Từng Có Một Người, Yêu Tôi Như Sinh Mệnh

Chương 7: Nên đi thôi, em yêu




Sau khi về đến Odessa, tôi trốn nhà trong nhà nửa tháng trời không dám ra ngoài. Da tôi hết bị đông cứng lại bị phơi nắng trên tuyết nên bóc ra từng mảng lớn. Tôi không dám soi gương vì sợ nhìn thấy bộ dạng của mình. Trong lòng tôi xuất hiện bóng đen ám ảnh, tôi vô cùng lo lắng da tôi sẽ không thể phục hồi nguyên dạng.

Tôi oán trách Tôn Gia Ngộ: "Tại sao anh không nhắc em bôi kem chống nắng?"

"Hả? Đầu óc em bị úng nước đấy à?" Anh tỏ ra rất ngạc nhiên.

Tôi lập tức trả đũa: "Đầu óc anh bị úng nước thì có, trong đầu anh nổi cả dép lê lên kia kìa!"

"Ôi trời!". Tôn Gia Ngộ véo tai tôi: "Bây giờ thì giỏi rồi, dám gân cổ cãi lại anh? Em thử nói xem, lúc đó chúng ta sắp chết đến nơi, còn chăm lo đến bộ mặt làm gì chứ?"

Tôi trốn ra đằng sau cánh cửa nói vọng vào: "Anh còn ức hiếp em nữa, em sẽ cắt việc bếp núc cho anh đói chết."

Nghe câu này, Tôn Gia Ngộ ngồi xuống ghế nhìn tôi nở nụ cười gian tà: "Em cam lòng sao? Đêm qua không biết cô bé nào nói...thích anh ức hiếp nó...".

Đúng là tên lưu manh! Tôi vội lao vào bịt miệng anh, hai má tôi đỏ bừng.

Tôn Gia Ngộ thừa dịp cầm tay tôi cười toét miệng: "Trên người em đẹp nhất là đôi bàn tay, nhưng bây giờ cũng không thể nhìn nổi nữa."

Nhắc đến chuyện này tôi lại thấy đau lòng. Bởi vì bị đông cứng, mười ngón tay của tôi sưng tấy như củ cà rốt, qua bao lâu rồi vẫn không thuyên giảm, đến tối chỗ sưng ngứa không chịu nổi. Quan trọng hơn, một tháng sau tôi bắt đầu kỳ thi chính thức lên chuyên ngành, nhưng với tình hình hiện tại tôi không thể tập đàn một cách bình thường.

Tôi bực tức tát nhẹ vào má Tôn Gia Ngộ: "Anh còn nói nữa, trong tương lai em cần dựa vào đôi bàn tay này để kiếm cơm, thế mà anh chẳng xót xa một chút nào cả?"

"Ai nói anh không xót xa?" Tôn Gia Ngộ phản bác: "Chẳng phải anh đã tìm một bà thím đến giúp em làm việc nhà hay sao?"

Tôi đành thu tay về, vì những lời anh nói đều là sự thật.

Khi chúng tôi từ Novawasiki trở về, Tôn Gia Ngộ nhờ bạn anh giới thiệu một bà thím người Tứ Xuyên, hàng ngày đến nhà chúng tôi dọn dẹp nhà cửa và nấu bữa tối.

Nhờ sự giúp đỡ của bà thím, tôi có nhiều thời gian rỗi chuyên tâm vào đống bài vở.

Sau bữa tối, thông thường tôi hay tập đàn một lúc. Đợi Lão Tiền và Khâu Vĩ trở về, tôi bắt đầu luyện nói tiếng Nga với họ. Một ngày, tôi đột nhiên phát hiện, không biết từ khi nào, Tôn Gia Ngộ không còn ra ngoài chơi bời nhậu nhẹt. Hàng ngày anh từ bến cảng về thẳng nhà ăn cơm tối. Ban đêm anh cũng không còn đi casino để giết thời gian.

Ngày cuối tuần rảnh rỗi, anh sẽ đổi sang mặc quần jeans và đi giày thể thao, cùng tôi đi dạo phố và đi thăm viện bảo tàng. Những nơi này trước đây tôi từng đi vô số lần nhưng khi có bạn trai đi cùng, tâm trạng hoàn toàn khác hẳn.

Mỗi khi nhìn những cổ vật đẹp đẽ tồn tại hàng trăm năm qua lớp kính, tôi đều có cảm khái vật còn người mất, những thứ đẹp như hoa của năm nào đến bây giờ chỉ lưu lại dấu vết thời gian, tâm trạng tôi đột nhiên trở nên phiền muộn. Nhưng bây giờ có Tôn Gia Ngộ ở bên cạnh, tôi có một cảm giác rất yên lòng.

Chúng tôi dạo bộ trên phố, qua nhiều cửa hiệu thời trang nổi tiếng. Những cánh cửa bình thường có vẻ rất xa vời đó đột nhiên mở toang trước mặt tôi. Tôi tin đối với bất cứ người phụ nữ nào, đây cũng là một trải nghiệm xa lạ và thú vị.

Đi qua một cửa hàng bán đồ nội y, Tôn Gia Ngộ kéo tay tôi vào bên trong.

Tôi chọn mấy bộ váy ngủ tay dài tương đối bảo thủ rồi ướm lên người cho anh xem, Tôn Gia Ngộ đều lắc đầu tỏ ý không hài lòng.

Một trong hai cô nhân viên bán hàng là người Trung Quốc. Cô ta đứng bên cạnh quan sát một lúc lâu rồi rút từ trong tủ một bộ váy ngủ màu đen đưa cho Tôn Gia Ngộ. Người bán hàng đúng là nhanh nhạy, cô ta đoán ra người thật sự thưởng thức bộ váy ngủ này là ai. Tuy nhiên khi nhìn rõ thiết kế của bộ váy ngủ, không chỉ có tôi mà đến người hiểu biết sâu rộng như Tôn Gia Ngộ cũng sững sờ.

Bộ váy ngủ gồm áo và quần, áo hoàn toàn trong suốt, chỉ có hai chỗ quan trọng trên ngực là thêu hai bông hoa hồng màu sẫm. Về phần cái quần, nói một cách nghiêm túc chỉ là miếng vải mỏng dính, bên dưới có phiến lá màu đen.

Tôn Gia Ngộ ngây người trong giây lát rồi mở miệng: "Quần áo này đâu phải để cho người mặc? Mặc bộ đồ này chẳng khác nào cởi tuốt tuồn tuột".

Anh nói rất lớn tiếng, thể hiện động tác ngạc nhiên một cách khoa trương. Cô nhân viên người Trung Quốc phiên dịch lại cho đồng nghiệp. Hai người nhìn tôi cười cười khiến tôi hận đến mức không thể đào một cái lỗ chui xuống đất.

Ra ngoài cửa, tôi song phi vào người anh, nhưng không ngờ Tôn Gia Ngộ đã có phòng bị, anh lập tức né tránh. Tôi dùng hết sức lực nên bị mất thăng bằng ngồi phịch xuống đất.

Tôn Gia Ngộ đã đi ra đường cái, anh quay lại cười ha hả khi bắt gặp bộ dạng thảm thương của tôi.

Tôi ăn vạ không thèm đứng dậy, đợi anh kéo tôi lên.

Tôn Gia Ngộ không quay lại, anh đứng ở phía bên kia đường, nở nụ cười xấu xa với tôi.

Bây giờ thời tiết tương đối ấm áp, hai bên đường Acadia nở đầy hoa sơn tra trắng ngần, thỉnh thoảng có cánh hoa rơi xuống tóc và vai người, mùi hương ngào ngạt lan tỏa khắp nơi.

