Tướng Công Đòi Cưới

Chương 1



Đường Cao Tông năm Nghi Phượng thứ hai, ở thành đô.

Tuy rằng thời tiết đã sang thu, nhưng nắng gắt cuối thu vẫn như trước mạnh mẽ không cản được, tại thành đô thì khí trời oi bức, lại vừa cảm thấy được sự ẩm ướt mờ nhạt trong không khí, cho dù hiện tại là sáng sớm, cũng làm cho người ta cảm thấy vô cùng không thoải mái.

Trong sân, trên một hành lang dài, một thiếu niên thanh tú đang bê chậu nước, bước đi nhẹ nhàng, nhanh chóng đi vào trong một gian phòng, xuyên qua phòng khách, đi vào nội thất ( ta nghĩ là ‘phòng ngủ’), cậu thiếu niên đầu tiên là liếc mắt nhìn giường một cái, trên giường chiếc áo ngủ bằng gấm mỏng manh bị phồng lên, cậu thiếu niên liền nhẹ nhàng bước tới mang chậu nước để một bên ở trên cao, rồi xoay người đi vào bên cạnh giường.

“Đại thiếu gia, đại thiếu gia! Ngài nên rời giường ngay, đại thiếu gia?”

Người trong áo ngủ bằng gấm nhẹ nhàng động đậy, cái chăn ban đầu còn phủ ở mặt theo đó cũng bị tuột xuống, lộ ra một khuôn mặt tuyệt mĩ, hắn có một đôi lông mày đậm nhạt phù hợp, trên đ ôi mắt khẽ nhắm là hàng lông mi cong dài như cánh chim, dưới ấn đường* là bóng đen mờ nhạt in trên khuôn mặt trắng nõn của hắn, xuống thẳng phía dưới mũi lộ ra đôi môi phấn nộn, hai má cũng bởi vì ngủ say mà nhuộm đỏ ửng, nếu không ai nói,thì thật sẽ tưởng nhầm là một tuyệt thế mỹ nhân.

(* là điếm giữa hai hàng lông mày)

Thiếu niên thanh tú nhìn thấy khuôn mặt này của chủ tử, trong nháy mắt hắn có chút giật mình sững sờ, nhưng tay hắn lập tức dùng sức nhéo vào bắp đùi của mình, lắc lắc đầu, ” Thiếu chút nữa quên là thiếu gia, không phải tiểu thư.” Thiếu gia với gương mặt này làm đôi lúc khiến cho người ta mất hồn a!

Lúc này, người nằm trên giường, đôi mắt dưới mí mắt nhẹ nhàng đảo lòng vòng, đôi mi thật dài chậm rãi mở, khuôn mặt ban đầu đang âm nhu* cũng bởi vì đôi mắt này mà thay đổi, hai tròng mắt đen sâu ẩn chứa ý vị, làm cho cả người hắn nhìn thoáng qua giống như Phượng Hoàng, có một tư thái diễm lệ tuyệt mỹ, nhưng cũng tràn ngập ngạo khí oai hùng, làm cho người ta chắc chắn xác định, hắn tuyệt đối là nam tử mang dáng vẻ hiên ngang .

(*:Nữ tính nhẹ nhàng và mềm mại)

Cậu thiếu niên hầu hạ một lúc lâu thì thấy cậu chủ tỉnh dậy, vội vàng nâng chậu nước đến bên giường, người nam tử miễn cưỡng ngồi dậy, liếc mắt xem xét hắn, liền lấy tay vắt khăn mặt, ngồi ở trên giường lau mặt rửa tay, cậu thiếu niên lại vội vàng đem quần áo sang bên cạnh run rẩy mà mở ra, hầu hạ chủ nhân thay đồ.

“Đại thiếu gia, hôm nay là ngày Thành Tây Thanh Phong thư viện khai trương, Ngũ Gia dặn rằng muốn ngài đại diện cho Sở gia đi tham gia buổi khai trương.” Hôm nay trong thành đặc biệt rất náo nhiệt, mỗi người đều chờ mong thư viện chính thức bắt đầu được sử dụng, chỉ cần có thư viện, thành đô này sẽ càng thêm phồn hoa náo nhiệt.

