Tước Tích

Quyển 3 - Chương 2: Đêm trước giông bão



Dịch giả: xoxASAxox

【Phía tây Aslan; Cách Lan Nhĩ Đặc; Trung Tâm】

Bầu trời ngoài hành lang đã dần dần tối xuống. Hẳn là đã đến ban đêm.

Nói là bầu trời, nhưng trong lòng Kỳ Linh rất rõ ràng, hành lang sâu trong lòng đất này, phía trên đầu ngoài cửa sổ thoạt nhìn giống như bầu trời, chẳng qua là thứ dùng hồn thuật thao túng, giả làm "bầu trời" mà thôi. Ban ngày sẽ phát ra ánh sáng dịu dàng, buổi tối sẽ biến thành một mảnh đen kịt.

Nhưng cũng chỉ có thể như vậy... phát sáng hoặc biến tối mà thôi.

Nó không thể nào giống như bầu trời thật sự, có nhiệt độ của ánh mặt trời, có ánh sáng lấp lánh của những vì sao, không thể có hoa tuyết bay xuống, cũng không thể đổ mưa. Trong trung đình ngoài hành lang, một đài phun nước rào rào tuôn chảy, có một chút hơi sương đọng lại lơ lửng trên đài, mang đến một chút hơi lạnh. Trong hồ suối phun nở ra từng đóa từng đóa hoa lớn không biết tên, thoạt nhìn giống như thủy tiên, nhưng cánh hoa nhỏ hơn nhiều lắm, lá cũng không nằm sát trên mặt nước, mà là từng cây từng cây như cỏ lau đong đưa trên mặt ao.

Kỳ Linh ngủ không được, trong khoảng thời gian này, hắn và Thiên Thúc U Hoa vẫn bị nhốt ở đây, phần lớn thời gian mỗi ngày đều là ngủ, không có việc gì làm, cho nên hiện giờ tuy đã vào đêm, nhưng hắn vẫn không buồn ngủ chút nào. Hắn khoác áo choàng, mở cửa, ngồi trên lan can, ngây ngốc nhìn một mảnh bầu trời đen nhánh bên ngoài.

Bên chân hắn, Thương Tuyết Chi Nha dùng hình dạng bình thường quỳ rạp trên mặt đất, Kỳ Linh cởi giầy, chân trần dẫm lên cổ nó, lông trắng mềm mại tỏa ra nhiệt độ ấm áp của Thương Tuyết Chi Nha. Nó há cái miệng dọa người to như chậu máu ngáp một cái, ánh mắt lại vô cùng dễ bảo, như một con mèo lớn, vô tội cọ cọ cẳng chân Kỳ Linh, biểu tình giống như đang hỏi chủ nhân vì sao chưa ngủ, hay là nói, giống như đang hỏi, sao lại triệu hồi mình từ trong tước ấn ra, lại không phải vì chiến đấu, chỉ là vì cùng hắn hơn nửa đêm ở đây ngây ngốc.

Lúc này, cuối hành lang, một Bạch Ngân Sứ Giả đang tuần tra ban đêm, mang theo một ngọn đèn lưu ly đã đi tới, gã vừa mở miệng ý bảo Kỳ Linh trở về phòng nghỉ ngơi, không nên đứng ở bên ngoài, "Vương tước cấp bảy, mời ngài..."

Gã còn chưa nói hết, Thương Tuyết Chi Nha quỳ rạp trên mặt đất, hai chân trước đầy lông thật lớn, "Hống ——" một tiếng, vươn ra mười cái móng vuốt dài mảnh như kiếm bạc, nó híp mắt, vẻ mặt khinh thường nhìn Bạch Ngân Sứ Giả hất hất cằm, đồng thời mặt đất bị nó mài ra mấy rãnh sâu... Bạch Ngân Sứ Giả ho khan hai tiếng, xấu hổ mà sợ sệt lui xuống.

Thương Tuyết Chi Nha lại ngáp một cái, lè lưỡi liếm liếm cẳng chân Kỳ Linh, hai con mắt to đen láy khẽ híp, thoạt nhìn còn rất buồn ngủ. Nó đã lâu lắm chưa chiến đấu, loại trẻ con này nó cũng không để vào mắt. Kỳ Linh cười ha hả hai tiếng, dùng hai chân kẹp lấy cái mặt to đầy lông của nó, trái phải lay mạnh vài cái tỏ vẻ cưng chìu. Thương Tuyết Chi Nha nhăn mũi lại, hai mắt nhắm, thoạt nhìn bộ dạng rất hưởng thụ...

Kỳ Linh lại tựa đầu lên trụ đá hành lang, hắn híp mắt, trong đầu hiện ra tình cảnh lúc ban đầu gặp được Thương Tuyết Chi Nha, lúc đó bản thân còn bị con quái vật khổng lồ màu trắng nhanh như tia chớp này truy sát, mạng treo chỉ mành, mà đảo mắt, nó đã biến thành hồn thú của mình, mình cũng từ một bé trai bình thường ở Trấn Phúc Trạch trở thành một trong bảy người mạnh nhất tại Aslan. Hai chữ "Vương tước" lóng lánh tia sáng, hiện giờ cũng đã in lên người mình. Cùng hiện lên trong đầu, còn có gương mặt lạnh lùng tựa như điêu khắc ra từ băng tuyết của Ngân Trần, chỉ có bản thân biết, gương mặt lạnh như băng kia, lúc mỉm cười sẽ chấn động lòng người cỡ nào; lúc bảo vệ mình thì kiên định cỡ nào; lúc bị mình chọc giận cũng vậy, thoạt nhìn tràn đầy dịu dàng như người một nhà.Đang nghĩ ngợi, hắn đột nhiên cảm giác được lông mao mềm mại của Thương Tuyết Chi Nha chạm vào chân của mình đột nhiên trở nên lạnh băng, sắc bén, giống như con nhím vậy. Thương Tuyết Chi Nha dựng lên da lông trên lưng, từng cây từng cây giống như băng châm sắc nhọn. Kỳ Linh mở mắt, có chút không nhịn được nghĩ, Bạch Ngân Sứ Giả sao còn không thôi, thế nhưng khi hắn ngẩng đầu, lại phát hiện hành lang không một bóng người, trong không gian u ám, lặng ngắt như tờ.

Kỳ Linh nhanh nhẹn xoay người nhảy xuống từ lan can, ngồi xổm bên cạnh Thương Tuyết Chi Nha, Thương Tuyết Chi Nha đã đứng lên, hai mắt nó hoàn toàn không còn buồn ngủ, chỉ còn lại có sắc lạnh bắn ra bốn phía, nó vững vàng nhìn chằm chằm chỗ sâu nhất trong hành lang tối đen phía trước, trong cổ họng liên tục phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp. Trên bàn chân nó, móng vuốt sắc bén đã vươn ra dò xét, Kỳ Linh tựa bên cạnh nó, cả người từ từ ngưng tụ hồn lực, rất hiển nhiên, trong bóng tối có thứ gì đó chưa biết đang theo dõi bọn họ...

Đột nhiên, chân trước của Thương Tuyết Chi Nha đạp mạnh lên mặt đất một cái, dọc theo bàn chân nó hướng tới trước, một hàng chông băng sắc bén, dài ngắn không đồng đều trong nháy mắt từ dưới đất nhô lên, giống như một con rắn điện, hướng phía trước ầm ầm thẳng tắp đâm tới. Trong không khí phát ra một trận rung động vô hình, mũi chông rõ ràng đánh vào khoảng không. Thương Tuyết gầm nhẹ một tiếng, bỗng nhiên hướng phía trước lao tới, nhưng thân hình khổng lồ của nó nhảy đi, lại giống như giữa lưng chừng trời đụng phải vật gì vậy, bị một sức mạnh to lớn bắn ngược trở về, nó ngã trên mặt đất, nhưng lập tức xoay người, một lần nữa đứng thẳng lên, nó che ở trước mặt Kỳ Linh, thân thể đã trở nên to lớn gấp đôi.

"Aizzz..." Trong bóng tối phía trước truyền đến một tiếng thở dài sâu kín, Kỳ Linh trong khoảnh khắc cảm thấy sợ nổi da gà. Hành lang vắng vẻ, ngay cả một bóng quỷ cũng không có, trong hành lang đang từ từ bắt đầu nổi lên từng luồng không khí, cảm giác như gió nổi lên. Trong không khí tản ra ra một mùi hương giống như anh đào như có như không."Ta chỉ là muốn đi qua chỗ này, ngươi để ta đi qua, ta sẽ không tổn thương ngươi."

