Từng Niên Thiếu

Quyển 2 - Chương 5-7: Cuộc đời tươi sáng (7)



Type: heisall

Ngày 14 tháng 3, lễ Tình nhân trắng, cuối cùng tôi cũng thấy món quà mà anh Tiểu Thuyền tặng Thiên Hỉ, đó là một bức tranh đủ màu sắc được ghép từ hạt đậu và hạt gạo. Những hạt kê nhỏ xíu màu vàng làm màu nền, đậu đỏ và gạo trắng ghép thành nhiều bông hoa nhỏ, đậu xanh làm nhụy, lúa mạch và đậu tương làm viền, bên trên còn xếp một dòng chữ: The One.

Món quà khiến cả phòng tôi sốc nặng, ngay cả người luôn độc mồm độc miệng như Vương Oánh cũng im lặng. Chúng tôi đều biết, bức tranh nhìn thì khá đơn giản nhưng bắt tay vào làm thì khó tới mức nào. Những hạt gạo nhỏ xíu như thế, ngồi ghép cho đầy bức tranh quả là một công trình vĩ đại, hao tâm tổn trí, không phải việc ai cũng có thể làm được. Ngày hôm đó, không ai chê anh Tiểu Thuyền nghèo, mà đều khen anh có lòng.

Buổi tối, Thiên Hỉ và anh Tiểu Thuyền tới Pizza Hut ăn một bữa. Vương Oánh và Tần Xuyên cuống lên lo nhập hàng, lúc về đi qua làng hoa, Tần Xuyên khôn lỏi mua luôn một bó hồng năm mươi bông với giá hai tệ một bông, lúc chuyển đồ vào căng-tin, cậu ta bán ra với giá mười tệ một bông, chưa đến hai tiếng đồng hồ đã kiếm được bốn trăm tệ, sau đó vui vẻ mời Vương Oánh và Từ Lâm, Na Na tới giúp đi ăn lẩu, nghe nói tiêu mất bốn trăm năm mươi tệ . Còn tôi được Dương Trừng đón đi ăn ở nhà hàng xoay trên tầng thượng của tòa Côn Lôn, chúng tôi lẳng lặng ăn buffet hải sản. Về tới ký túc chỉ biết ngồi im nghe bọn Vương Oánh cậu một câu tôi một câu kể chuyện bán hoa thú vị, tôi buồn bã vì không được đi cùng bọn họ.

Cuối tháng, quầy hàng của bọn Tần Xuyên bắt đầu mở cửa, điều tôi không ngờ là, ngoài hai nhà đầu tư Tần Xuyên và Vương Oánh ra, đầu bếp của cửa hàng đó chính là Đại Long.

Đại Long được Tần Xuyên tìm về, sau khi ra khỏi trại cải tạo dành cho thanh thiếu niên, cậu ta lang bạt khắp nơi, không đi học, cũng chẳng làm gì, một chàng trai mười tám, mười chín tuổi, ăn không ngồi rồi ở nhà, vậy mà còn béo hơn thời đi học những năm mươi ki-lô, nếu gặp ngoài đường, có khi đi lướt qua nhau tôi cũng không thể nhận ra Đại Long. Gia đình Đại Long đã đổi chỗ ở, nhưng bố cậu ta vẫn làm nghề cũ, bán bánh rán. Tần Xuyên đi mua bánh rán vô tình gặp bố Đại Long, thế là tìm được Đại Long.

Lúc nhìn thấy Tần Xuyên, Đại Long sững người, nước mắt lăn vòng quanh, run rẩy buộc miệng gọi “đại ca”. Nghe Tần Xuyên kể, một tên béo gần hai trăm ki-lô-gam* bổ nhào về phía cậu ta, cả hai suýt đục thủng cả bức tường thành hình người. Đại Long bảo trại quản giáo thanh thiếu niên chẳng phải nơi tốt đẹp gì, trẻ ngoan vào đó thành hư hết, còn đứa nào đã hư vào lại hư hơn. Thực sự, có những đứa trẻ chưa hẳn đã làm việc gì xấu, như trộm cắp vặt hay nhìn thấy cưỡng dâm, hiếp dâm bị bắt vào trong, khi ra chắc chắn tu luyện thành những kẻ dám cầm dao cướp của giết người.

*Một ki-lô-gam ở Trung Quốc chỉ bằng 0.5 ki-lô-gam ở Việt Nam

Vào trong ấy, Đại Long khá ngoan ngoãn, nên luôn bị đám người xấu làm phiền bắt nạt, đến tận giờ thỉnh thoảng vẫn bị chúng tìm đến vòi tiền. Sau khi biết chuyện, Tần Xuyên không nói không rằng, muốn dùng cách man rợ của mình, đơn giản và trực tiếp giải quyết đám người xấu nghe nói đánh đấm cũng rất khá kia. Tối hôm đại thắng, Đại Long mời Tần Xuyên về nhà ăn cơm, món bánh Napoleon lâu không làm mà mùi vị vẫn ngon như cũ. Tần Xuyên chợt nảy ra sáng kiến, hỏi Đại Long: “Sau này cậu định làm gì?” Đại Long nghiêm túc suy nghĩ, đáp: “Em vẫn muốn làm đầu bếp.”