Ánh nắng rọi chiếu xuống hàng đá cuội trên lối dành cho người đi bộ, cây ngô đồng xuất xứ từ nước Pháp đã đâm chồi nảy lộc. Tiếng chuông xe điện đing đoong đing đoong nghe rất vui tai.

Ngọn gió biển thổi tung bay mái tóc đen của Tôn Gia Ngộ, đằng sau lưng anh là hàng cây sơn tra dày đặc, hoa nở trắng xóa. Từng đóa hoa như tuyết trắng làm phông nền khiến anh càng nổi bật dưới ánh mắt trời.

Tôi vẫn ngồi ở dưới đất ngẩn ngơ hồi lâu, tôi cảm thấy những ngày tháng này đẹp như trong mộng ảo.

Lúc đó tôi không hề hay biết, bức tranh mùa xuân trước mặt trở thành khoảnh khắc đẹp đẽ nhất trong ký ức của tôi. Khoảnh khắc đó giống như ánh nến trong đêm đen, chiếu sáng mọi ký ức liên quan đến Ukraine, khiến nó không còn đáng sợ.

Tiếp theo là ngày Cá tháng tư truyền thống vào mồng một tháng tư, ngày lễ tôi mong chờ từ lâu cuối cùng cũng đến.

Đối với người dân Ukraine, ngày Cá tháng tư khởi nguồn từ Odessa. Odessa là thành phố nằm ở phía Đông Nam bờ Biển đen, được coi là Bamila của phương Nam, nó có quá khứ huy hoàng như Saint-Peterburg của nước Nga, là nơi duy nhất trên thế giới ngày Cá tháng tư được coi là ngày lễ chính thức và được nghỉ làm.

Vào ngày hôm đó, Odessa trở nên điên cuồng trong hoan lạc. Bắt đầu từ chín giờ sáng, từng tốp thanh niên từ bốn phương tám hướng đổ về công viên ở trung tâm thành phố.

Tôi và Tôn Gia Ngộ đi dọc theo đường Puskin, hòa vào dòng người tiến về phía trước. Sợ lạc mất Tôn Gia Ngộ nên tôi nắm chặt tay anh.

Tôi dùng khăn tay buộc lên đầu và đeo cái chụp mắt đóng giả làm cướp biển. Tôn Gia Ngộ cũng hóa trang hết sức nổi bật, anh cắm hai lông con chim công lấy từ phòng khách của Nina ở trên đầu. Mỗi khi gió thổi, sợi lông bay phần phật. Hai bên má anh đeo hai bướu thịt cực lớn làm bằng bông, màu sắc hình thái của nó rất bắt mắt.

Nói thật ra đây đều là ý kiến của tôi, thế nhưng Tôn Gia Ngộ không phản đối cũng không sợ làm hỏng hình tượng của anh. Anh tỏ ra hưng phấn chơi đùa cùng tôi.

Trên đường đi thỉnh thoảng tôi bị người không quen biết dùng búa bong bóng đập vào đầu, quay về bốn phía đều có thể nhìn thấy các kiểu hóa trang kỳ quái và những bộ mặt tươi cười rạng rỡ.

Khi chúng tôi đến quảng trường nửa vòng cung, cuộc diễu hành của mấy đội lính đi trước tiên, sau đó là xe hoa đủ màu sắc nối đuôi nhau. Mỗi khi xe hoa đi qua, chúng tôi đều hò hét, huýt sáo, vỗ tay hoan hô như những người dân Odessa ở bên cạnh, nhiệt tình đến mức mồ hôi nhễ nhại.

Màn biểu diễn kết thúc vào lúc ba giờ chiều, mọi người tản mát vào nhà hàng ở hai bên đường ăn cơm.

Tôi đói đến mức da bụng dính chặt vào lưng, vội vàng kéo Tôn Gia Ngộ chạy vào một nhà hàng. Người phục vụ đi tới đón chúng tôi bằng một câu: "Giáng sinh vui vẻ!"

Tôi ngây người một lúc mới có phản ứng hôm nay là ngày cá tháng tư. Tôn Gia Ngộ nhếch mép cười: "Em có biết thế nào là "đồ ngốc tháng tư" không? Chính là bộ dạng của em bây giờ đấy".

Người này đúng là chuyên gia phá hỏng không khí, tôi hậm hực ngồi xuống bàn ăn.

Món ăn được đưa lên, món đầu tiên là salad rau sống. Mấy lát rau xanh được đặt trong cái bát thủy tinh trông rất bắt mắt.

Tôi vẫn không rút kinh nghiệm, mở miệng than thở: "Đầu bếp của nhà hàng này có phải lên cơn buồn ngủ? Tại sao món đầu tiên lại là salad?"

Tôn Gia Ngộ nhíu chặt đôi lông mày, mặt anh đanh lại: "Ngày mai anh sẽ đưa em đi trắc nghiệm IQ".

"Hả?" Nghe anh nói vậy, tôi hất rau xanh ở trong bát ra xem, bên dưới có hai đĩa rượu khai vị khá nhỏ. Hóa ra đây trò của ngày Cá tháng tư.

"Đúng là đồ ngốc". Anh vừa uống rượu vừa nói.

Tiếp đó là món khoai tây nướng, vỏ bên ngoài nướng vàng ươm trông rất bắt mắt, nhưng khi cắt ra mới biết không phải là khoai tây mà là bánh mỳ và nấm. Trò cuối cùng là kẹo cao su dấu trong hộp thuốc.

"Hay thật đấy!" Trong suốt bữa ăn, tôi chén hết món này đến món khác, cười nói không ít, tâm trạng vô cùng vui vẻ.

Tôn Gia Ngộ ăn rất ít, anh đã sớm buông dao dĩa, châm một điếu thuốc nhìn tôi mỉm cười. Khói thuốc từ miệng anh bay lên, ánh nắng mặt trời chiếu qua ô cửa kính lên đầu anh, tạo ra một hình ảnh ấm áp chân thực.

Chúng tôi mất khá nhiều thời gian cho bữa cơm, đợi đến lúc chúng tôi ra khỏi nhà hàng, mặt trời đã khuất bóng, sắc trời trở nên tối dần.

Chúng tôi thong thả đi bộ về nhà. Đến gần tượng đài Puskin, chúng tôi bắt gặp một người phụ nữ Digan đang dùng bộ bài cũ xem bói ở cạnh chân bức tượng.

Trước khi nữ hoàng Ekatherine II hạ lệnh xây dựng thành phố này vào năm 1824, Odessa là nơi tụ tập của người Digan. Trên lãnh thổ nước Nga, bọn họ được gọi là "người Atzigan". Trong thành phố có rất nhiều người Digan sống vô gia cư không nhà cửa. Bọn họ mưu sinh bằng việc coi bói và bán đồ lưu niệm.

Tôi đột nhiên nảy sinh lòng hiếu kỳ nên kéo Tôn Gia Ngộ đi xem một quẻ.

Tôn Gia Ngộ tỏ ra khinh miệt mấy trò mê tín dị đoan: "Bà ta có khác gì mấy người coi bói vớ vẩn kia, toàn bịa chuyện để kiếm miếng ăn chứ có bản lĩnh gì đâu?"

Nghe Tôn Gia Ngộ nói vậy, người đàn bà ngẩng đầu, ánh đèn đường chiếu xuống gương mặt nhăn nheo của bà ta giống như quả hạch đào phơi khô. Đôi mắt màu xanh biếc của bà ta có một vẻ gì đó rất kỳ dị, không giống mắt con người mà giống mắt của loài mèo.

Tôi giật mình lùi lại phía sau một bước, theo phản xạ nép sau lưng Tôn Gia Ngộ.