"Ngươi là ai? Có bản lĩnh đừng trốn trong chỗ tối, đi ra!" Kỳ Linh đi tới trước một bước, cùng Thương Tuyết Chi Nha sóng vai đứng thẳng.

"Aizzz, đau đầu rồi..." Giọng nói trong bóng tối so với trước đó rõ ràng hơn một chút, nghe ra là một giọng nam trẻ tuổi. Mùi anh đào nồng nặc càng thêm rõ ràng tản ra từ trong bóng tối.

"Kỳ Linh!" Cửa căn phòng cách vách đột nhiên mở ra, Thiên Thúc U Hoa cầm trong tay băng cung vọt tới bên cạnh Kỳ Linh, nàng nhìn sang hướng Thương Tuyết Chi Nha gầm nhẹ, sau đó hướng đài phun nước trong trung đình phất tay, mấy sợi sương mù giống như những con rắn trắng hướng U Hoa lao tới, Kỳ Linh còn chưa thấy rõ ràng, hơn mười mũi tên băng đã chỉnh tề xếp thành hình một lá chắn, trên dưới trái phải chen đầy toàn bộ không gian hành lang, nhanh như lôi điện hướng phía trước vọt tới.

"Ông ——", Trong không khí lóe lên ánh sáng cầu vồng bảy sắc uốn lượn lăn tăn, tất cả mũi tên băng đụng vào bức tường không khí nửa trong suốt kia, rào rào vỡ vụn, phía sau ánh đỏ, một dáng người cao lớn, theo dòng không khí xoay chuyển, dần dần hiện ra phía sau bức tường không khí."Lá chắn không khí?" Thiên Thúc U Hoa kinh ngạc há to miệng, "Ngươi là, ngươi là người của Phong Nguyên?!"

"Xem ra ngươi đối với hệ thống hồn thuật của đại lục Odin hiểu rất rõ nhỉ, tiểu cô nương." Cuối hành lang, bóng người dần dần rõ ràng, trang phục người tới, thoạt nhìn cùng với trang phục hồn thuật sư ở Aslan hoàn toàn khác nhau, đối với chiến giáp sắc lạnh trên người Kỳ Linh mà nói, trang phục người tới dường như vải vóc hoàn toàn không có lực phòng ngự, mềm mại như tơ lụa, vây lấy thân thể mạnh mẽ trở nên thon dài mà lại cao ngất, trên bả vai gã khoác một đoạn lông ngắn như lông tuyết hồ, thoạt nhìn là đến từ nơi cực lạnh, nhưng dưới vai, hai cánh tay bắp thịt rõ ràng lộ ra trong không khí. Đường nét cánh tay gã mạnh mẽ có lực, nhưng da thịt lại trắng nõn như thiếu nữ, mà hấp dẫn ánh mắt người ta nhất chính là đôi găng tay da màu nâu bọc kín đến tận khuỷu tay trên tay gã, bao tay thoạt nhìn vừa mềm vừa mảnh, điểm xuyết lông thiên nga và lông công trắng, đẹp đẽ quý giá. Bao tay nhìn qua dường như được may đo theo yêu cầu, dán chặt mà tinh xảo, giống như lớp da thứ hai của gã vậy. Gã giơ tay lên, năm ngón tay bọc da nâu nhẹ nhàng vuốt cằm, vô cùng hứng thú nhìn về phía Thiên Thúc U Hoa nói: "Tiểu cô nương, cô đang nhìn tay ta sao?"

"Ngươi lén vào Thủy Nguyên, hơn nữa còn là chỗ quan trọng như đế đô Cách Lan Nhĩ Đặc, ngươi đến cùng là ai, muốn làm cái gì?" Kỳ Linh tiến lên một, có ý định chắn phía trước U Hoa, U Hoa dưới sự che chắn của cái bóng cao lớn của hắn, trong lòng nhộn nhạo nổi lên một hồi tình cảm ấm áp.

"Tên của ta gọi là A Khắc Lưu Khắc. Ta tới đây lấy một thứ." Đối phương đi tới, đường nét gương mặt hiện ra rõ ràng, U Hoa bị gương mặt mê người của gã hấp dẫn, nhịn không được hít sâu một hơi. Hai mắt gã thoạt nhìn so với rất nhiều cô gái xinh đẹp còn mê người hơn, lông mi dày đậm mà thon dài, tròng mắt dịu dàng mà quyến rũ, làn da gã cũng trong sáng óng ánh như tuyết đầu mùa, trắng đến không chút tỳ vết, mũi gã lại cao ngất thẳng tắp, giống như núi tuyết nơi cực bắc, chân mày thật cao, đường nét gương mặt thâm thúy giống như được mài đục ra vậy. Khuôn mặt hắn pha lẫn vẻ đẹp giữa nam và nữ, hơn nữa trên mặt hắn trước sau lộ vẻ một nụ cười nhàn nhạt, không kiềm chế được mà lại ưu nhã, có vẻ câu hồn đoạt phách. "Ta chỉ muốn đi qua chỗ này mà thôi, không muốn ra tay với các ngươi, cho nên, các ngươi tốt nhất để ta đi qua đi. Được chứ?"

"Ngươi là người của Phong Nguyên, dựa vào cái gì tới đây lấy đồ? Ngươi tốt nhất nói cho rõ, bằng không, ngươi bị thương, chúng ta cũng không chịu trách nhiệm." Thiên Thúc U Hoa dời ánh mắt từ ngũ quan mê người của gã ra, lạnh lùng nói. Tuy rằng nàng thoạt nhìn rất có khí thế, nhưng thật sự trong lòng nàng vô cùng rõ ràng, người này nếu có thể thần không biết quỷ không hay lẻn vào trung tâm quan trọng nhất của Aslan, gã nhất định không đơn giản, hơn nữa, phong nguyên tố lại là thuộc tính áp chế thủy nguyên tố, dù nàng và Kỳ Linh lấy hai đánh một, thế nhưng, nàng cũng không có nắm chắc có thể chiến thắng người lẻn vào trước mặt này.

"Hai người các ngươi, từ cấp bậc hồn lực ta cảm nhận được mà nói, không phải Vương tước thì cũng là Sứ đồ đúng không? Hai người các ngươi hợp lại, đúng là thật sự rất đáng sợ đây" trong bóng tối, trên mặt A Khắc Lưu Khắc vẫn như cũ lộ vẻ mỉm cười bất cần đời kia, "Đáng tiếc, người các ngươi gặp lại là ta, nói thật, các ngươi không thể tổn thương được ta. Ta lại thật sự rất sợ làm bị thương các ngươi. Cho nên, các ngươi vẫn là để ta đi qua đi.""Đừng nói chắc như vậy!" Thiên Thúc U Hoa còn chưa dứt lời, liền nhanh chóng ra tay, dây cung "Phanh, phanh" vang lên mấy tiếng, mấy mũi tên băng nhanh như mấy tia sáng trắng hướng A Khắc Lưu Khắc vọt tới, đồng thời, Thương Tuyết Chi Nha nhảy lên không, móng vuốt hai chân trước như những lưỡi dao lợi hại nhanh như chớp vọt ra, giống như thiểm điện nhào tới hắn ——

Thế nhưng A Khắc Lưu Khắc vẫn đứng tại chỗ, không nhúc nhích, trên mặt gã vẫn như cũ lộ vẻ ưu nhã, không cố kỵ mỉm cười, tựa như đang ở trong đình viện an nhàn ngắm hoa vậy, thẳng đến thời khắc chỉ mành treo chuông cuối cùng, cả người gã biến mất trong không khí...

"Biến... Biến mất rồi?" Kỳ Linh khó thể che giấu vẻ kinh ngạc trên mặt, chớp mắt, hắn nhanh chóng hiểu ra, "Ta biết rồi, thiên phú của hắn là ẩn thân!"

Thế nhưng, Thiên Thúc U Hoa bên cạnh hắn lại không có bất kỳ phản ứng nào, Kỳ Linh quay đầu, khiến hắn kinh ngạc chính là, sắc mặt Thiên Thúc U Hoa một mảnh tái nhợt, hoàn toàn không để ý đến lời Kỳ Linh vừa nói, nàng giơ lên cánh cung cực lớn màu băng nhạt, tay phải ở trên dây cùng vô hình gãy mấy cái, theo mấy tiếng kim loại chíu chíu như rồng gầm, toàn bộ trước sau hành lang và không gian phía ngoài lan can, trong thời gian rất ngắn chằng chịt bện ra vô số sợi tơ kim loại lóe lên ánh trắng lạnh băng, không gian chỗ bọn họ, đã được dây cùng màu trắng giống như mạng nhện này bao vây lại.