(từ 'điểm hương' ta nghĩ là khai trương thì phải =.=?)

“Ngũ thúc đâu?” Nam tử nhăn nhăn lông mày.

“. . . . . . Tiểu nhân không biết!” Thiếu niên từ eo đến tay đều run lên.

Nam tử nheo mắt lại, hai tay dùng sức véo hai má của cậu thiếu niên, “Phúc quế, ngươi thật là càng ngày càng không nghe lời rồi! Ngũ thúc đâu?” Tên này, cánh tay giơ ra bên ngoài, đã quên hắn mới là chủ nhân sao?

Phúc Quế bị đau, vội vàng nói: “Đại thiếu gia, đừng, là Lục thiếu gia do bảo ta không nói cho người biết! Ngày hôm nay, Ngũ Gia cùng Ngũ phu nhân đi ra khỏi nhà rồi, nghe nói hình như là muốn đi ngắm cảnh ở Tô Hàng mười ngày, Đại Gia cùng Đại phu nhân cũng đang đi cùng. . . . . . Đại thiếu gia, mau buông tay a, tiểu nhân bị đau a!”

Sở Bạch Ngọc sửng sốt, tức giận buông tay, “Cái gì, đi du ngoạn Tô Hàng mười ngày? Lục thiếu gia đâu?”

Phúc quế xoa xoa mặt, vẻ mặt ủy khuất, “Đại thiếu gia, ngài đừng trông đợi vào Lục thiếu gia nữa, Ngũ Gia vừa ra khỏi cửa, tất cả toàn bộ công việc đều đặt lên đầu Lục thiếu gia, lúc tiểu nhân đi gặp Lục thiếu gia, Lục thiếu gia đã hai đêm không ngủ rồi.”

Sở Bạch Ngọc nháy mắt mấy cái, không biết nên khóc hay nên cười, tất cả cũng chỉ có thể trách đại nghiệp Sở gia to lớn quá mức.

Nói đến phủ Sở gia, tại thời Đường này tiếng tăm rất lẫy lừng, từ khi nhà Đường bắt đầu, Sở gia bắt đầu vì triều đình đúc vũ khí, nên có được mệnh danh là ” Đúc kiếm thế gia”*, lại nói cũng chính là do Sở gia đời trước sinh năm người con trai, theo lão đại đến lão tứ, bởi vì có tài nghệ đúc vũ khí hơn người, cho nên bị người đời gọi là “Thiên công tứ tượng”**, mà lão ngũ Sở gia lại biết suy tính làm giàu, đem cơ nghiệp Sở gia mở rộng đến 365 cửa hàng. ( ta thấy viết số nó gọn hơn nên sửa vậy)

(*:gia đình quý tộc;**: hiểu nôm na là bốn vị thợ tài giỏi )

Từ sau khi Sở Bạch Ngọc hơn hai mươi tuổi, ban đầu Sở Ngũ Gia đang quản lý gia nghiệp thì từ từ tính toán đem sự nghiệp giao cho hắn giải quyết, nhưng Sở Bạch Ngọc biết được lại nói cho Ngũ Gia rằng chính hắn không phù hơp công việc trông coi ghi chép sổ sách, cho nên một lòng muốn được giải thoát, mang theo thê tử du sơn ngoạn thủy, Sở Ngũ Gia đành phải kéo nhi tử xuống nước, muốn Sở Bạch Ngọc trốn cũng không xong, phải phụ trách hết tất cả sự nghiệp Sở gia.

Tại thành đô này, từ Thái Thú, cho tới dân chúng, mỗi người đều đối với hắn khen không dứt, ngoài năng lực bên ngoài, còn phải nói đến diện mạo vô song của hắn.

Mẫu thân Sở Bạch Ngọc - Chúc Dung, năm đó là đệ nhất mỹ nhân Phương Bắc danh xưng đại mỹ nữ, mà phụ thân của Sở Bạch Ngọc cũng là diện mạo tuấn mỹ, con của bọn họ, chắc hẳn chỉ có hai chữ “họa thủy” mới có thể hình dung .

