Túng Sủng Kim Bài Yêu Hậu

Chương 70-1: Xuất phát, bị bắt (2/3)



“Không biết vì sao Minh Vương không độc chiếm bảo vật, ngược lại, còn gióng trống khua chiêng, mời nhiều người đến chia sẻ như vậy? Chẳng lẽ Minh Vương không có hứng thú với bảo tàng lần này à?”

“Bảo tàng thật sự là thứ tốt, nhưng phải có mạng thì mới sử dụng được. Không dối gạt các vị, trước đó Cô vương đã phái người đến nơi đó thăm dò. Đáng tiếc, những người được phái đi, không có một ai sống sót trở về. Thậm chí, ngay cả ám vệ đứng đầu bên cạnh Cô vương cũng như thế.”

Lời nói nửa thật nửa giả nhưng cũng tiêu trừ một ít nghi ngờ của mọi người. Dù sao thì nơi tàng bảo tất nhiên phải ẩn chứa nguy hiểm khó lường, không thể biết trước. Điều này cũng không có gì đáng phải ngạc nhiên.

Nghe hắn nói vậy, không ít người bắt đầu cảm thấy hơi hơi bất an. Ám vệ hoàng tộc nào có phải hạng người bình thường. Ngay cả bọn họ còn…

Ánh mắt biến hóa khôn lường nhìn mọi người, Hoàng Phủ Vũ Trạch nói tiếp: “Riêng việc xâm nhập vùng đất kia đã vô cùng khó khăn rồi, bên trong tất nhiên càng có nhiều nguy hiểm hơn. Cô vương tự nhận là mình không có năng lực độc chiếm.”

“Không biết Minh Vương muốn phân chia bảo tàng như thế nào đây?” Lí Quang chậm rãi vuốt chòm râu bạc phơ, chậm rãi ra tiếng hỏi.

Nghe đến vấn đề này, mọi người đều dựng lỗ tai lên. Ngộ nhỡ tham gia đến cùng, hắn ta lại muốn phần nhiều, còn lại một phần nhỏ để bọn họ chia nhau, chẳng phải bọn họ chịu thiệt thòi lớn rồi sao?

Huống hồ, ở đây có nhiều người như vậy, bảo tàng kia rốt cuộc có được bao nhiêu, có đáng giá để bọn họ liều mạng đi hay không cũng chưa biết chắc.

“Hễ còn giữ được tính mạng đến cuối cùng, bảo vật tìm được sẽ dựa vào thế lực các môn phái tung ra nhiều hay ít sức lực để phân chia.”

Quy định này, nghe qua thì có vẻ thực công bằng, không có vấn đề gì. Nhưng chịu khó suy nghĩ kĩ một chút sẽ phát hiện bên trong có chút âm mưu.

Dùng bảo vật để dụ hoặc, góp sức càng nhiều sẽ được phân càng nhiều, nghe vậy, mọi người còn không định bán mạng hay sao? Nhất là với những môn phái hạng hai hạng ba! Ở đây, các “đại thế lực” chiếm đa số. Nhiều nhất cũng chỉ còn lại một chút “nước canh” ít ỏi để bọn họ tranh nhau. Giờ Hoàng Phủ Vũ Trạch đưa ra quy định này, hiển nhiên cực kì có lợi với họ, làm sao có thể không cố gắng?

Ngược lại, bên phía mấy “đại thế lực” chắc chắn sẽ vô cùng bất mãn. Một đám tôm tép nhỏ bé mà đòi cướp miếng thịt trên miệng bọn họ, dĩ nhiên sẽ trở thành cái gai trong mắt, không thể không trừ!

Hơn nữa, đến cuối cùng, khi bảo vật đã tìm được, có ai cam tâm tình nguyện đứng ở phía sau chứ? Lúc đó, ngươi nói ngươi ra sức nhiều nhất, ta cũng nói ta ra sức nhiều nhất. Dù sao ông nói ông có lý, bà nói bà có lý, không đánh nhau cũng rất khó.