"Xem ra, ta trốn không thoát rồi." Trong không khí, không biết từ chỗ nào, truyền đến tiếng thở dài của A Khắc Lưu Khắc, giọng nói mang theo một chút bất lực, lại giống hào hứng.

"U Hoa, thiên phú của hắn là ẩn thân, chúng ta tốt nhất nên cẩn thận một chút!" Kỳ Linh tới gần U Hoa, cùng nàng sóng vai đứng thẳng, nhỏ giọng nói bên tai nàng.

"Thiên phú của hắn, không phải ẩn thân" Thiên Thúc U Hoa ngưng tụ ánh mắt, cảnh giác nhìn chằm chằm bất kỳ gió thổi cỏ lay trong không khí, giọng nói nàng mơ hồ mang theo tuyệt vọng và sợ hãi, " Vương tước và Sứ đồ nguyên tố gió, đều có thể lợi dụng không khí làm vặn vẹo ánh sáng, đối với hồn thuật cao siêu của bọn họ mà nói, ẩn thân giống như kỹ năng cơ bản của họ vậy, mỗi người đều biết... Thiên phú của A Khắc Lưu Khắc tuyệt đối không chỉ là cái này mà thôi..."

"Cái gì?!" Kỳ Linh mở to miệng, nhưng không đợi hắn kịp phản ứng, khóe mắt hắn đã nhìn thấy bóng dáng A Khắc Lưu Khắc hiện ra ở trước mặt bọn họ, động tác của gã nhanh chóng như quỷ mị, U Hoa chỉ kịp thấy đôi tay thon dài mà linh hoạt của gã ở trước mặt mình thật nhanh làm một động tác tay phức tạp, hai tay, hai chân mình lại đột nhiên bị không khí vô hình quấn vòng quanh, trói lại, băng cung từ trên tay trượt rơi xuống, trước khi rơi xuống đất, băng cung đã được bàn tay mang theo bao tay da vững vàng bắt lấy, mà tay còn lại của A Khắc Lưu Khắc, nhanh như chớp vòng qua nấm đấm đưa tới của Kỳ Linh, ngón tay thon dài giống như đánh đàn lắc lư vài cái, trong tay hắn giống như kéo ra mấy sợi tơ vô hình, cả người Kỳ Linh bị treo ngược lên, giống như con rối dây bị A Khắc Lưu Khắc điều khiển vậy... Mà Thương Tuyết Chi Nha ở xa xa, bị quấn ở trong một đoàn không khí gào thét, giống như con thú bị nhốt gầm nhẹ...

A Khắc Lưu Khắc thân hình cao lớn đứng giữa hai người, gã duỗi ra ra hai tay, giống như vân hạc xoè ra, nắm ngón trên hai bàn tay mở rộng, mà dưới ngón tay gã điều khiển, mặt Thiên Thúc U Hoa và Kỳ Linh đỏ lên, lại không cách nào cử động."Ta đã nói với các ngươi, các ngươi đánh không lại ta... Các ngươi còn không tin." A Khắc Lưu Khắc thở dài, xoay đầu lại, nhìn Kỳ Linh bị mình treo ngược lên. Nói xong, cặp mắt dịu dàng lại ôn hòa kia của gã đột nhiên dựng thẳng, một vẻ lạnh lùng trong tích tắc từ đôi mắt hẹp dài mà thâm thúy cuồn cuộn tuôn ra, cả phía trong hành lang đột nhiên bị hàng ngàn hàng vạn lưỡi đao không khí sắc bén cuốn qua, những dây cung màu trắng kéo căng xung quanh bị những lưỡi đao không khí nhanh như chớp cắt thành từng đoạn.

"Có bản lĩnh... Ngươi cứ giết ta!" Kỳ Linh vùng vẫy, vẻ mặt đỏ bừng. Bị treo ngược lên như vậy, quả thật rất mất thể diện... Nếu như Ngân Trần ở đây, sớm đã đem tên khốn phách lối này dạy dỗ cho ngoan ngoãn một trận rồi, hàng ngàn hàng vạn hồn khí của ngài ấy, tùy tiện dùng một cái cũng khiến tên nhóc này xin tha rồi. Nghĩ tới đây, hắn càng trở nên tức giận.

"Giết các ngươi, cũng không cần phải vậy. Ta không giết người" A Khắc Lưu Khắc nhìn Kỳ Linh, lắc đầu, "Hơn nữa, các ngươi vừa chết, Bạch Ngân Tư Tế hoặc là người ở đây, nhất định sẽ cảm giác được hồn lực của các ngươi biến mất trước tiên. Ta cũng không muốn đánh động nhiều người như vậy, ta chỉ muốn lấy được đồ liền đi, các ngươi cứ ngoan ngoãn đợi ở đây đi."

"Dù ta đánh không lại ngươi, thế nhưng" Kỳ Linh đột nhiên nghiêng đầu qua chỗ khác, hướng về phía A Khắc Lưu Khắc nói, "Muốn làm ra động tĩnh khiến các thủ vệ biết, việc này ta vẫn làm được! Dù ngươi lợi hại, thế nhưng, ngươi đừng quên, đây là trung tâm của Cách Lan Nhĩ Đặc, ở đây có bao nhiêu Vương tước và Sứ đồ, ngươi biết không? Ngươi có thể đánh thắng được ta, nhưng ngươi có thể đánh thắng được tất cả Vương tước không?"

A Khắc Lưu Khắc cau mày, dường như có chút nghi ngờ nhìn Kỳ Linh, "Ngươi muốn chết như vậy sao?"

"Chờ một chút!" Thiên Thúc U Hoa đột nhiên hướng A Khắc Lưu Khắc hô to một tiếng, nàng đè nén sợ hãi trong lòng, bình tĩnh nói với A Khắc Lưu Khắc, "Chúng ta làm một cuộc giao dịch thì sao?"

"Giao dịch gì?" A Khắc Lưu Khắc mỉm cười, hàm răng trắng noãn cùng bờ môi mềm mại như cánh hoa của gã, thoạt nhìn rung động lòng người không thể tả.

"Chúng ta có thể không tố giác ngươi, đồng thời giúp ngươi tìm thứ ngươi cần, dù sao ngươi đối với nơi này chưa quen thuộc, mà chúng ta biết kết cấu cung điện này cùng với thời gian và tuyến đường thủ vệ cùng Bạch Ngân Sứ Giả tuần tra. Những thứ này đối với ngươi mà nói, đều rất quan trọng chứ." Thiên Thúc U Hoa cắn răng, hai cánh tay bị trói ngược truyền đến đau đớn vặn vẹo.

A Khắc Lưu Khắc nhìn mặt nàng, thoáng giật ngón tay mình, Thiên Thúc U Hoa lập tức cảm giác được cánh tay trói ngược của mình hơi chút thả lỏng.

Thiên Thúc U Hoa thấy hắn dường như có một chút thả lỏng, nói tiếp: "Hơn nữa, lấy trình độ hồn lực của ngươi mà nói, chí ít cũng là Vương tước hoặc Sứ đồ của Phong Nguyên? Vậy ngươi hẳn là hiểu rõ quy định nhập cảnh giữa bốn nước trên đại lục Odin chứ, đối với người thường hoặc hồn thuật sư thông thường mà nói, trong tình huống chưa có giấy phép quá cảnh, hậu quả sẽ là bị đuổi về nước, thế nhưng nếu là Vương tước hoặc Sứ đồ trong tình huống chưa có giấy phép quá cảnh, xuất hiện trong quốc gia khác, ngươi nhất định biết ý nghĩa như thế nào chứ..."A Khắc Lưu Khắc nhíu chân mày, biểu tình vẫn như cũ như cười như không, nhưng trong ánh mắt dường như thật sự nổi lên một tia lo lắng.

"Ý nghĩa như thế nào?" Kỳ Linh nghe không rõ, hắn bị treo ngược, mặt đỏ lên miễn cưỡng hỏi lại U Hoa.