Thế là bắt đầu từ ngày hôm đó, Tần Xuyên mới nảy sinh ý định thuê quầy ở căng-tin của trường. Hai tháng sau, Đại Long mặc bộ đồ đầu bếp trắng tinh, cười ha ha đứng trước cửa số 15 trong căng-tin số 3 trường đại học B đón khách.

Chuyện này đối với tôi mà nói là một niềm vui lớn bất ngờ, tôi vốn luôn thấy có lỗi với Đại Long, giờ lại được nhìn cậu ta và Tần Xuyên chen vai sát cánh, làm nghề mà cậu ta yêu thích, tôi vui mừng hơn bất kỳ ai. Từ khi quầy số 15 mở cửa, tôi chẳng đi nơi nào khác ăn cơm nữa. Tôi cam tâm tình nguyện cống hiến thẻ cơm của mình, lần nào Đại Long cũng cho tôi nhiều thức ăn hơn, bỏ nhiều chân trâu hơn, lấy nhiều điểm tâm hơn. Tần Xuyên phát hiện thì mắng cậu ta là ăn cây táo rào cây sung, Đại Long ngượng ngùng gãi gãi đầu, còn tôi ra sức làm mặt xấu với Tần Xuyên.

Tôi kéo hết những người quen trong trườn đến ăn ở ô cửa số 15, anh Tiểu Thuyền ngày nào cũng mua bữa sáng cho Thiên Hỉ ở đó, hằng tuần Vương Oánh đều sai bảo mẫu nhà mình đến đặt một loạt các món ăn điểm tâm mang về cho người nhà ăn, Na Na tự nguyện làm nhân viên phục vụ và marketing miến phí, chỉ cần hội sinh viên có hoạt động gì, cô ấy lập tức lấy việc công làm việc riêng đến đây đặt đồ ăn, ngay cả người thích ăn món thịt lợn tẩm bột ráng như Từ Lâm, vì không có ai ăn cơm cùng cũng đành phải chuyển sang ăn đồ Tây ở ô số 15.

Tôi kéo bằng được Dương Trừng đến, anh không thể lý giải nổi tình bạn của những người như chúng tôi. Trước sự xuất hiện một cách kỳ lạ của một người từng bị đưa vào trại giáo dục thanh thiếu niên như Đại Long, anh tỏ ra vô cùng bất ngờ, và điều anh không thể chấp nhận được là, từ trước đến nay anh vẫn kiên định cho rằng Vương Oánh ở cùng một thế giới với mình, vậy mà lại có thể nhanh chóng hòa nhập với chúng tôi. Giống như Tần Xuyên, Đại Long cũng rất tự nhiên nảy sinh ra ác cảm với Dương Trừng, lần đầu tiên Dương Trừng bị tôi ép đến ăn ở quầy số 15, Đại Long cân thiếu cho anh hẳn hai lạng. Dương Trừng cười nhạt, một tay bưng đĩa đồ ăn đơn giản chỉ có vài bông súp lơ, một tay bưng đĩa cơm cà ri đầy ăm ắp của tôi, quay người đi tìm quản lý căng-tin, tôi vội vàng chạy theo kéo anh lại, Đại Long lúc ấy mới ấm ức bổ sung thêm cho Dương Trừng.

Chúng tôi ngồi quanh một bàn, Vương Oánh gõ gõ đũa nhìn Dương Trừng bảo: “Sau này cạu phải thường xuyên đến ủng hộ công việc làm ăn của bọn tôi đấy.”

“Thôi thôi.” Tôi thầm nghĩ, không gây thêm rắc rối là may, còn mong anh đến giúp đỡ.

“Được.”

Dương Trừng vui vẻ nhận lời, anh quay người đi đến quầy, Tần Xuyên và Đại Long phớt lờ anh, Dương Trừng gõ gõ vào cửa kính, “Cho năm mươi cốc trà sữa.”

“Không bán.” Tần Xuyên từ chối thẳng thừng.

Tôi thấy Dương Trừng lại chuẩn bị đi về phía quản lý căng-tin, vội vàng lao ra kéo anh lại. Bàn chúng tôi rất ồn ào, nhanh chóng trở thành trung tâm của sự chú ý. Khuôn mặt hầm hè của Tần Xuyên sau ô cửa kính và vẻ mặt kiêu ngạo của Dương Trừng cưa lắc qua lắc lại trước mắt tôi, tôi cảm thấy cuộc sống của mình, hình như càng ngày càng thú vị…

Cuộc sống cứ thế trôi qua, tôi và Dương Trừng phá vỡ lời nguyền “bên nhau nhiều nhất cũng chỉ ba tháng” của mọi người về anh. Nhưng thười gian ở bên nhau của chúng tôi không nhiều, anh có những người bạn “con ông cháu cha” giống mình, tôi có đám  bạn “dân thường” của tôi, sự bất an và hi vọng của thời kỳ đầu mới yêu đã hoàn toàn biến mất. Tình yêu đó không giống như tôi mong muốn, tôi không tách Dương Trừng, tôi thấy đó không phải là lỗi của anh ấy, thứ mà chúng tôi đối mặt là một bài toán lớn của cuộc đời, song lại không tìm ra đúng công thức để giải được nó. Thiên Hỉ và anh Tiểu Thuyền đang đi về phái đích cuối cùng của tình yêu, còn tôi và Dương Trừng như người bị lạc đường, cứ mải miết đi về phía trước nhưng căn bản không phân biệt rõ được đó là hướng nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.