Từ điểm này, không khó nhận ra trình độ phúc hắc của Hoàng Phủ Vũ Trạch. Nhưng là, những ai không biết được kế hoạch lần này của hắn thì khó mà đoán ra nội tình và mục đích chân chính giấu bên trong được. Có thể nhận ra chút quái dị đã là không dễ rồi.

Quả nhiên, một vài đại thế lực trên đại diện đã bắt đầu nhíu mày, hiển nhiên trong lòng có điều bất mãn với quy định của hắn.

Chẳng qua, đại diện của các đại thế lực ngồi đây, có ai không phải hạng lão luyện chứ? Không kẻ nào mở miệng phản đối. Nhưng là, bọn họ tính toán âm mưu cái gì trong lòng, đều không ai biết.

Chuyến đi cực kì nguy hiểm, có người lấy thân mình ra làm bia ngắm mở đường cũng không tồi. Về phần phân chia bảo vật?

Hừ, vậy phải xem bọn họ có tư cách này hay không đã!

Hoàng Phủ Vũ Trạch âm thầm cười lạnh, lên giọng nói: “Nếu các vị đều không có ý kiến gì, vậy thì cứ quyết định thế đi. Giờ thìn ngày mai tập trung ở đây! Các vị về trước chuẩn bị, Cô vương không làm phiền nữa.”

Dứt lời, Hoàng Phủ Vũ Trạch rời khỏi đầu tiên.

“Không ngờ rằng Tuyết Sinh quốc lại phái Bộc Dương thái tử đến. Hóa ra quý quốc cũng rất coi trọng sự kiện lần này.” Âu Dương Ly châm chọc nói, hiển nhiên là đối thoại với vị Bộc Dương thái tử kia.

(TND: Hai bạn này có quan hệ rất là “vi diệu” đấy nhé, hắc hắc~)

“Cũng vậy.” Nghe ý tứ châm chọc của hắn ta, Bộc Dương Húc cũng không giận, gương mặt tuấn mỹ giữ nguyên nụ cười độc quyền như trước, giống chính cái tên của mình, ấm áp như ánh mặt trời ngày xuân.

“Bản thái tử chưa bao giờ ngờ được rằng, hai người chúng ta sẽ có ngày hợp tác. Số mệnh thật là kỳ diệu.”

“Quả là kỳ diệu.”

“Nghe nói Bộc Dương thái tử sắp lập thái tử phi. Thật sự rất đáng mừng. Bản thái tử trước tiên cung chúc Bộc Dương thái tử và thái tử phi tương lai trăm năm hòa hợp, sớm sinh quý tử.”

“Âu Dương thái tử có lòng.”

Nụ cười trước sau như một làm Âu Dương Ly đột nhiên có cảm giác vô lực như đấm mạnh vào dúm bông, thậm chí còn có loại xúc động muốn xông lên xé bỏ tầng ngụy trang kia đi!

“Hừ, Bộc Dương thái tử cần phải cố gắng. Đừng để mỹ nhân chưa ôm mà đã…!” Dứt lời, Âu Dương Ly cũng dẫn người rời đi.

Nhìn bóng dáng hắn, Bộc Dương Húc bỗng lộ ra một nụ cười khó hiểu.

Hôm sau, giờ Thìn, mọi người tụ tập tại giáo đài đều mang theo lương thực, nước uống và dược phẩm trong hành trang.

Đợi đến khi Hoàng Phủ Vũ Trạch và một tiểu thái giám thanh tú đến, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, đặc biệt là khi thấy Hoàng Phủ Vũ Trạch hoàn toàn che chở cho tiểu thái giám, hai người đi chung một xe ngựa. Mọi người nghẹn họng trân trối, không biết nên nói gì cho phải, chỉ còn thiên lôi cuồn cuộn oanh tạc trong đầu.

Dù vậy, mọi người cũng nhanh chóng bình thường lại. Việc tầng lớp quý tộc hay hoàng thất nuôi nam sủng bên người cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

Vốn còn có chút khó hiểu khi đối diện những ánh mắt khinh bỉ đó, Uất Trì Nghiên San chợt nghĩ theo một chiều hướng khác, lúc này khuôn mặt mới trở nên phiếm hồng, xấu hổ không nói nên lời.