Bà ta không rời mắt khỏi tôi, miệng phát ra tiếng nói khàn khàn: "Cô...thân thể ở một đằng, linh hồn ở một nẻo. Cô bị thần xua đuổi nên mãi mãi lưu lạc không ngừng nghỉ".

Ngữ khí của bà ta vừa thần bí vừa nghiêm túc khiến tôi nổi da gà. Tôi kéo áo khoác Tôn Gia Ngộ hỏi nhỏ: "Bà ấy nói vậy có nghĩa là gì?"

Tôn Gia Ngộ mỉm cười tiến lên một bước và hỏi bà ta: "Còn tôi thì sao?"

Người phụ nữ Gigan vẫy tay ra hiệu anh tiến lại gần, bà ta nở nụ cười rồi áp sát vào tai anh nói thì thầm hai câu. Người phụ nữ đó phát âm tiếng Nga không rõ ràng, tôi lại đứng khá xa nên nghe không hiểu.

Nụ cười trên môi Tôn Gia Ngộ càng rộng hơn, anh rút trong túi áo một tờ tiền đặt vào tay bà ta rồi kéo tôi rời khỏi chỗ đó.

Tôi hỏi anh bằng một giọng khẩn trương: "Bà ấy nói gì với anh vậy?"

"Mặc kệ bà ta, giang hồ lừa đảo ấy mà. Bà ta đọc thơ cho anh nghe, trước đây em từng gặp chuyện mới mẻ thế này bao giờ chưa?"

"Thơ? Thơ gì?"

"Để anh nghĩ lại xem nào...À, hình như là thơ của Puskin. "Trong những ngày anh cô độc và bi thương, xin em hãy niệm thầm tên anh", nghe lãng mạn ra phết". Anh cúi đầu cười và véo mũi tôi: "Không đúng, Triệu Mai, câu này rõ ràng là nói với em..."

Tôi không cười nổi, giọng nói của người phụ nữ đó phảng phất bên tai tôi, giống như lời nguyền xa xưa, khiến tôi bất giác dựng tóc gáy.

"Ngày cá tháng tư, cá tháng tư..." Tôi tự an ủi bản thân, cố gắng gạt hai câu nói đó ra khỏi đầu, tâm trạng vui vẻ suốt một ngày không cánh mà bay không giây lát.

Đến chủ nhật Nina vào thành phố, Valeria cũng đưa Ivan đến thăm bố. Ngôi nhà của chúng tôi đầy ắp người, sự bất an trong tôi mới dần tiêu tán.

Buổi chiều Nina đi nhà thờ làm lễ misa, tôi sợ chân bà bất tiện nên chủ động đề nghị đi cùng bà.

Kể từ lúc đặt chân đến Ukraine, đây là lần đầu tiên tôi tới nhà thờ nên tương đối hiếu kỳ. Tế đàn tráng lệ ở trung tâm nhà thờ đã thu hút sự chú ý của tôi. Ngẩng đầu nhìn bức tranh vẽ chúa Giê-xu gặp nạn, trong lòng tôi dội lên một cảm giác lạ thường.

Giống như mọi cơn sóng trong đầu óc đều cuốn đi rất xa, chỉ còn lại yên lành và bình thản. Cả thân thể và trái tim tôi như tìm được một bến cảng tránh gió bão, ngực tôi đột nhiên đau buốt, tôi có cảm giác muốn khóc.

Đây là một cảm giác hết sức kỳ lạ, tôi không biết phải làm sao, đành hạ thấp giọng kể cho Nina nghe. Bà mỉm cười, giơ tay ôm vai tôi mà không lên tiếng.

Đợi lễ misa kết thúc, Tôn Gia Ngộ lái xe đến đón chúng tôi. Vừa ra khỏi nhà thờ, tôi đã nhanh chóng tìm thấy xe của anh.

Chủ nhân của chiếc xe đang ngẩng đầu nhìn lên nóc nhà thờ, ánh mắt anh phảng phất như ở một nơi rất xa. Sắc mặt anh hơi nhợt nhạt nhưng đường nét vẫn hết sức đẹp đẽ. Ánh nắng buổi chiều rọi xuống khiến khuôn mặt nghiêng của anh điển trai vô cùng.

Tôi đứng từ nơi xa ngắm anh, đôi chân không tự chủ từng bước tiến về phía anh.

Nina gọi tôi: "Mai..."

Tôi nóng mặt, ngượng ngùng quay lại đỡ bà xuống bậc thang.

Sau khi ngồi lên xe, tôi hỏi Tôn Gia Ngộ: "Tại sao anh không vào?"

Anh đóng cửa xe, trả lời tôi bằng tiếng Trung: "Nơi này không thích hợp với anh".

"Anh chưa từng thử bao giờ, sao anh biết không thích hợp với anh? Lễ misa rất thú vị, em nghe đến nỗi suýt nữa rơi lệ".

Tôn Gia Ngộ cười cười: "Những người có tín ngưỡng thường nảy sinh lòng kính sợ thế giới, anh không cần điều đó".

Câu nói này tương đối có nội hàm, tôi nhất thời không hiểu ý anh. Thấy tôi có vẻ băn khoăn, Tôn Gia Ngộ nói tiếp: "Đầu óc em chỉ có một chút dung lượng nên đừng nghĩ ngợi nhiều. Có nghĩ em cũng không hiểu đâu, đây là sự khác biệt giữa hai thế hệ em có biết không?"

Tôi ghét nhất anh dùng khẩu khí này chê bai tôi. Nhân lúc Nina không để ý, tôi véo mạnh anh một cái. Trước mặt Nina, anh không dám có phản ứng nhưng mặt anh nhăn nhó như cái bị rách.

Tuy nhiên Nina vẫn nhìn thấy, có điều bà không vạch trần tôi mà dịu dàng vuốt ve tóc mai Tôn Gia Ngộ, bà nói bằng một giọng xót xa: "Con trai, con có vẻ gầy đi nhiều, có phải mệt mỏi quá không?"

Tôn Gia Ngộ rõ ràng không quen với cử chỉ thân mật này, anh không dám tỏ thái độ nên chỉ hơi xoay người. Anh lên tiếng giải thích: "Sắp đến thời điểm giao mùa xuân hạ nên hàng nhập khẩu tập trung nhiều quá".

Tôi nói xen vào: "Chuyện gì anh cũng đích thân ra tay, ai cũng không yên tâm, không mệt mới lạ. Tại sao anh không chịu tìm người giúp?"

Nina tán thành: "Mai nói đúng đấy."

Tôn Gia Ngộ để lộ ánh mắt không đồng tình, nhưng anh không dám nói Nina mà chỉ có thể giáo huấn tôi: "Em biết gì chứ? Người lớn nói chuyện đừng chõ mồm vào."

Nina bất lực mỉm cười với tôi, tôi thè lưỡi rồi làm động tác bạt tai anh từ phía sau.

Chúng tôi đưa Nina về ngôi biệt thự của bà ở vùng ngoại ô, để lại cho bà mấy thùng thực phẩm và hoa quả, sau đó Tôn Gia Ngộ trở tôi về thành phố.

Trên đường về, tôi lại tiếp tục đề tài vừa rồi: "Anh và Lão Tiền đã hợp tác nhiều năm như vậy, tại sao anh không thể cho anh ta làm?"

"Em đúng là ngốc, nói mãi chẳng hiểu gì cả." Nina không có ở đây, anh không cần tỏ ra kiêng dè: "Nếu có thể thì anh đã để anh ta làm từ lâu rồi, cần gì đợi đến ngày hôm nay?"

"Em không hiểu mới hỏi anh, rốt cuộc tại sao chứ?" Tôi không tức giận khi bị anh mắng, tiếp tục truy vấn anh.