Mà nói đến Chúc gia. . . . . . Nghe nói trước kia, Chúc gia chính là một tiều phu đốn củi bình thường, nhưng mấy trăm năm trước, nhờ có nhân duyên, tổ tiên Chúc gia cứu được một thần tiên gặp nạn, thần tiên lại đồng ý cho một nguyện vọng, mà tổ tiên Chúc gia vốn là người không tham lam, liền thuận miệng nói một câu, “Nếu không, ngươi cho ta người có thể dựa vào, có sự nghiệp làm ăn mà không sợ hết đi.”

Nói đến cũng kỳ quái, từ sau khi lão tổ nói về nguyện vọng này, vận thế Chúc gia có thể nói là Nhất Phi Trùng Thiên *, bất kể làm những sự việc gì đều hoàn toàn thuận lợi, rồi sau đó càng ngày càng trở thành thương nhân buôn bán gỗ bậc nhất Phương Bắc. (*:bay một cái vọt lên trời.)

Sở Bạch Ngọc đối truyền thuyết này nhớ rõ nhất thanh nhị sở, là bởi vì —

Hắn chính là thần tiên năm đó nhận ơn tình của Chúc gia, hoặc là nên hắn nói là. . . . . . Thần thú?

Cười khổ, Sở Bạch Ngọc ngồi ở bên giường khẽ thở dài, năm đó hắn là một Bạch Kì Lân có thể biến hóa thành hình người, bị Thiên đế ra ngọc chỉ *, dẹp loạn lũ hổ yêu nổi loạn ở trên núi Vân Nam, thân mang trọng trách của bộ tộc Bạch Kỳ Lân, dẹp loạn hổ yêu đương nhiên là dễ như trở bàn tay.

( *: ta nghĩ ý nghĩa của nó cũng giống thánh chỉ )

Nhưng. . . . . . Hắn quá mức sơ sót, không nghĩ tới hổ yêu đã cưới vợ, thê tử hổ yêu thừa dịp hắn chưa chuẩn bị mà ra tay đả thương hắn, sau đấy liền dẫn hổ yêu chạy thoát, hắn bởi vì nguyên khí bị hao tổn nặng, lại suy yếu, chật vật treo bên vách núi, thiếu chút nữa té rớt vào vách núi, may mắn ₫ược tổ tiên Chúc gia cứu giúp.

Một lần cứu mạng này, làm cho hắn thiếu nợ một ân tình, chẳng qua tổ tiên Chúc gia cũng đã thuận miệng nói ra nguyện vọng rồi, vận mệnh những đời sau của Chúc gia cũng vì thế mà thay đổi, vì để sửa chữa mọi lại việc, hắn cũng chỉ thay đổi hình thú bên ngoài, hóa thành hình người, mang theo thiên mệnh chuyển thế, ai. . . . . .

__ “Đại thiếu gia, sắp giờ đến rồi, không phải chúng ta nên chuẩn bị lên đường?” Nhìn sắc trời một chút, Phúc Quế lo lắng sắp tới giờ gặp mặt, dù sao tại buổi khai trương thư viện, trước là hướng lên trời cầu nguyện mọi việc ₫ều thuận lợi, lại đến chính là hướng chí thánh đã khuất dâng hương đốt đèn, đại biểu thư viện chính thức bắt đầu thu học sinh, dạy tứ thư ngũ kinh, thật là thần thánh, tuyệt không thể chậm trễ.

Sở Bạch Ngọc nghe vậy, nắm lấy tóc dài đang rối tung sau gáy “Tóc không buộc lại mà đi ra ngoài?” Ánh mắt nhìn người của hắn lúc trước thật sự có vấn đề, lúc ấy còn tưởng rằng chọn được một gã sai vặt có tài năng khôn khéo, không nghĩ tới chọn phải một tên ngốc.

“Đúng đúng đúng! Đại thiếu gia, ngài mau ngồi xuống.” Phúc Quế lôi kéo Sở Bạch Ngọc đi vào ngồi trước gương đồng, tay nhanh chóng cầm lấy lược giúp hắn sửa sang lại tóc.