U Hoa không nhìn Kỳ Linh, mà bình tĩnh nhìn A Khắc Lưu Khắc, bởi vì nàng biết, một câu cuối cùng này đủ tác dụng, gẫ vẫn có chút băn khoăn, "Theo một ý nghĩa nào đó mà nói, quốc gia bị nhập cảnh có thể cho rằng đây là tuyên chiến chính thức đối với mình."

A Khắc Lưu Khắc thở dài, "Xem ra hình như ta phải đồng ý với ngươi giao dịch này rồi... Như vậy cái giá để hoàn thành giao dịch này là gì? Ngươi nói nghe thử."

"Mang ta và Kỳ Linh cùng đi." Thiên Thúc U Hoa nhìn A Khắc Lưu Khắc, gằn từng chữ nói.

A Khắc Lưu Khắc hơi há há miệng, sửng sốt một hồi, sau đó nhịn không được, gập cả người, cười ra tiếng: "Ha ha, A ha ha, thật biết điều!"

Giọng gã sang sảng mà lại thẳng thắn, mang theo trong trẻo của thiếu niên.

【 Phía Tây Aslan; Biên Cảnh; Tháp thành Josephine】

Đã vào mùa đông rét đậm. Trong trời đất gào thét gió bấc đến từ phương bắc.

Mấy ngày trước vừa đổ tuyết, hơi nước trong không khí đều đã theo trận tuyết rơi mà biến mất sạch sẽ, Vì vậy gió bấc vù vù lại có vẻ vừa lạnh lại vừa khô, thổi lên mặt người, trong nháy mắt có thể quất đỏ da. Thỉnh thoảng ngon gió thổi mạnh lên mỏm đá cuốn theo cát sỏi thô ráp, quất đến đau mặt người.

Đối với tháp thành Josephine ở biên giới Aslan mà nói, thời tiết mùa này đều là tiêu điều.

Tháp thành Josephine ở phía đông bắc Aslan, là thành biên giới lớn nhất tiếp giáp với Nhân Đức Đế Quốc của Phong Nguyên. Mua bán qua lại và đặc phái viên gặp gỡ giữa Aslan và Nhân Đức đều lấy Tháp thành Josephine làm đường giao thông chủ yếu. Hai nước lấy "Sông Josephine " làm ranh giới, phía tây nam thuộc về Aslan, phía đông bắc thuộc về Nhân Đức. Mà dọc theo dòng chảy nam bắc, hai nước cùng ra sức, trên mặt sông xây dựng mười ba cái cầu tháp to lớn, hùng vĩ, làm trạm kiểm tra lúc thông quan, cho nên mọi người gọi Josephine là tháp thành. Đứng trên đỉnh cầu tháp, có thể liếc mắt thu hết toàn bộ phong cảnh thành Josephine vào đáy mắt. Mỗi một cây cầu, hai bên đều là tháp đá thật cao, một tòa do quân đội Aslan trấn giữ, mà một tòa khác liền do quân đội Nhân Đức trấn giữ. Mặt cầu cách mặt sông mấy trăm thước, nước sông giống như chảy xuôi trong một cái thung lũng, một năm bốn mùa cũng không dừng, ngay cả mùa đông rét lạnh nhất cũng không đóng băng. Tiếng nước rầm rì giống như cự long rống giận, quanh năm suốt tháng vang vọng bên tai binh sĩ.

Yên tĩnh chính là bầu không khí vĩnh hằng ở tòa thành biên cảnh này.

Thế nhưng, sự yên tĩnh này lại bị đánh vỡ.

Sắc trời đã trở nên mờ mịt, hai bên đường phố, đèn đồng trên vách tường đã lục tục sáng lên. Giờ này trước đây, thành Josephine, phố lớn ngõ nhỏ sẽ trở nên đặc biệt yên tĩnh, mọi cư dân đều đang dùng bữa, trên đường phố không có ai, thỉnh thoảng có xe ngựa vội vàng giao hàng phi nhanh qua phiến đá trên mặt đường, để lại một trận tiếng vó ngựa trống trải.Nhưng mà, tháp thành Josephine hiện giờ, chạng vạng lại vẫn có tiếng người ồn ào.

Nói là tiếng người ồn ào cũng không hoàn toàn chính xác, trên đường cái tuy rằng chật ních người xa lạ, nhưng những người này lại hầu như không nói chuyện với nhau, trong không khí nổi lên một loại xao động trầm mặc, giống như có việc lớn sắp xảy ra.

Tình hình như vậy đã duy trì liên tục gần mười ngày. Josephine vốn có số dân thưa thớt, từ hơn mười ngày trước liền bắt đầu lục tục tụ tập ngày càng nhiều người bên ngoài, người Aslan cũng có, người Nhân Đức đế quốc cũng có, hơn nữa nhìn tới, đều không phải dân chúng bình dân thông thường. Từ trang phục của bọn họ nhìn tới, ít ít nhiều nhiều đều là là hồn thuật sư. Rất nhiều người đeo kiếm, đeo đao, đều sáng loáng vắt ở bên hông, lại cũng có rất nhiều người mặc đồ đen, có vài người còn đeo khăn che mặt. Những người này đều tụ tập trong thành Josephine, nhưng bọn họ cũng không làm gì, cả ngày ở trong dịch trạm, trong thành cũng không có xảy ra chuyện động dao động kiếm —— mọi thứ thoạt nhìn giống như một cái chợ quái dị bất ngờ hình thành, nhưng không ai biết những người này tụ tập cùng một chỗ, là muốn giao dịch cái gì.

Mọi thứ thoạt nhìn giống như là đêm trước giông bão —— áp suất không khí ngày càng cao, mây trên đầu tụ lại, cảm giác bất cứ lúc nào cũng sẽ có một trận tai vạ sấm chớp mưa bão tập kích tòa thành biên giới này vậy. Thế nhưng giờ phút như vậy, vẫn có một hành khách đội mũ trùm, xa xa, từ cửa Tháp thành Josephine đi tới, gió thổi ra trường bào màu xám đen của hắn, thổi lên mùi vị bụi bặm khắp người.

"Vị khách này, xin lỗi, phòng của chúng tôi đều đã đầy rồi." Người phục vụ ở cửa mặc áo khoác da dê thật dày vừa chà hai tay bị gió lạnh thổi đỏ, vừa hướng người khác đang đứng ở cửa khom lưng xin lỗi.

"Xin cố gắng sắp xếp giúp ta một chút" Người kia lấy ra từ trong túi mười đồng Tunk vàng óng ánh, đặt vào trong tay người hầu, "Đây đã là dịch trạm thứ ba ta hỏi thăm, ngươi xem trời đã tối rồi, nếu thật sự không được, ta chỉ có thể ngủ ở giữa trời gió tuyết."

(Chú thích: Tunk là đơn vị tiền tệ cao nhất ở đại lục Odin, hệ thống đổi tiền: 1 Tunk = 10 Quake = 100 Bink; 1 Bink = 10 La = 100 Quala)

Người phục vụ bị mười đồng Tunk vàng nặng trình trịch trong tay dọa sợ đến ngây người, dù là bao toàn bộ dịch trạm, mười đồng Tunk vàng óng này cũng đủ rồi.

"Quý khách, người đến từ đế đô Cách Lan Nhĩ Đặc đúng không?" Người hầu khiêm tốn khom lưng, tay đang cầm tiền vàng động cũng không dám động, cẩn cẩn thận thận giống như đang cầm cái mạng của mình vậy.

"Ừm, đúng vậy. Sao vậy?" Người kia nhíu nhíu mày, dường như có một chút không vui.

"Không có gì, không có gì" Người phục vụ nhanh chóng gật đầu giải thích, "Ở trấn nhỏ như thành Josephine chúng tôi, bình thường sử dụng trong thành phố gần như đều là đồng Bink, thỉnh thoảng xuất hiện đồng Quake đã là người giàu có. Ngài vừa ra tay liền là mười đồng Tunk vàng, cho nên tôi đoán ngài nhất định là quý tộc đế đô."

