Song Song, hắn biết Song Song không phải một nữ tử không tốt, nàng khi thì hoạt bát, khi thì ôn nhu, có chủ kiến riêng, hơn nữa tâm địa cũng rất tốt.

Hắn biết vừa rồi chính mình hơi quá mức. Chắc phải có gì đó hiểu lầm!

Vội vã ra khỏi Tử Vân cư tìm Song Song, lại thấy trước mắt có Tiêu Ngọc Long cùng Thạch Phi đi ra từ hướng Hồ Điệp cốc.

“Các ngươi thế nào tới?” Hiển nhiên Sở Dịch làm gì có tâm tình đón tiếp bọn họ, vẻ mặt băng lãnh thường ngày bị lo lắng thay thế, giọng điệu có chút bực tức.

Nhìn Sở Dịch như thế, Tiêu Ngọc Long lắc đầu thở dài nói: “Thực sự là vợ chồng mà, khẩu khí cũng như nhau!”

“Đại ca trở về cũng không báo cho huynh đệ, chúng ta cũng phải đoàn tụ một phen chứ? A, được rồi, đại ca còn phải đi “hoa” chị dâu đúng không, nàng ở hậu viện kìa, khóc rất thương tâm nha!” Thạch Phi cố ý thêm vài chữ “Khóc rất thương tâm” phía sau, thật không ngờ thường ngày Thạch Phi ôn hòa là thế mà cũng có lúc biết trêu chọc!

“Phòng khách cùng nơi nghỉ ngơi ở nơi nào các ngươi hẳn là rất rõ ràng, không cần ta chiêu đãi đi!”

Sở Dịch nói xong liền vội vàng chạy đến hậu viện.

“Đại ca động tình rồi!” Nhìn Sở Dịch càng ngày càng xa, Thạch Phi cảm khái nói.

“Yêu chết đi được mà còn không biết a! Nhìn khuôn mặt kia xem, cũng có lúc như thế, ta còn tưởng rằng hắn trời sinh cũng không biết cảm động là gì?” Tiêu Ngọc Long bỡn cợt.

“Ái tình thật kì diệu như vậy?” Thạch Phi hỏi Tiêu Ngọc Long cũng như hỏi chính mình.

“Ái tình? Nghĩ thật phiền phức, nữ nhân hả? Tránh càng xa càng tốt, ngươi nhìn đại ca thì biết, đại ca trước đây bình tĩnh thế nào, lạnh lùng thế nào nha! Độc thân thật tốt, tiêu diêu tự tại! Chẳng khác gì thần tiên!”

Thạch Phi lắc đầu cười cười.

“Có muốn ở lại mấy ngày không?” Tiêu Ngọc Long dự định ở lại thêm mấy ngày, có trò hay sao có thể bỏ qua?

Thạch Phi nhìn thoáng qua Tiêu Ngọc Long, lắc đầu cười nói: “Cũng được.”

***

“Song nhi!”

Nhìn bóng dáng nhó bé cô đơn trong gió lạnh, Sở Dịch đau lòng gọi một tiếng.

Song Song nghe thanh âm khàn khàn phía sau, không quay đầu lại, mắt dõi về phía xa xăm.

Sở Dịch cởi áo choàng, khoác lên người nàng, hai tay cũng vây lấy thắt lưng Song Song.

Song Song giãy một vài lần cũng không được đành phải thôi, mặc hắn ôm.

“Vẫn còn tức giận?” Nhìn Song Song không nói gì, Sở Dịch hỏi.

“Tức giận cái gì?” Song Song hờn dỗi đáp.

“Mai Nhi không chịu được kích động, nên ta có chút sốt ruột, khẩu khí không tốt.”

“Đó chính là vì chàng tin là ta nói?” Song Song xoay người nhìn thẳng Sở Dịch, trong mắt có tức giận cũng thương tâm…

“Mặc kệ nói cái gì, ta biết nàng cũng không có cố ý.” Sở Dịch âu yếm vuốt vuốt con mắt có chút sưng đỏ của Song Song.

“Ngươi chính là tin tưởng nàng, không tin tưởng ta?” Song Song thương tâm.

“Song nhi, đừng như vậy, nàng biết vị trí hai người trong lòng ta khác nhau, đừng nói ngốc nghếch như vậy!” Sở Dịch hôn lên môi Song Song, nhẹ nhàng nói.

“Hay là Mai Nhi cũng không yếu đuối như chàng tưởng, hay là nàng dùng cách đó hấp dẫn sự chú ý của chàng?” Song Song cẩn thận nói.

“Ta từng hứa với phụ thân Mai Nhi phải chăm sóc tốt cho nàng, ta có trách nhiệm, nhưng mà Song nhi, ta mong nàng không nên hiểu lầm ta cùng Mai Nhi có cái gì!”

Song Song không muốn giải thích tiếp. Chỉ dựa khẽ vào lòng Sở Dịch nói: “Tả phụ thân tốt không?”

“Rất trung thành cũng rất nghĩa khí, là người tốt!” Sở Dịch không rõ vì sao Song Song lại hỏi như vậy.

“Tả phụ chết, là điều không ai muốn, Dịch! Hứa với thiếp đối xử tử tế với nàng, nhưng cũng không nên đổ tất cả sai lầm lên đầu mình!” Song Song không muốn tranh chấp vô vị, như vậy cũng không có lợi cho nàng. Nàng tuy có chút giận hắn, nhưng vẫn yêu thương hắn!

Sở Dịch nghe xong, ôm chặt lấy Song Song, không nói, chỉ lẳng lặng dựa sát vào nhau. Đây là Song nhi của hắn, sẽ không càn quấy, cứ săn sóc như vậy!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.