Nhưng là không thể phủ nhận, mỹ nhân chính là mỹ nhân, bất luận mặc trang phục gì cũng khó có thể che lấp dung mạo tuyệt mỹ vốn có. Mọi người bắt gặp khoảnh khắc kia, hô hấp như ngừng lại, trong mắt lộ sự kinh diễm.

Cho dù thân phận “nam sủng” đáng khinh bỉ thì dọc đường đi vẫn có không ít ánh mắt hướng về phía nàng mà mơ màng, dâm loạn, si mê, tham lam······

Hoàng Phủ Vũ Trạch một bụng đầy lửa giận. Nếu không có Uất Trì Nghiên San liều mạng ngăn lại, chỉ sợ hắn đã đại khai sát giới từ lâu!

Cũng may dọc đường đi, thời gian chủ yếu Uất Trì Nghiên San đều ngồi ở trong xe ngựa, ngoại trừ vài đợt nghỉ ngơi nàng sẽ ra ngoài để hít thở bầu không khí trong lành, hoạt động gân cốt một chút, nên có rất ít người có thể tiếp cận.

Dù cho là vậy, mỗ nam vẫn thấy không hài lòng. Trong đầu vẫn muốn chặt chém!

Vì thế, mỗi lần mỗ nữ vừa trở về xe ngựa thì lại bị mỗ nam túm vào trong lòng, không nói hai lời, hung hăng hôn lên hai cánh môi mềm mại. Hắn liều mạng cắn mút, còn để lại trên chiếc cổ non mịn mấy dấu ái muội.

Mà nữ nhân nào đó không hề biết gì. Đến lúc xuống xe một lần nữa, bị những ánh mắt bên ngoài chằm chằm nhìn vào, ngày càng nóng bỏng, nàng mới thấy là lạ. Lấy gương soi, xù lông, nổi giận!

Leo lên xe ngựa, tóm lấy nam nhân nào đó, vừa cắn vừa cào. Mỗ nam phúc hắc sợ chưa đủ động tĩnh, còn cố ý giãy dụa thật mạnh, quyết tâm chơi mèo vờn chuột trên xe ngựa với nàng.

Không cần nghĩ cũng biết, động tĩnh lớn như vậy, xe ngựa sẽ không phản ứng sao?

Nhìn xe ngựa “chấn động” kịch liệt, mọi người lại bị sét đánh cho đứng hình, cháy sạch từ trong ra ngoài. Cũng bởi vậy, thân phận “nam sủng” của Uất Trì Nghiên San hoàn toàn được khẳng định.

Trải qua một màn dọa người đó, Uất Trì Nghiên San còn dám đi lại nữa sao? Cả ngày chỉ có thể làm đà điểu trốn trong xe. Thỉnh thoảng muốn đi vệ sinh mới lặng lẽ ra ngoài.

Tuy rằng lần đó bị tra tấn không nhẹ, Hoàng Phủ Vũ Trạch vẫn vui vẻ mừng rỡ. Tối thiểu đã đạt mục đích, cho dù đau khổ hơn thì hắn cũng nguyện ý.

Chỉ là, mong ước quá tốt đẹp, sự thật lại rất tàn khốc.

Chỉ ngăn chặn ánh mắt như sói như hổ lăm le rình mồi xung quanh là đủ ư? Người ta còn có thể nhớ thương trong đầu kìa, làm thế nào được chứ?!

“Minh Vương, sao không thấy tiểu công công ra ngoài?” Bộc Dương Húc cười nhạt mở miệng, ánh mắt không tự chủ nhìn về phía cỗ xe ngựa xa hoa.

Khuôn mặt tuấn tú của Hoàng Phủ Vũ Trạch nhất thời đen lại, giọng điệu khó chịu: “Cô vương thật không ngờ Bộc Dương thái tử lại có lòng thương người như vậy. Ấy thế mà rất để tâm đến vật nhỏ của Cô vương.”