"Ta thật sự đến từ đế đô, có điều không phải quý tộc gì, trong làm ăn, chủ yếu xuất khẩu một ít hương liệu đặc biệt của Aslan kiếm chút tiền. Anh đây, nhờ ngươi sắp xếp một chút." Người tới cười cười, giọng trầm thấp mà rất có sức hút. Gương mặt hắn che phủ trong mũ trùm, trong sắc đêm lờ mờ, chỉ có thể nhìn thấy một vòng đường nét sắc sảo, về phần mặt mũi, đều mơ hồ trong bóng tối dưới mái hiên."Vậy ngài vào trong trước, bên ngoài gió lớn, tôi hỏi ông chủ chúng tôi thử. Ngài ngồi ở đây chờ một chút đi." Người phục vụ dẫn khách đi vào đại sảnh dịch trạm, mời hắn ngồi xuống ghế dài khắc hoa ở cửa, xoay người đi vào buồng trong, trước khi đi quay đầu, hỏi: "Ngài đây xưng hô như thế nào?"

"Ngươi gọi ta Ngãi Bạc là được."

"Ngài Ngãi Bạc, xin chờ. Tôi sẽ trở lại ngay."

Hắn ngồi trên ghế dài chỗ hành lang ở cửa, quay đầu, có thể nhìn thấy toàn cảnh trong đại sảnh dịch trạm. Lúc này đang là giờ cơm, trên từng hàng bàn gỗ màu đen, ngồi đầy những người đang dùng bữa. Từ trang phục của bọn họ và hơi thở tỏa ra trong ánh mắt bọn họ mà xem, đều là những cao thủ tinh thông sử dụng hồn thuật. Từ hồn lực cảm ứng được mà xem, hồn thuật sư của Phong Nguyên và Thủy Nguyên chiếm phân nửa. Có điều, những hồn lực có thể cảm ứng được này đều không coi vào đâu. Hồn thuật sư thật sự đạt đến trình độ Sứ đồ và Vương tước, trong trạng thái không chiến đấu, hồn lực đều ẩn sâu trong người, không phải người tinh thông nhận biết đối với hồn lực đều giống nhau không thể phát hiện được sự tồn tại của bọn họ.

Tiếng bước chân người phục vụ đi xa lại lần nữa trở về, Ngãi Bạc quay đầu, thấy biểu tình khổ sở của người phục vụ, trên tay hắn còn đang cầm đồng Tunk vàng vừa đặt vào cho hắn.

"Ngài Ngãi Bạc, vô cùng xin lỗi, chúng tôi đã kiểm tra nhiều lần, ngay cả một gian phòng trống cũng không có. Cả phòng ngủ của ông chủ chúng tôi, cũng vì quá đông khách, mà cũng dùng làm phòng khách rồi. Cho nên, thật sự không có cách... Vô cùng xin lỗi!" Người phục vụ khom lưng cúi người, cúi đầu, nâng đồng Tunk vàng đến trước mặt khách.

Hắn đang muốn mở miệng, đột nhiên bị một loạt tiếng bước chân và giọng nói sang sảng phía sau cắt ngang, "Ai da, ngài Ngãi Bạc, đợi ngài lâu lắm rồi, ngài cuối cùng đã tới! Mau lên phòng thay quần áo một chút đi, ngài ăn mặc quá mỏng manh, thành biên giới này, khí hậu lại rất lạnh."

Người khách quay đầu, thấy người hướng mình đi tới, vừa nói chuyện, vừa đưa ra hai tay tỏ vẻ hoan nghênh đối với mình. Gã mặc một trường bào màu xanh đậm, thoạt nhìn tuy rằng đẹp đẽ quý giá, nhưng lại cũng không phải chiến bào quý giá của gia tộc hồn thuật ở đế đô, vẻn vẹn chỉ là trường bào dân gian xa xỉ kỹ thuật tinh xảo mà thôi, trái lại gã một đầu tóc vàng vô cùng diêm dúa, giống như mặt trời chói chang, khiến người khác hoa mắt chóng mặt, gương mặt gã bị ánh sáng màu vàng này ôm lấy, có vẻ cao quý mà lại ưu nhã, ánh mắt gã thoạt nhìn như mặt hồ màu xanh nhạt, sâu không thể dò. Dáng vẻ gã cao ngất, thoạt nhìn tuy rằng khiêm tốn, nhưng lại mơ hồ có một loại khí phách vương tộc.

"Ngươi là..." Hắn nhịn không được hỏi, đồng thời, trong lòng âm thầm cảnh giác. Bởi vì rất rõ ràng, người này hắn cũng không nhận ra. Hơn nữa, cái tên "Ngãi Bạc" này, cơ bản cũng không tồn tại, chỉ là che giấu hành tung của mình mà thuận miệng nói ra một cái tên, bộ dạng đối phương thoạt nhìn lại giống như thật sự quen biết một người Ngãi Bạc như vậy.

"Chờ ngài đã lâu rồi, còn tưởng rằng ngài đã xảy ra chuyện gì trên đường chứ, mọi người rất lo lắng. Nào, mau tới gian phòng của chúng ta đi." Vừa nói, người tóc vàng đã chạy tới trước mặt, gã thoạt nhìn so với vừa rồi từ xa suy đoán cao hơn, gã cúi người xuống, sau đó cho người phục vụ một đồng Bink, sau đó nói với người phục vụ, "Ta tới đón đãi ngài Ngãi Bạc là được rồi. Trước đó ta có đặt hai căn phòng, chính là giữ cho ngài Ngãi Bạc. Ngươi đi làm việc trước đi."Người phục vụ cầm tiền thưởng, vui vẻ gật đầu, lui xuống.

"Đi thôi, ngài Ngãi Bạc" Người tóc vàng cúi người xuống, đưa tay đỡ khuỷu tay hắn, sau đó kề sát vào bên tai hắn nói, "Chúng ta vẫn là lên lầu trước rồi hãy nói, người cũng không muốn gây ra rối loạn gì chứ."

Hắn nghe xong những lời này, sắc mặt trắng nhợt, thế nhưng sau một lát, hắn vẫn theo người tóc vàng, đi tới gian phòng trên lầu.

Người tóc vàng nhẹ nhàng đóng lại cánh cửa sau lưng mình, sau đó, hắn hướng về phía Ngãi Bạc vẫn đội mũ trùm, ưu nhã mỉm cười một cái, sau đó, gã quỳ một gối xuống đất, cúi đầu cung kính nói: "Băng Đế Ngải Âu Tư bệ hạ, kính cẩn chờ đợi đã lâu."

Người mang mũ trùm chần chờ thật lâu, cuối cùng nhẹ nhàng gỡ xuống vành nón của mình, ánh sáng trong phòng chiếu sáng ngũ quan của hắn, lông mi nồng đậm đen kịt, gương mặt tuấn lãng, dáng người cao ngất, có khí thế của bậc đế vương không thể nghi ngờ.

"Ngươi là ai? Sao lại biết thân phận của ta?" Ngải Âu Tư nhìn người tóc vàng trước mặt, trong lòng mơ hồ dâng lên một chút bất an.

"Ngải Âu Tư bệ hạ, có thể ngài chưa từng gặp thần. Thế nhưng ngài nhất định đã nghe qua tên thần..." Người tóc vàng đi tới bên cạnh bàn, vươn tay phất qua phía trên ấm trà, nước trà trong ấm giống như nước suối, hóa thành một cột nước trong không trung, rót đầy hai chén trà trên mặt bàn, sau đó gã lại giơ tay lên, năm ngón khẽ giật giật, ngoài cửa sổ một trận gió mạnh, bỗng nhiển thổi mở cửa sổ, không khí lạnh lẻo trong nháy mắt rót đầy căn phòng. Tiếp đó, gã hướng lò sưởi trong tường đang chất đầy củi ở góc phòng búng tay một cái, "Phừng ——" một tiếng, ngọn lửa hung mãnh trong nháy mắt đốt chát củi, trong ánh lửa chập chờn, gương mặt người tóc vàng giống như thần phát vàng óng ánh.

"Ngươi là Gilgamesh..." Ngải Âu Tư chậm rãi ở ngồi xuống ghế, ngón tay trở nên lạnh lẽo.

【 Phía tây Aslan; Cách Lan Nhĩ Đặc; Trung tâm】

Kỳ Linh và U Hoa đã được đặt xuống, hai người bọn họ đứng ở trước mặt A Khắc Lưu Khắc, trao đổi ánh mắt lẫn nhau. Kỳ Linh hiển nhiên rất không ngờ U Hoa sẽ đưa ra yêu cầu như vậy, thế nhưng nếu như người này thật có thể mang mình ra ngoài, dĩ nhiên là tốt nhất.