Sở Bạch Ngọc phối hợp cùng hắn rồi thản nhiên liếc mắt tại nơi không có bóng người, “Sở Lôi.”

Hắn gọi một tiếng như vậy, ban đầu không có người, đột nhiên xuất hiện một bóng dáng màu đen, “ Vâng!” _ thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên.

Phúc Quế vụng trộm liếc mắt ngắm Sở Lôi một cái, hắn nhìn qua ước chừng khoảng hai mươi tuổi, diện mạo tương đối thô kệch, là cận vệ chủ tử.

Ở Sở gia, mỗi một thời đại bên cạnh người chủ nhân đều có một gã sai vặt và hộ vệ, từ đời trước đều đặt tên theo con số hoặc dựa vào nhan sắc, thế hệ sau lại là dùng bộ thủ* để đặt tên, gã sai vặt toàn bộ lấy bộ mộc làm tên, mà hộ vệ lại là dùng bộ mưa làm tên.

(*: là các dạng chữ Hán được gom thành từng nhóm theo bộ, giúp phân chia thành các loại chữ Hán)

Ai, Phúc Quế tưởng hắn đi theo bên người Đại thiếu gia từ lúc mười tuổi. Ngay từ đầu, hắn còn tưởng rằng mình may mắn, có chủ nhân bộ dạng đẹp như vậy, cử chỉ tao nhã ôn nhuận, nói vậy tính tình nhất định cũng rất tốt, không lường trước, hắn vui mừng không đến hai ngày, chỉ biết hắn ₫ã sai lầm rồi, sai lầm rất lớn.

Đại thiếu gia căn bản chính là con sói khoác bên ngoài một bộ dáng tuấn mỹ thôi! Tính cách của hắn rất xấu xa, thích nhất là làm người khổ sở, thường luôn dùng hình ảnh tuấn mỹ bên ngoài dụ dỗ người ta cam tâm tình nguyện vì hắn mà làm việc, ngay sau đó liền lập tức lộ ra cười ác ma, nhìn hắn chịu khổ cực, ô ô. . . . . .

Nói ngắn gọn, đại thiếu gia căn bản chính là thích trêu chọc người khác!

“Đợi lát nữa ra ngoài ngươi hãy đi bên cạnh ta, đừng ẩn thân”_ gương mặt của hắn mỗi lần ra cửa, đều hấp dẫn không ít nữ nhân trong thành, tất cả mọi người vì tranh giành lại gần hắn mà ra tay quá mạnh, hắn thật sự sợ nữ nhân như lang như hổ, nên cần phải có người thay hắn chống đỡ.

Sở Lôi cùng Phúc Quế cũng hiểu hắn tại sao phải nói như vậy, hai người không hẹn mà cùng lộ ra mỉm cười.

“Dạ, thuộc hạ tuân mệnh.” Sở Lôi thực thông minh lập tức che dấu ý cười, lẳng lặng lui sang một bên.

Sở Bạch Ngọc giương mắt liếc về phía gương đồng, đúng lúc nhìn thấy Phúc Quế không kịp thu hồi nụ cười “Phúc Quế!”

Đất bằng sấm dậy! Phúc Quế Sợ tới mức rút ngay tay lại, làm đau da đầu Sở Bạch Ngọc.

Sở Bạch Ngọc co rụt lại đầu, một tay xoa da đầu, trừng đôi mắt to nhìn Phúc quế, chậm rãi từ trên ghế đứng dậy, “Phúc Quế. . . . . . Ngươi nhất định phải chết! Đừng chạy!”

Phúc quế cũng không phải ngu ngốc, nhìn lên thấy sắc mặt chủ tử, quăng lược đi, lập tức chạy trối chết.”Tha mạng a! Đại thiếu gia!” Lại bắt đầu khi dễ hắn!

Kết quả là, sáng sớm chủ tớ Sở gia ngay tại trong phòng tranh cãi ầm ĩ, Sở Lôi ở một bên hóng mát xem cuộc vui, chờ sắp đến giờ, mới lên tiếng nhắc nhở chủ tử đang ngược đãi tên sai vặt.