Tôn Gia Ngộ bị tôi làm phiền, anh tức mình nói một thôi một hồi: "Việc làm ăn của Thanh quan có ba đường dây là cốt lõi, một là hải quan, hai là khâu vận chuyển, ba là...nói em cũng không hiểu. Tóm lại nếu đưa ra cả ba đường dây này, có nghĩa biếu không địa bàn và việc làm ăn của mình cho người khác, em hiểu chưa?"

"Em vẫn không hiểu". Tôi lắc đầu: "Tại sao Lão Tiền không được? Anh và anh ta không phải đối tác sao? Nếu anh không tin anh ta thì tại sao còn làm ăn với anh ta?"

Tôn Gia Ngộ đột ngột quay đầu đưa mắt nhìn tôi: "Cứ mở miệng ra là Lão Tiền, em được ích lợi gì từ anh ta hả?"

"Nói vớ vẩn, em thương anh mà."

Tôn Gia Ngộ cười cười, anh nhìn chăm chú về con đường phía trước. Anh do dự một lúc mới lên tiếng: "Không phải anh không tin anh ta, mà là anh ta từng làm mấy việc khiến anh không thể tin tưởng. Nếu không, anh sẽ là thằng ngốc. Em tưởng anh không muốn buông tay cho đỡ mệt sao?"

"Vậy tại sao hai người còn hợp tác lâu đến thế?"

"Lúc anh mới đến Odessa cũng là lúc Lão Tiền đen đủi nhất. Anh ta từ bỏ công việc nhà nước theo người đến đây làm ăn. Làm hai lô hàng thì cả hai lô đều bị lỗ, tiền bà con họ hàng gom góp bị anh ta đền bù hết sạch, anh ta rơi vào cảnh chỉ còn nước treo cổ. Lúc đó anh không biết tiếng Nga, cần một trợ thủ nên tìm đến anh ta, cuối cùng bọn anh hợp tác đến bây giờ."

"Hóa ra là như vậy, thế thì thôi." Tôi nhoài người thò tay vào trong cổ áo len của anh, vuốt ve xương đòn và ngực anh một cách tỉ mỉ: "Nina nói anh gầy nhiều, sao em không cảm thấy? Lẽ nào vì chúng ta ở bên nhau hàng ngày?"

Tôn Gia Ngộ bị sờ đến mức nóng ran người, anh cúi xuống làm ra vẻ sắp cắn tôi: "Ngồi yên một chỗ đi, đừng có nhân cơ hội ăn "đậu hũ" của anh".

Tôi mặc kệ anh, vừa cười cười vừa tiếp tục sờ lần xuống dưới.

Tôn Gia Ngộ thở dài: "Em bị nhiễm thói hư tật xấu rồi, trước đây em là cô gái thuần phác cơ."

"Hừ, chẳng phải là do anh dạy sao? Anh thường nói "trong lòng sướng bỏ xừ khỏi cần giả bộ thuần khiết" đúng không? Anh quên lúc đó anh dũng mãnh thần vũ hơn cả Vi Tiểu Bảo rồi à?" Tôi khịt khịt mũi.

------------------------

Vài ngày sau là sinh nhật lần thứ hai mươi chín của Tôn Gia Ngộ, đám bạn bè của anh tổ chức tiệc chúc mừng anh ở khách sạn Odessa. Tôn Gia Ngộ đưa tôi ra ngoài ăn cơm.

Trong bữa tiệc, Tôn Gia Ngộ hiển nhiên biến thành đối tượng công kích của mọi người, ai nấy đều trách anh trọng sắc khinh bạn.

"Thằng này quá đáng thật, cậu lên bờ rồi mặc kệ sự sống chết của anh em à?"

Tôn Gia Ngộ bị mắng đến mức chỉ còn nước chui xuống gầm bàn. Anh luôn miệng xin tha thứ: "Anh em một lần sẩy chân trở thành nỗi hận ngàn đời sao?"

Mọi người lần lượt chuốc rượu anh, Tôn Gia Ngộ không cự tuyệt, uống hết ly này đến ly khác, anh nhanh chóng rơi vào trạng thái say khướt.

Khâu Vĩ cuối cùng không nhịn nổi, đứng lên giải vây: "Được rồi các cậu, đừng có nói một đằng nghĩ một nẻo nữa. Các cậu bụng dạ hẹp hòi ai mà chẳng biết? Nếu cậu ấy ra ngoài chơi, các cô gái đều bám dính lấy cậu ấy, các cậu còn có phần sao?"

Tôn Gia Ngộ nửa cười nửa không một tay ôm nắm đấm tay kia: "Anh trai, anh trai à, em xin anh đấy. Anh muốn nói giúp em hay định hủy thanh danh của em?"

Đám người vẫn không chịu buông tha Tôn Gia Ngộ. Sắc mặt anh dần trở nên trắng bệch, hai mắt đỏ ngầu, vậy mà anh vẫn gắng gượng chứ không từ chối, tôi tức mình đoạt ly rượu trong tay anh: "Các anh phạt anh ấy vì anh ấy suốt ngày ở nhà đúng không? Ly rượu này tôi sẽ uống thay anh ấy".

Không khí trong phòng tiệc đột nhiên trầm xuống. Giống như trong phim điện ảnh, tất cả mọi người bao gồm Tôn Gia Ngộ đều dồn ánh mắt về phía tôi.

Tôn Gia Ngộ hơi ngượng ngùng, anh giơ tay bịt miệng cốc: "Đừng làm bậy, ở đây không có chuyện của em".

Tôi đẩy mạnh người anh, uống một hơi cạn sạch nửa ly rượu whisky rồi dốc ngược cái cốc đặt xuống bàn: "Còn ai nữa không? Tôi sẽ kính rượu hết".

Trong không khí im lặng như tờ, một người đột nhiên phì cười: "Ôi trời Tiểu Tôn, đúng là nhìn không ra, bạn gái cậu cũng lợi hại đấy chứ? Được lắm...". Anh ta giơ ngón tay cái về phía tôi: "Chúng ta không gây khó dễ cho em gái nữa, mấy anh em chúng ta uống đi."

Vẻ mặt Tôn Gia Ngộ không có biểu hiện gì khác, anh đặt tay lên đầu gối tôi ở dưới gầm bàn rồi hỏi nhỏ: "Em không sao đấy chứ? Có cần chúng ta ra về trước không?"

Tôi không biết uống rượu nên đầu óc hơi quay cuồng, nhưng hôm nay là sinh nhật anh, tôi không muốn làm anh mất hứng, vì vậy tôi kiên quyết lắc đầu.

Sau bữa tiệc rượu, hai mươi mấy người ở trong trạng thái hết sức hưng phấn, bọn họ hò hét nhau đi casino.

Khi ngồi vào xe ô tô, tôi đã hơi tỉnh rượu nên thấp thỏm hỏi anh: "Có phải em đã làm sai điều gì?"

"Đâu có". Cửa kính xe phản chiếu gương mặt và nụ cười rõ nét của anh: "Chỉ là anh hơi bị bất ngờ, bình thường thấy em hiền lành, không ngờ cũng có mặc ác chiến như vậy".

Tôi vỗ hai tay vào đôi má nóng bừng. Thật ra tôi cũng kinh ngạc trước dũng khí của mình.

Lúc này đã gần mười giờ đêm, là lúc casino náo nhiệt nhất. Đại sảnh ở tầng một ồn ào tiếng người cười nói.

Chất cồn trong người bây giờ mới phát tác một cách triệt để, Tôn Gia Ngộ kêu tôi chơi cờ bạc, tôi rượu vào nên bạo dạn hẳn. Tôi ngồi vào bàn, chọn trò chơi đen đỏ chẵn lẻ đơn giản nhất.