"Được rồi, ta có thể mang hai người các ngươi ra ngoài. Thế nhưng, hai người các ngươi phải nghe theo sắp xếp của ta, bằng không, lỡ như hành tung bị phát hiện, ta cũng không thể bảo đảm an toàn của các ngươi, ngươi cũng biết, người Phong Nguyên chúng ta, cái khác không được, tốc độ chạy chính là không ai đuổi kịp..."

"Huống chi ngươi còn ẩn thân, quỷ cũng không chạy trốn nhanh bằng ngươi." Kỳ Linh lầm bầm trong mũi, hiển nhiên, còn đang so đo nhục nhã vừa rồi bị treo ngược lên.

"Quỷ còn chạy nhanh hơn ta." A Khắc Lưu Khắc nhún vai một cái, động tác này được gã làm đến vô cùng đẹp mắt, thoạt nhìn có mị lực khác biệt. "Nghe đây, ta hiện giờ phải đi tìm thứ khác, tiểu cô nương, ngươi phụ trách dẫn đường cho ta đi, còn ngươi, " A Khắc Lưu Khắc vỗ vỗ vai Kỳ Linh, chiều cao hai người bọn họ không khác biệt lắm, động tác này khiến hai người bọn họ thoạt nhìn giống như anh em từ nhỏ cùng nhau lớn lên, nhưng trên thực tế, chỉ một chốc lát trước, gã còn muốn treo ngược hắn đây, "Ngươi phụ trách giúp ta mang hai người ra.""Hai người? Ngươi muốn tìm không phải một thứ khác sao? Sao lại có người cần ngươi mang ra ngoài?" Kỳ Linh nghi ngờ hỏi.

"Dù sao... chỉ là muốn đem hai cô ấy ra ngoài. Vừa rồi trong một căn phòng ở bên dưới mấy tầng, nghe được trò chuyện của hai cô ấy, hình như các cô ấy gọi là Thần Âm và Liên Tuyền..." A Khắc Lưu Khắc nói.

"Quỷ Sơn Liên Tuyền và Thần Âm?!" Kỳ Linh há hốc miệng, "Hai người bọn họ sao lại ở đây?"

"Cái này ta cũng không biết. Ngươi tự mình đi hỏi hỏi các cô ấy là được rồi." A Khắc Lưu Khắc đưa tay nắm lấy U Hoa, mặt U Hoa đột nhiên đỏ lên, nàng xoay đầu lại nhìn Kỳ Linh, sau đó dùng sức giãy khỏi tay A Khắc Lưu Khắc, nhưng A Khắc Lưu Khắc không để ý tới, nói tiếp, "Ta cho ngươi biết đi thế nào có thể tìm được các cô ấy, ngươi đi cứu hai người bọn họ ra trước..."

"Cứu?" Kỳ Linh nhướng chân mày, "Các cô ấy bị làm sao?"

"Tự ngươi nhìn sẽ biết... Dù sao, tình huống không tốt lắm" A Khắc Lưu Khắc thở dài một tiếng, làm ra một biểu tình thương tiếc, "Đợi lát nữa, ta và U Hoa, ngươi gọi là U Hoa đúng không? Sau khi ta và U Hoa tìm được đồ vật, sẽ trở lại căn phòng đó tập hợp với các ngươi, sau đó chúng ta cùng đi ra ngoài."

"Được..." Kỳ Linh nhìn U Hoa, "Ngươi bảo đảm an toàn của U Hoa!"

"Cái này ta có thể bảo đảm, chỉ cần cô ta nghe lời, không làm khó." A Khắc Lưu Khắc hai tay khoanh cùng một chỗ, mười ngón tay thon dài thoạt nhìn một trận ưu mỹ. Nhưng hai tay gã vẫn giấu trong bao tay da, thoạt nhìn lại thêm một loại cảm giác thần bí.

Hành lang đá quanh co khúc khuỷu sâu không thấy đáy, U Hoa và A Khắc Lưu Khắc đã đi một lúc lâu, vì U Hoa biết thời gian và tuyến đường tuần tra của thủ vệ cho nên dọc đường đi, bọn họ cũng không gặp phải Bạch Ngân Sứ Giả.

"Ở đây thật sự giống như mê cung, rắc rối phức tạp" A Khắc Lưu Khắc ở phía sau U Hoa, hai tay cắm vào trong túi bên hông, "Có điều, ngươi làm sao lại quen thuộc với chỗ này như vậy?"

"Gia tộc của ta là vương tộc vô cùng hiển hách, mẹ ta còn là người phụ trách ghi lại toàn bộ tài liệu lịch sử của Aslan. Tuy những thứ này đều là cơ mật quốc gia, thế nhưng lúc ta còn bé thường quấn quít lấy mẹ kể cho ta chuyện của Cách Lan Nhĩ Đặc và trung tâm đế đô, mẹ luôn không chịu được dây dưa của ta, nên thường kể cho ta nghe. Hơn nữa, lúc còn bé, mỗi lần mẹ ghi lại tài liệu lịch sử của đế vương hay Bạch Ngân Tư Tế, ta đều chơi đùa ở bên cạnh bà, có đôi khi cũng nhìn lén một chút."

"A, vậy... ngươi cũng là Sứ đồ?" A Khắc Lưu Khắc hỏi, "Mạch hồn trong cơ thể ngươi... thật thú vị."

"Ta là cấp sáu... Không, ta hiện giờ cũng không rõ lắm mình là cái gì." Giọng nói U Hoa thấp đi, A Khắc Lưu Khắc đi tới sau lưng nàng, cũng không nhìn ra nét mặt của nàng, vì vậy gã đi nhanh hai bước, vòng qua trước mặt U Hoa, vừa muốn mở miệng, lại thấy trong ánh mắt nàng ánh ra ánh lệ trong suốt."Này? Ngươi khóc cái gì?"

"Mắt ngươi có bệnh à! Ai khóc chứ?" Thiên Thúc U Hoa hung hăng liếc mắt trừng A Khắc Lưu Khắc, "Đừng chỉ cứ hỏi ta, ta còn muốn hỏi ngươi đây, một mình ngươi người của Phong Nguyên, ăn gan rồng hay sao, dám chạy đến chỗ này trộm đồ? Ngươi có tuyệt kỹ à? Ngươi là Vương tước cấp một sao, lớn lối như vậy?""Ta à, chỉ là một nhân vật nhỏ mà thôi." A Khắc Lưu Khắc thở dài, " Vương tước của ta gọi là Pháp Dạ, hắn là Vương tước cấp bảy của Phong Nguyên, ta đây, chỉ là một Sứ đồ cấp bảy yếu nhất. Loại việc tìm chết này, dĩ nhiên chỉ có thể để một con quỷ xui xẻo như ta đi làm rồi."

"Thì ra là như vậy, ngươi đến cùng muốn trộm thứ gì vậy? Ngươi không nói ta cũng... Ngươi đang... Ngươi đăng ăn cái gì vậy?!" Thiên Thúc U Hoa kinh ngạc nhìn A Khắc Lưu Khắc, gã đang không ngừng từ trong túi bên hông móc ra gì đó, không ngừng ném vào trong miệng, nhai đến say sưa.

"Ừm, đúng rồi, cái này là hạt dưa lôi thạch ta tự rang, ngươi muốn ăn không? Là hạt dưa dùng nhựa Tiễn Thảo ngâm thật lâu, lại dùng gió trong thung lũng sông băng thổi khô, cuối cùng còn phải dùng hồn thuật dẫn ra lôi điện trong gió, nổ trong nồi. Ha hả. Ăn vào rất tốt cho mắt, giúp sáng mắt, hơn nữa có thể trừ đi khí lạnh trong người, ít bị bệnh."

"Ngươi rất có nghiên cứu... Ngươi là đầu bếp à?" Thiên Thúc U Hoa tức giận nói, nhưng vì tò mò, vẫn nhận lấy hai hạt, ném vào trong miệng, trong nháy mắt một mùi thảo dược thơm mát tràn ngập giữa kẽ răng, ban đầu cảm thấy cay đắng, nhưng dần dần lại sinh ra một cảm giác mát lạnh như bạc hà vậy, trong miệng giống như chứa đựng một cơn gió mát.

"Ta không phải đầu bếp, ta là bác sĩ." A Khắc Lưu Khắc nhìn U Hoa, nghiêng khóe miệng cười.