Sau đó lại là một hồi luống cuống tay chân, tại một khắc cuối cùng, ba người rốt cục vội vội vàng vàng ra cửa, hướng Thành Tây Thanh Phong thư viện mà đi.

Trên môi là ý cười, Sở Bạch Ngọc đứng ở cửa thư viện, đưa mắt nhìn lại, đám đông chật ních người, tất cả đều đến vì Thanh Phong thư viện bắt đầu được sử dụng, uy lực của nắng gắt cuối thu cũng không sánh bằng sự nhiệt tình của dân chúng.

Đứng bên người Sở Bạch Ngọc đều là một số các quan lớn hiển quý, Ích châu Thái Thú cùng Huyện lệnh thành đô cũng tới, bốn phía tự nhiên tràn ngập quan binh hộ vệ, chẳng qua. . . . . .

Đường Phong mở ra, nữ tử mà có đối tượng thích đều vô cùng mạnh dạn nhiệt tình, mà bây giờ, nhiệt tình này đều dành cho Sở Bạch Ngọc, quan binh phải trấn áp không phải dân chúng nổi loạn, mà là một đám các cô nương chưa từ bỏ ý muốn dựa vào gần Sở Bạch Ngọc, Sở Lôi lại là bày ra một cái mặt đen, kề sát ở bên người chủ tử, bảo vệ “Trinh tiết” của hắn.

Lúc này đứng bên người Sở Bạch Ngọc là một nữ tử dung mạo xinh đẹp, đối với những ánh mắt ghen tị của nữ nhân khác bắn ra, nàng tuyệt không sợ hãi, ngược lại nàng nâng cằm lên làm như hưởng thụ.

Sở Bạch Ngọc âm thầm liếc nhìn trời rồi quay người kiêu ngạo, lui từng bước không để lại dấu vết, không nghĩ cùng nữ tử kia thân cận quá. Rõ ràng hai người không có bất cứ quan hệ nào, nàng làm chi bày ra một bộ dáng bọn họ thực vô cùng thân thiết?

Sau nửa khắc đồng hồ nở nụ cười cứng ngắc, Sở Bạch Ngọc cuối cùng phải quay đầu hướng Ích châu Thái Thú bên người hỏi: “Thái Thú đại nhân, xin hỏi..... hiệu truởng Thanh Phong thư viện còn bao nhiêu lâu nữa mới có thể đến?” Hắn đã chịu đủ cảnh bị trở thành chim quý thú lạ để người khác xem xét .

Hắn nôn nóng, Ích châu Thái Thú so với hắn càng nóng vội, lau mồ hôi giữa trán hắn nói: “Hẳn là nhanh, thời gian cũng sắp đến.” cấp dưới hắn mang đến vẫn đang oán giận vì bị những nữ nhân kia đưa đẩy, nay hắn lại đứng ở bên người Sở thiểu gia, vạn nhất những nữ nhân kia phát cuồng xông tới, hắn khẳng định cũng sẽ bị gặp họa.

Kỳ thật người sợ hãi không chỉ có Ích châu Thái Thú, ban đầu còn có người đứng ở bên cạnh Sở Bạch Ngọc- mặt đang mỉm cười là phú thương cùng Huyện lệnh, đang cùng chờ đợi, đã vô cùng thông minh biết đàng hoàng lui xuống vài bước trước tiên , khỏi cho chờ tiếp một chút nữa lại gặp tai họa bất ngờ.

“Sở đại thiếu gia! A! Nhìn lại đây — đại thiếu gia!”

Không biết ai lôi kéo bầu không khí, một đám nữ nhân bắt đầu ồn ào .

“Nha! Hắn nở nụ cười! Hắn nhất định là cười với ta !”

“Ngươi tránh ra! Hắn đối với ta cười!”

“Cái gì là ta . . . . . .”

Các nữ nhân cứ ngươi một câu ta một câu, thậm chí còn bắt đầu xô đẩy nhau .