Cố ý gọi một tiếng “vật nhỏ” vô cùng thân thiết, lại cố ý nhấn mạnh “của Cô vương”, ý tứ thực rõ ràng. Đáng tiếc, người nào đó vẫn tỏ vẻ chưa nghe ra, thật là không biết điều.

“Húc chỉ lo lắng cho tiểu công công kia, cả ngày ngồi trong xe ngựa như vậy sẽ rất buồn chán. Sao Minh Vương không nhân thời gian mọi người nghỉ ngơi, cho cậu ấy ra ngoài hít thở không khí một chút?”

“Bộc Dương thái tử hơi quá rồi đấy. Người của Cô vương không mượn ngươi quan tâm!” Nói xong, Hoàng Phủ Vũ Trạch nghiêm khuôn mặt đen, trèo lên xe ngựa.

“A, thực không nhận ra, Bộc Dương thái tử cũng rất có khẩu vị nha?” Phía sau, yêu nghiệt Âu Dương Ly bỗng xuất hiện một cách quỷ mỵ bên cạnh Bộc Dương Húc, kỳ quái cất tiếng.

Bộc Dương Húc cười nhạt, đáp phi sở vấn*: “Tiểu tử kia rất đẹp, không phải sao?”

(*đáp phi sở vấn: Hỏi một đằng, đáp một nẻo)

“Đúng là đẹp, chỉ tiếc, người ta đã có chủ rồi, cho dù ngươi tiếp tục dâng tặng ân tình thì cũng vô dụng thôi.” Khóe miệng Âu Dương Ly cong lên trào phúng, cười lạnh: “Bộc Dương thái tử không phải sắp lập thái tử phi sao? Hành vi như vậy cũng không sợ làm cho mỹ nhân đau lòng à?”

Bộc Dương Húc cười mà không nói, giống như không thèm để ý. Âu Dương Ly dần dần có chút khó chịu.

“Bộc Dương thái tử hứng thú với nam sủng kia rồi?”

“Cậu ta rất đẹp, so với những nữ nhân ta từng gặp, còn đẹp hơn nhiều.”

“Dù có đẹp cũng không thể biến thành nữ nhân được. Thậm chí, ngay cả nam nhân cũng không tính. Chỉ là một món đồ chơi đáng khinh mà thôi!”

“Ồ.”

Món đồ chơi đáng khinh? Chưa hẳn đâu.

Hoàng Phủ Vũ Trạch xem trọng như vậy, rõ ràng đã coi người ta như bảo bối, nâng niu trong lòng bàn tay.

Thực sự là một thái giám? Cũng chưa chắc.

Nam nhân thì dù có đẹp đến mấy cũng không thể răng trắng, môi hồng, mềm mại, đáng yêu, xinh đẹp đến vậy được. Không những thế, thân thể còn toát ra một hương thơm thanh nhã của một thiếu nữ, hắn cảm nhận được rất rõ.

Chưa kể, Minh Vương biết rõ chuyến đi này cực kỳ hung hiểm mà vẫn dám dẫn theo, nhất định là nắm chắc điều gì rồi.

Mà nghe đồn, Minh Vương hậu chính là mỹ nhân đệ nhất thiên hạ. Chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn.

Nghe đồn, Minh Vương với Vương hậu gốc tình đâm sâu. Hậu cung ba ngàn mĩ nhân, ba ngàn sủng ái chỉ đặt vào một người.

Nghe đồn, Minh Vương hậu là kì tài võ học, trăm năm khó cầu. Mười sáu tuổi đã là một Võ linh Tướng.

······

Xem ra, dường như nữ nhân này rất là thú vị. Hắn thật sự muốn được nhìn thử xem, rốt cuộc thì nàng ấy có bản lĩnh gì mà được Minh Vương đối xử khác thường đến thế.

Trong mắt lóe ra tinh quang, tươi cười khóe miệng càng ngày càng lớn.

Lúc này, Âu Dương Ly ở bên cạnh đã hoàn toàn đen mặt. Dung nhan yêu nghiệt âm u đầy mây, đôi mắt xinh đẹp lộ một tia ác hiểm. Hiển nhiên là tức giận không ít.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.