"Ai dám cho ngươi chữa, người đó thật sự chính là..." Lời còn chưa nói hết, Thiên Thúc U Hoa đột nhiên thấy hoa mắt, A Khắc Lưu Khắc trong nháy mắt biến thành mấy luồng gió lớn xoay tròn, nàng còn chưa kịp phản ứng, đã bị luồng không khí này bao bọc, kéo hướng về một chỗ rẽ kín đáo trên hành lang. A Khắc Lưu Khắc hiện ra, đôi tay mang bao tay da kia của gã đã che ngoài miệng U Hoa, "Đừng nói chuyện."

Thiên Thúc U Hoa nhìn tới trước, mười mấy Bạch Ngân Sứ Giả mang một thứ giống như quan tài, từ phía xa đi tới.

"Ngươi ở đây chờ ta." A Khắc Lưu Khắc để Thiên Thúc U Hoa ở lại tại chỗ, "Ta phải đi theo nhìn thử."

Hắn xoay người, vươn tay hướng góc tường Thiên Thúc U Hoa ẩn thân hươ vài cái, bên tai U Hoa đột nhiên truyền đến mấy tiếng gió vù vù sắc bén, trước mắt lóe ra một tầng ánh sáng kim cương bàng bạc dập dờn, nàng đoán được đại khái là một lá chắn không khí dùng để phòng ngự. Nàng vừa định nói với A Khắc Lưu Khắc, kết quả, bóng dáng vừa rồi còn ở trước mặt mình, lúc này đã giống như cơn gió biến mất trong không khí, hiển nhiên, gã đã ẩn thân đi theo vừa mười mấy Bạch Ngân Sứ Giả rồi.

Hành lang u ám, vắng vẻ không tiếng động, chỉ có đèn trên vách tường lóe ra ánh sáng mờ nhạt. U Hoa yên tĩnh đợi ở trong góc, nàng không dám tùy tiện ra khỏi phạm vi lá chắn không khí, nhưng đợi ở tại chỗ cũng có một loại cảm giác sợ hãi, lúc nào cũng lo sợ bị phát hiện. Thời gian chậm rãi trôi qua, thường thường sẽ có ảo giác có người đi tới chỗ khúc quanh, mà thần kinh sẽ đột nhiên căng thẳng, lại phát hiện chỉ thị ảo giác của mình. Nàng vừa lo lắng chờ đợi, vừa nghĩ không biết Kỳ Linh bên kia sao rồi, có an toàn hay không.

Đang nghĩ ngợi, đột nhiên thấy xa xa nhanh như điện chớp chạy tới một bóng người, đi vào, lại nhận ra là A Khắc Lưu Khắc, chỉ là lúc này trên bả vai gã đang khiêng cái quan tài lớn vừa rồi. Thế nhưng, quan tài gỗ nặng nề như vậy, ở trên bả vai gã lại giống như một tờ giấy mỏng vậy. Thiên Thúc U Hoa chú ý nhìn kỹ, lại thật ra là được luông khí không nhìn thấy nâng lên, trôi nổi trên bả vai gã mà thôi."Đi mau." A Khắc Lưu Khắc đi tới góc, kéo Thiên Thúc U Hoa, sau đó xoay người dọc theo đường về thật nhanh lui lại.

"Thứ ngươi muốn tìm, chính là cái này? ... Một cái quan tài?" Thiên Thúc U Hoa kinh ngạc hỏi.

Thế nhưng lúc này, trong hai mắt A Khắc Lưu Khắc chớp động như chứa mũi đao thật nhỏ mà lợi hại vậy, một chút cũng không giống như thiếu niên vừa rồi mời mình nếm thử hạt dưa lôi thạch gã tự mình làm ra. Trên gương mặt gã bao phủ lệ khí giống như gió lạnh vào đông khiến Thiên Thúc U Hoa không dám lại hỏi tiếp.

Nhưng mà, ngay lúc hai người bọn họ sắp trở lại gian phòng trước đó, chỗ rẽ hành lang phía trước truyền đến tiếng bước chân dày đặc, mà chỗ bọn họ, chính thị một cái hành lang hẹp dài, hai bên là tường đá hoàn chỉnh, không có bất kỳ chỗ ẩn thân nào, muốn lui về phía sau cũng đã không kịp, đường lui sau lưng càng dài hơn.

"Làm sao bây giờ..." Thiên Thúc U Hoa lạnh run.

"Đứng yên đừng nhúc nhích." Giọng A Khắc Lưu Khắc lạnh lùng giống như đến từ hầm băng.

"Cái gì? Người tới phía trước sẽ lập tức tới rồi, vừa cua sang là có thể nhìn thấy chúng ta, ngươi kêu ta..." Lời còn chưa nói hết, A Khắc Lưu Khắc vươn cái tay không khiêng quan tài, một cái kéo Thiên Thúc U Hoa tới bên cạnh mình, lấy tay che miệng nàng lại. Hắn ở bên tai nàng căn dặn từng chữ, từng câu: "Ổn định hô hấp, tốt nhất ngay cả tròng mắt cũng đừng chuyển động."

Vừa dứt lời, ba Bạch Ngân Sứ Giả từ chỗ rẽ đi tới, xuất hiện ở hành lang phía trước.

Nhưng mà, ba người bọn họ lại dường như không thấy gì cả, bình thường hướng phía U Hoa bọn họ đi tới, trên mặt nhìn không ra bất kỳ khác thường gì, giống như A Khắc Lưu Khắc và U Hoa là trong suốt.

"Lẽ nào, hắn có thể khiến mình cũng cùng ẩn thân?" Thiên Thúc U Hoa suy nghĩ trong lòng, thế nhưng vẫn như cũ ngăn không được sợ hãi trong lòng, theo Bạch Ngân Sứ Giả ngày càng gần, nàng cảm giác trái tim nhảy lên kịch liệt, cũng sắp muốn từ trong lồng ngực nhảy ra rồi. Hơi thở của nàng ngày càng gấp, trong lỗ mũi là mùi hương ánh đào nhàn nhạt đến từ bao tay da trên tay A Khắc Lưu Khắc. Ngay lúc Bạch Ngân Sứ Giả thoáng qua bên người bọn họ, nàng sợ đến nhanh chóng nhắm hai mắt lại.

—— vào giờ phút này, Bạch Ngân Sứ Giả đi ở sau cùng kia giống như cảm thấy xảy ra điều gì, hắn xoay đầu lại, đối mặt với chỗ Thiên Thúc U Hoa và A Khắc Lưu Khắc đứng yên, không chớp mắt nhìn chằm chằm trong không khí một hồi, vừa rồi chắc chắm có thứ gì chớp động một cái, hắn vô cùng xác định. Chóp mũi của hắn thậm chí cách trán Thiên Thúc U Hoa chưa quá hai ba tấc ly.

Lúc này, hành lang xa xa "Ầm" một tiếng, tựa như tiếng động có thứ gì rơi xuống đất vậy, ba Bạch Ngân Sứ Giả nhanh chóng hướng xa xa chạy đi, Thiên Thúc U Hoa thở dài một hơi.

"Không có chuyện gì rồi, chỉ là một cái đèn tường rớt xuống." Xa xa truyền đến tiếng Bạch Ngân Sứ Giả.

Hành lang lần nữa khôi phục vắng vẻ.

"May mà ngươi đúng lúc dùng đèn tường dụ họ rời đi..." Thiên Thúc U Hoa tựa trên vách tường, tình trạng giống như kiệt sức. Thế nhưng nàng vẫn là không nhịn được hỏi A Khắc Lưu Khắc, "Ta cũng không phải người của Phong Nguyên, vì sao ngươi có thể ngay cả ta cũng cùng ẩn hình?""Cách ẩn hình còn xa, thật ra là lợi dụng dòng không khí vặn vẹo, thay đổi chiết xạ ánh sáng xung quanh, từ đó thực hiện ẩn hình. Nói cách khác, chính là khiến ánh mắt người khác phóng lên người ngươi bị không khí vặn vẹo, vòng qua thân thể của ngươi, mà thấy những thứ phía sau ngươi, Vì vậy, ngươi chẳng khác nào 'trong suốt' rồi." A Khắc Lưu Khắc buông quan tài từ trên vai xuống, dựng thẳng trên mặt đất, "Thế nhưng, sự vặn vẹo này không phải bất cứ ai cũng có thể thành thạo nắm giữ, đặc biệt đối vật thể chưa quen thuộc. Hồn thuật sư giống nhau đều là đối với thân thể của chính mình quen thuộc nhất, chiều cao của mình, ngoại hình của mình, kích cỡ, cân nặng các loại, vì vậy ẩn hình chính là trở nên khá dễ dàng. Thế nhưng đối với không người quen, nhưng với sự vật chưa quen thuộc, nếu như không thể áng chừng kích cỡ, hình dáng chỗ mô phỏng, vậy dòng không khí vặn vẹo rất dễ không hợp lại, có thể xuất hiện lỗ thủng, Vì vậy sẽ dễ tạo thành kẽ hở, hơn nữa vật thể bị ẩn hình nếu như còn đang di động, thì càng khó, vừa ngươi đột nhiên nhắm mắt lại, may mà ta đúng lúc điều chỉnh dòng không khí, bằng không, Bạch Ngân Sứ Giả kia e là sẽ phải sợ đến tè ra quần, bởi vì trong không khí đột nhiên có một con mắt nhìn ngươi chằm chằm... Dọa người sao?"