Sở Bạch Ngọc cười khổ.”Thái Thú đại nhân, này. . . . . . Hiệu trưởng rốt cuộc còn bao nhiêu lâu mới có thể đến?” Hắn sợ nếu chờ đợi lâu thêm nữa, sẽ giống như tháng trước, lúc đó hắn chẳng qua đi tham gia thọ yến của Trần lão gia, kết quả là một đống nữ nhân vì muốn ngồi ở bên cạnh hắn mà quá tay , làm hỏngthọ yến của Trần lão gia, hắn cũng không hy vọng lại xảy ra thêm một lần.

Thái Thú liên tiếp lau lau mồ hôi, rướn cổ lên nhìn phía bên kia đường, “Đỗ lão đệ, ngươi ở đâu vậy a?” Sợ hãi liếc mắt nhìn những nữ nhân này một cái, lão thiên gia, hắn sống bốn mươi mấy năm, lần đầu tiên biết được một đám nữ nhân tụ tập một chỗ lại có bao nhiêu đáng sợ.

Ngay tại lúc nhiều nam tử đứng nghểnh cổ chờ đợi, thì đường bên kia rốt cục cũng xuất hiện bóng dáng các xe ngựa, mọi người đồng thời đều nhẹ nhàng thở ra.

Ba chiếc xe ngựa vững vàng đi tới, người lái xe thuần thục khống chế ngựa, chiếc xe ngựa thứ nhất đi vào trước cửa đại môn của thư viện, xe ngựa dừng lại, một vị nam tử trung niên nho nhã bước xuống xe trước, đứng lại sau mới xoay người nắm tay một người kia đỡ xuống xe.

Khâu Thái Thú vừa nhìn thấy người tới, thở hắt thật mạnh ra, có thể nói là nước mắt rưng rưng xông lên phía trước, ôm lấy cổ người nam tử trung niên kia.”Đỗ lão đệ — ngươi đã đến rồi, ngươi đã đến rồi! Thật sự là quá tốt!”

Nam tử vừa xuống xe, chính là hiệu trưởng thư viện Đỗ Tuế Du từ huyện Hồng Nhã đến thành đô nhậm chức, hắn có chút ngạc nhiên nhìn Thái Thú đang kích động, hắn khó hiểu cùng thê tử liếc mắt nhìn.

“Thái, Thái Thú đại nhân?” Hắn chắc là không có nhầm giờ ? Đỗ Tuế Du nhìn bốn phía, không khỏi hoảng sợ, làm sao nhiều người tới như vậy? Không phải nghe nói nơi này rất thanh nhã đấy sao?

“Đến đây ! Đỗ lão đệ,đến giờ rồi, chúng ta vào đi thôi!”

Khâu Thái Thú gấp rút lôi kéo Đỗ Tuế Du đi vào thư viện, nhưng Đỗ Tuế Du vội vàng dừng lại, lúng túng chỉ vàohai chiếc xe ngựa còn lại phía sau, “Thái Thú đại nhân, các con của ta còn chưa có xuống xe đâu.”

Khâu Thái Thú ngừng lại, quay lại cười xấu hổ, theo tầm mắt của hắn, vừa nhìn thấy xe ngựa dừng lại.

Cửa chiếc xe ngựa thứ hai vừa mở ra, xuống xe là một người nam tử khoảng hai mươi tuổi, cùng Đỗ Tuế Du có dáng dấp hết sức giống nhau, vừa thấy cũng biết là con của hắn, xoay người đỡ một người phụ nữ đang mang thai xuống xe, chắc là nương tử của hắn; chiếc xe thứ ba cửa vừa mở ra, một bóng dáng màu vàng nhạt đi ra, nhìn qua là cô nương mới mười bốn, mười lăm tuổi, bộ dạng vô cùng kiều diễm, nàng sau đó đứng lại, một bóng dáng hồng nhạt khác cũng theo đó nhảy xuống xe, cùng với cô nương áo vàng nhạt trước đó đều bộ dạng giống nhau như đúc, xem chừng là song sinh.

Sở Bạch Ngọc đứng ở cửa thư viện, quạt giấy trong tay nhẹ nhàng lay động, đôi mắt phượng hẹp dài tỏa sáng chuyển động, dạt dào hứng thú nhìn một nhà vừa xuống xe, thật là một cảnh tượng náo nhiệt.