Ai ngờ hôm đó tôi vô cùng gặp may, cứ như được thần thánh phò trợ, liên tiếp thắng mấy ván liền. Chỉ một lúc sau, trước mặt tôi đã chất đầy đồng xèng.

Nhà cái vẫn giữ sắc mặt lạnh lùng, nhưng ánh mắt của anh ta hơi lộ vẻ kinh ngạc. Đến Tôn Gia Ngộ cũng rất hào hứng, anh thậm chí còn phá thông lệ thua hết năm trăm đô la sẽ rời khỏi casino, anh lại đổi một lô xèng đưa cho tôi.

Việc thắng tiền đã kích thích thần kinh của tôi, khiến tôi tự tin hẳn lên, chơi rất nhập tâm. Tôi đang đẩy xèng về một bên, đồng thời hét lớn: "chẵn", đằng sau đột nhiên có người cất giọng lạnh lùng: "Tôi mua lẻ".

Giọng nói vô cùng quen thuộc, tôi kinh ngạc ngẩng đầu, phát hiện người đứng bên cạnh tôi là Bành Duy Duy.

Cô mặc một bộ váy màu đen, chất vải đặc biệt, được làm từ những bông hoa cúc nở rộ, ở giữa có những lỗ nhỏ để lộ làn da trắng như tuyết. Dáng vẻ của cô vô cùng mê hoặc, khiến người đối diện khó có thể rời mắt.

Tôi nhìn trừng trừng vào nước sơn móng tay và đôi môi đỏ chót của cô, nhất thời không thể mở miệng.

Từ lúc dọn ra khỏi nhà Duy Duy, trong lòng tôi vẫn mong chờ một ngày nào đó cô nguôi giận, tôi sẽ tìm cơ hội xin lỗi cô. Tôi không thể nói bỏ là bỏ tình bạn năm sáu năm của chúng tôi.

Nhưng Duy Duy ở trước mặt tôi quả thực vô cùng xa lạ. Cô kẹp điếu thuốc trên tay, bộ dạng của cô phong trần đến nỗi tôi gần như không nhận ra cô.

Lúc này, Bành Duy Duy mới đưa mắt nhìn tôi: "Lâu rồi không gặp, bạn học cũ, xem ra cậu sống cũng không tồi?"

Tôi cảm thấy một áp lực vô hình, liền ngoảnh đầu tìm Tôn Gia Ngộ với mục đích mượn anh làm chỗ dựa, nhưng không hề thấy bóng dáng của anh.

"Không cần tìm đâu". Duy Duy dường như đọc ra tâm tư của tôi, cô cất giọng lạnh nhạt: "Anh ta đang ở phòng VIP trên tầng hai, chắc một lúc nữa cũng không thể chăm sóc cậu".

Tôi cố gắng trấn tĩnh, nhìn thẳng vào mắt cô: "Không ngờ lại gặp cậu ở đây, cậu sống cũng tốt đấy chứ?"

"Rất tốt, cám ơn". Duy Duy hơi mỉm cười, điếu thuốc dài trên đôi môi mọng của cô chuyển động lên xuống theo lời cô nói: "Cánh đàn ông ở trên lầu nói chuyện, chúng ta chơi một ván đi".

Khẩu khí của Duy Duy không một chút xao động, gương mặt trắng nõn hoàn hảo của cô cũng không có biểu hiện khác thường, giống như trước đây cô thường nói với tôi: "Triệu Mai, chúng ta ra ngoài ăn cơm đi!"

Tôi ngẩng đầu nhìn lên hành lang trên tầng hai, cánh cửa gỗ khắc hoa của phòng VIP đóng chặt. Trong lòng tôi cảm thấy hơi bất an, tôi mở miệng hỏi Duy Duy: "Cậu muốn chơi gì?"

"Chẳng phải cậu đang chơi chẵn lẻ sao? Thế thì chơi chẵn lẻ là được rồi. Nhưng tôi muốn phân thắng thua một lần, không thích chơi cò con". Vừa nói cô vừa đẩy hết đồng xèng đi: "Tôi đặt lẻ, Triệu Mai, cậu vẫn đặt chẵn?"

"Chẵn". Tôi nghiến răng đặt thêm mấy đồng xèng.

"Tôi đặt toàn bộ đấy nhé". Đôi mắt to tròn của cô hơi khép lại: "Cậu run tay rồi?"

Dưới ánh mắt khiêu khích của cô, độ cồn trong máu tôi lại dâng cao, tôi đang định đáp lời cô, có người đột ngột ôm chặt tôi từ phía sau rồi đẩy hết đống xèng trước mặt tôi về bàn cờ.

"Toàn bộ". Anh nói.

Tôn Gia Ngộ đã quay lại.

Trái tim tôi đang treo lơ lửng trên không trung lập tức quay về vị trí cũ.

Bành Duy Duy nhìn anh, cô nở nụ cười ngọt ngào và cất giọng có ý sâu sa: "Anh chắc chắn? Không sợ một lần thua sạch sao?"

"Duy Duy, thua tôi cũng gánh nổi". Tôn Gia Ngộ trả lời dứt khoát, đồng thời anh giơ tay báo hiệu cho nhà cái biết, hai bên đã đặt cược xong.

Vẻ mặt của Tôn Gia Ngộ và Duy Duy rất bình thản, nhưng tôi cảm thấy rõ cơn sóng ngầm cuộn trào dưới vẻ bình tĩnh đó. Đặc biệt là Duy Duy, từ lúc Tôn Gia Ngộ xuất hiện, cô không hề nhìn tôi thêm một lần nào nữa.

Bàn cờ bắt đầu xoay tròn, con số ở bên trên dần trở nên mơ hồ.

Tôi nhìn bàn cờ chăm chú, không hiểu tại sao lòng bàn tay tôi đổ mồ hôi lạnh.

Bàn cờ cuối cùng cũng từ từ dừng lại, cây kim dừng ở ô màu đỏ, là số lẻ. Rất không may người đặt số lẻ thắng, chúng tôi đã thua.

"Tôi xin lỗi hai vị. Tôi đã thắng rồi". Bành Duy Duy vẫy tay, lập tức có người đến giúp cô thu đồng xèng.

"Đừng khách sáo, thua bạc trước một cô gái xinh đẹp tôi cũng rất vui lòng". Tôn Gia Ngộ nhếch mép cười.

"Thế thì tôi xin cám ơn". Duy Duy giơ ngón tay thon thả kẹp mấy đồng xèng ném cho nhà cái: "Anh Tôn, sau này có việc cần nhờ đến tôi, anh đừng khách khí đấy nhé".

"Nhất định".

"Chúc hai vị chơi vui vẻ, sau này có dịp gặp lại, bye bye".

Bành Duy Duy đứng dậy bước đi, dáng người cô thướt tha phong lưu. Có hai người đàn ông trẻ tuổi đi theo cô, tay cầm đống xèng giúp cô.

Khi Duy Duy khuất dạng, tôi liền thở phào nhẹ nhõm và lên tiếng hỏi Tôn Gia Ngộ: "Vừa rồi anh đi đâu mà chẳng nói với em một tiếng".

"Muộn rồi, chúng ta về nhà thôi". Tôn Gia Ngộ không trả lời câu hỏi của tôi, anh vẫn dõi theo hình bóng Duy Duy, ánh mắt anh rất kỳ lạ, đầy vẻ thương xót, khiến lòng tôi có mùi vị chua chát.

Chúng tôi về đến nhà không bao lâu, Khâu Vĩ và Lão Tiền cũng về đến nơi.

Bọn họ đều nhìn thấy cảnh tượng ở casino, Lão Tiền vừa ngồi xuống đã bắt đầu nhận xét: "Mọi người thử nói xem cái cô Bành Duy Duy đó, trước đây vốn là một cô gái đáng yêu, sao bây giờ lại ra nông nỗi này?"