"Vậy lúc ngươi ẩn thân, cũng vẫn có thể cùng chúng ta chiến đấu, ngươi đối với không chế nguyên tố gió, đã vô cùng nổi bâc chưa? Như vậy cũng mới chỉ là Sứ đồ cấp bảy?"

"Đúng vậy!" A Khắc Lưu Khắc chớp chớp mắt, biểu tình như cười như không.

"Kỳ Linh! Kỳ Linh ngươi không có chuyện gì chứ?" Thiên Thúc U Hoa đi theo A Khắc Lưu Khắc một đường hướng dưới đất đi tới, cuối cùng đã tới chỗ A Khắc Lưu Khắc nói, chỗ Quỷ Sơn Liên Tuyền và Thần Âm bị nhốt. Nàng bỏ qua A Khắc Lưu Khắc, tự mình chạy ào gian phòng, còn chưa thích ứng bóng tối thật lớn xông tới mặt, trong không gian đen kịt, một đôi tay lạnh như băng liền nắm lấy cổ nàng.

"Liên Tuyền! Cô ấy là U Hoa, đừng ra tay!" Trong bóng tối, giọng quen thuộc của Kỳ Linh vang lên.

"Ngươi dám bắt ta?!" Thiên Thúc U Hoa hai mắt căng thẳng, cả người hoa văn màu hoàng kim trong nháy mắt di động, hồn lực bất ngờ tăng vọt khiến A Khắc Lưu Khắc và Kỳ Linh giật nảy mình, nàng giơ lên năm ngón mảnh khảnh —— lúc này, hai tay tự đầy hồn lực đã biến thành mười cây chủy thủ sắc bén, "Phốc phốc" mấy tiếng mơ hồ mơ hồ âm thanh ầm ĩ, tay nàng đã cắm vào trong ngực Quỷ Sơn Liên Tuyền... Máu tươi theo đôi tay trắng nõn của nàng chảy xuống tay áo của nàng...

"Ngươi vì sao... Không đánh trả..." Thiên Thúc U Hoa cũng bị dọa, bởi vì nàng hoàn toàn bất ngờ, đối phương lạin không có chút nào chống lại.

"Mạch hồn của cô ấy đã bị chặt đứt toàn bộ, không có cách chống lại công kích của ngươi." A Khắc Lưu Khắc thở dài.

"... Đó cũng là đáng đời cô ta!" Trong lòng Thiên Thúc U Hoa dâng lên một tia hổ thẹn, nhưng thoáng qua, đã bị nhục nhã mới vừa lấy được xem như không có, trong lòng nàng lúc này chỉ còn hổ thẹn lại bị Quỷ Sơn Liên Tuyền nắm lấy cổ —— quan trọng nhất là làm trò trước mặt Kỳ Linh.

"Đừng nói nữa, trước tiên mau trốn ra ngoài đi. Hai người bọn họ cũng không nhanh được." Giọng Kỳ Linh nghe vô cùng lo lắng, "A Khắc Lưu Khắc, ngươi tìm được thứ ngươi cần rồi chứ... Di, ngươi khiêng là cái gì, một cái... một cái quan tài?"

"Ra ngoài sẽ nói với ngươi, bây giờ không phải lúc kể chuyện xưa, tiểu đệ đệ." A Khắc Lưu Khắc khiêng quan tài trên vai, ánh mắt sau khi nhìn quanh vài cái trên người, nói, "Kỳ Linh, ngươi phụ trách quan tâm Quỷ Sơn Liên Tuyền và Thần Âm, U Hoa, ngươi đi lên trước, chúng ta đi theo phía sau ngươi, ngươi biết thời gian và vị trí tuần tra, hơn nữa chúng ta..."

Lời A Khắc Lưu Khắc còn chưa nói hết, miệng gã lại đột nhiên khép lại. Giống như một khúc cây cứng rắn ở trong không khí phát ra tiếng vang giòn. Hai mắt gã đột nhiên trong nháy mắt hướng tới khoảng không, sau đó lại ngưng tụ phút chốc, mọi người vừa rồi cũng còn đang nghi ngờ gã đến cùng làm sao vậy, nhưng trong nháy mắt sau, tất cả mọi người đã cảm nhận được rồi ——

Bên ngoài phòng đá, lúc này đang đi tới một luồng hồn lực cực lớn đến kinh khủng, cuộn trào mãnh liệt, dữ dằn, giống như vòi rồng nhấc lên sóng triều đại dương...

Mọi người xoay người, thấy đi tới là một người đàn ông cường tráng da màu tiểu mạch, toàn thân y tràn đầy sức lực, tựa như thiểm điện bao lấy trong thân thể, nhưng mà gương mặt y, lại giống như thiên sứ yên bình tinh khiết nhất, dịu dàng mà lại bao dung, thương hại đến như thiên sứ trẻ tuổi vừa mới tỉnh dậy.

"Nghê Hồng..." Trong cổ họng Thiên Thúc U Hoa run rẩy phát ra âm thanh.

"U Hoa, đứng sau lưng ta!" Thân hình Kỳ Linh giương ra, nhảy tới phía trước U Hoa, trong không khí một trận tia sáng xoay tròn, hồn khí của hắn, thanh cự kiếm bán nhận, từ trong tước ấn của hắn cuộn trào mãnh liệt phóng ra, hai tay hắn cầm kiếm mà đứng, cả người hoa văn màu vàng giống như hơi thở sáng tối...

Tiếp đó, Kỳ Linh cảm thấy một cảm nhận khác thường, loại cảm nhận này cũng không phải tới tự Nghê Hồng đang từ từ chậm rãi tới gần, trái lại đến từ phía sau, hắn nhịn không được quay đầu lại, nhìn mọi người, Thiên Thúc U Hoa, Thần Âm, Quỷ Sơn Liên Tuyền, ánh mắt của các nàng đều run rẩy, trên mặt viết đầy kinh khủng khó thể tin, lập tức, giống hư bị lây nhiễm, vẻ mặt như vậy cũng đồng dạng xuất hiện trên mặt Kỳ Linh.

—— Bởi vì Kỳ Linh nhìn thấy, chính là A Khắc Lưu Khắc vừa rồi khóe miệng còn lộ vẻ không kiềm chế được nở nụ cười, lúc này, đang dùng con mắt thẳng tắp chăm chú nhìn chằm chằm cự kiếm bán nhận trong tay mình, hoa văn phức tạp trên thân kiếm dưới sự chiếu rọi của ngọn đèn, rõ ràng có thể thấy được. Môi A Khắc Lưu Khắc hơi run rẩy, tái nhợt đến không có chút màu máu nào, trên mặt gã là khiếp sợ khó thể tin, giống như nhìn thấy viễn cổ quỷ mị sống lại trước mặt mình, không, thậm chí so với nhìn thấy quỷ mị còn phải kinh ngạc hơn, thân thể gã đều đang hơi run, hai tay mang bao tay của gã dùng sức nắm cùng một chỗ.

Mấy giây sau, gã chậm rãi hướng hai tay tới trước, sau đó nặng nề hướng Kỳ Linh quỳ xuống, cái trán dùng sức dâp đầu phát ra âm thanh vang dội lên phiến đá trên mặt đất.

Gã quỳ trên mặt đất, vẫn không nhúc nhích, nhìn không thấy vẻ mặt của gã, nhưng phía sau lưng gã lại duy trì liên tục phập phòng mãnh liệt.

"A Khắc Lưu Khắc, ngươi..." Kỳ Linh bị dọa sợ đến choáng váng, "Ngươi làm sao vậy..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.