Điều này thật sự vô cùng hiếm thấy, không nghĩ tới phía sau mỗi người bọn họ đều đi theo một pho tượng phúc thần (giống như bùa hộ mạng), xem ra, khẳng định mấy đời Đỗ gia đều hay làm việc thiện tích phúc cho nhà, mới có thể được hồi báo lớn đến như vậy .

Khi trong đầu Sở Bạch Ngọc còn đang xoay quanh với những ý nghĩ này, đồng thời, chiếc xe ngựa lại động, một cô gái mặc quần áo màu đỏ chậm rãi xuống xe, hắn vừa thấy, mắt phượng nhíu lại, đáy mắt hiện lên một tia kinh ngạc, hắn kinh ngạc không phải bởi vì thiếu nữ có khuôn mặt xinh đẹp tuyệt thế, mà là phía sau nàng lại có một suy thần đi theo (ngược lại với phúc thần)?

Đây là có chuyện gì? Như thế nào một đám phúc thần lại đi cùng với một suy thần?

Đỗ Tuế Du đem nhi tử, nữ nhi lần lượt dẫn tới từng người giới thiệu với Thái Thú đại nhân nhận biết, mà đi theo phía sau người nhà Đỗ gia là phúc thần cùng suy thần vừa nhìn thấy khí thế bao phủ quanh Sở Bạch Ngọc, phàm là người nhìn thấy bộ tộc Kỳ Lân, lập tức cung kính hành lễ với hắn .

Đến khi Huyện lệnh nhắc nhở, Khâu Thái Thú mới dẫn một đám người chậm rãi đi đến trong thư viện, chuẩn bị đốt đèn bắt đầu nghi thức khai trương.

Ánh mắt Sở Bạch Ngọc không tự chủ được dừng ở trên người hồng y thiếu nữ kia — nàng đi theo sau hai tỷ muội song sinh kiều diễm, đợi cho nàng đến gần, hắn mới nhìn kỹ, bộ dạng của nàng thật đáng yêu, hai gò má đỏ bừng, mắt to tròn còn có chút ướt át, còn nhìn thấy nàng thừa dịp người khác không chú ý thì che miệng vụng trộm ách xì 1 cái, hắn nhịn không được mím môi nở nụ cười.

Thế nhưng ngay tại lúc nàng nhấc chân, tính bước qua bậc cửa thì suy thần theo phía sau khẽ đẩy nàng một cái.

Đỗ Phi Hồng vừa mới tỉnh ngủ, đầu óc còn có chút hỗn độn, vốn nhu thuận theo phía sau muội muội đi vào cửa, nhưng không biết vừa bước chân đến bậc cửa vẫn lại như thế nào, cả ngườiđột nhiên ngã về phía trước .

Mắt thấy khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn của nàng sẽ trực tiếp hôn lên sàn, Sở Bạch Ngọc nhanh chân một phát nhảy qua, đưa tay tới đỡ, nắm ở eo của nàng, đem cả người nàng kéo vào trong lòng.

Đỗ Phi Hồng nhắm chặt hai mắt, đợi đau đớn sắp đến, không nghĩ tới trong nháy mắt, bên hông căng thẳng, một lực kéo đem nàng nâng dậy, tiếp theo nàng liền đụng vào một cái gì đó cứng rắn.

__“Tỷ tỷ!”

__“Tỷ tỷ!” Cặp song sinh trăm miệng một lời hô to.

Va chạm này có thể làm cho Đỗ Phi Hồng choáng váng đầu, hoa mắt, nàng lắc lắc đầu, tay nhỏ bé theo bản năng chống lên cái ” gì đó cứng rắn ”, vừa mở mắt, trong nháy mắt không thể hô hấp, chỉ có thể kinh ngạc trợn to mắt đen bóng, ngơ ngác nhìn một mỹ mạo vô song gần trong gang tấc, ngốc nghếch tán thưởng, “Wow — tiên nữ nha. . . . . .”