Tôn Gia Ngộ không lên tiếng, khóe miệng anh hơi động đậy, thần sắc lộ một vẻ mệt mỏi khó diễn tả bằng lời.

Lão Tiền không tinh ý, tiếp tục lải nhải: "Không biết cô ta cặp với ai mà ngông nghênh đến mức đó?"

Khâu Vĩ nói nhỏ: "Tôi lại cảm thấy cô ấy sống chẳng ra sao cả. Có người nói thường thấy cô ấy uống say khướt ở casino".

Tôn Gia Ngộ đứng dậy, anh vẫn không nói một lời nào, lặng lẽ đi lên tầng hai.

"À, Tiểu Tôn này..." Lão Tiền gọi với theo: "Đám người đó tối nay tìm cậu có chuyện gì?"

Tôn Gia Ngộ dừng bước, cất giọng nhẹ như gió thoảng: "Hợp tác".

"Gì hả". Cả Lão Tiền và Khâu Vĩ đều đứng bật dậy, vẻ mặt bọn họ vô cùng kinh ngạc.

Tôi vốn đang đi sau Tôn Gia Ngộ, tiếng kêu của hai người khiến tôi giật mình, suýt nữa rơi cả áo khoác.

"Tôi từ chối rồi". Tôn Gia Ngộ nói thêm một câu.

Lão Tiền thở một hơi dài: "Sao cậu không nói ngay? Làm tôi sợ quá, hợp tác với bọn họ chẳng phải tự đâm đầu vào chỗ chết hay sao?"

Khâu Vĩ nói: "Từ chối liệu có phiền phức không?"

Không hiểu bọn họ nói chuyện gì? Tôi đưa mắt nhìn Tôn Gia Ngộ, liên tưởng đến lời của Bành Duy Duy lúc ở sòng bạc, trong lòng tôi lại cảm thấy vô cùng bất an.

Lúc này Tôn Gia Ngộ mới chú ý đến tôi: "Triệu Mai, em về phòng thay quần áo đi".

Tôi biết anh muốn tôi tránh mặt, không cho tôi tham gia vào câu chuyện của mấy người đàn ông. Tôi quay người, mang một bụng ấm ức của cả buổi tối chạy nhanh về phòng, sau khi đóng cửa tôi liền nhào xuống giường.

Đến khi nghe tiếng anh mở cửa, tôi quay đầu vào trong và vùi mặt xuống gối. Gối ướt một mảng khiến tôi rất khó chịu.

"Triệu Mai". Tôn Gia Ngộ vuốt tóc tôi.

Tôi không lên tiếng, mặt càng vùi sâu hơn.

Đệm hơi lún xuống, Tôn Gia Ngộ ngồi bên cạnh tôi rồi nhét thứ gì đó vào tay tôi: "Em hãy giúp anh một việc, ngày mai giao cái này cho Bành Duy Duy".

Tôi sờ sờ, hình như là một cái phong bì dày cộp.

"Em mặc kệ". Tôi ấm ức ném cái phong bì ra xa.

"Em mà không đi thì anh phải đi". Tôn Gia Ngộ bình tĩnh khuyên nhủ tôi: "Thái độ của con bé đó chắc em cũng thấy rồi đấy, em yên tâm để anh đi gặp nó sao?"

Anh coi tôi là con ngốc sao? Tôi tức tối ngồi dậy: "Ai biết anh và cậu ấy rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Em thật sự không hiểu, nhưng sao lần nào cũng liên lụy đến em? Em không đi, anh thích thì tự đi đi".

Bắt gặp gương mặt đầy nước mắt của tôi, anh giơ tay lau sạch: "Em lại khóc rồi, chỉ vì thua chút tiền đó thôi sao? Thật là, trông bộ dạng của em kìa, anh đền gấp đôi cho em được chưa nào?"

"Ai vì thua tiền chứ?" Bị anh hiểu nhầm, tôi gần như phẫn nộ, cầm cái hộp để ở dưới gối ném mạnh vào người anh: "Anh chẳng có lương tâm gì cả?"

"Cái gì đây?" Tôn Gia Ngộ tạm thời quên đi chuyện của anh, anh hiếu kỳ mở chiếc hộp được đóng gói rất đẹp.

Bên trong là một chiếc bật lửa Dupont màu bạc, là món quà sinh nhật tôi đặc biệt chuẩn bị cho anh.

Để mua món quà này, tôi phải chạy ra ngân hàng, rút ba trăm đô la từ tài khoản của mình. Những ngày tháng vừa qua tôi đều tiêu tiền của anh, nhưng tôi muốn dùng tiền riêng của mình để mua quà tặng anh, đây hoàn toàn là tâm ý của tôi.

"Tặng anh à?" Tôn Gia Ngộ rất ngạc nhiên.

"Ờ". Nghĩ đến hôm nay là sinh nhật của anh, tôi cố kìm nén nỗi bực tức: "Chúc anh sinh nhật vui vẻ!"

Tôn Gia Ngộ cười tươi, anh lật đi lật lại chiếc bật lửa một lúc, sau đó anh hôn nhẹ lên trán tôi: "Đúng là cô bé ngoan, cám ơn em!"

Tôi quay mặt vào trong hừm một tiếng, nhưng nộ khí đã bay biến từ đời nào.

Tôn Gia Ngộ ôm tôi hôn hít một hồi, sau đó anh trở lại vấn đề chính, đặt cái phong bì vào tay tôi: "Nghe lời anh ngày mai đi một chuyến, bé ngoan".

Tôi mở ra xem, bên trong phong bì là một tập tiền dày cộp.

"Anh cho cậu ấy?" Tôi vô cùng kinh ngạc.

"Ừ".

"Anh muốn làm gì? Mua vui một đêm?"

"Em bây giờ ngày càng quá đáng". Tôn Gia Ngộ mỉm cười, nhưng nụ cười của anh hơi cay đắng: "Anh chẳng làm gì cả. Ngày mai em đi hỏi xem nó có đồng ý chuyển sang học ở đại học Moskva không? Nếu muốn anh sẽ giúp nó".

Tôi rất không vui: "Bây giờ cậu ấy có liên quan gì đến anh?"

"Con bé đó từng theo anh, anh không thể khoanh tay đứng nhìn nó thối rữa ở trong bùn lầy".

"Đó là món nợ phong lưu của anh, anh phải tự mình đi trả". Tôi nhét phong bì tiền vào tay anh rồi đứng dậy đi vào nhà tắm.

Ở lĩnh vực khác Tôn Gia Ngộ rất thông minh nhưng về mặt này anh đúng là tên ngốc. Đến bây giờ anh vẫn không hiểu nút thắt trong quan hệ của anh và Bành Duy Duy nằm ở đâu. Với điều kiện của Duy Duy, người đàn ông chịu rải tiền lên người cô xếp hàng cả đống. Vấn đề của cô nếu có thể giải quyết bằng đồng tiền thì đã xong từ lâu rồi, người ta đâu thèm mấy đồng bạc của anh.

Hơn nữa khi gặp Duy Duy tôi sẽ nói gì? Có khi cô sẽ cho rằng tôi khoe khoang cũng không biết chừng, đến lúc đó chỉ e có tác dụng ngược lại.

Tôn Gia Ngộ cuối cùng cũng không có gan đi gặp Duy Duy, Lão Tiền xui xẻo bị đem ra làm bia đỡ bạn. Anh ta bị Duy Duy mắng một trận tơi bời khói lửa. Khi trở về, anh ta truyền đạt lại nguyên lời của Duy Duy: Ba mươi năm phong thủy luân lưu chuyển, thứ gì cần trả vẫn phải trả, đây là luật giang hồ. ("Phong thủy luân lưu chuyển": Việc tốt và việc xấu luôn xảy ra với một người, hôm nay anh gặp vận may, tôi gặp đen đủi. Nhưng anh không thể mãi mãi gặp may, một người nào đó anh sẽ gặp xui xẻo, đến lượt tôi gặp may mắn).

"Đàn bà đúng là đàn bà, tốt nhất đừng nên đắc tội với bọn họ". Lão Tiền bị mắng đến chán nản, lắc đầu lia lịa.

Sắc mặt của Tôn Gia Ngộ rất khó coi, đại khái cảm giác bị từ chối quả thực không dễ chịu một chút nào.

Tôi không tiện phát biểu ý kiến, chỉ có thể giữ im lặng.

Tôn Gia Ngộ buồn phiền mất mấy ngày, Khâu Vĩ lên tiếng khuyên nhủ anh: "Con đường của mỗi người là do bản thân chọn lựa, cậu không cần cảm thấy áy náy. Một khi người ta muốn trượt dốc, đừng nói là cậu, đến xe tăng cũng không ngăn nổi. Hơn nữa đàn bà qua tay cậu nhiều vô số, nếu người nào cậu cũng phải chịu trách nhiệm, liệu cậu có gánh nổi không?"

Đến lúc đó Tôn Gia Ngộ mới miễn cưỡng quên đi vụ này.

Đầu tháng năm là thời điểm giao mùa xuân hạ, lượng hàng hóa ngoài bến cảng tăng lên gấp mấy lần. Tôn Gia Ngộ và Lão Tiền ngày nào cũng đi sớm về muộn. Mỗi sáng sớm lúc bọn họ rời khỏi nhà tôi vẫn đang ngủ say, đợi đến tối bọn họ trở về, tôi đã thiu thiu ngủ ở trên ghế sofa.

"Tại sao không lên giường?" Tôn Gia Ngộ vừa bế tôi lên giường vừa hỏi bằng một giọng không hài lòng.

"Anh về rồi à? Để em hâm nóng cơm canh cho anh". Tôi nửa tỉnh nửa mê định bò dậy.

"Thôi khỏi, anh ăn rồi". Tôn Gia Ngộ ấn người tôi xuống và đắp chăn cho tôi. Anh nói nhỏ một câu: "Em nên giảm cân được rồi đấy? Thân thể ngày càng nặng quá".

Bến cảng rất ồn ào, mọi người nói chuyện với nhau thường phải hò hét cất cao giọng. Mỗi ngày trở về, cổ họng của anh khản đặc đến mức nói không ra lời.

Tôi thường nấu nước lê trắng và đường phèn cho anh uống, rõ ràng là đồ ăn uống giải nhiệt, vậy mà vẫn không thể khống chế tâm trạng ngày càng căng thẳng của anh. Thời gian này anh rất hay nổi nóng vô cớ.

Tôi cố gắng nhẫn nhịn sự vô lý của Tôn Gia Ngộ, tôi nghĩ anh có áp lực quá lớn, qua một thời gian sẽ hết. Thế nhưng vài tuần trở lại đây anh càng trở nên nóng tính hơn, cả người lúc nào cũng căng như một cây cung, tôi chỉ lo một ngày nào đó anh sẽ bị đứt phựt.

Vào lúc năm giờ rưỡi chiều ngày thứ sáu, Tôn Gia Ngộ gọi điện về nhà, anh dặn Lão Tiền không có việc gì thì ở nhà, đừng ra khỏi cửa.

Hóa ra hôm đó anh nhận được một lô hàng thanh quan lớn. Theo thông lệ, chủ hàng trả trước một khoản tiền đặt cọc.

Chủ hàng thanh toán bằng đồng Hryvnia, giá trị tương đương bốn mươi bảy ngàn đô la Mỹ, nhét đầy một cái túi xách da rắn cỡ lớn. (Đồng Hryvnia (UAH) là tiền Ukraine, một UAH tương đương 2580 VND)

Đợi đến khi hai bên làm xong thủ tục đã là bốn giờ hai mươi phút buổi chiều. Tôn Gia Ngộ lập tức lái xe như bay đến ngân hàng gần nhất. Trên đường do vi phạm luật giao thông nên anh bị chặn lại, hôm đó anh gặp phải một người cảnh sát rất khó nói chuyện, đút tiền cũng không xong. Anh bị người cảnh sát quấy rầy hơn nửa tiếng đồng hồ.

Khi Tôn Gia Ngộ đến nơi, ngân hàng đã hết giờ làm việc, anh đành phải ôm túi tiền mặt về nhà.

Một điều đáng nói là ngân hàng ở Odessa không làm việc vào ngày cuối tuần, đống tiền Hryvnia đủ xếp đầy một cái tủ nhỏ, chúng tôi chỉ có thể cất ở nhà cho đến thứ hai.

Vừa nhìn thấy đống tiền, Lão Tiền trợn mắt lắp bắp: "Khách hàng...là ai thế? Tại sao...không thanh toán bằng đô la Mỹ?"

"Tôi cũng không rõ nữa". Tôn Gia Ngộ lắc đầu: "Vụ này từ đầu đến cuối có vẻ hơi kỳ lạ. Chủ hàng hình như là người mới. Tóm lại trong mấy ngày này ra vào phải cẩn thận, đừng để người khác cài bẫy".

Chúng tôi ngủ trên đống tiền trong nỗi thấp thỏm không yên. Sáng ngày hôm sau, vừa tỉnh giấc Tôn Gia Ngộ liền mở miệng: "Mẹ nó, không hiểu chuyện này là thế nào nữa? Anh sẽ gửi tiền ở ngân hàng ngầm, xem ai sợ ai?"

Đây không phải lần đầu tiên tôi nghe đến từ "ngân hàng ngầm". Nhưng đây là lần đầu tiên tôi được tận mắt chứng kiến, trước đây tôi còn tưởng "ngân hàng ngầm" có nghĩa là cho vay nặng lãi.

Trên thực tế, "ngân hàng ngầm" là một trong những hệ quả của "khôi sắc thanh quan". Phần lớn thu nhập của dân buôn bán không thể gửi vào ngân hàng chính thức, bởi vì họ trốn thuế lậu thuế hay tiền đến từ một số nguồn bất minh khác, nếu gửi ngân hàng chính thức sẽ bị vạch trần. Hơn nữa họ cũng không thể gửi tiền về nước qua con đường chính thức.

Từ đó "ngân hàng ngầm" ra đời. Đối tượng phục vụ không chỉ là người Trung Quốc mà có cả người Ả rập, thậm chí cả thương gia phương Tây.

Tôi tưởng đã gọi là "ngân hàng" thì cũng phải có khí thế của ngân hàng. Nào ngờ nơi chúng tôi đến là một căn hộ bình thường nằm ở tầng một trong khu chung cư rất phổ thông ở Odessa. Căn phòng rộng không tới mười mét vuông, bên trong có một cái bàn cũ kỹ, một két bảo hiểm không hề bắt mắt và một người đàn ông trung niên mặt mũi mờ nhạt, đây là tất cả của "ngân hàng ngầm".

Tôi mở to mắt nhìn từng cục tiền được xếp vào két bảo hiểm, sau đó đổi lại là một tờ giấy trắng, bên trên chỉ có một hàng chữ đề số tiền và chữ ký của hai bên. Tôi ngẩn người: "Thế là xong rồi?"

"Xong rồi, em còn muốn làm gì nữa?" Tôn Gia Ngộ kéo tôi ra khỏi "ngân hàng ngầm".