Sở Bạch Ngọc vốn đang thật hài lòng tiếp nhận ánh mắt tán thưởng của nàng, nụ cười trên mặt càng sâu, thẳng cho đến khi nàng thốt ra câu“Tiên nữ” kia , làm cho khuôn mặt hắn đang cười nhất thời cứng đờ.

Đỗ Phi Hồng vừa nhìn mặt vừa đỏ rần, đời này nàng còn không có được nhìn thấy một nữ nhân xinh đẹp như vậy, tay nhỏ bé nhịn không được vỗ vỗ, hả? Như thế nào tiên nữ ngực lạibằng phẳng ? Hít vào một hơi, vội vàng giãy ra khỏi ngực của hắn.

__“Tỷ tỷ?”_ Đỗ Tri Thư một trong đôi tỷ muội song sinh của Đỗ gia liền vội vàng kéo nàng ra, để phòng ngừa nàng lại ngã sấp xuống.

Đỗ Phi Hồng kinh ngạc mở to mắt, trong đầu ngây ngốc vừa mới nghĩ đến điều gì, cái miệng nhỏ nhắn liền trực tiếp nói ra,

“Tri Thư, tiên nữ này không có ngực nha!”

Này trong nháy mắt, dân chúng vây quanh đang nhìn thì tất cả đều yên tĩnh lại, mỗi người đều trợn to ánh mắt không dám tin nhìn nàng.

Sở Bạch Ngọc ý cười chợt tắt, sắc mặt cùng ánh mắt đều chìm xuống, người ngoài nhìn vào đều cho là hắn đang tức giận, nhưng trên thực tế, hắn đang cực lực suy nghĩ cố nhịn cười.

Bảo bối cô nương này là từ đâu xuất hiện? Tiên nữ không có ngực? Lời nói buồn cười như vậy mà nàng cũng nói được sao?

Đỗ Tri Thư thiếu chút nữa là ngất đi, rất nhanh nhìn bốn phía, thấy không khí xấu hổ còn đọng lại, nàng vội vàng dùng sức kéo tỷ tỷ lại và còn chỉ vào tay người ta, “Tỷ tỷ, người ta là nam nhân! Ở đâu ra tiên nữ a, ngươi không nên nói lung tung!”

Đỗ Phi Hồng không dám tin nhìn người xinh đẹp kia, lúc này nàng mới phát hiện hắn mặc áo dành cho nam tử, trên tay còn cầm một chiếc quạt giấy, thân mình cao to rắn chắc, tuyệt đối không giống nữ nhân!

“. . . . . . Ách. . . . . .” Bối rối liếc mắt nhìn sang muội muội một cái, nàng cũng không biết nên nói cái gì.

“Tốt lắm, tốt lắm! Giờ đã đến, Sở đại thiếu gia, chúng ta đi vào trước đi.” Khâu Thái Thú thấy tình huống không đúng, vội vàng đi ra hoà giải.

Chậm mất một nhịp, Đỗ Phi Hồng mới tự biết được mình nói sai, áy náy cúi đầu, lại nhịn không được vụng trộm liếc nhìn về phía “Tiên nữ” .

Sở Bạch Ngọc lạnh nhạt nghiêng đầu liếc mắt nhìn nàng, rồi quay đầu đi theo đoàn người đi vào Khâu Thái Thú, vén áo dài bước qua bậc cửa, trong nháy mắt môi mỏng hơi hơi cong lên, lộ ra một chút ý cười thật sâu .

Đỗ Phi Hồng cùng hai muội muội liếc mắt nhìn, lần này hai muội muội mỗi một người đứng một bên, che chở Đỗ Phi Hồng đi vào thư viện.

Mà nữ tử ngay từ đầu còn đứng cạnh bên người Sở Bạch Ngọc, quét mắt liếc nhìn Đỗ Phi Hồng một cái, cầm làn váy lên, cũng cùng đi theo vào cửa.

Haiz!! Không biết làm sao mà mạng nhà ta vô diễn đàn này chậm như rùa bò, hix, hix, chờ post truyện lên cũng muốn khóc *chấm chấm nước mắt*, thôi than thở chứ biết sao được, ta post típ đây!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.