Ngồi vào trong xe, tôi cầm tờ giấy trắng quan sát kỹ lưỡng, trong lòng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi: "Ngộ ngỡ anh ta ôm tiền bỏ trốn thì sao?"

Tôn Gia Ngộ cười cười: "Anh ta sẽ chết không có chỗ chôn". Thanh âm của anh rất nhẹ, nhưng tỏa ra sát khí lạnh lùng.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, đột nhiên cảm thấy một nỗi sợ hãi không nói thành lời. Nụ cười ở khóe miệng anh vừa lạnh lẽo vừa tàn nhẫn. Vào giây phút này Tôn Gia Ngộ như một người xa lạ.

"Gia Ngộ!".

"Hả?" Anh quay đầu, thần sắc trở lại trạng thái bình thường: "Chuyện gì?"

Tôi đưa tờ giấy trắng cho anh: "Anh cầm lấy đi".

Anh liếc nhìn tôi rồi cất giọng nhẹ nhàng: "Em hãy giữ lấy, một thời gian nữa rồi rút ra. Khi nào xin nhập học ở trường khác sẽ cần dùng đến".

Tim tôi đập thình thịch, đầu ngón tay vô ý thức càng nắm chặt tờ giấy trắng, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh. Mấy con số không trên tờ giấy, đổi thành nhân dân tệ tương đương thu nhập của bố mẹ tôi trong năm sáu năm. Một khoản tiền lớn như vậy, rốt cuộc anh có ý gì?

Tôi ngẩng lên nhìn anh, đúng lúc anh nhìn tôi qua gương chiếu hậu. Bắt gặp ánh mắt của tôi, anh liền quay đi chỗ khác.

Tôi cười thầm ở trong lòng, tay nhét tờ giấy trắng vào túi áo khoác của anh.

"Tiền học phí đắt quá, tạm thời em không nghĩ đến chuyện đó". Tôi nói.

Tôn Gia Ngộ là người rất coi trọng đồng tiền. Trong thế giới của anh, không có chuyện gì không thể giải quyết bằng đồng tiền. Nếu tôi nhận tờ giấy này, tôi sẽ lập tức có một cái giá nhất định, địa vị ở trong lòng anh sẽ rơi xuống ngàn trượng. Tôi sẽ không khác gì những người con gái anh gặp trước kia.

Tôi tương đối tham lam, tôi muốn có nhiều hơn thế.

Tôn Gia Ngộ quay đầu nhìn tôi, anh cười như không cười: "Nhiều lúc anh không hiểu, em ngốc thật hay ngốc giả nữa?"

Tôi vuốt ve mặt anh, nói nhỏ nhẹ: "Anh kiếm tiền không dễ dàng, em không nhẫn tâm tiêu xài hoang phí".

Tôn Gia Ngộ nhếch mép cười mà không lên tiếng. Một lúc sau anh mới mở miệng: "Anh phục em thật đấy".

Tôi khép mi mắt, trong lòng cảm thấy vô cùng mệt mỏi và vô vị. Hóa ra sau khi cùng trải qua sinh tử, chúng tôi vẫn không thể thẳng thắn mở lòng với nhau. Khi trở lại thế giới hiện thực, tôi vẫn phải tiếp tục chơi trò suy đoán tình cảm cùng anh.

-------------------

Vụ làm ăn này cuối cùng cũng xảy ra chuyện như dự cảm của Tôn Gia Ngộ. Hàng của anh bị cảnh sát chống buôn lậu mai phục ở bên ngoài khu bảo thuế tịch thu hoàn toàn.

Bởi vì giá trị lô hàng quá cao, mục tiêu quá lớn nên Tôn Gia Ngộ không sử dụng phương thức thông thường. Anh thông qua đường dây hải quan, chuyển hàng đến bến cảng của khu bảo thuế. Khu bảo thuế chỉ là một nơi trung chuyển, hàng hóa không được nhập vào Odessa mà sau đó vận chuyển đi các nước châu Âu như Romania, Tây Ban Nha...

Công ty thanh quan lợi dụng lỗ hổng trong công tác quản lý ở khu bảo thuế. Đầu tiên, họ biến lô hàng thành hàng trung chuyển đi nước thứ ba. Sau đó, họ thông đồng với hải quan để lô hàng biến mất trên danh sách hàng hóa nhập cảnh. Cuối cùng họ sẽ lén lút vận chuyển hàng ra khỏi bến cảng.

Tôn Gia Ngộ đã từng làm nhiều lần nhưng chưa từng xảy ra chuyện. Lần này không ngờ thuyền lật trong rãnh nước.

Sáng sớm ngày hôm sau, Tôn Gia Ngộ vội đi thu xếp bên hải quan, Lão Tiền được cử đi báo chuyện xảy ra cho chủ hàng biết. Có điều anh ta một đi không trở về.

Đối phương giữ người và thông báo nếu không trả hàng hoặc bồi thường tiền hàng trong ba ngày, họ sẽ giết con tin.

Mấy ngày này tôi chỉ thấy xung quanh nhà đột nhiên xuất hiện nhiều người lạ mặt, Lão Tiền hai ngày mất hút. Tôi cảm thấy kỳ lạ nên hỏi Tôn Gia Ngộ, anh toàn trả lời qua loa. Đến lúc biết không thể che dấu, anh mới nói cho tôi hay Lão Tiền bị giữ lại làm con tin.

Về những người lạ mặt ở bên ngoài, Tôn Gia Ngộ cười cười giải thích: "Loại người nào cũng có, người của đối phương, người của chúng ta, đại khái còn có cả cảnh sát Odessa nữa".

Tôi giật bắn mình. Tuy tôi không thích con người Lão Tiền, nhưng sống chung dưới một mái nhà lâu ngày ít nhiều cũng có tình cảm. Hôm nay đã là ngày thứ ba Lão Tiền xảy ra chuyện, là giới hạn cuối cùng đối phương đưa ra.

Thế nhưng Tôn Gia Ngộ có vẻ ung dung hơn bất kỳ ai. Bạn bè anh gọi điện đến hỏi thăm tình hình, anh còn an ủi người ta: "Tôi tạm thời vẫn có thể gánh được, kiểu gì cũng có cách, chị đừng lo cho tôi".

Đầu kia không biết nói câu gì, Tôn Gia Ngộ cười hì hì: "Thôi khỏi, dù sao thằng em này cũng tung hoành giang hồ bao nhiêu năm, không thể mới gặp chút chuyện đã chạy đến ôm chân bà chị khóc lóc".

Bắt gặp bộ dạng điềm nhiên như không của anh, tôi cũng thấy yên lòng phần nào. Tôi tin tưởng anh có giải quyết êm xuôi, thế là tôi đóng cửa đi ra ngoài, để lại anh một mình trong phòng sách.

Sau bữa cơm tối, Tôn Gia Ngộ mặc áo khoác đi ra ngoài. Trước khi đi anh dặn tôi: "Em cứ ngủ trước đi, đừng đợi anh".

Anh ngừng một lát rồi nói tiếp: "Khâu Vĩ ở phòng bên cạnh, có chuyện gì em hãy hét to gọi anh ấy, nhớ chưa?"

Tôi vội gật đầu. Đợi đến khi anh ra cửa tôi mới vén màn gió cửa sổ quan sát động tĩnh ở bên ngoài.

Bên dưới đỗ ba bốn chiếc xe Lada thường gặp ở Ukraine, xe không tắt máy cũng không bật đèn. Tôn Gia Ngộ leo lên một chiếc xe, đoàn xe lập tức khởi động, lần lượt rời khỏi khu nhà.

Tôi đứng bên cửa sổ rất lâu, hai tay tôi vô ý thức túm chặt rèm cửa, chặt đến mức kéo rách viền hoa ở bên cạnh.